Xin hãy để linh hồn mỏi mệt này được nghỉ ngơi! Bi kịch của kẻ yếu phải dẫn dắt đội mạnh nhất

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Vol 2 - Chương 7: Vực sâu

Bên dưới lòng thủ đô, giữa mê cung cống ngầm chằng chịt, Sophia Black lặng lẽ bước đi trên nền đá trơn trượt.

Mùi hôi thối nồng nặc hòa cùng bóng tối đặc quánh khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Dòng nước thải đục ngầu chảy dọc theo vỉa đá, trong khi chuột và gián thỉnh thoảng lướt qua mép tầm mắt của cô.

Một nguồn sáng yếu ớt hắt ra trong đường hầm rộng vài mét, chỉ in bóng duy nhất của Sophia.

Chiếc áo choàng xám cũ kỹ trùm lên người cô, mũ trễ xuống để lộ mái tóc đỏ rực như lửa.

Đôi mắt cùng màu ấy, giờ đây lạnh lẽo và vô cảm.

Cô đã bỏ ra vô số tiền bạc, thời gian, thậm chí cả máu và mồ hôi cho công trình nghiên cứu của mình, để rồi tất cả bị cắt ngang, còn bao nhiêu câu hỏi dang dở.

Sophia biết rõ, khi đế quốc đã tịch thu toàn bộ tài liệu, những công trình cách mạng của chủ nhân mình sẽ khó lòng được tiếp tục.

Vật liệu để tạo nên thiết bị có thể làm nhiễu dòng chảy ma lực vốn đã hiếm, giờ lại càng không thể tìm được trong biên giới của đế quốc.

Sophia từng quyết tâm trở thành học trò của Noctus Cochlear kể từ khi cô phát hiện luận văn của ông bị giấu trong một góc khuất của thư viện cấm.

Học thuyết ấy thật phi thường, nhưng điều khiến cô bị cuốn hút hơn cả là niềm khát khao chân lý tuyệt đối trong từng con chữ.

Chính khát vọng tri thức cháy bỏng ấy đã thôi thúc Noctus nghiên cứu những lĩnh vực bị cấm, bất chấp danh tiếng và địa vị.

Và rồi, trước khi kịp nhận ra, Sophia đã bắt đầu tìm kiếm người đàn ông đó, tin chắc rằng một thiên tài như ông sẽ không để việc lưu đày ngăn bước nghiên cứu của mình.

Cô cần sức mạnh.

Hành trình đơn độc theo đuổi tri thức của cô đã đến ngưỡng, và Sophia khao khát một người thầy xứng đáng, cùng những đồng môn có chung khát vọng.

Tìm được Noctus là chuyện vô cùng gian nan, bởi chẳng có hồ sơ nào xác nhận ông còn sống hay đã chết.

Vậy mà cuối cùng, khi tìm thấy ông ở tận Zebrudia, vùng đất ông từng bị trục xuất đến, Sophia đã run rẩy vì mừng rỡ.

Giờ đây, khi tất cả đã tan biến, cô lại thấy quãng thời gian bên chủ nhân thật ngắn ngủi.

Cô từng đoán sớm muộn đế quốc cũng sẽ điều tra, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy.

Huyết thanh biến thể, loài Malice Eater, Akasha, toàn bộ những bước đột phá trong nghiên cứu vũ khí dưới sự chỉ đạo của Noctus đều bị tịch thu.

Nhưng với Sophia, mọi thứ vẫn chưa hoàn toàn mất.

Trong đầu cô lúc này chỉ còn một thứ:

Vũ khí cấm, sản phẩm của khát vọng tri thức không giới hạn, nguy hiểm chẳng kém bất kỳ công trình nào của Noctus.

Thứ vũ khí từng bị phong ấn vì mức độ hủy diệt quá khủng khiếp:

Sinh vật Slime Sitri, con quái vật có thể biến cả thủ đô thành đống hoang tàn.

Sophia đang lần theo dấu vết của con Slime đó, thứ sinh vật được cho là đã thoát ra và ẩn náu đâu đó trong hệ thống cống ngầm.

Dù đáng sợ đến đâu, Slime vẫn chỉ hành động theo bản năng, và đối với một người hiểu rõ tập tính của chúng như Sophia, việc truy tìm cũng không quá khó.

Dựa vào số lượng chuột và côn trùng đang biến mất, nguồn thức ăn của nó, cô dần thu hẹp phạm vi.

Cô đã dấn thân quá sâu, đã làm đủ mọi điều tàn nhẫn để đi đến cùng con đường nghiên cứu này.

Vì Noctus, vì những người bạn đồng môn, và vì chính mình, cô sẽ không dừng lại.

Sophia tiếp tục bước đi một mình, giữa lòng cống tối.

—-

Vài ngày sau khi cuộc điều tra Hang Sói Trắng kết thúc, tôi đang ngồi đối diện Gark trong phòng họp của Hiệp hội.

Kaina đứng phía sau lưng ông ta, còn một đặc vụ của Cục Điều tra Kho Báu thì ngồi cạnh, gương mặt hầm hầm như thể vừa phải nuốt cả đống dấm chua.

Bên cạnh tôi là Eva, dáng ngồi thẳng tắp, ánh mắt kiên định, trông vẫn chỉn chu đến mức hoàn hảo như mọi khi.

Tôi thật sự biết ơn cô ấy vì đã đi cùng, dù cô còn chẳng có trách nhiệm gì với đống rắc rối này.

Gark cau mày, đôi lông mày rậm siết lại thành một nếp nhăn dữ tợn, rồi gầm gừ:

“Cậu không biết gì à?!”

“Tôi thành thật xin lỗi, nhưng đúng là không biết thật,” tôi đáp.

“Cậu nghĩ tôi tin nổi hả, Krai?”

Ông ta rít lên, vẻ bực bội xen lẫn bất lực.

Mọi chuyện xảy ra ở và quanh Hang Sói Trắng đã bị thổi phồng thành vụ lớn hơn nhiều so với tôi tưởng.

Dù đế quốc ban lệnh bưng bít thông tin, Eva vẫn khẽ kể cho tôi nghe vài điều.

Mấy ngày nay, quân Hiệp sĩ Đệ Tam Đoàn xuất hiện khắp đường phố, cảnh giác cao độ để truy lùng tàn dư của Tháp Akashic, một tổ chức ma thuật khét tiếng mà trước đây tôi còn chưa từng nghe tên.

