Căn phòng của thủ lĩnh First Steps ngập tràn ánh sáng nhờ khung cửa sổ lớn, chiếu xuống chiếc bàn và chiếc ghế trông sang trọng đến mức… dư thừa.
Mùa đông đã qua, không khí dần ấm lên, và đây chính là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong ngày để… đánh một giấc.
Không có việc gì gấp, tôi ngồi ở bàn, vừa mơ màng vừa lau mấy món Bảo Cụ thì Eva Renfied, phó thủ lĩnh của hội, bước vào.
Cô mặc bộ đồng phục được là phẳng phiu hoàn hảo, đeo một cặp kính gọng đỏ nổi bật giữa đôi mắt lạnh như băng.
Khi hai chúng tôi ở chung phòng, nhìn chẳng khác gì cảnh một cô thư ký mẫu mực đang chăm lo cho ông sếp đầu đất của mình.
Trái ngược với tôi chỉ là một “con rối” giữ chức danh thủ lĩnh cho có thì Eva lúc nào cũng tất bật, lo toan mọi mặt trong công việc quản lý hội.
“Hiệp Hội muốn hỏi anh về chi tiết của vụ Hang Sói Trắng,” cô nói thẳng, không kèm theo một tiếng thở dài hay lời trách móc nào.
Quả là một phó thủ lĩnh siêu đẳng.
Hồi mới nhận chức, cô vẫn còn kiên nhẫn góp ý tôi mỗi khi tôi vụng về, nhưng chắc giờ thì hết hy vọng rồi.
“Ark về chưa?”
Tôi vừa hỏi vừa ngáp dài, dụi mắt.
Mấy hôm nay tôi gần như không ngủ được vì cứ lo vụ slime mất tích.
“Cậu ấy chưa từng vào hang đó, nên vụ này không nhờ được đâu. Và anh phụ thuộc vào Ark nhiều quá rồi đấy.”
Tôi cần… nhiều Ark hơn.
Anh ta mạnh mẽ, tử tế, và được mọi người kính trọng.
Vậy nên tôi dựa vào anh ấy cũng chẳng có gì sai, nhất là khi phần lớn các thợ săn cấp cao khác đều hơi… có vấn đề về đầu óc.
Kinh nghiệm cho tôi biết:
Hễ chuyện gì rắc rối thì cứ “đẩy” cho Ark là xong.
Giá mà tôi có thể nhường chức thủ lĩnh lại cho anh ấy thì tốt biết bao…
Mà, nghĩ lại, cái vụ khủng hoảng ở Hang Sói Trắng cũng là lỗi tôi cả, Ark chẳng làm gì sai cả, chưa bao giờ.
Nếu là anh ta, chắc chắn có thể xử lý vụ slime thất lạc này ổn thỏa.
“Cứ báo cho Tino nhé,” tôi nói.
“Cô ấy là trưởng nhóm mà. Tôi chỉ đến sau thôi.”
Thực ra thì tôi đâu có giúp được gì, không hạ được con Huyễn Ảnh nào, cũng chẳng cứu ai.
Nói chính xác thì, nhờ Liz bám theo tôi mà cô ấy mới kịp thời cứu cả nhóm Tino.
Nghĩ lại đúng là nhục thật.
Ngày xưa tôi từng mơ trở thành kiểu thợ săn có thể xông pha hiểm cảnh để cứu người khác.
Giờ thì thôi.
Miễn là Tino và cả đội bình an trở về thủ đô, thế là đủ.
Tôi thở dài, giọng pha chút triết lý:
“Thôi bỏ đi. Mà, trong thủ đô dạo này có gì lạ không?”
“‘Gì lạ’… là ý anh cụ thể thế nào?”
Eva hỏi lại.
Cô ấy đúng là người cực kỳ có năng lực.
Những khái niệm mơ hồ của tôi về “quản lý hội” đều được cô biến thành kế hoạch rõ ràng và hiệu quả.
Nhờ cô, First Steps vẫn hoạt động trơn tru, dù giờ đã phình to đến mức tôi chẳng hiểu nổi nữa.
Nói thật thì, trừ tôi ra, ai trong hội này cũng giỏi cả.
Một trong những điểm mạnh nhất của Eva là mạng lưới thông tin của cô ở thủ đô.
Nếu có chuyện gì bất thường xảy ra, cô sẽ biết ngay.
Và vì giọng cô vẫn bình thản, tôi yên tâm rằng tốt rồi, tôi không lỡ tay thả Sitri Slime ra thành phố.
Bằng chứng rõ ràng.
Tôi ngả người ra ghế, thở phào nhẹ nhõm.
Tất cả vẫn ổn… chắc vậy.
“Ổn cả. Nếu không có gì xảy ra thì tốt.”
“Tôi sẽ kiểm tra ngay,” Eva đáp.
“Không, không cần đâu, không cần! Mọi chuyện ổn mà, chắc chẳng có gì đâu… cứ thư giãn tí đi.”
Eva nhìn tôi với vẻ hoài nghi.
Có lẽ điểm yếu duy nhất của cô là quá nghiêm túc với công việc.
Thật ra thì, nhiều chuyện cứ để thời gian tự giải quyết là xong, đâu cần chọc vào tổ ong làm gì.
Chỉ mong Sitri sớm quay lại, trước khi quá muộn.
“À, Tino đang tập luyện cùng Liz,” Eva nói tiếp.
“Ồ, chăm ghê nhỉ.”
Không phải ai cũng có thể tiếp tục huấn luyện ngay sau một chuyến đi suýt chết như thế.
Tino ngày càng tiến bộ, nghĩ lại mà cảm động.
Một cô gái bình thường giờ đã trở thành một thợ săn xuất sắc.
Còn Liz, xem ra cũng đang làm một “sư phụ” khá ra trò…
Ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.
Cơn buồn ngủ lại kéo đến, khiến tôi ngáp dài.
Nếu cứ ngồi đây thêm chút nữa, tôi sẽ ngủ quên mất.
Dù hội có thể vận hành tốt khi tôi ngủ, nhưng để Eva thấy cảnh tôi “ngáy” trong giờ làm việc thì hơi… mất tinh thần cho cô ấy.
Tôi không quan tâm bị phế chức, nhưng mà… nếu Eva nghỉ, First Steps sụp mất.
“Hay tôi ra chào bọn họ tí nhỉ? Ở khu huấn luyện à?”
“Ý hay đấy. Họ đang ở khu huấn luyện tầng B2.”
“Rồi. Cô lo việc ở đây nhé,” tôi vẫy tay chào, Eva vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh như băng khi tôi rời khỏi phòng.
Ngay sau khi tôi vừa đóng cửa, giọng Eva vang lên, lạnh lẽo và cứng như thép:
—-
“Tôi cần thông tin ngay lập tức. Tìm tất cả những điều bất thường trong thủ đô, dù là nhỏ nhất.”
“R-Rõ ạ!”
Một nhân viên hốt hoảng đáp, rồi vội vã chạy đi.
Eva Renfied vốn xuất thân là một thương nhân.
Trước khi làm phó thủ lĩnh, cô từng làm việc cho Welz Trading, một trong những tập đoàn thương mại lớn nhất của Zebrudia.
Dù khi ấy cô chưa giữ chức vụ cao, nhưng kể cả sau khi rời công ty để gia nhập First Steps, Eva vẫn duy trì liên hệ mật thiết với giới thương nhân.
Ngay từ những ngày đầu, cô đã tận dụng kỹ năng ấy để dựng nên một mạng lưới thông tin phức tạp khắp thủ đô, góp phần không nhỏ vào sự phát triển của hội.
First Steps là một tổ chức khổng lồ, với dàn thợ săn tài năng chẳng khác gì một đạo quân.
Một hội tầm cỡ như vậy tất nhiên luôn bị chính phủ, giới thương nhân, các hội khác và cả bọn trộm cướp để mắt tới.
Eva hiểu điều đó, và bằng những mối quan hệ của mình, cô không ngừng thu thập tin tức từ thị trường, báo chí, giới thợ săn, Hiệp Hội, và cả nguồn tin ngầm trong thành phố.
Thông tin phải tươi mới, và Eva biết rõ điều đó hơn ai hết.
Cô luôn được báo cáo liên tục về mọi diễn biến trong thủ đô.
Chính vì thế, khi nghe câu hỏi mơ hồ của Krai, cô thật sự giật mình.
Theo những gì cô nắm được, ngoài việc các Huyễn Ảnh trong Hang Sói Trắng bỗng mạnh lên, thì không có gì bất thường cả.
Mà Krai thì đã tận mắt chứng kiến chuyện đó rồi, lẽ ra anh ta phải hiểu rõ hơn cô mới đúng.
Eva tự hào về mạng lưới thông tin của mình.
Nếu không phải đã làm việc với Krai đủ lâu, có lẽ cô đã chẳng mảy may để ý đến câu hỏi đó, chứ đừng nói là cử người đi điều tra.
…Quả thật, Krai là một kẻ rất khó hiểu.
Khi họ mới gặp nhau, Krai chỉ là một cậu trai chưa có danh hiệu, cũng chẳng sở hữu cái mác đáng mơ là Cấp 8.
Vài năm trôi qua, vậy mà Eva vẫn chẳng thể nào hiểu nổi con người ấy, gã đàn ông suốt ngày ngồi trong văn phòng, ngáp dài rồi tỉ mẩn đánh bóng đống Bảo Cụ như chẳng có việc gì làm.
Anh ta chẳng bao giờ chỉ đạo điều gì liên quan đến việc quản lý bang hội.
Cũng chưa bao giờ Eva thấy anh ta trực tiếp tham gia bất kỳ chuyến săn kho báu nào.
Nhìn bề ngoài, anh ta yếu ớt, chẳng có gì đặc biệt ngoài mấy quyết định quái đản thỉnh thoảng khiến người ta không biết nên cười hay nên lo.
Anh ta cũng chẳng có cái “lửa” mà những thợ săn xuất chúng trong bang thường mang trong mắt, ít nhất là Eva chưa từng thấy.
Thật ra, Krai còn thường xuyên nói mấy câu vớ vẩn kiểu muốn “giải nghệ”, “nghỉ săn”, “chỉ muốn làm bang chủ cho vui”.
Nếu ai đó tình cờ xem anh ta làm việc trong một ngày mà không biết anh là ai, họ hẳn sẽ nghĩ:
Đúng là thằng lười biếng chính hiệu.
Còn Eva, thuở mới vào làm, từng tức điên với cái sự “hữu danh vô thực” ấy.
Nhưng giờ thì khác, giờ cô biết rõ Krai không đơn giản như vẻ ngoài của anh ta.
Eva tin vào từng lời Krai nói.
Những câu nói tưởng chừng ngẫu hứng của anh ta, cuối cùng đều trở thành những tiên đoán chính xác đến mức phi lý.
Điều đó khiến Eva, người nắm rõ tình hình thủ đô từng ngóc ngách, cũng phải rùng mình.
Không biết bao lần cô chứng kiến anh ta dự đoán chính xác những sự việc chẳng ai ngờ tới:
Dị biến trong hầm kho báu xa xôi, âm mưu của giới quý tộc đế quốc, hành tung của các tổ chức ngầm, thậm chí cả động đất và thiên tai.
Krai không hề có vị thế để biết trước những chuyện ấy, thế nhưng anh vẫn đoán trúng, cứ như thể có con mắt nhìn xuyên cả thế giới.
Mỗi lần bị hỏi, Krai chỉ cười xoà, bảo đó là “ăn may” hoặc “trùng hợp”.
Nhưng Eva biết, ngay cả anh ta cũng chẳng mong cô tin vào mấy lời ngụy biện đó.
Một lần thì có thể là may mắn.
Hai lần cũng tạm cho là ngẫu nhiên.
Nhưng sau hàng loạt “trùng hợp” như thế, Eva không còn cách nào khác ngoài tin rằng bang chủ thật sự có năng lực nhìn thấy trước điều người khác không thể.
“Thiên Biến Vạn Hoá”, danh hiệu ấy quả thật quá hợp với Krai.
Ngay từ khi nghe danh xưng đó, Eva đã nghĩ:
Không ai khác xứng đáng hơn.
Chính anh là người khiến những thợ săn tài năng nhất kéo nhau gia nhập First Steps.
Bao kẻ tự phụ, ngạo mạn, cuối cùng đều chịu xếp hàng dưới trướng anh chàng trẻ tuổi có vẻ ngoài bình thường này.
Có đôi khi, Krai còn khiến người ta cảm thấy anh ta… còn “dị” hơn cả đám siêu nhân trong bang cộng lại.
Eva tự tin vào khả năng của mình, nhưng cô hiểu rõ mình chỉ là một con người bình thường.
Nếu Krai cảm thấy có “điềm” gì đó, cô sẽ tin lời anh vô điều kiện, dù cho nó có đột ngột đến mức vô lý.
Sau khi chỉ huy nhóm nhân viên trong văn phòng phó bang chủ, nơi lúc nào cũng lộn xộn hơn chỗ của cậu sếp lười kia, Eva đứng bên cửa sổ, nhìn ra đường phố.
Cô gạt đi những suy nghĩ vụn vặt trong đầu, tập trung vào một câu hỏi duy nhất:
“Liệu có điều gì đang xảy ra ở thủ đô mà mình bỏ sót chăng?”
Đó là thói quen của Eva mỗi khi Krai buột miệng nói ra một câu tiên đoán như thế.
—-
Việc thám hiểm kho báu chưa bao giờ là dễ dàng.
Hầm ngục đầy bẫy rập, môi trường khắc nghiệt, quái vật và Huyễn Ảnh sẵn sàng cắn xé, mỗi bước đi đều là canh bạc giữa sống và chết.
Bởi thế, thợ săn giỏi là những người không ngừng rèn luyện bản thân.
Ở thủ đô có vô số cơ sở phục vụ huấn luyện, nhưng khu huấn luyện ngầm trong trụ sở của First Stepslại là một trong những công trình ấn tượng nhất.
Tôi dám chắc chẳng mấy bang trong thủ đô, dù to cỡ nào, lại có cả hầm huấn luyện 5 tầng xây sâu dưới đất như vậy.
Nghe nói để xây được nơi đó, họ phải chi ra một khoản tiền khổng lồ, chỉ để đảm bảo công trình đủ sức chịu đựng sức mạnh điên rồ của những thợ săn cấp cao.
Tất nhiên, tôi chẳng can dự nhiều, chỉ “góp ý” đôi câu.
Mọi công lao thật sự là của Eva và đội ngũ kỹ thuật.
Trên đường đi xuống bằng cầu thang thép, tôi gặp một nhóm 5 người đang đi ngược lên.
Một gã đàn ông to con, tóc nâu, có vết sẹo chạy dọc má, nhận ra tôi liền trố mắt.
Hắn mang theo một cây trường kích trông như chỉ cần vung nhẹ là bổ đôi cả bộ giáp.
Tôi hơi nhớ ra mặt hắn… nhưng tên thì vẫn lơ lửng đầu lưỡi.
“Ủa, Bang chủ Krai! Hiếm thấy anh xuống đây thế. Định tập luyện à?”
Là bang chủ, nhưng tôi thật sự không nhớ nổi hết tên họ của từng người trong bang.
Dù ai muốn gia nhập đều phải qua phỏng vấn với tôi, nhưng đến giờ vẫn chẳng sao nhớ hết.
Họ biết tên tôi, còn tôi thì chẳng biết họ là ai.
Đúng là ngại thật.
Tôi cười xã giao để che giấu sự lúng túng.
“Ừ, đại khái thế. Các cậu tập xong rồi à?”
Nhóm thợ săn nhìn nhau.
Không ổn rồi.
Kiểu ánh mắt ấy chỉ báo hiệu có chuyện chẳng lành.
Một gã cao lớn cau mày nói thay cho cả nhóm:
“Dạ đúng, nhưng… có lẽ giờ chưa nên xuống. Hơi… hỗn loạn chút.”
“Không phải huấn luyện đâu, là tra tấn thì đúng hơn…”
Người phía sau trông rã rời nói thêm.
Ờ, vậy chắc tôi không nên xuống thật.
Tôi đoán ngay ra nguyên nhân:
Liz.
Cô ta máu chiến, chẳng biết kiềm chế là gì.
Cứ lần nào thấy cô ta xuất hiện, y như rằng nơi đó đầy người ngất, quái chết, hoặc ít nhất là tanh bành hết cả.
Việc huấn luyện của Liz chính là lý do giúp Tino mạnh lên nhanh như vậy, nhưng nói thật, ngay cả với những thợ săn lão luyện, “huấn luyện” kiểu đó cũng chẳng khác gì cực hình.
Tôi cười gượng.
“Không sao, Liz lúc nào mà chẳng dữ dội.”
“Ờ thì… Tuyệt Ảnh à thành viên tổ của anh mà.”
Cả nhóm nhìn tôi với vẻ khó xử.
Tôi xin lỗi trong lòng vì người của mình lúc nào cũng gây rắc rối.
“Nghe nói ai cản cô ấy đều bị đánh thẳng tay. Anh nên chờ cho lắng xuống đã.”
Tôi lại xin lỗi trong lòng lần nữa.
Chắc bên trong đang hỗn loạn lắm.
Năm thợ săn này ngày nào cũng đánh quái mà còn bơ phờ như thế thì đúng là có chuyện.
Liz không thể nghỉ ngơi một chút được sao, nhất là sau vụ Hang Sói Trắng?
“Không sao đâu, để tôi xử lý,” tôi nói.
“Anh nói thế thì… bọn tôi không dám cản.”
Họ rõ ràng sợ Liz chết khiếp.
Thế là xong cái khẩu hiệu của bang:
“Mọi người phải hòa thuận với nhau.”
Liz vốn đã chẳng biết kiềm chế, giờ lại sở hữu sức mạnh siêu phàm thì chẳng khác gì một con quái vật nhỏ.
Tôi bước xuống cầu thang, định can ngăn cơn bạo hành của cô ấy, theo sau tôi là mấy người của nhóm kia, mà thú thật tôi còn chẳng biết họ là ai.
Ngay trước lối vào khu huấn luyện tầng B2, vài thành viên trong hội đang ngồi tán dóc.
Ừm… đúng là khung cảnh kỳ lạ thật.
Một gã tóc xanh đậm quay người lại nhìn tôi.
Cao ngang tầm tôi, nhưng chỉ cần nhìn qua là biết hắn là một thợ săn dày dạn kinh nghiệm.
Anh ta hơn tôi vài tuổi, vẫn còn trong độ tuổi được gọi là “trẻ” trong giới thợ săn.
Tên anh ta là Sven Anger, một trong những thành viên kỳ cựu của hội, và cũng là một xạ thủ cừ khôi.
Sven là đội trưởng của tổ Obsidian Cross cấp 6, một trong những đội mạnh nhất hội.
Với đám anh em, anh ta như người anh cả đáng tin cậy.
Vừa thấy tôi, Sven đã gọi to đầy phấn khích:
“Krai! Cuối cùng cũng đến đón cô ta à? Mau kéo dây cương của Tuyệt Ảnh lại đi, bọn này chẳng còn dùng được sân huấn luyện nữa rồi!”
“Tôi không giỏi xử lý mấy vụ bạo lực siêu nhân đâu,” tôi đáp.
Thật ra Sven và đội anh ta vốn chuyên săn quái và thú dữ hơn là đi thám hiểm Hầm Kho báu.
Còn tôi thì… đừng nói đùa, có ra gì hơn đâu.
“Là đồ đệ của cậu đó! Cô ta mạnh lên nữa rồi!”
Sven gằn giọng.
Hơi nặng lời thật, dù sao thì cũng là đồng đội cùng hội mà.
Vậy là cô ta mạnh hơn thật à.
Tôi khẽ thở dài, bất lực đáp:
“Biết rồi, để tôi lo.”
Đám bạn của tôi giờ đã vượt xa tầm hiểu biết của tôi mất rồi.
Tôi chẳng còn nắm nổi họ đã tiến hóa tới mức nào nữa.
Chẳng hạn như giờ bắt đạn khi bị bịt mắt là chuyện thường thôi, không đáng nói nữa.
Sven nhìn chằm chằm cánh cửa dày dẫn vào khu huấn luyện, cau mày nói:
“Không có Ansem, không có Lucia, chẳng ai trong này cản nổi cô ta đâu! Mà tại sao Liz lại tự mò về một mình thế hả?!”
Thực ra Sven có thể đánh ngang cơ với Liz.
Nhưng vấn đề là cô ta sẽ chiến cho đến khi một trong hai gục hẳn mới thôi.
Trong Grieving Souls, hội chúng tôi đại khái chia làm hai phe:
Đám gây rối và đám đầu óc tương đối tỉnh táo.
Mà kiểu gì cũng vậy, Liz hoặc Luke sẽ đốt nhà, còn Ansem hoặc Lucia lại phải dập lửa.
Không có “người thuần thú” kìm cô ta lại, Liz đúng nghĩa còn nguy hiểm hơn cả quái vật thật.
Tôi chỉ biết cười trừ:
“Cô ta gỡ hết bẫy, một mình đi thẳng tới phòng trùm, xong bỏ luôn nhiệm vụ giữa chừng rồi chạy về.”
“Khoan, là Vạn Ma Thành đó hả?”
Sven tròn mắt.
Tôi cũng chẳng tin nổi nữa.
Liz đúng là người tự do đến mức không ai hiểu nổi.
Bỏ rơi tổ đội trong khi thám hiểm là điều cấm kỵ trong giới thợ săn, nhưng bọn tôi vốn có kiểu hoạt động… hơi dị.
Ngoại trừ một thành viên mới được thêm vào sau này, còn lại đều là bạn thân lâu năm, toàn những kẻ tùy hứng.
Mà thôi, họ vẫn còn pháp sư hồi máu, còn thêm một đạo tặc khác, chắc ổn.
“Nếu cậu không ra tay sớm, Tino toi đời đấy!”
Sven giục.
“Thôi nào, anh lo xa quá. Người không chết dễ thế đâu.”
“Không… lần này cô ta thực sự—”
Ừ thì đúng là Liz có hơi… thích diệt chủng,
hay sủa bậy với người khác, vài lần bị bắt vì đánh nhau, thậm chí còn có tiền truy nã trong thế giới ngầm.
Nhưng dù có nhiều tật xấu, cô ta không phải loại giết đồ đệ của mình.
Đội Sven lùi ra vài bước, còn tôi chỉ cười nhẹ, mở cánh cửa khu huấn luyện.
Giữa sân, Liz đứng sừng sững.
Mái tóc hồng buộc đuôi ngựa, trang phục bó sát khoe làn da rám nắng, đúng kiểu của nghề Đạo Tặc.
Nếu không vì đôi ủng kim loại cao tới gối, Thiên chí Khởi nguyên, cô ta hẳn trông chẳng khác gì một cô gái bình thường.