Không hiểu sao, tôi lại bị triệu tập tới Hiệp hội suốt.

Có lẽ họ mong tôi, thợ săn cấp 8 “truyền kỳ” sẽ ra tay cứu thế gì đó chăng.

Thật đáng thương cho họ, khi cố gắng vắt máu từ một… củ cải cấp 8.

Trước đây tôi còn sợ những buổi triệu tập như thế, nhưng giờ thì bình thản lắm, vì chẳng có lý do gì họ có thể đổ tội cho tôi được.

Trong lúc tôi vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị, Gark xoa đầu, giọng dịu xuống:

“Krai, tôi không biết cậu đang giấu cái gì, nhưng nếu cần giúp, cứ nói. Chúng tôi sẽ làm hết sức có thể.”

Làm hết sức có thể á?!

Tôi thầm gào trong đầu.

Ông phải là người gánh chuyện này chứ, sao lại nói như tôi mới là người phải ra tay vậy?!

Khi nào ông mới tin là tôi vô tội hả trời!

“Chúng tôi đã lập trạm kiểm soát khắp thủ đô, đồng thời treo thưởng truy nã bọn chúng. Tôi đã điều nhiều thợ săn nhất có thể, nhưng vẫn chưa có kết quả. Có khả năng chúng vẫn đang kẹt trong thành. Nếu tên mà Liz đánh bất tỉnh tỉnh lại, chúng ta có thể thẩm vấn… nhưng đến giờ vẫn vô ích,” Gark báo cáo.

“Thôi đi, Quản lý chi nhánh,” người đặc vụ của Cục Điều tra cắt lời, giọng lạnh lùng.

Cục này là cơ quan cấp quốc gia, chuyên nghiên cứu Bảo Cụ, hầm báu, và Huyễn Ảnh, có thế lực cực lớn, và cũng thường xuyên hợp tác với giới thợ săn.

Không may là… năng lực “kém phi thường” của tôi khiến tôi nổi tiếng trong sổ đen của họ.

“Thiên Biến Vạn Hoá, chúng tôi hiểu rõ thói quen bí mật của cậu. Phải công nhận rằng, đôi khi tin tức của cậu còn nhanh hơn cả của Cục. Với một thợ săn kho báu, việc giấu cách làm là chuyện thường, nhưng… vụ này thì đã vượt xa giới hạn của ‘Ngàn Thử Thách’ rồi.”

Trời đất ơi…

Tôi chỉ muốn chui xuống gầm bàn.

Tôi biết trong đội có vài người gọi đùa mấy hành động ngu ngốc của tôi là “Ngàn Thử Thách”, nhưng không ngờ cái tên đó lại lan ra tận Cục.

Giọng đặc vụ trở nên nghiêm trọng, như đang đọc bản án:

“Thí nghiệm trên ma chất là 1 trong 10 trọng tội của đế quốc. Trong tình huống khẩn cấp quốc gia thế này, mọi công dân đều có nghĩa vụ hợp tác với cơ quan chức năng. Tin tôi đi, Cục không muốn đối đầu với một thợ săn cấp 8 đâu… nhưng nếu cậu giấu giếm điều gì, Krai Andrey, chúng tôi sẽ không ngần ngại truy tố. Và nếu cần, chúng tôi sẵn sàng sử dụng Nước Mắt Chân Thật.”

Giọng điệu của hắn không hề mang vẻ dọa suông, và cái cau mày dữ dằn của Gark bên cạnh càng khiến lời nói ấy trở nên nghiêm túc hơn.

“Nước Mắt Chân Thật” là một trong những Bảo Cụ nổi tiếng nhất mà đế quốc đang nắm giữ.

Nó có khả năng nhìn thấu mọi lời nói dối.

Nhưng vì là vật duy nhất tồn tại, lại chạm đến vấn đề quyền con người, nên việc sử dụng bị bao phủ bởi hàng tá quy định rườm rà.

Ngay cả với tội phạm, Cục hiếm khi được phép dùng nó.

Thế mà giờ đây, khi viên đặc vụ kia đã mang nó ra dọa sẵn, điều đó chỉ có nghĩa là đế quốc thật sự coi vụ này rất nghiêm trọng.

Trớ trêu thay, dù tôi trong hồ sơ là công dân “sạch bóng tội lỗi”, thì đây đã chẳng phải lần đầu tôi bị lôi ra thử bằng Bảo Cụ đó.

Dù ánh mắt viên đặc vụ đang quét lên tôi chẳng khác nào đang nhìn một tên tội phạm cỡ đại, khiến sống lưng tôi lạnh buốt, tôi vẫn ngẩng cao đầu, hét to:

“Cứ mang ra đi!”

Rồi hét to hơn nữa, kéo dài từng chữ:

“Cứ maaaaaang raaaaa điiiiiiiii!”

Gã đặc vụ đang lạnh lùng nãy giờ chỉ biết vò đầu, trông cực kỳ bực bội.

Cậu còn muốn tôi làm gì hơn hả?

Tôi suýt bật ra câu đó.

Với tư cách là kẻ mê mẩn Bảo Cụ, tôi không thể bỏ qua cơ hội được nhìn tận mắt Nước Mắt Chân Thật.

Đó là kiệt tác, là quốc bảo cơ mà.

Mà cũng chẳng sao, tôi có nói dối gì đâu, thật đấy, tôi chẳng biết gì hết.

“Đủ rồi!”

Viên đặc vụ gầm lên.

“Sao lúc nào cậu cũng qua mặt được năng lực của Nước Mắt Chân Thật hả?! Mỗi lần dùng nó với cậu là độ tin cậy của Bảo Cụ lại bị nghi ngờ! Với lại, chưa từng có ai trong lịch sử đế quốc lại vui vẻ khi bị thử bằng nó cả!”

Tôi chỉ biết nhún vai.

Tôi là người trung thực từ trong ra ngoài mà.

Họ cứ khăng khăng nghĩ tôi giấu điều gì đó, còn tôi thì đã nói đi nói lại rằng mình vô dụng thôi cũng chẳng ai chịu tin.

Đổ cho Hiệp hội đi, tại họ phong tôi cấp 8 đấy.

Eva liếc tôi, ánh nhìn có phần khinh khỉnh, rồi quay sang viên đặc vụ.