Nhưng cái cách cô đang hét vào… đống vải rách bên chân mình thì không bình thường chút nào.
“Mày không dậy nổi hả? Sao thế? Đã đến giới hạn rồi à? Vô lý! Mày lười đúng không? Giỡn mặt tao à? Muốn chết hả, Tino?! Nghĩ mình không chết được chắc? Nghĩ tao không dám giết chắc? Tao sẽ giết mày đấy! Không có gì đáng để mày bảo vệ à?! Tay chân còn nguyên kia mà, sao không dùng đi?! Nếu chỉ thế mà cũng gục, thì chết đi cho rồi còn hơn!”
“Rồi rồi, thế là đủ rồi!”
Tôi vỗ tay, cố gượng cười nói lớn.
Bên trong thì ruột gan tôi đảo lộn.
Thật sự… có cần phải “sống hoặc chết” mỗi ngày thế này không?
Tôi chạy nhanh đến “đống vải rách” kia, chính là Tino đang rên khe khẽ trong nỗi đau vừa thể xác vừa tinh thần.
Cô ấy cuộn tròn người lại, run rẩy.
Mái tóc dài rũ trên sàn khẽ nhúc nhích khi Tino cố ngẩng đầu lên.
Ngay trước mắt cô, Liz dậm mạnh xuống đất.
Một tiếng nổ rung chuyển cả tòa nhà.
Tino giật bắn người.
Sàn huấn luyện vốn được gia cố để chịu đòn của thợ săn giờ lõm hẳn xuống thành dấu ủng của Liz.
Sức mạnh khủng khiếp đó… tôi thật sự không hiểu nổi làm sao cô ta nhét được vào cơ thể nhỏ bé như vậy.
“Gì thế, Krai?”
Liz hỏi với giọng vô tư như chẳng có gì xảy ra.
“Cậu thấy đấy, tớ đang dạy Tino bài học.”
Đôi mắt màu thạch anh hồng nhìn thẳng vào tôi, sắc như dao.
Liz nổi nóng nhanh như lửa bén rơm, nhưng cô cực kỳ nghiêm túc với chuyện sức mạnh.
Cô từng sống sót qua hàng loạt thử thách, nhiều lần cận kề cái chết mà vẫn bò về.
Cô đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe cho Tino, nhưng cũng huấn luyện đồ đệ bằng cả tấm lòng.
Và hơn hết, cô ghét bị làm phiền khi đang dạy.
Hội đã tồn tại vài năm, nên đám cựu binh đều quá hiểu chuyện đó.
Không ai dám xen vào khi Liz đang “huấn luyện”.
“Tino có tố chất,” Liz tiếp tục.
“Có khi còn hơn cả tớ. Nhưng nó yếu quá. Tại sao vậy chứ? Tớ nhớ hồi bằng tuổi nó, tớ mạnh hơn nhiều.”
Theo tôi thì Tino mạnh lắm rồi (tất nhiên là so với tôi).
Như thế chẳng phải đã đủ tốt sao?
Mỗi người có một cách tiến bộ riêng mà.
“Ừm…”
Tôi cố giữ nụ cười dán chặt trên mặt, bước lên chắn giữa Liz và Tino.
Đội Sven vẫn đứng lặng ở cửa, nín thở nhìn cảnh tượng như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

Dù chẳng hiểu nổi cái “chênh lệch sức mạnh” giữa Liz và Tino mà cô ta nói là gì, tôi vẫn chọn tin cô ấy.
Nếu đến cả Liz còn phải thừa nhận rằng Tino có thể còn tài năng hơn mình, thì hẳn trong lời đó phải có phần nào là thật.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta có quyền nghiền nát tinh thần của Tino, linh vật nhỏ bé của hội tôi.
Liz mỉm cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng, giọng nói phảng phất uy hiếp:
“Như vậy là chưa đủ đâu. Với cái đà này, Tino lại trở thành gánh nặng cho cậu mất, Krai. Cậu thì hiền, chắc sẽ bỏ qua cho nó thôi, nhưng tớ thì không thể. Đệ tử của tớ ít nhất phải mạnh hơn thế này. Nếu nó cứ yếu đuối mãi, người ta sẽ nghĩ tớ cũng là một kẻ yếu đuối đấy.”
Thì ra tất cả bắt nguồn từ vụ ở Hang Sói Trắng.
Đúng là khi đó, Tino không thể hoàn thành nhiệm vụ một mình và còn bị thương bởi một Huyễn Ảnh cực mạnh.
Cả đội lúc ấy chắc đã bị xóa sổ nếu Liz không kịp đến.
Nhưng lỗi nằm ở tôi, chính tôi là người đã giao nhiệm vụ ấy cho tổ đội của Tino.
Tôi cũng đã giải thích rõ mọi chuyện với Liz sau khi trở về, nhưng xem ra lời tôi chỉ lọt vào tai này rồi bay ra tai kia.
Tino yếu ư?
Không hề.
Cấp 4 là một bậc xếp hạng đáng nể trong giới thợ săn, và Tino hoàn toàn xứng đáng với nó.
Còn chuyện ngoại hình… ừ thì, có người thích, có người chê, nhưng cô ấy vẫn làm tốt công việc của mình.
Liz liếc sang phía cửa, ánh mắt đầy khinh miệt:
“Đám lắm chuyện các người tính cản tôi à? Không phải việc của các người. Khác với mấy tên ngu các người, Tino cần phải mạnh hơn. Và không ai có thể mạnh lên nếu không dám đánh cược cả mạng sống.
Không có thời gian nghỉ, không có chỗ cho trò đùa. Muốn biến đồ đệ tôi thành một cục rác hả? Tôi cắt cổ từng đứa trước khi để chuyện đó xảy ra.”
Nghe thì điên rồ, nhưng tôi biết rõ:
Liz nói là làm thật.
Cái cách cô ta đắm chìm trong cơn giận đến phát cuồng ấy, méo mó thật đấy, nhưng lại cho thấy cô thực sự đam mê huấn luyện đồ đệ.
Tino vẫn cuộn tròn dưới sàn, người run bần bật.
Liz ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Cậu hiểu mà, đúng không, Krai?”
Giọng cô mềm như mật, nhưng tôi lại thấy như có lưỡi dao lạnh kề sát cổ.
Tôi gượng cười, cố giữ vẻ nhẹ nhàng:
“Ừ, tôi hiểu. Cảm ơn tinh thần của cô.
Nhưng Tino đến giới hạn rồi, dừng lại hôm nay thôi.”
Không rõ họ tập luyện bao lâu, nhưng nhìn Tino nằm bẹp dưới sàn, tôi biết cô ấy chẳng còn sức nữa.
Không có Ansem ở đây để chữa trị, nếu cứ tiếp tục, Tino sẽ để lại thương tích thật sự mất.
Tôi cũng chẳng muốn chọc giận Liz, nhưng ngoài tôi ra, không ai dám ngăn cô ta.
Liz chớp mắt vài lần, như thể không hiểu nổi tôi vừa nói gì, rồi nghiêng đầu hỏi:
“Hử? Krai? Cậu đang cản tớ à?”
“Ừ, đúng thế.”
Đôi mắt cô mở to.
Sau lớp mống mắt hồng là luồng năng lượng đáng sợ, chỉ cần bùng lên một chút thôi là nổ tung cả nơi này.
Trong vài giây, cô nhìn sâu vào tôi, cái nhìn như muốn xuyên thấu linh hồn.
Không khí trở nên đặc quánh, căng như dây đàn.
Rồi Liz chậm rãi đưa tay chạm vào má tôi, và… đột ngột mỉm cười rạng rỡ:
“Vậy thì nghỉ hôm nay nhé!”
Cô tuyên bố, vui vẻ một cách đáng sợ.
Cô quay sang Tino:
“Xin lỗi nhé, Tino. Tao đã kiềm chế đấy, chứ không thì mày chết thật rồi. Thấy mày còn co giật nên tưởng vẫn chịu được. Nhưng nếu Krai bảo thế, chắc là mày đến giới hạn rồi, đúng không?”
“…Bang chủ…?”
Tino thều thào.
Ơ, sao cô ấy lại gọi tôi chứ không phải Liz?
Tino ngẩng đầu lên.
Trên khuôn mặt cô là mặt nạ đầu lâu, biểu tượng của hội Grieving Souls.
Mặt nạ không có lỗ mắt, không thấy được nước mắt, chỉ là nụ cười cố định lạnh lẽo.
Cô ấy… đeo cái đó từ bao giờ?
Như đoán được suy nghĩ của tôi, Liz vui vẻ nói:
“Tớ chỉ muốn xem nếu bịt mắt lại thì Tino có khá hơn không. Muốn xem nó đã sẵn sàng chưa. Nhưng không, chẳng làm được gì cả. Với cái tình trạng mù mờ thế này, làm sao đủ tư cách gia nhập đội chúng ta, đúng không?”
Tôi khẽ thở dài.
Dù Liz nói nghe có lý, hội Grieving Souls thật ra chẳng có quy định quái gở nào như thế cả.
Nếu có, chắc tôi đã bị đá từ lâu rồi.
Điều kiện duy nhất để gia nhập hội chỉ là được một thành viên tiến cử thôi.
Dù vậy, tôi vẫn cho rằng còn quá sớm để Tino gia nhập.
Không phải cô yếu, nhưng các kho báu mà hội đang thám hiểm giờ đây nguy hiểm quá mức đối với cô.
Tôi không muốn ai đó kéo Tino vào mấy cái hầm cấp cao “để rèn luyện” rồi… giết chết cô thật.
Các thành viên khác có thể bảo vệ cô, nhưng thà cẩn thận còn hơn hối hận.
“Ừ, tôi nghĩ vẫn chưa đến lúc,” tôi nói.
“Vậy chừng nào thì nó mới sẵn sàng, hả Krai?”
Đừng hỏi tôi chứ.
Giờ tôi gần như chỉ là cái bình phong, còn đội thì tôi chẳng biết họ đang mạnh tới mức nào nữa.
Tôi giả vờ trầm ngâm, rồi đáp bằng nụ cười cố hữu:
“Khi nào cô ấy đạt đến trình độ của cô.”
“Cái… gì cơ?!”
Tino hét lên, giọng như một chú cún sắp khóc.
Thôi nào, phản ứng hơi quá rồi đó, tôi chỉ đùa thôi mà!
Liz là người thầy của cô, chắc chắn sẽ đề cử cô khi đến lúc thích hợp.
Lời tôi nói… có trọng lượng gì đâu.
Không hiểu sao Liz lại ôm chầm lấy tay tôi, reo lên đầy thích thú:
“Cậu thật độc ác đấy, Krai! Với tiêu chuẩn đó thì Tino chẳng bao giờ được gia nhập mất!”
“Thôi nào, nói vậy nghe buồn lắm.”
Thật lòng tôi cũng rất mong Tino gia nhập nhóm chính thức.
Sau những gì cô thể hiện ở Hang Sói Trắng, tôi tin ngày đó sẽ không xa.
Nhưng tôi không nói ra, chuyện này do Liz quyết định.
“Thế còn cậu, Krai,” Liz nghiêng đầu, cười tinh nghịch.
“Đến đây làm gì? Nhớ tôi à, nên không chịu nổi khi thiếu tôi hả?”
“Không… Gark muốn hỏi Tino vài chuyện về Hang Sói Trắng.”
“Ồ, nhìn cậu kìa, đi lo việc vặt luôn à?
Gark sai bảo cậu làm chân chạy hả?
Không ai tình nguyện đi cùng à?”
Liz nhíu mày, vẻ khó chịu.
Tôi xoa đầu cô, luồn tay qua mái tóc mượt để đổi chủ đề.
Liz mỉm cười, nguôi dần.
“Không sao. Tôi muốn đi mà. Thật ra là ông ấy bảo tôi đến trực tiếp.”
“Vậy chuyện đó có gấp không?”
Liz đặt ngón tay lên môi, liếc xuống Tino đang nằm bất động.
“Nếu gấp, tớ ném nó vào văn phòng Gark luôn.”
Đúng là cách Liz đối xử với Tino từ trước tới giờ.
Tôi chưa bao giờ hiểu nổi, rõ ràng sợ cô ấy đến phát khóc, mà vẫn kính phục như thần.
“Không cần đâu,” tôi nói.
“Gark không nghiêm đến thế. Cứ để Tino nghỉ ngơi đi. Mai… hoặc mốt cũng được.”
Hoặc… đừng đi nữa càng tốt.
Ý kiến hay đấy.
Tôi chỉ cần nói là quên mất thôi!
“Nghe rõ chưa, Tino? Tao biết mày nghe được mà. Hiểu không? Nghe thì gật đầu.”
Nghe giọng Liz, đầu Tino khẽ nhúc nhích, gật thật nhỏ.
Cô ấy còn tệ hơn cả lúc ở trong hang.
Tôi nhìn Tino, thấy thương không chịu nổi.
Dù là thợ săn, là đồ đệ của Liz, nhưng cô ấy cũng là người của hội tôi, là bạn tôi.
Tôi phải tách Liz ra ngay.
Tino cần nghỉ.
Tôi có thể không còn trực tiếp đi săn kho báu, nhưng đây chính là việc mà một người lãnh đạo như tôi phải làm.
Tôi vòng ra sau lưng Liz, đặt tay lên vai cô, đôi vai gầy guộc đến khó tin là của một cô gái từng chém sạch lũ Huyễn Ảnh trong tầm mắt rồi bắt đầu đẩy nhẹ.
“Rồi rồi, Lizzie, mình ra chỗ khác nói chuyện nhé.”
“Krai, cậu đang dỗ dành tớ đấy à?”
“Không, tất nhiên là không rồi. Cô ngoan lắm.”
Hy vọng câu đó sẽ khiến cô nguôi ngoai.
Đám đồng đội đang nín thở đứng chờ ở cửa trông không mấy vui vẻ trước cảnh tượng này.
Còn Liz thì chẳng bận tâm gì.
Tôi đã tốn nhiều năm để học cách “thuần hóa” cô nàng này.
Liz vốn ích kỷ sẵn, việc có đồ đệ cũng chẳng khiến tính đó thay đổi là bao.
“Thế ‘chỗ khác’ là đâu? Hẹn hò à?”
Cô hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
“Ờ thì… đi ăn kem chẳng hạn?”
Tôi buột miệng, dù biết rõ Liz ghét đồ ngọt.
Sitri, Lucia, Ansem cũng vậy, chỉ có mình tôi hảo ngọt thôi.
Thường thì tôi sẽ rủ Tino đi cùng vì chỉ có cô bé là đồng minh của tôi trong khoản này.
Như dự đoán, lời đề nghị khiến Liz mất hứng thấy rõ.
Cô vừa định nói gì đó thì bên dưới, một bàn tay dính đầy máu và chai sạn bất ngờ nắm lấy ống giày của cô.
Một tia sáng nguy hiểm lóe lên trong mắt Liz.
“Hửm? Gì đây, Tino? Giờ mày đang cắt ngang cuộc nói chuyện của tao với Krai đấy.”
Tino vẫn nằm rạp dưới đất, chẳng cử động được mấy.
Cú nắm yếu ớt đó chỉ cần Liz bước nhẹ là gỡ ra ngay.
Thế mà cô bé vẫn cố thở gấp:
“Em… vẫn còn… chịu được, sư phụ…!”
Gương mặt cô bị che kín bởi chiếc mặt nạ nụ cười, biểu tượng của Grieving Souls khiến mọi biểu cảm biến mất, chỉ còn lại một nụ cười méo mó.
Thành thật mà nói, tôi bắt đầu hối hận khi chọn cái biểu tượng này.
Liz nhẹ nhàng gỡ tay tôi khỏi vai cô, rồi quay người lại nhìn Tino.
Trời ạ, tôi thấy chuyện này chẳng lành chút nào.
“Ồ!”
Liz reo lên đầy phấn khích.
“Vừa nãy còn nằm bẹp dí mà. Tao chắc chắn đã làm gãy xương mày rồi cơ mà, sao mày hồi nhanh thế? Nhìn đi, Krai! Con bé Tino của tớ cuối cùng cũng mạnh hơn rồi đấy!”
Cô nàng vui mừng đến kỳ lạ, như thể vừa được tặng quà sinh nhật.
Tôi chỉ biết đứng như trời trồng, không dám hỏi nửa lời.
Tino vẫn gục gã xuống đất, trông như chỉ cần thêm chút nữa là phải cấp cứu.
Ấy vậy mà cô bé vẫn cố gượng lên quỳ, rồi loạng choạng đứng dậy.
Cô choáng đến mức tôi nghĩ mình mà đánh chắc cũng hạ được mất.
May mà chiếc mặt nạ đã che đi vẻ mặt cô lúc này.
“Cậu lại làm được rồi đó, Krai!”
Liz hét lên sung sướng.
“Tớ lúc nào cũng thấy thiếu một cú hích cuối cùng cho con bé, ghen tị với cậu ghê! Đó đó, Tino! Mày có thể làm tốt hơn thế này mà! Đây chính là thứ mày còn thiếu đấy!”
Tôi đứng hình, chẳng hiểu cô đang nói cái gì.
Nhưng thôi, tốt nhất là đừng hỏi.
Liz như bốc cháy trong ngọn lửa khí thế, sức ép từ cô gần như hữu hình.
Cái danh Tuyệt Ảnh từng thuộc về tên đạo tặc huyền thoại nổi tiếng nhất Zebrudia.
Liz đã tự tìm đến học trò ông ta, và chỉ trong vài năm đã kế thừa danh hiệu ấy.
Người ta đồn rằng những ai mang danh hiệu đó đều vượt xa giới hạn của người thường.
Và mỗi khi Tuyệt Ảnh tung toàn lực, trái tim họ sẽ rung lên dữ dội, thân thể như bốc cháy trong ngọn lửa của chính mình.
Liz cười khẽ, vươn vai như chẳng có chuyện gì.
“Xin lỗi nha, Krai. Cậu ngồi chơi một lát được không?”
“Gì cơ?”
Tôi lẩm bẩm.
Cô định tiếp tục huấn luyện sao?!
Tino đang kiệt sức thế kia thì còn chống đỡ thế nào nổi trước một Liz toàn lực.
Ánh mắt Liz lúc này nói rõ ràng rằng cô sẽ không nương tay.
“Cậu có thể ở lại nếu muốn,” Liz nói tiếp, “nhưng thế có hơi tàn nhẫn với Tino đấy. Dù cậu không thấy mặt nó, tớ dám cá là nó chẳng muốn cậu chứng kiến cảnh nó ho sặc máu, hay… tè ra quần đâu. Giờ không có trị thương ở đây nên tớ sẽ không làm quá tay, nhưng nếu là tớ trong tình cảnh đó, tớ thà chết vì xấu hổ còn hơn. Cậu hiểu mà, đúng chứ? Lần sau cậu có thể xem, nhưng hôm nay là lần đầu con bé đi xa đến mức này. Thương nó chút đi.”
Khốn thật.
Dù Liz đang nổi giận hay vui mừng, năng lượng của cô đều rực rỡ y như nhau.
“Vâng, thưa cô,” tôi chỉ có thể gật đầu.
Nụ cười của Liz sáng rực như hoa hướng dương giữa trưa.
Tôi liếc nhanh Tino, cô bé vẫn gật đầu, ra hiệu muốn tiếp tục.
Tôi thực sự không hiểu nổi họ nghĩ gì nữa.
Thợ săn đúng là một loài sinh vật bí ẩn.
Tôi thở dài, đi lên cầu thang, vừa xin lỗi nhóm của Sven:
“Xin lỗi nhé. Khi Liz đã như vậy thì chẳng ai cản nổi đâu.”
Liz xưa nay chưa từng ngại bắt chuyện bằng… nắm đấm.
Dù vậy, ít ra cô vẫn chịu nghe lời bạn thuở nhỏ, nghe thôi, chứ làm hay không lại là chuyện khác.
Chẳng ai có thể “ra lệnh” cho Liz trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Mỗi tầng hầm trong tòa nhà của hội đều có khu huấn luyện riêng, trang bị theo nghề.
Cái mà Liz đang chiếm giữ là khu dành cho nghề Đạo Tặc, có đủ thứ từ dụng cụ cận chiến, bia ném dao, bẫy, đến hòm kho báu mô phỏng.
Vấn đề là chỉ có một khu như vậy.
Dù các phòng khác đủ rộng cho vài nhóm luyện cùng lúc, khi Liz vào là coi như chiếm trọn.
Tôi đã thử mọi cách để kéo cô ra mà bất thành, nên nhóm Sven đành chuyển sang khu khác hoặc nghỉ bữa tập hôm nay thôi.
“Không sao đâu. Cũng chẳng phải lần đầu cô ta ép tụi tôi đến giới hạn mà,” Sven gằn giọng khi tôi xin lỗi.
“Không, tôi thật sự cố ngăn—”
“Không cần giải thích.”
Sven cắt lời.
“Tôi hiểu. Làm Tino mạnh hơn thì ai cũng có lợi.”
Anh ta gật gù, tỏ vẻ thông suốt… nhưng tôi biết là chẳng hiểu gì hết.
Nhóm của anh ta nhìn nhau, cùng gật đầu đồng tình.
Ước gì tôi với Liz cũng có thể ăn ý đơn giản thế này.
Thôi kệ.
Nếu họ không để bụng thì tôi cũng đành cho qua.
Những thợ săn mạnh mẽ thường “điên” theo cách nào đó.
Dù nhóm Sven đã thuộc dạng lập dị trong mắt người thường, họ vẫn trông cực kỳ tỉnh táo khi đứng cạnh Liz.
Cầu cứu ai bây giờ đây…
Tiếng kêu đau đớn vang vọng từ khu huấn luyện sau lưng, nhưng tôi quyết định giả điếc.
Giờ tôi chỉ muốn bỏ hết mọi thứ lại và đi ăn kem.
“Đường phía Bắc bị phong tỏa à?”
Tôi ngạc nhiên khi Sven tiện miệng nói.
Thủ đô nằm gần trung tâm đế quốc, bốn con đường lớn nối liền các hướng Bắc Đông Nam Tây, thông thẳng đến các thành phố và hầm báu lớn khác.
Thế nên chỉ cần một đường bị chặn cũng là chuyện lớn.
Tôi có nghe tin vài Huyễn Ảnh từ Hang Sói Trắng tấn công đoàn xe buôn, nhưng chẳng đến mức phải phong tỏa đường.
“Ừ. Họ phát hiện nhiều Huyễn Ảnh cùng lúc. Nghe nói đã có vài kỵ sĩ của Hội Hiệp Sĩ bị hạ rồi,” Sven nói, vẻ nghiêm trọng.