Giọng cô lạnh mà chắc:

“Đặc vụ Adrian. Hẳn ông biết rõ luật của đế quốc quy định rất nghiêm về việc sử dụng Nước Mắt Chân Thật. Krai chưa từng bị buộc tội, cũng không thừa nhận che giấu thông tin. Nếu ông định dùng Bảo Cụ đó với một công dân tuân thủ pháp luật chỉ dựa vào linh cảm mơ hồ, chúng tôi sẽ khiếu nại lên cấp trên ngay lập tức.”

Nhờ vậy mà tôi mới biết tên hắn là Adrian.

Nét cau mày trên mặt Adrian chẳng khiến Eva lung lay dù chỉ một chút.

Cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định, đúng kiểu người sinh ra để làm thủ lĩnh.

Không khí trong phòng họp căng như dây đàn.

Nhưng vốn quen làm người hòa giải, tôi đập tay xuống bàn để cắt ngang:

“Thôi được rồi. Tôi thực sự không biết gì về bọn họ cả. Nhưng Sitri từng nói cô ấy có liên quan đến chúng, nên tốt hơn hết là hỏi cô ấy đi. Cô ấy cũng bảo sẽ tự giải quyết chuyện này mà.”

Gương mặt Adrian thoáng biến sắc, ánh mắt tối lại:

“Sitri Smart…”

Hắn lẩm bẩm.

Gark thì trông như đang gánh cả tấn gánh nặng vô hình trên vai, còn Kaina thì nhìn tôi đầy ái ngại.

Không mấy khi cái tên Sitri lại được nhắc đến trong những cuộc họp kiểu này, vì giữa cô ấy và Hiệp hội vẫn còn nợ nần quá khứ.

Sitri thì đã buông bỏ từ lâu, nhưng với Gark, dường như vết thương đó vẫn chưa lành hẳn.

“Cho phép tôi được thay mặt đế quốc xin lỗi vì vụ việc ấy,” Adrian nói, giọng trang trọng.

“Dù tôi không thuộc cơ quan có liên quan, tôi vẫn muốn gửi lời cảm ơn. Dẫu sao thì cô ấy cũng là một thợ săn kho báu dũng cảm.”

“Tôi nghĩ… Sitri chẳng để tâm đâu,” tôi đáp.

Dù trong lòng tôi vẫn nhớ rõ, sau vụ đó, cách cô nhìn nhận công lý đã thay đổi hẳn.

Adrian tiếp tục:

“Vụ án đó đã khép lại, nên rất khó để hủy bỏ hình phạt. Dù đã có vài nỗ lực muốn kháng án trong quá khứ, nhưng bằng chứng khi ấy quá thuyết phục… Danh hiệu tội danh của cô ấy có thể được xóa khi không còn ai nhắc đến, nhưng việc vẫn thuộc nhóm Grieving Souls lại khiến chuyện đó càng khó khăn.”

Ba năm trước, Sitri từng bị cuốn vào một vụ án, và bị coi là nghi phạm chính.

Tuy cuối cùng cô được tha bổng vì thiếu chứng cứ, Hiệp hội vẫn chịu sức ép khổng lồ từ bên trên, buộc phải ra quyết định nặng nhất trong sổ:

Tước cấp bậc và dán cho cô một biệt danh ô nhục.

Kết quả đó, theo tôi, là thỏa hiệp giữa Hiệp hội (muốn bảo vệ thợ săn của mình) và Đệ Tam Hiệp Sĩ Đoàn (thất bại trong việc tìm ra thủ phạm thực sự).

Đó là vụ bê bối lớn đến mức toàn bộ lực lượng hiệp sĩ đều được huy động vào điều tra.

Nếu khi đó có ai dựng chứng cứ giả, Sitri có thể đã bị đẩy vào tội oan.

Trong tình cảnh ấy, tôi nghĩ Gark đã làm rất tốt khi vẫn giữ được một phần nghi ngờ để bảo vệ cô.

Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt của Sitri ngày hôm đó, nụ cười gượng trên khuôn mặt giả vờ mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong là nỗi tuyệt vọng.

Cũng không quên cảm giác bất lực tồi tệ khi không thể bảo vệ cô khỏi bản án đầy nhơ bẩn ấy.

Dù giờ cô đã trở lại với vẻ rạng rỡ như xưa, nhưng từ sau chuyện đó, tôi hiểu rằng đằng sau chiếc mặt nạ vui tươi của Sitri là một tâm hồn nhạy cảm, dễ tổn thương.

Bao lời an ủi tôi nói ra khi ấy… đều trượt khỏi bức tường vô hình bao quanh cô.

“Giải quyết được vụ này chắc chắn sẽ giúp ích cho cô ấy,” Adrian nói tiếp.

“Những cống hiến của Sitri với tư cách một Giả kim sư đang được đánh giá rất cao. Sớm thôi, danh dự của cô ấy sẽ được phục hồi.”

Có vẻ hắn thật sự đứng về phía Sitri, hẳn là vì cô đã góp công lớn trong vụ điều tra Hang Sói Trắng.

Gark dường như cũng nhẹ nhõm phần nào.

“Dù nhiều người bị thương, nhưng không có thương vong, đó là phép màu rồi, xét theo kẻ địch mà chúng ta phải đối mặt. Dù sao thì thành phố này sắp bận rộn lắm… Sitri giờ đang làm gì?”

Đi săn con Slime Sitri, để cứu cái mạng tôi.

Tôi suýt nói thật, nhưng rồi nuốt lời vào bụng, thà nuốt con Slime ấy còn hơn.

“Không rõ nữa,” tôi đáp, giọng lơ đãng.

“Nếu gặp, tôi sẽ hỏi thử.”

Ra khỏi cuộc họp nặng nề ở Hiệp hội, tôi đi thẳng đến phòng sinh hoạt của bang để tìm Sitri.

Ba ngày đã trôi qua, nhưng phòng sinh hoạt vẫn la liệt những thợ săn mệt rã rời.

Có lẽ chuyến đi vừa rồi đã bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần họ.

Dù nét mặt ai nấy trông yên bình, ánh mắt họ lại rỗng không, như thể một nửa linh hồn đã lạc vào cõi trời.

Nhân viên của bang thì chạy qua chạy lại, cố dọn dẹp giữa đống chai rượu và thùng bia chất đầy sàn.

Tôi cũng chẳng nhớ là nhà bang mình có phục vụ mấy thứ đó bao giờ.