Thông thường, Huyễn Ảnh chỉ quanh quẩn trong các hầm báu.
Việc thấy chúng lang thang bên ngoài đã hiếm, mà liên tiếp xuất hiện như vậy thì chắc chắn không phải trùng hợp.
Nghĩ lại thì, cái Hang Sói Trắng dạo gần đây cũng có gì đó không ổn.
Tôi nhớ rõ lần trước khi vào đó cứu Tino, bầu không khí trong hầm ngục ấy đã khác thường rồi.
Tôi chẳng biết nguyên nhân của mấy chuyện kỳ quặc này là gì, cũng chẳng có lý do gì để bận tâm.
Dù sao thì tôi vẫn đang sống an toàn trong phạm vi thủ đô, nơi được xem là an toàn nhất đế quốc.
Nhưng vấn đề là, những con đường đó chính là “huyết mạch” của cả đế quốc.
Thương nhân tụ họp về Zebrudia là vì họ tin rằng đường xá quanh đây an toàn tuyệt đối.
Nếu đường bị phong tỏa, thế nào cũng sẽ có lệnh nhờ các thợ săn như chúng tôi đi xử lý.
Có khi Gark triệu tập tôi cũng vì chuyện này.
Ông ta vốn hay kéo tôi vào mấy vụ như thế, chỉ vì tôi “cấp cao”.
Sau vài phút suy nghĩ, tôi thở dài.
Thôi, nghĩ chi cho mệt.
Dù sao tôi cũng có “át chủ bài” trong tay, tất nhiên không phải Liz đã bỏ cả đồng đội lại trong hầm báu rồi ung dung về thủ đô một mình mà là Ark Rodin.
Ark là người mà ai cũng ngưỡng mộ.
Vừa mạnh, vừa thông minh, lại có tiếng tăm và đặc biệt là biết lãnh đạo.
Quan trọng nhất, anh ta là một người tốt thật sự.
Những người trong đội của Ark cũng rất cừ, tuy chưa đạt đến trình độ của anh nhưng đều đủ năng lực.
Ark vừa là chiến binh xuất sắc vừa là thủ lĩnh mẫu mực, có anh ta trong nhóm chẳng khác gì sở hữu cả một đội thợ săn trong hình hài một người.
Trong số những thợ săn kiêu ngạo thuộc Steps, chẳng ai dám cãi lời Ark (ngoại trừ mấy người bạn thời thơ ấu của tôi).
Chỉ cần giao việc cho Ark, mọi thứ đều êm xuôi.
Còn nếu không êm… thì chứng tỏ chuyện đó vốn chẳng thể cứu vãn được ngay từ đầu.
Bao giờ Ark mới về nhỉ?
Tôi phải cố gắng câu giờ đến lúc anh ta quay lại.
Ark lúc nào cũng báo cho tôi trước khi rời thủ đô, nên chắc chẳng lâu nữa đâu.
Nghĩ vậy, tôi thôi bận tâm đến vụ phong tỏa kia.
Sven nở một nụ cười nửa trêu nửa thật, vỗ mạnh vào vai tôi.
“Anh vẫn bình thản như mọi khi nhỉ.”
Tôi chỉ cười đáp lại, không nói gì.
Ai cũng biết vì sao tôi lại “bình thản”:
Vì chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Không phải khoe chứ, kỹ năng “tự bảo toàn” của tôi thật sự đáng nể.
Mà nói thẳng ra thì, đó là kỹ năng đùn việc cho người khác.
Tôi luôn sống nhờ vào nó, và chắc còn sẽ tiếp tục như vậy.
Chỉ mong ai đó đá tôi ra khỏi chức vụ trước khi tôi gây ra thảm họa thật sự.
“Không biết ngoài kia có chuyện gì, nhưng tụi tôi đang tính tập luyện một chút để phòng trường hợp bị gọi đi,” Sven nói tiếp.
“Thôi, chắc để mai cũng được.”
Lại thêm một lần nữa, tôi thấy áy náy vì người của mình luôn gây rắc rối.
May là Sven chẳng tỏ vẻ khó chịu gì trước việc kế hoạch của họ bị phá.
Dù sao thì nhóm của anh cũng quen với trò điên rồ của Liz từ trước cả khi chúng tôi dọn đến thủ đô.
Obsidian Cross là một đội nổi tiếng vì sự ăn ý giữa các thành viên, lúc nào cũng đạt hiệu quả ổn định.
Với năng lực hiện tại, họ dư sức xử lý vài Huyễn Ảnh lang thang, nhất là nếu chỉ loại yếu như mấy con kỵ sĩ sói ở Hang Sói Trắng.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi:
Nếu mình gửi Obsidian Cross đến gặp Gark, họ sẽ bị kéo vào xử lý vụ đó thay mình, đúng không?
Với một đội cấp 6 như họ, Gark chắc chắn chẳng phàn nàn được gì.
Quá hoàn hảo!
Hơn nữa, Sven vốn chẳng ngại săn Huyễn Ảnh.
Đúng là thiên tài, Krai ạ!
Tôi chắp tay, liếc qua cả nhóm Obsidian Cross rồi cười tươi:
“Nếu các cậu còn rảnh, sao không đi nhận một nhiệm vụ nào đó luôn? À, tiện thể ghé Hiệp hội báo với Gark giúp tôi là hôm nay tôi bận, không đến được nhé.”
—-
Krai Andrey vừa huýt sáo vừa rời đi, để lại Sven đứng nhìn theo với nụ cười khổ.
Henrik Hefner, tư tế của Obsidian Cross cuối cùng cũng lên tiếng:
“Tôi thật chẳng hiểu nổi anh ta nghĩ gì nữa. Trông… lúc nào cũng thong thả như không.”
Sven bật cười, gãi má:
“Ờ, nhưng anh ta không phải người xấu đâu.”
Obsidian Cross là một trong những nhóm cốt lõi ban đầu của First Steps.
Thành viên của họ nhìn chung lớn tuổi hơn Ark Brave hay Grieving Souls, nhưng vẫn thuộc lớp thợ săn trẻ trung trong “thời đại vàng” của nghề săn báu.
Đội hình độc đáo của họ toàn người biết trị thương giúp Obsidian Cross hoàn thành vô số nhiệm vụ nhờ phong cách thận trọng, tính toán.
Đổi lại, họ chẳng được tung hô như những nhóm “hào nhoáng” khác.
Bị kẹt giữa hai nhóm quái vật thành công như Ark Brave và Grieving Souls, danh tiếng của họ bị lu mờ đi ít nhiều.
Nhưng nếu sinh sớm hơn 1-2 thập kỷ, Obsidian Cross hẳn đã là nhóm giỏi nhất thế hệ.
Dù vậy, họ vẫn được Hiệp hội và các thợ săn khác đánh giá rất cao.
“Lẽ ra anh nên từ chối mới phải, Sven. Không hiểu hắn ta suốt ngày bận cái gì,” Henrik nói, cố kìm sự bực bội.
Trong hội, các nhóm ngang hàng, không ai có quyền sai khiến ai, kể cả Bang Chủ.
Thế nên việc bị “giao việc vặt” khiến Henrik không thoải mái chút nào.
Đối với thợ săn, danh dự và thể diện là thứ sống còn.
Tất cả thợ săn trong thủ đô đều biết rõ lịch sử của Grieving Souls, một chặng đường đầy sóng gió.
Bọn họ lao vào những hầm báu cấp cao như thể không còn ngày mai, liều mạng để tranh vinh quang.
Hoàn toàn trái ngược với Obsidian Cross, nhóm chỉ nhận từng hầm báu một, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Một người cẩn trọng như Henrik không thể hiểu nổi cách Grievers sống sót, nhưng anh vẫn tôn trọng họ.
Hầu hết thợ săn đều kính nể Grieving Souls, tuy nhiên, người dẫn đầu của họ lại là một chuyện khác.
Henrik chưa từng thấy Thiên Biến Vạn Hóa bước vào hầm báu bao giờ.
Lúc mới gia nhập Obsidian Cross nửa năm trước, Henrik từng kính nể danh tiếng của anh ta nhưng chỉ 6 tháng sau, khi thấy cách Krai hành xử ngoài đời, lòng kính nể ấy tan biến hoàn toàn.
“Không sao,” Sven nói, xoa dịu vẻ khó chịu rõ ràng của Henrik.
“Tụi mình còn thời gian. Hơn nữa, để hắn ta nợ mình một lần cũng đâu tệ.”
Henrik nhíu mày.
Bình thường Sven là người cứng rắn, chẳng dễ nhân nhượng.
“Nhưng thủ lĩnh của họ thì ngồi mát trong khi cả đội liều mạng dưới hầm, mấy người đó không thấy bất mãn sao?”
“Krai vốn vậy từ trước rồi. Có lẽ cậu chưa biết, Henrik, nhưng nhóm của hắn hoạt động theo kiểu đó, và cả hội này cũng thế.”
Giọng Sven nhẹ nhàng nhưng đủ nghiêm để cảnh cáo Henrik không nên nói thêm.
“Nếu anh nói vậy thì tôi hiểu rồi,” Henrik đáp, tuy vẫn chưa phục.
Anh biết rõ nói xấu Bang Chủ chẳng bao giờ là ý hay.
Henrik từng có nhiều kinh nghiệm săn kho báu, hợp tác với không ít đội khác nhau trước khi gia nhập Obsidian Cross.
Anh tự tin mình giỏi nhìn người.
Thế nhưng, anh vẫn chẳng thể hiểu nổi con người Krai Andrey.
Sức mạnh của thợ săn được xác định dựa trên lượng ma chất tích tụ trong cơ thể, nên hình dáng chẳng nói lên được gì.
Một gã to xác có thể bị một cô gái nhỏ bé đánh gục dễ dàng.
Với kinh nghiệm của mình, Henrik chỉ cần liếc qua là biết đối thủ mạnh yếu ra sao.
Nhưng với Krai, anh chẳng thấy được gì cả.
Vậy mà người ta lại gọi hắn là “top-class”… Thật khó tin.
Henrik thật ra chẳng thể tin nổi rằng Krai lại có biệt danh riêng, lại còn là thợ săn cấp 8, vừa là thủ lĩnh của tổ đội khét tiếng Grieving Souls, vừa là chủ của cả cái bang hội khổng lồ này.
Thậm chí đến giờ, anh ta vẫn thấy điều đó thật khó tin vì ở Krai chẳng có lấy một chút dáng vẻ uy nghi hay khí chất của một người lãnh đạo.
“Miễn là anh ta ngăn được Liz với Luke đừng đánh sập cả cái thành phố này thì tôi chẳng có ý kiến gì,” Sven nói, nửa đùa nửa thật.
Henrik khẽ nhắm mắt, nhớ lại cảnh tượng vừa thấy ở khu huấn luyện.
Thứ khí thế cháy rực bao quanh Liz, cùng với ánh nhìn dữ tợn chẳng khác gì thú săn mồi, tuyệt đối không phải thứ một thợ săn bình thường nên có giữa lòng thủ đô.
Dù cửa đã đóng chặt, áp lực phát ra từ cô ta vẫn nặng đến mức khiến Henrik thấy khó thở.
Tất nhiên, anh ta biết rõ danh tiếng của Tuyệt Ảnh gây rối khét tiếng của Grieving Souls.
Chẳng có nhiều thợ săn cấp 6 nào được đặt biệt danh như cô ta cả.
Sau hôm nay, Henrik có thể khẳng định:
Sức mạnh của cô ta đúng là xứng đáng với danh tiếng đó.