Dù ngoài kia vẫn còn khói lửa và rắc rối chưa dứt, ít nhất First Steps đang dần lấy lại nhịp sống bình thường.

Tôi chỉ muốn bảo họ:

Muốn uống thì ra quán đi, đừng biến chỗ này thành quán nhậu nữa.

“Lại một nhiệm vụ điên rồ… Tưởng lần này chết chắc rồi chứ.”

“Ờ… đông người thế, nào là Sven, rồi Gark, rồi Liz… tưởng dễ lắm.”

“Nếu chỉ nửa đội đi, chắc chẳng ai sống sót nổi.”

“Slime… chúng ở dưới gầm giường… Chimera… ngoài cửa sổ… Golem… trong ác mộng…”

“Tôi bỏ nghề thôi… rời cái bang độc hại này luôn…”

“Quyết rồi. Xong vụ này cưới vợ! Nghe rõ chưa?! Cưới vợ!”

“Bang chủ là thần… Bang chủ là thần…”

Đúng là cuộc đời thợ săn, khổ chẳng khác gì lính ra trận.

Ngoại trừ một cô gái duy nhất, trông vẫn… khỏe mạnh lạ thường.

Dù thấy tôi bước vào, chẳng ai thèm nhúc nhích.

Vì đã hứa với Gark rằng bọn tôi sẽ hỗ trợ hết mình, nên nhìn thấy tình trạng của họ bây giờ, tôi không khỏi áy náy.

“Xin lỗi nhé. Tôi không ngờ mọi chuyện lại rối tung thế này… Cơ mà, hội mình vốn toàn người cấp cao mà, nên…”

“Đương nhiên với anh thì đời nhẹ như lông hồng rồi!”

Lyle vừa gào vừa đập tay xuống bàn, nước mắt ròng ròng.

“Anh hạ con golem đó trong một đòn! Nhưng bọn tôi đâu có phải như anh! Làm ơn, vì lòng nhân đạo, tha cho chúng tôi đi!!”

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Một gã to con như Lyle, mặt mày dữ tợn thế kia mà giờ lại khóc bù lu bù loa trên bàn, trông đến là tội.

Thật sự vất vả đến thế sao?

“Dạy tôi đi! Dạy tôi chiêu đó đi, Krai!”

Hắn van vỉ.

“Tinh thần thôi. Cứ tin là làm được.”

Tôi đáp tỉnh queo.

“Tinh thần hả?!”

Lyle gào lên, giọng lạc cả đi.

“Anh đùa tôi chắc?!”

Tôi thầm nghĩ, miễn sao mọi người đều sống sót trở về là may rồi.

Cái nghề này, chuyện mất mạng chỉ là rủi ro thường trực thôi.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ quen được với việc mất đi đồng đội.

Vậy nên, tôi quyết định tạm cho qua cảnh tượng bừa bộn trong sảnh hôm nay.

Tôi nhìn quanh.

Mấy thợ săn còn sức nói chuyện lại bắt đầu buôn dưa:

“Có ai thấy Talia không? Cô ấy hẹn gặp ở đây mà…”

“Không. Chắc về nhà rồi, hoặc trong phòng thí nghiệm. Hồi nãy còn than nhiệm vụ vừa rồi khó quá.”

Thấy bọn họ còn đang lê lết chưa hồi sức nổi, tôi đoán có lẽ họ cũng chẳng thể nghỉ ngơi thoải mái nếu tôi còn ở đây.

Thế nên, sau khi xác nhận Sitri cũng không có mặt, tôi quyết định quay lên tầng.

Trước khi rời khỏi sảnh, tôi ngoái lại nhìn một lần nữa, cảnh tượng yên bình sau một nhiệm vụ gian khổ.

—-

Nhìn lại, Noctus nhận ra có vô số dấu hiệu cho thấy Sophia đã hoạt động như một đặc vụ ngầm suốt thời gian qua.

Cô ta hiểu rõ nội tình của First Steps hơn ai hết.

Dù đánh giá sai về việc Thiên Biến Vạn Hoá có dính líu hay không, nhưng Sophia lại là người đầu tiên trong đội nắm được tin Sitri đã quay lại, và cũng biết chuyện những thành viên khác của Grievers đều rời khỏi thủ đô.

Việc cô không một lần xuất hiện ở sào huyệt kể từ khi nhóm thợ săn đến, giờ nghĩ lại, quả thật quá đáng ngờ.

Sophia chỉ gửi chỉ thị ngắn gọn qua Cộng Âm Thạch, và thường im lặng ngay cả khi kết nối vẫn mở.

Lúc đó cô lấy cớ là bận rộn chuẩn bị, nhưng giờ Noctus đã hiểu, Sophia không thể nói chuyện khi có thợ săn ở gần.

Chuyện cô hoảng loạn trong cuộc gọi sau khi Flick bị hạ cũng hợp lý:

Ngay cả Sophia lạnh lùng bậc nhất cũng chẳng thể bình tĩnh nổi sau khi bị đồng đội quay giáo, suýt chết vì một ma pháp chí tử.

Noctus nhớ lại những lần Sophia biến mất giữa chừng khi đang làm việc với các học trò khác, hay cách cô biết rõ về Grievers đến mức lấy bọn họ làm “đối tượng giả định” khi thiết kế Akasha.

Tất cả đều khớp, nếu Sophia đã giả dạng làm một thành viên của First Steps từ đầu.

Điệp vụ ngầm là phương pháp trinh sát hiệu quả nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất.

Gánh nặng mà cô phải chịu khi vừa đóng vai thợ săn vừa tiếp tục nghiên cứu hẳn là khủng khiếp.

Nếu bị lộ, hậu quả có thể là thảm họa.

Rủi ro lớn đến mức, nếu Sophia hỏi ý kiến, Noctus hẳn đã cấm tiệt.

Thế nhưng ông cũng tin rằng cô có thể diễn trót lọt, đến mức chính ông cũng không nghi ngờ gì.

Ông từng nghĩ sự im lặng gần đây của cô là do cô quá thận trọng khi ở chung với thợ săn.

Cộng Âm Thạch vốn cực kỳ hiếm và chỉ có một chức năng duy nhất.

Nếu bị bắt gặp dùng nó, hẳn Sophia sẽ lập tức bị tra hỏi xem cô liên lạc với ai.

Hay là… cô ta đang giở thêm trò gì nữa?

Noctus nheo mắt, trầm ngâm.

Ông hiểu Sophia quá rõ, cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, ngay cả khi đã chứng kiến sức mạnh áp đảo của Thiên Biến Vạn Hoá.

Đủ rồi.

Rút lui đi.

Không còn gì có thể làm thêm được nữa.

Giờ đây, Noctus chỉ còn lại chính mình, và ông không ngu đến mức dám đối đầu với cả đế quốc.

Rút lui, đôi khi, là một chiến lược hợp lý.

Có lẽ chính sự mù quáng của Sophia với điều đó là lỗi duy nhất của cô.

“Giáo sư Noctus, chúng tôi đã đưa Sophia về. Không ai bám theo,” Đạo tặc báo cáo khi bước vào căn hầm, kéo theo một cô gái.

Cô gái ấy có mái tóc và đôi mắt đỏ rực như lửa cháy.

Dáng người nhỏ nhắn nhưng vẫn mang nét nữ tính, khuôn mặt non nớt không để lộ chút gì về quá khứ bị ruồng bỏ của mình, chỉ có nỗi sợ hãi hiện rõ, thứ mà Noctus và Đạo tặc chưa từng thấy trên gương mặt Sophia trước đây.

Cô đeo cặp kính gọng dày, tóc tết lại, ăn mặc cũng khác hẳn phong cách thường ngày của Sophia.

Trông cô chẳng giống nữ giả kim Sophia của tổ chức chút nào.

Nếu là trong tình huống khác, Flick hẳn đã buông vài lời mỉa mai, nhưng giờ đây, cả nhóm chỉ đứng lặng, dành cho Sophia sự tôn trọng và cảm phục.

Dù nhiệm vụ ngầm của cô không đem lại chiến thắng, ai cũng hiểu cô đã hy sinh quá nhiều.

Cô đứng đó, bối rối.

“Công sức của ngươi sẽ không uổng phí,” Noctus nói.

Sophia đảo mắt nhìn quanh, lùi lại một bước.

“Gì vậy…? Đây là đâu…? Mấy người là ai…?”

Giọng cô run rẩy.

Sự hoảng loạn hiện rõ trong ánh mắt khiến ai nấy đều sững sờ, chưa từng thấy Sophia Black nào như thế.

“Đừng giả vờ nữa,” Noctus nói lạnh lùng.

“Chúng ta sẽ rời thủ đô,tạm thời rút lui thôi, Sophia. Kết quả nghiên cứu của ta đã được lưu trong đầu. May là chúng ta vẫn còn một Malice Eater, đủ để làm hộ vệ nếu gặp rắc rối dọc đường.”

“Cái… gì cơ?!”

Cô sững người, mắt mở to khi thấy Flick, rồi lại lùi thêm vài bước.

“Ngươi lo gì thế?”

Noctus hỏi.

“Ta không đổ lỗi cho ngươi về kết cục này. Nếu có trách phạt, ta phải bắt đầu từ những học trò khác mới đúng.”

“T–Tên tôi… là Talia…”

“Cô đùa quá trớn rồi đó, Sophia,” Flick xen vào.

“Tết tóc, đeo kính, nghĩ vậy là hóa trang à? Hay cô mất trí rồi?”

Hắn cười nhạt, khiến mắt Sophia mở to kinh hãi.

Noctus thừa nhận, nếu là trò giả dạng của Sophia thì quả thật quá cẩu thả.

Ai từng nói chuyện với cô chỉ vài câu là nhận ra ngay.

Không thể nào cô nghĩ mình lừa được bọn họ.

Sophia run rẩy, ánh mắt đảo quanh căn phòng rồi khẽ đặt tay lên vật gì đó ở thắt lưng.

Sắc mặt cô trắng bệch.

Hay đây vẫn là một phần trong kế hoạch của cô ta?

Noctus thoáng nghĩ.

“Ta sẽ không quay lại thủ đô ít nhất trong vài năm tới,” ông nói.

“Hay là… ngươi định sống nốt quãng đời còn lại như một thợ săn thật sao?”

“Ta… tại sao lại ở đây…? Sophia? Là Sophia mà Sitri nói đến sao…?”

Sophia lẩm bẩm, giọng run rẩy.

Noctus cau mày.

Có gì đó không ổn.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Sophia?

Ông không thể tìm thấy bất cứ lý do nào khiến Sophia phải tiếp tục giả vờ lúc này.

Việc rời khỏi thủ đô là nhiệm vụ cấp bách, đâu thể bị cản trở bởi mấy trò đùa vô nghĩa, và Sophia hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

Dù có bị buộc phải duy trì vỏ bọc vì lý do nào đó, ít nhất cô cũng sẽ tìm cách ra dấu cho ông nhận ra.

Chẳng lẽ việc chứng kiến Thiên Biến Vạn Hoá tấn công đã khiến ký ức của cô bị xáo trộn?

Hay chính Sophia đã chủ động can thiệp vào ký ức của mình để đề phòng bị bắt?

Ý nghĩ ấy khiến Noctus lạnh sống lưng.

Nhưng với một người như Sophia, người đệ tử cuồng tín và tuyệt đối trung thành thì việc tự xoá đi một phần ký ức của mình nghe lại có vẻ… đáng tin đến đáng sợ.

“Đem Malice Eater đến đây.”

“Vâng, Giáo sư Noctus.”

Malice Eater là một loại chimera đặc biệt, không chỉ là loài nguy hiểm nhất mà Noctus từng gặp, mà khả năng sinh sản của chúng cũng cực kỳ đáng kinh ngạc.

Dù thời gian trưởng thành dài hơn các loài khác, bù lại, việc có thể nhân giống hàng loạt những cá thể mạnh mẽ như vậy hoàn toàn đáng giá.

Tình cờ thay, một con Malice Eater ang được nuôi ngay trong thành phố, và nó chưa từng được sử dụng trong trận chiến ở bìa rừng.

Người học trò nhanh chóng dẫn vào một con Malice Eater nhỏ hơn bình thường.

Ngay khi nhìn thấy nó, Sophia thét lên, rồi co rúm lại trên sàn, dù chính cô từng là người chăm sóc nó.

Con chimera gầm gừ, bước đến gần, mũi nó phập phồng khi đánh hơi cô gái.

Malice Eater nhận biết đồng minh qua mùi hương, nên dù Sophia có cố gắng nhập vai đến đâu, cô cũng không thể lừa được một sinh vật có thể nhận ra hơi người từ cả cây số như thế.