Và anh cũng phải thừa nhận, dù thế nào đi nữa, Krai vẫn đủ can đảm để đứng giữa Liz và đồ đệ của cô ta.
“Dù sao thì… anh ta cũng có cản nổi đâu,” Henrik lẩm bẩm, vẫn chưa thấy phục lắm.
Sven chỉ cười, giọng điềm tĩnh:
“Cậu chưa nhận ra thôi, chứ Krai cũng quái vật chẳng kém ai trong Grieving Souls đâu. Anh ta là người duy nhất mà Ark Rodin, hậu duệ của anh hùng xưa, có lẽ là thợ săn mạnh nhất hiện giờ từng thua. Thêm nữa, Liz với Luke đều nghe lệnh anh ta. Ở trong bang hội lâu quá nên dễ quên điều đó lắm. Tôi không bảo cậu phải mù quáng nghe theo mọi thứ anh ta nói, chỉ là… đừng dại mà đánh giá anh ta qua vẻ ngoài hay mấy câu bông đùa. Lúc nào anh ta cũng có tính toán của riêng mình và đó là điều mà thợ săn chúng ta luôn phải ghi nhớ, đúng chứ?”
Henrik sững người nhìn Sven.
Ánh mắt của Sven khi nói ra những lời ấy không hề giống đang nói về một “ông chủ tầm thường” nào đó.
“Rõ!”
Henrik đáp dõng dạc, như để xua đi cơn nghi ngờ của chính mình.
Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Anh nhận ra rằng suốt từ nãy giờ, mình đã nhìn Krai không phải như một thợ săn cấp 8, mà chỉ như một người bình thường.
Giờ nghĩ lại, đó là điều thật khủng khiếp, nếu Thiên Biến Vạn Hoá đã cố tình tạo ra ấn tượng ấy, thì anh ta đúng là bậc thầy che giấu.
Nhận ra điều đó khiến Henrik thấy lạnh sống lưng.
Sven vỗ vai anh, giọng nhẹ nhõm hơn:
“Đừng căng thẳng. Không có chuyện gì đâu. Với lại, Ansem cũng là người của Grieving Souls. Miễn có anh ta ở đó, Krai chẳng dám làm gì điên rồ đâu.”
Nghe đến đó, Henrik mới thở phào.
Mọi thành viên của Obsidian Cross đều tin vào Thánh Thần, và ai nấy cũng có năng lực trị liệu.
Trong số các Tư Tế ở thủ đô, Ansem Smart nổi tiếng nhất.
Những thợ săn hàng đầu thường kiêm nhiều vai trò và luôn bận rộn, mà Ansem là ví dụ điển hình:
Ngay cả người cùng bang cũng hiếm khi gặp được anh ta.
Thế nhưng, danh tiếng “lương tâm của Grieving Souls” của anh thì ai cũng biết.
Ansem chuyên về bảo hộ và hồi phục luôn sẵn lòng giúp đỡ bất cứ ai cần, là một người điềm tĩnh và tràn đầy lòng nhân ái.
Về Ansem có vô số lời đồn, nghe có vẻ hoang đường nhưng cũng không hẳn vô lý:
Rằng anh từng chữa khỏi bệnh nan y cho con gái một quý tộc, hay từng được mời gia nhập đội hiệp sĩ hoàng gia.
Dù thực hư thế nào, người ta đều công nhận rằng chính anh là người giữ cho Grieving Souls không sụp đổ giữa những chuyến phiêu lưu sinh tử.
“‘Bất Động Bất Biến’ đúng là một trong những Tư Tế giỏi nhất thủ đô,” Henrik khẽ thốt.
“Ừ, nhưng anh ta lạnh lùng lắm. Ai phản bội là không có tha. Tuy hơi cứng nhắc, nhưng ít ra có thể tin tưởng. Giá mà anh ta về đội mình thì tốt biết mấy. Thôi, nói đủ rồi. Đi Hiệp Hội đi, tôi cũng muốn nghe thêm tin về vụ phong tỏa đường nữa,” Sven nói, cắt ngang ánh nhìn tò mò của Henrik.
Đến lúc này, trên mặt Henrik không còn chút bất mãn nào nữa.
Anh đã rút ra bài học:
Sẽ không bao giờ đánh giá thấp Krai Andrey thêm lần nào.
Cách vận hành của Grieving Souls vốn kỳ lạ, ngay cả Sven ban đầu cũng chẳng hiểu nổi.
Dù quen biết Krai từ lâu, anh vẫn đôi khi lầm tưởng rằng người đàn ông ấy chỉ là một tay thợ săn xoàng xĩnh.
Thỉnh thoảng, Sven lại phải tự nhắc mình:
Trong thế giới thợ săn, thường thì danh tiếng không quan trọng bằng ấn tượng thực tế nhưng với Thiên Biến Vạn Hoá, người che giấu thực lực bằng một lớp ngụy trang hoàn hảo, lại là ngoại lệ duy nhất.
Anh khẽ mỉm cười khi nhớ về ngày đầu tiên First Steps được thành lập.
—-
Căn phòng bí mật thông với văn phòng bang chủ, không cửa sổ, không khe sáng, được bịt kín để tránh mọi rò rỉ thông tin giờ đây chất đầy những Bảo Cụ mà tôi đã dày công sưu tầm suốt bao năm.
Tôi kiểm tra từng món một… rồi chỉ biết thở dài.
Chết tiệt thật.
Hầu hết đều hết sạch ma lực.
Đúng như tôi lo sợ và điều đó gần như định đoạt vận mệnh của tôi rồi.
Sưu tầm Bảo Cụ vừa là sở thích, vừa là một trong số ít cách giúp tôi tự vệ.
Thợ săn giỏi thì có thể mang vài món Bảo Cụ như át chủ bài, nhưng với kẻ vô năng như tôi, thứ này là phao cứu sinh duy nhất vì tác dụng của nó không phụ thuộc vào người sử dụng.
Suốt 5 năm ở thủ đô, tôi đã gom được hơn 500 món Bảo Cụ, đủ mọi dạng thức.
Nếu biết cách vận dụng, tôi có thể sống sót trong bất kỳ tình huống nào… miễn là chúng còn nạp ma lực.
Vấn đề là:
Ma lực rò rỉ theo thời gian, nên phải thường xuyên nạp lại.
Giờ đây, gần như toàn bộ kho của tôi chỉ còn là mấy món đồ trang trí.
Tất cả Bảo Cụ tấn công, loại hao ma lực nhanh nhất đều tịt.
Áo giáp cũng thế.
Trong đống đó chỉ còn vài món còn tí năng lượng, nhưng lượng ma lực của tôi thì ít đến mức chẳng thể nạp lại nổi.
Hiệp Hội thường khuyên thợ săn chỉ mang những Bảo Cụ họ có thể tự sạc, nhưng tôi vốn dựa vào Lucia, pháp sư của Grieving Souls, để nạp toàn bộ bộ sưu tập.
Cô ấy đã sạc đầy cho tôi trước khi rời thành, nhưng tôi đâu ngờ cô lại đi lâu thế.
Giờ thì mấy món còn hoạt động cũng sắp kiệt rồi.
Mấy cái Nhẫn Kết Giới thì vẫn còn năng lượng, nhưng thứ đó chỉ dùng để phòng hờ, lâm trận thật thì chẳng cứu được ai.
Có người sẽ hỏi:
“Tại sao phải khổ sở vậy khi chẳng bao giờ rời khỏi thủ đô?”
Vì tôi là kẻ nhát gan, và khổ nỗi, dù đã cố ẩn mình, cái tên tôi vẫn bị nhận ra.
Với đám tội phạm hay những thợ săn muốn nổi danh bằng cách hạ gục một cao thủ cấp 8, tôi là miếng mồi ngon.
Nên tôi chẳng dám ra đường nếu không có vài món phòng thân trong người.
Tôi ném Dạ thiên Ám dực sang một bên, giờ hết năng lượng thì nó chỉ còn là cái áo đẹp rồi nằm vật xuống giường trong căn phòng bí mật.
Tình hình này, ngay cả muốn ra ngoài ăn kem tôi cũng chẳng dám nếu không giải quyết được.
Nhờ người khác trong bang nạp lại Bảo Cụ ư?
Không đời nào.
Nạp vài món thì được, chứ vài trăm món thì… ai chịu nổi?
Ngay cả pháp sư giỏi cũng kiệt sức, và tôi sẽ bị coi là kẻ lạm dụng quyền hạn mất.
Trong bang chỉ còn mỗi Liz ở lại, nhưng cô ta thì chịu.
Tôi từng thử nhờ cô nạp hộ, mà đến món thứ ba thì cô đã suýt ngất vì cạn ma lực, còn cố với tay lấy món tiếp theo, tôi phải giữ chặt lại mới ngăn được.
Nhìn lên trần nhà, tôi khẽ thở dài.
Không biết mấy người kia giờ ra sao rồi.
Nếu mọi người trở về sớm, có lẽ tôi sẽ thấy an tâm hơn, dù không có Ark ở đây đi nữa.
Chúng lẽ ra phải quay về rồi, nếu mọi chuyện ở kho báu diễn ra đúng lịch.
Dựa vào lời Liz kể lại, có vẻ chẳng có trục trặc gì, chỉ là… chắc bọn họ không cưỡng lại được việc tạt qua đâu đó giữa đường.
Tiếng bước chân vang lên từ hành lang.
Tôi bật dậy khỏi giường, chộp lấy chiếc Dạ thiên Ám dực trên sàn rồi chỉnh lại quần áo cho gọn gàng.
Căn phòng này chỉ có một lối ra vào, được giấu sau kệ sách trong phòng làm việc của chủ hội, nơi mà các thành viên bị cấm bén mảng đến nếu chưa được phép.
Nói cách khác, số người có thể đến đây chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Bọn Griever thì chẳng bao giờ thèm để ý quy tắc, thích thì cứ xông vào, nhưng đặc điểm chung là chẳng ai trong số họ bước chân gây tiếng động cả.
Mà có một người thì lại khác.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi hít sâu vài hơi cho ổn định lại nhịp thở rồi mới trả lời.
Cánh cửa khẽ mở ra, và đúng như tôi đoán phó hội trưởng Eva xuất hiện.
Cô ấy thấy tôi đang cầm chiếc áo khoác trên tay thì nhướn mày hỏi:
“Anh làm gì dưới này thế?”
Một phen hú vía.
Cô ấy vốn quen thấy tôi lười biếng rồi, nhưng lần này mà bị bắt quả tang ngủ trong giờ làm việc thì chắc tiêu.
Nhất là khi tôi đang giả vờ “bận rộn” để né lệnh triệu tập của Gark mà Eva thì lại là người gánh hết mấy công việc quản lý tôi bỏ bê.
“Chỉ đang… kiểm tra chút chuyện thôi,” tôi đáp, cố giữ giọng tự nhiên.
Eva nhìn tôi khó hiểu.
Cũng phải thôi, tôi đang ở phòng riêng của mình, ngoài Bảo Cụ và vài món nội thất trơ trụi ra thì có gì mà “kiểm tra”?
Tuy vậy, Eva là một trong số ít người biết rõ tôi vô dụng cỡ nào, nên tôi hi vọng cô ấy sẽ đọc được không khí mà bỏ qua.
“Kiểm tra chuyện gì? Tôi giúp được không?”
Cô nói thế, khiến tôi hơi sững người.
Rõ ràng là cô chẳng tin tôi đang làm gì nghiêm túc cả.