Con chimera cứ thế ngửi quanh cô gái đang run rẩy, nước mắt lưng tròng.

Rồi nó gầm lên một tiếng dữ dội.

“Không thể nào!”

Noctus sững sờ.

“Kiểm tra lại!”

“V…vâng, thưa Giáo sư!”

Người học trò lại dẫn con quái vật đến gần, khiến cô gái hét toáng lên khi bị nó ngửi khắp người.

“Sao có thể như vậy được…?”

Noctus trừng mắt nhìn.

Con Malice Eater ừng trung thành nhất với Sophia giờ lại nhìn cô gái ấy bằng ánh mắt cảnh giác và thù địch.

Dù ngoại hình giống hệt, cô ta không phải Sophia.

Các học trò đứng chết lặng.

Đạo tặc trong nhóm bước lên, cúi xuống nhìn kỹ khuôn mặt cô gái.

Đến hắn cũng phải thừa nhận, người này tuyệt đối không thể là Sophia.

“Chị em song sinh…?”

Noctus lẩm bẩm.

“Nhưng như vậy thì…”

Chưa bao giờ Sophia nhắc đến việc mình có chị hay em, huống chi là một người song sinh.

Nếu cô gái đang quỳ kia thật sự là em gái Sophia, thì tại sao cô ta lại gia nhập First Steps?

Cô ta có dính líu gì đến việc Sophia đột nhiên nhiệt huyết chiến đấu chống lại bọn họ không?

Hàng loạt câu hỏi lóe lên trong đầu Noctus, nhưng quan trọng nhất là Sophia thật đang ở đâu?

“Tại sao cô lại mạo danh Sophia?!”

Flick gần như gào lên.

“Tôi… tôi không hiểu anh đang nói gì cả!”

Cô gái, Talia run lẩy bẩy, gương mặt đầy hoang mang.

Không giống như đang đóng kịch.

Đột nhiên, Noctus rùng mình.

Cảm giác như thể vừa thoáng thấy một thứ kinh hoàng mà con người không nên biết tới.

Một cơn thôi thúc mãnh liệt muốn rời khỏi nơi này dâng lên trong lòng ông, thì Đạo tặc khẽ cau mày.

“Có người đã đột nhập, Giáo sư Noctus.”

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên.

Flick giơ gậy phép, lùi lại thủ thế.

Cả đám học trò nín thở.

Không thể là thợ săn, họ di chuyển không gây tiếng động.

Cũng chẳng thể là kỵ sĩ, vì họ đã xông vào thì phải rầm rập cả bọn.

Quan trọng hơn, người này đã vượt qua hàng loạt ổ khóa bảo vệ cửa vào căn cứ.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa.

Tay nắm xoay nhẹ.

“Xin lỗi vì tôi đến trễ.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Người vừa bước vào chính là Sophia, người học trò đầu tiên, người mà tất cả đều đang chờ đợi.

Nhưng giờ, họ chỉ còn biết há hốc nhìn.

Từ trong chiếc mũ trùm, mái tóc đỏ sậm ánh lên rực rỡ.

Đôi mắt đỏ như hồng ngọc lấp lánh thông tuệ.

Chiếc áo choàng xám rộng che khuất dáng người thon thả.

Trên lưng, cô đeo một chiếc balo lớn.

Talia, cô gái đang co rúm nơi góc tường nhìn Sophia với vẻ bàng hoàng.

Nếu không vì trang phục khác nhau, có lẽ cô đã nghĩ mình đang soi gương.

Hai người giống nhau đến mức ngay cả cặp song sinh cũng khó mà giống được như thế.

Sophia liếc nhìn Talia, ánh mắt không chút ngạc nhiên, chỉ mỉm cười dịu dàng.

“Tôi thật xin lỗi,” Sophia cất giọng.

“Có việc cần xử lý nên bị trễ một chút. Ban đầu tôi nghĩ sẽ xong sớm hơn cơ…”

Flick lùi lại một bước, giọng gắt lên:

“Sophia… cô không có gì để nói về cô ta sao?!”

“Ồ, chào Flick. Thật mừng vì cậu và hai người kia vẫn ổn. Tôi lo lắm, cứ sợ có ai đó gặp chuyện… Ủa, sao ai cũng chĩa gậy phép vào tôi thế này?”

Sophia nghiêng đầu, giọng vẫn nhẹ nhàng, đầy cảm thông.

Không ai hạ vũ khí.

Ngay cả Đạo tặc cũng nhìn cô với ánh mắt nghi ngại.

Còn Noctus, dù từng nghĩ mình hiểu rõ mọi chiêu trò khác thường của Sophia cũng chưa bao giờ cảm thấy rợn người như lúc này.

“Ta hỏi lại,” Noctus trầm giọng.

“Ngươi không có gì muốn nói trước người phụ nữ có gương mặt y hệt mình sao?”

Sophia im lặng một lúc, rồi nở nụ cười sáng rực.

“Không hẳn vậy, Chủ nhân ạ. Không phải cô ấy giống tôi, mà là tôi giống cô ấy.”

Cả căn phòng lặng đi.

“Với lại, ngài nói quá lời rồi. Chúng tôi chỉ có dáng người và gương mặt tương tự thôi, vẫn còn nhiều điểm khác biệt mà. Tôi cao hơn một chút, ngực cũng lớn hơn một chút, nên tổng thể Talia nhẹ hơn tôi một chút, đó là lý do tôi mặc thế này. Ngài biết đấy, nghệ thuật hóa trang là chuyện nắm bắt và tái tạo ‘đặc điểm cốt lõi’ của mục tiêu. Đa phần con người chẳng quan sát kỹ như mình tưởng đâu,” Sophia nói bằng giọng vui vẻ đến kỳ lạ.

Noctus hít sâu, gằn giọng hỏi:

“Ngươi đang nói cái gì vậy?”

“Thế này.”

Sophia khẽ nhấc tay, kéo mũ trùm đầu xuống.

Ánh sáng hắt lên mái tóc đỏ rực.

Cô nắm lấy một lọn tóc, giật mạnh, và lớp tóc đỏ ấy trượt xuống khỏi đầu.

Đó chỉ là… một chiếc tóc giả.

Trong thoáng chốc, Noctus tưởng rằng cô vừa giật đứt tóc mình.

Mãi đến khi nhận ra đó chỉ là tóc giả, ông mới thở ra.

Bên dưới lớp tóc đỏ rực ấy, hiện ra một mái tóc ngắn màu hồng sáng nổi bật.

Đôi mắt đỏ từng tưởng như “hợp tông” hoàn hảo với mái tóc giờ lại tỏa ra một thứ khí chất hoàn toàn khác.

61e102ec-7d90-4f57-a09f-12445ab79195.jpg

Noctus, các học trò, và cả Talia đều đứng chết lặng.

Trước mắt họ không còn là Sophia nữa, mà là một người khác hoàn toàn.

“Tôi đến đây để cảm ơn ngài, Noctus,” cô gái nói bằng giọng điềm tĩnh, trầm ấm.

Không còn chút gì của Sophia trong giọng nói ấy.

Người đứng đó là Sitri Smart, kẻ thù không đội trời chung của Sophia.

“S-Sitri… Smart…!”

Noctus kinh hãi.

“Cô… cô đã làm cách nào…? Từ bao giờ cô thế chỗ Sophia?! Và làm sao cô tìm được nơi này?!”

Các học trò lập tức dạt ra xa hết mức có thể trong căn phòng chật hẹp, để con Malice Eater chắn giữa họ và Sitri.

Không gian chật hẹp khiến các Pháp sư khó thi triển phép, nhưng đối với một Giả kim sư yếu đuối về thể chất như Sitri, tình hình còn bất lợi hơn gấp đôi.

“Thế chỗ Sophia ư?”

Sitri nhắc lại, khóe môi khẽ nhếch.

“Không, thưa Chủ nhân. Ngay từ đầu, người ở đây đã luôn là tôi.”

“Không thể nào…”

Noctus chết lặng, trí óc ông gào thét phản đối lời giải thích phi lý ấy.

Khi biết Sophia gia nhập First Steps, Noctus chưa từng nghi ngờ lòng trung thành của cô.

Ông lập tức loại bỏ khả năng Sophia từng nằm vùng khi còn là học trò của mình, bởi các thí nghiệm mà ông thực hiện đều bị liệt vào loại tuyệt đối cấm kỵ.

Nếu chuyện đó bị phát giác, không chỉ ông, mà cả Sophia đã tham gia và đóng góp nhiều như chính ông cũng sẽ chịu chung bản án nặng nề.

“Vậy ra cô đã âm thầm theo dõi chúng tôi… trong suốt từng ấy năm? Theo lệnh của Thiên Biến Vạn Hoá sao?!”

Noctus gắt lên.

Lần đầu tiên kể từ khi bước vào, sắc mặt Sitri thoáng tối lại.

Giọng cô trầm xuống, pha lẫn chút hoài niệm:

“Noctus, ngài là một Đại Pháp sư trong giới pháp thuật. Một trí tuệ kiệt xuất, có niềm đam mê và sức mạnh để theo đuổi chân lý đến cùng. Xin đừng khiến tôi thất vọng. Tôi đã tìm đến ngài vì cùng chung niềm khao khát ấy, giống như những đệ tử khác từng bị ngài cuốn hút.”

“Cô… cô đang nói gì thế, Sitri…?”

Talia thì thào.

Sitri chẳng buồn để ý, ánh mắt mơ màng như đang nhớ lại điều gì:

“Tôi khâm phục tất cả về ngài, Chủ nhân ạ, năng lực và kiến thức từng giúp ngài được gọi là Bậc Thầy của các Pháp sư, lòng ham học vô hạn khiến ngài dám nghiên cứu cả những điều cấm kỵ, sự kiên định và tỉ mỉ giúp ngài gây dựng lại công trình sau khi bị trục xuất. Nghiên cứu huyền thuật cần một người vừa có tài năng phép thuật, vừa có đầu óc khoa học, và ngài hội đủ cả hai. Một thiên tài thực thụ.”

Cô mỉm cười, tiếp lời bằng giọng như đang giảng giải điều hiển nhiên:

“Ngài có mọi thứ mà tôi không có: thiết bị đắt tiền, xúc tác và nguyên liệu hiếm, những người cộng sự tài năng. Thậm chí, ngay cả khi tôi chỉ mới phục vụ ngài chưa lâu, ngài vẫn chịu lắng nghe ý kiến của tôi. Thật may mắn khi ngài vẫn ở lại thủ đô sau khi bị đày. Nhờ vậy mà tôi có cơ hội được học hỏi.”

Lời lẽ của cô không hề cuồng tín, mà lạnh lùng và rạch ròi như một nhà nghiên cứu đang trình bày dữ kiện.

Noctus hiểu rõ ẩn ý trong từng lời ấy, và dù nhận ra trong lòng cô có cùng ngọn lửa đam mê như mình, ông cũng thấy rùng mình.

Bởi Sitri đã đi xa hơn bất kỳ ai khác dám làm.

“Tôi chẳng được lợi gì khi vạch trần thân phận mình,” cô nói tiếp.

“Tôi chỉ muốn nói lời cảm tạ. Sau từng ấy năm học được từ ngài nhiều đến vậy, tôi không thể bỏ đi lặng lẽ khi con tàu này đang chìm.”

Đến lúc này, các học trò của Noctus đã siết chặt vũ khí, sẵn sàng chiến đấu.

Đạo tặc cũng thủ thế, chờ tín hiệu.

Họ chỉ do dự không ra tay vì vẫn chưa biết rõ Sitri đang đứng về phía nào.

Một người như cô, rõ ràng chẳng thể thuộc về bất kỳ tổ chức “chính đạo” nào.

“Đáng tiếc, thời gian của chúng ta đã hết,” Sitri nói, giọng buồn man mác.

“Tôi ước gì… có thể tiếp tục cùng ngài nghiên cứu thêm một thời gian nữa.”

Ngay cả khi một trong các học trò giơ gậy phép chĩa thẳng vào mình, cô vẫn điềm nhiên như không.

“Noctus, ngài từng nói rằng không hiểu vì sao Thiên Biến Vạn Hoá ại tiếp cận hang ổ của ta gần đến thế, như thể đang cảnh báo điều gì. Đơn giản thôi,” cô nở nụ cười.

“Anh ấy đến để nhắn với tôi rằng: ‘Đến lúc kết thúc rồi, quay lại trước khi em gặp nguy hiểm.’”

“Không thể nào…”

Noctus thì thầm.

Một thợ săn Cấp 8 cho phép thành viên trong đội mình tham gia nghiên cứu cấm?