Tôi tránh ánh mắt xuyên thấu của Eva.
“Không cần đâu. Tôi tự xử lý được. Mà xong rồi.”
Tôi vừa nói vừa treo chiếc áo khoác lên mắc.
Nếu tôi là Eva, tôi cũng sẽ có cả tá câu hỏi:
“Anh đang kiểm tra cái gì?”, “Bằng cách nào?”, “Sao phải làm ngay bây giờ trong khi Gark đang gọi anh?”
Và thành thật mà nói, tôi chẳng có câu trả lời nào tử tế cả.
Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.
Eva thở dài khẽ một tiếng.
Thế là xong, cô ấy biết tôi trốn việc rồi.
Nhưng đâu phải lỗi tôi, ra ngoài bây giờ chẳng khác gì tự sát!
“Anh có cần tôi giúp gì không?”
Eva hỏi tiếp.
“Không, không, không cần!”
Tôi đáp vội như phản xạ.
Cô ấy cau mày.
Liệu cô có tin tôi không?
Chắc chắn là không rồi.
Cô biết tôi quá rõ để tin bất kỳ lời nào từ miệng tôi.
Hay là cô đang đùa cợt tôi?
Cái đó nghe hợp lý hơn.
Đôi mắt tím oải hương của Eva lướt khắp gương mặt tôi, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ trong đầu.
Khó mà biết cô tin thật hay chỉ đang âm thầm cảnh cáo tôi.
Tôi vội ho nhẹ, lấy giọng nghiêm nghị:
“Không phải tôi nghi ngờ khả năng của cô, Eva. Chỉ là… đây là nhiệm vụ cực kỳ nhạy cảm và nguy hiểm. Tôi phải tự làm. Ngay cả Ark hay Liz cũng không được giúp.”
Khuôn mặt Eva hơi sững lại, nên tôi vội nói thêm:
“Không nghiêm trọng đến thế đâu, đừng lo. Tôi chỉ… ờm, cảm ơn cô, nhưng tôi tự lo được. Ý tôi là vậy.”
Trong hội tôi, bộ phận quản lý có quyền cao hơn cả thợ săn, quy định này tôi tự đặt ra để khỏi phải xử lý mấy kẻ cứng đầu.
Nhưng nếu làm Eva lo lắng quá mức, để rồi tin đồn bay ra thì tôi mới là người khổ.
Giờ nghĩ lại, đáng lẽ tôi chỉ cần bảo đang kiểm tra Bảo Cụ thôi, có khi còn dễ nuốt hơn là cái lý do “nhiệm vụ tuyệt mật” vớ vẩn này.
“Vậy là—”
“Chấm dứt ở đây nhé,” tôi cắt ngang trước khi cô nói tiếp.
“Không thêm câu hỏi nào nữa. Và… chuyện này, giữ kín giữa hai ta thôi.”
Dù sao tôi cũng là cấp trên danh nghĩa của cô ấy.
Thế là Eva im lặng, nỗi bực bội thoáng qua trên khuôn mặt cô rồi biến mất ngay.
“Rõ.”
Tôi chẳng cố tình tỏ vẻ hống hách, nhưng rõ ràng thời gian của Eva đáng ra nên dành cho công việc, không phải cho một tên như tôi.
Để xoa dịu không khí gượng gạo, tôi thử pha trò:
“À mà này, nếu cô thực sự muốn giúp, thì đi dò xem trong thành có tiệm kem nào mới mở đi.”
“Vâng,.” Eva đáp, giọng khô như sa mạc.
Mặt cô chẳng nhúc nhích lấy một chút.
Vậy là xịt luôn.
—-
“Vậy là địa mạch quanh khu vực không có biến động gì sao?”
Gark Welter, trưởng chi nhánh Hiệp hội tại thủ đô, cau mày nhìn bản báo cáo trên tay.
Khuôn mặt vốn dữ tợn nay lại càng nghiêm trọng hơn, khiến người đưa tin, một hiệp sĩ từ Đệ Tam Kỵ Sĩ Đoàn đứng thẳng người như bị điểm huyệt.
Trong Đế quốc, quân đoàn này phụ trách giữ gìn trật tự, xử lý tội phạm, quái vật, Huyễn Ảnh, và cả thiên tai.
Bất cứ khi nào có rắc rối xảy ra trong các kho báu, họ đều hợp tác với Hiệp hội để điều tra.
Gark im lặng nhìn tờ giấy, mặt lạnh như đá.
Chưa bao giờ ông chứng kiến sự việc nào tương tự.
Các địa mạch, dòng năng lượng chảy ngầm trong lòng đất chính là mạch máu của thế giới.
Chúng nuôi dưỡng đất đai, hút về những sinh vật mạnh mẽ, là nguồn năng lượng cho các nghi lễ đại ma pháp, và quan trọng nhất:
Là nguồn gốc hình thành các kho báu.
Một khi lượng ma chất trong khu vực biến động, tính chất của kho báu cũng thay đổi theo.
Nếu địa mạch di chuyển khiến lượng ma lực tụ lại nơi khác, kho báu ở đó sẽ biến mất.
Ngược lại, nếu ma lực dồn về nhiều hơn, kho báu sẽ trở nên nguy hiểm gấp bội, thậm chí mở rộng đến mức sinh ra Huyễn Ảnh tràn ra tận đường lớn ngoài thủ đô.
Nhưng chuyện bây giờ lại chẳng giống bất kỳ trường hợp nào.
Địa mạch hiếm khi dịch chuyển, trừ khi có những biến động địa chất cực lớn, như động đất chẳng hạn.
Mà gần đây, hoàn toàn không có dấu hiệu thiên tai nào, thủ đô vẫn nguyên vẹn.
“Vậy nếu địa mạch không đổi, thì nguyên nhân là gì?”
Gark gằn giọng, nhíu mày suy nghĩ.
Hang Sói Trắng là một kho báu cấp độ 3.
Theo lẽ thường, các Huyễn Ảnh sinh ra trong đó cũng chỉ mạnh tương đương.
Huyễn Ảnh vốn không phải sinh vật sống thật, mà là những bản sao do ma lực ngưng kết tạo thành.
Sức mạnh của các Huyễn Ảnh phụ thuộc trực tiếp vào mật độ ma chất trong khu vực.
Nguyên nhân rõ ràng nhất cho sự bất ổn lần này đáng lẽ phải là sự dịch chuyển của địa mạch, nhưng bản báo cáo từ đội chuyên gia có hiệp sĩ hộ tống lại cho thấy chẳng có dấu hiệu nào như vậy.
Dù vậy, không thể phủ nhận rằng cấp độ của kho báu đã tăng vọt:
Các Huyễn Ảnh bên trong trở nên mạnh mẽ hơn trước đây rất nhiều.
Theo ước tính sơ bộ, sức mạnh của chúng đã tăng tương đương hai đến ba cấp độ.
Với số lượng thợ săn khổng lồ ở thủ đô, việc Hang Sói Trắng tăng cấp độ không phải vấn đề nghiêm trọng.
Những Huyễn Ảnh lạc ra ngoài đường có thể dễ dàng bị tiêu diệt, miễn là Hiệp hội nắm được tình hình.
Tuy nhiên, việc nguyên nhân gốc rễ vẫn chưa được làm rõ khiến Gark có linh cảm chẳng lành.
Ông vẫn chăm chú nhìn bản báo cáo, vừa suy nghĩ vừa lẩm bẩm:
“Chẳng lẽ có kẻ đã gây ra chuyện này? Nhưng bằng cách nào?”
Các kho báu vốn là nơi vừa nguy hiểm, vừa ẩn chứa vô vàn bí ẩn của tự nhiên.
Con người đã tìm hiểu về chúng từ thuở xa xưa, nhưng đến giờ vẫn chẳng hiểu được bao nhiêu.
Từng có những nỗ lực nhằm bẻ cong địa mạch để tạo ra kho báu nhân tạo, chuyển dịch Huyễn Ảnh từ kho báu này sang kho báu khác, hợp nhất nhiều kho báu thành một, hoặc thậm chí ràng buộc việc tạo Bảo Cụ vào một khu vực nhất định để có thể thu hoạch thường xuyên.
Nhưng trong ký ức của Gark, chưa từng có thí nghiệm nào gây ra hiện tượng giống như lần này.
Hơn nữa, mọi quốc gia đều nghiêm cấm việc can thiệp vào bản chất của kho báu hay dòng chảy của ma chất, đây là tội trọng thứ 10 trong Luật Đế quốc Zebrudia, một trong những tội ác bị trừng phạt nặng nề nhất.
Gark có thể tưởng tượng ra cảnh Cục Nghiên cứu Kho báu của Đế quốc đang lật tung cả thư viện để tìm câu trả lời.
Ông nhắm mắt suy nghĩ một hồi lâu, rồi chậm rãi mở mắt, liếc nhìn người hiệp sĩ đưa tin bằng ánh mắt sắc lạnh.
“Chúng ta cũng sẽ cử đội điều tra. Có tiến triển gì, báo lại ngay.”
Nghe mệnh lệnh, người hiệp sĩ đứng nghiêm chào rồi rời khỏi phòng.
Tuy Hang Sói Trắng hiện vẫn chưa đe dọa đến những thợ săn hàng đầu, Gark vẫn không thể yên tâm.
Nếu kho báu này tiếp tục mạnh lên, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành mối hiểm họa.
Nó lại nằm quá gần thủ đô, một khi vượt khỏi tầm kiểm soát, đế quốc sẽ buộc phải di dời cả kinh đôđến nơi an toàn hơn.
Vì thế, giải mã bí ẩn này là việc cấp bách nhất lúc này.
Dù bản thân chưa tìm được manh mối nào, Gark vẫn biết một người có thể giúp.
Ông thở dài, quay sang Kaina, phó chi nhánh trưởng của mình:
“Gọi Krai đến cho tôi.”
“Lần trước cậu ta từ chối đấy, bảo là bận quá,” Kaina nhắc.
“Nếu lần này còn từ chối, bảo cậu ta rằng tôi sẽ tự đến tận nơi,” Gark gằn giọng.
Theo quy định, các thợ săn đăng ký trong Hiệp hội bắt buộc phải nghe lệnh trong tình huống khẩn cấp nhưng thế nào là ‘khẩn cấp’ thì lại chẳng có quy định rõ ràng.
Vì vậy, chuyện thợ săn từ chối yêu cầu của Hiệp hội không phải hiếm, nhất là với một hội lớn như First Steps.
Thấy Kaina hơi chùn lòng, Gark nói thêm:
“Đừng lo. Với tình hình này, ngay cả Krai cũng không trốn được đâu. Tôi chắc chắn hắn biết gì đó.”
Ông vuốt phẳng tập giấy bị vò, trao lại cho Kaina vẫn tỏ ra chưa mấy tin tưởng.
“Hắn đã lâu rồi không đụng đến kho báu nào, vậy mà lần này lại đích thân mò đến Hang Sói Trắng. Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đủ nói lên rằng nơi đó có gì đáng để hắn quan tâm.”
Nếu là một thợ săn bình thường chọn nhiệm vụ đó, Gark hẳn đã cho rằng chỉ là xui xẻo.
Nhưng với Thiên Biến Vạn Hoá, mọi hành động đều có lý do.
Danh tiếng và thành tích của Krai suốt những năm qua đủ để Gark đặt niềm tin.
Nghe vậy, Kaina chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lão già ngước nhìn lên trần, khẽ thở dài.
“Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này… Ngay cả các vị thần cũng chẳng đoán nổi bọn thợ săn cấp cao lại bị cuốn vào.”
—-
Trong một căn phòng rộng không cửa sổ, tường và sàn đều làm từ đất được luyện hóa bằng thuật luyện kim, trông nhẵn mịn và kỳ dị.
Giữa căn phòng, giữa những kệ sách, bàn ghế và hàng loạt thiết bị kỳ lạ, nổi bật nhất là một ống thủy tinh xoắn ốc cắm sâu xuống đất, phát ra thứ ánh sáng mờ nhạt cùng những rung động trầm thấp.
Trước ống thủy tinh ấy là một ông lão tóc trắng, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn.
Ông khoác lên mình tấm áo choàng đen được phù chú ma lực mạnh mẽ, dấu hiệu của một pháp sư thượng đẳng.
Ông chính là Noctus Cochlear, từng được mệnh danh là “Bậc Thầy Pháp Thuật” của thủ đô, nay là Giám đốc Nghiên cứu tại trụ sở thủ đô của tổ chức ma pháp hắc ám Akashic Tower.
Phía sau ông, 4 đệ tử đang đứng im lặng.
Người thứ hai, một gã đàn ông có đôi mắt rắn độc khẽ cúi đầu báo cáo:
“Thưa sư phụ, chỉ là vấn đề thời gian trước khi Hiệp hội phát hiện ra nơi này. Dân ngu của Đế quốc không hiểu được tầm vóc vĩ đại trong công trình của ngài, nhưng họ sẽ không rời khỏi khu vực này cho đến khi tìm ra nguyên nhân.”
Từ Hang Sói Trắng phía trên, tiếng bước chân vang vọng xuống được khuếch đại qua phép giám sát, nên không chắc những người đó đang ở ngay bên trên, nhưng rõ ràng họ chưa hề rút lui.
Đối với Đế quốc Zebrudia, các kho báu là trọng điểm quốc gia, được xem như trung tâm của mọi hoạt động thám hiểm.
Tầm quan trọng của chúng lớn đến mức Đế quốc phải lập hẳn một Cục Nghiên cứu Kho báu để giám sát riêng.
“Ta đã nói rồi, ném thợ săn vào lúc này là quá sớm,” Noctus nói, giọng đầy thất vọng.
Chiếc ống thủy tinh trước mặt vẫn vận hành hoàn hảo đang hút một lượng năng lượng khổng lồ từ địa mạch, dồn tụ lại ngay tại nơi này.
Đó chính là đứa con tinh thần của Noctus Cochlear, kết quả của hàng chục năm nghiên cứu điên cuồng, vượt lên trên danh vọng hay địa vị.
Theo lý thuyết, thiết bị này có thể tự tạo ra kho báu theo ý muốn.
Nhưng trên thực tế, nghiên cứu vẫn còn dang dở.
Ông chưa thể hoàn toàn kiểm soát nó.
“Ta biết lẽ ra phải từ chối, bất kể họ có gây áp lực thế nào…”
Noctus lẩm bẩm.
Ông đã lường trước việc biến động trong kho báu sẽ bị phát hiện, nhưng không ngờ lại sớm đến vậy.
Chúng đáng lẽ phải được giấu kín thêm một thời gian nữa, cho đến khi thí nghiệm tiến xa hơn và kho báu trở nên nguy hiểm hơn chút nữa.
Đó cũng là lý do ông chọn Hang Sói Trắng:
Một nơi ít ai lui tới quanh thủ đô.
Thế nhưng giờ, mọi toan tính đều tan thành mây khói.
Việc ném thợ săn vào khi thí nghiệm chưa hoàn tất đã khiến Hiệp hội phát hiện ra dấu vết và mọi thành quả của ông sụp đổ trong phút chốc.
Thí nghiệm của Noctus chỉ có thể tiến hành nhờ vào khoản đầu tư khổng lồ mà các nhà tài trợ đã bỏ ra.
Ông không trách họ khi họ đòi hỏi kết quả, nhưng vẫn không khỏi thở dài chán ngán với những trò chính trị học thuật đã đeo bám ông ngay cả khi ông đã rời khỏi giới nghiên cứu chính thống để gia nhập một tổ chức ma pháp phi pháp.
Lối vào của phòng thí nghiệm này vốn hoàn toàn tách biệt với hang Sói Trắng và được che giấu kỹ lưỡng, nên ông không lo sẽ bị phát hiện sớm.
Nhưng giờ, khi sự chú ý đã dồn hết về phía kho báu đó, Noctus chẳng còn lựa chọn nào khác.
“Chúng ta phải bỏ phòng thí nghiệm này thôi. Quay lại vạch xuất phát.”
Ông chưa sẵn sàng đối đầu với Đế quốc.
Những trở ngại như thế vốn là chuyện thường trong nghiên cứu.
Noctus đã quá quen với việc bị chậm tiến độ, thậm chí từng bị trục xuất khỏi Đế quốc chỉ vì đưa ra một học thuyết bị xem là phạm pháp.
Thí nghiệm lần này mới bắt đầu có dấu hiệu tiến triển được khoảng 1, 2 tuần, còn quá nhiều chỗ phải điều chỉnh.
Đám Huyễn Ảnh mạnh mẽ mà ông tạo ra đều đã bị các Thợ săn tiêu diệt sạch.
Miễn là thiết bị vẫn còn nguyên, ông có thể chuyển đi nơi khác và tiếp tục.
Dù vậy, không thể phủ nhận ông vẫn thấy tiếc nuối.
“Bọn Huyễn Ảnh đã áp đảo được nhóm của Rudolph. Nhưng ta không ngờ một trong ba Thợ săn cấp 8 của thành phố lại đích thân xuất hiện,” Noctus lẩm bẩm đầy bực bội.
“Dù mạnh đến mấy thì Huyễn Ảnh vẫn chỉ là Huyễn Ảnh thôi, chẳng biết khi nào nên rút lui,” một học trò của ông lên tiếng châm chọc.
Đám Huyễn Ảnh cấp cao do thí nghiệm tạo ra mạnh đến mức dễ dàng hạ được nhóm Thợ săn cấp 5, nghĩa là chúng tương đương cấp 6 hoặc 7, vượt xa mức nguy hiểm vốn có của Hang Sói Trắng.
Noctus đồng ý cho phép đưa Thợ săn vào kho báu chỉ vì ông tin rằng bọn Huyễn Ảnh có thể quét sạch nhóm đó, từ đó thu thập dữ liệu.
Ông có đoán rằng sau đó sẽ có một đội cứu hộ được cử đến, nhưng không đời nào ngờ người tới lại là một Thợ săn cấp 8 chỉ để xử lý một kho báu cấp 3.
Với cấp bậc ấy, ngay cả những “siêu Huyễn Ảnh” của ông cũng không có cửa.
“Không thể trách hắn được. Thiên Biến Vạn Hoá còn mưu mẹo hơn cả danh tiếng đồn đại,” Noctus thừa nhận.
Dù bản thân không phải Thợ săn, ông đã nghiên cứu kỹ những người có khả năng trở thành đối thủ tiềm năng.
Đối với một Pháp sư như ông, những kẻ dùng sức mạnh thuần túy để phá vỡ phép thuật chính là khắc tinh.
Thiên Biến Vạn Hoá nổi danh là Thợ săn cấp 8 chắc chắn phải sở hữu một năng lực đặc biệt nào đó.
Nhưng cho dù đã điều tra kỹ lưỡng,
Noctus vẫn chẳng tìm ra được manh mối.
Dường như hắn là bậc thầy trong việc che giấu thông tin về bản thân.
Dù không hiểu bằng cách nào hắn phát hiện ra bí mật của họ, Noctus vẫn luôn cẩn trọng đến ám ảnh và có lẽ chính điều đó đã cứu ông khỏi tai họa lớn hơn.
Flick Petosin, học trò thứ hai của Noctus, bực tức búng lưỡi.
“Rồi Sophia còn đang đi nghỉ phép? Cô ta làm gì thế chứ? Hệ thống phòng thủ là do cô ta phụ trách cơ mà!”
Những học trò khác cũng nhanh chóng đổ lỗi cho Sophia Black, học trò cả của Noctus.
Cô gái ấy tuy còn trẻ nhưng thông minh xuất chúng, đóng góp lớn nhất cho dự án, và được xem là người kế tục tương lai của ông.
Điều đó khiến những học trò khác, dù đã theo Noctus lâu hơn, không khỏi ghen tức.
Tuy nhiên, tài năng của Sophia quá vượt trội, đến mức chỉ cần cô ra tay, mọi bất mãn đều lập tức bị dập tắt.
Thật trớ trêu, chính lúc cô tạm rời đi lo việc riêng, thí nghiệm ở Hang Sói Trắng lại bị bại lộ.
Nếu Sophia có mặt, có lẽ cô đã nghĩ ra cách ứng phó tốt hơn hoặc chí ít là ngăn được Thiên Biến Vạn Hoá thoát ra khỏi kho báu còn sống.
Noctus khẽ thở dài, tay khẽ vuốt lấy cây trượng ma pháp.
“Khi cô ấy rời đi, thí nghiệm vẫn chưa bắt đầu. Dù là Sophia, cô ấy cũng không thể lường trước được chuyện này.”
“Cũng đúng…”
Đám học trò đáp, giọng ngập ngừng.
Thí nghiệm của họ là điều cấm kỵ, nên tất nhiên đã được chuẩn bị những biện pháp phòng vệ kỹ lưỡng để đề phòng sự can thiệp của pháp luật.
Dù vậy, việc phản công vào lúc này là quá mạo hiểm, nhất là khi thiếu mất Sophia, người mạnh nhất sau Noctus.
Song, Noctus hiểu rõ:
Lý do thật sự khiến họ do dự không chỉ vì sợ nguy hiểm.
“Ta đã liên lạc với Sophia bằng Đá Truy Âm. Cô ấy sẽ sớm quay lại.”
Nghe vậy, đám học trò liền phấn khởi thấy rõ.
Điều đó khiến Noctus thầm thất vọng.
Tất cả học trò của ông đều từng là những Pháp sư tài năng hàng đầu nhưng bị giới học thuật ruồng bỏ vì tính cách méo mó hoặc tham vọng quá mức.
Họ rất giỏi, nhưng chẳng ai trong số đó đủ tư cách chạm tới “chân lý” thật sự.
Vẫn còn quá non để theo đuổi chân lý, Noctus nghĩ thầm.
Ông quay người, giọng trầm xuống:
“Liên hệ với người của ta trong thủ đô. Chúng ta không thể để Thiên Biến Vạn Hoá tiếp tục phá ngang như vậy. Thu thập mọi thông tin có thể.”
Theo lệnh của ông, một học trò lập tức rời khỏi phòng.
Thí nghiệm bị phá hỏng một lần không khiến Noctus nản chí.
Điều ông lo là việc mình hoàn toàn không biết bằng cách nào Thiên Biến Vạn Hoá phát hiện ra kế hoạch, cũng như hắn đã nắm được bao nhiêu thông tin.
Nếu hắn còn cơ hội can thiệp, họ phải chủ động ra tay trước.
Trong kịch bản tệ nhất, Noctus có thể sẽ phải trực tiếp đối đầu với một Thợ săn cấp 8.
Nhưng nét mặt ông không hề dao động.
Với ông, đối phó một con người cho dù mạnh đến đâu vẫn dễ hơn nhiều so với việc truy tìm chân lý trong vực sâu của điều chưa biết.