Chuyện đó hoàn toàn vô lý.

“Nhưng tôi xin thề danh dự, Noctus,” Sitri nói, giọng nghiêm trang, “tôi chưa từng phản bội lòng tin của ngài. Tôi chưa tiết lộ với bất kỳ ai về việc mình tham gia nghiên cứu cùng ngài… Dù sao thì, cũng chẳng ai có thể giấu được điều gì trước Krai cả.”

Talia chết lặng khi nghe lời thú nhận ấy, sắc mặt trắng bệch.

“Tôi chỉ không ngờ khoảnh khắc này lại đến khi tôi còn đang ở nơi khác,” Sitri tiếp tục, giọng trở nên xa xăm.

“Khi tôi quay về, mọi thứ đã được sắp xếp xong cả rồi. Noctus, mong ngài nhận ra rằng, Krai thật bao dung biết mấy.”

Cô khẽ đỏ mặt, đôi mắt ánh lên một niềm say mê kỳ dị, hệt như cô gái đang nói về người mình yêu.

“Anh ấy đã cho tôi, và cả chúng ta một cơ hội tuyệt vời: được thử nghiệm thành quả nghiên cứu của mình chống lại cả một tiểu đoàn thợ săn thiện chiến. Thật đấy, ngài có tưởng tượng nổi không? Sẽ thật phí phạm biết bao nếu công trình của chúng ta bị xóa sổ trước khi được kiểm chứng.”

Mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng.

Noctus nhớ lại sự cuồng nhiệt của Sophia khi cô đề xuất phải đối đầu thẳng với bọn thợ săn.

“Cô… điên thật rồi,” ông lẩm bẩm.

Sitri lại mỉm cười, vẻ phấn khích của cô càng rực rỡ như thể vừa được khen ngợi điều tuyệt vời nhất trên đời.

“Kết quả đã nói lên tất cả rồi còn gì. Dù có nhiều biến cố ngoài dự tính, nhưng ôi, tôi chỉ ước được kéo dài bài kiểm nghiệm thực địa thêm chút nữa thôi… Lũ Huyễn Ảnh biến dị, bọn Malice Eater, và cả Akasha nữa, mỗi nhóm đều dễ dàng áp đảo gần trăm thợ săn, trong đó có cả Obsidian Cross và Gark Welter! Một thành công vang dội, thật đấy! Đến mức tôi còn phải cố gắng kìm chúng lại để khỏi giết người kia mà!”

Nhìn lại thì quả thật kỳ lạ, lực lượng khủng khiếp như vậy mà không giết lấy một ai.

Cũng khó hiểu khi Sitri lại tìm ra nơi ẩn náu của họ nhanh đến thế, và nắm rõ từng điểm yếu của mọi sinh vật ngáng đường.

Tất cả đều có lời giải:

Bởi chính cô là người đạo diễn toàn bộ, vừa đóng vai kẻ tấn công, vừa đóng vai người bị hại.

“Đừng lo, Noctus,” cô nói tiếp, giọng như một nhà nghiên cứu đang trình bày thành quả.

“Akasha hoạt động hoàn hảo ngoài mong đợi. Điều duy nhất tôi còn muốn là thêm một đòn diện rộng để đối phó với những kẻ nhanh nhẹn như chị tôi thôi. Ngay cả độ bền, thứ mà tôi lo nhất cũng vượt tiêu chuẩn. Krai chỉ trông như hạ được Akasha bằng một đòn duy nhất vì tôi đã khiến nó tự nhảy ra khỏi tầm đánh. Tôi cũng muốn kiểm tra thêm, nhưng nếu để Sven tung Lam Kích, nó có khi đã bị hư hại nặng rồi.

Có lẽ dừng ở đó lại là lựa chọn đúng đắn nhất!”

“Cô… cô nói xong chưa?!”

Noctus gào lên đầy phẫn nộ.

Tất cả chỉ vì ông đã tin vào ngọn lửa đam mê mà mình thấy trong Sophia.

Giờ đây, nhận ra bản thân bị lợi dụng như một kẻ ngu ngốc, cơn giận dâng trào át cả nỗi sợ, ông giơ cao cây trượng, chĩa thẳng vào người học trò đầu tiên mà ông từng tự hào.

“Yên tâm đi,” Sitri đáp lại bằng giọng hết sức chân thành.

“Khi kết quả nghiên cứu của ngài bị tịch thu và ngài bị bắt với tội danh tệ hại nhất trong lịch sử đế quốc, tôi sẽ tiếp tục công trình ấy thay ngài. Người học trò tận tụy này sẽ truyền lại di sản cuộc đời ngài cho thế hệ sau. Còn điều gì ngài mong hơn được nữa?”

Những ký ức xưa cũ tràn về trong đầu Noctus, những biểu hiện nhỏ bé mà ông từng bỏ qua, những khoảnh khắc cho thấy Sophia thực ra đã không còn bình thường dưới lớp mặt nạ đó.

Giờ thì mọi mảnh ghép đều khớp lại.

“Ờ… Sitri? Nhưng tại sao cô lại… làm mình trông giống tôi?”

Talia run rẩy hỏi.

“Vì tôi đã rút ra bài học rồi, Talia à.”

Sitri trả lời nhẹ như đang giảng giải một hiện tượng tự nhiên.

“Nếu cứ mang tên thật ra khoe khoang như một huy hiệu, đến khi bị dồn vào đường cùng thì chẳng còn chỗ mà trốn.

Thế nên tôi chỉ mượn khuôn mặt của cô một chút khi làm việc với Noctus thôi.

Tóc và mắt cô thật đẹp… và nổi bật nữa. Xin lỗi nhé.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Talia, nhưng Sitri vẫn chẳng hề lay động.

Cô là kẻ điên cuồng truy cầu chân lý, một nô lệ của những vì sao, người đã quay lưng với đạo đức mà không hề nhận ra.

Sự cực đoan trong triết lý của cô khiến Noctus nhớ lại danh hiệu từng bị tước bỏ.

“Kỳ tài,” họ từng gọi cô như thế, một Nhà Giả Kim trẻ tuổi của Học viện Primus, người từng tạo ra những kết quả phi thường chẳng kém gì Noctus.

Danh tiếng và cấp bậc của cô từng bùng lên rực rỡ, cho đến khi bị dập tắt chỉ sau một sự cố chấn động cả đế quốc.

Đó là vụ vượt ngục hàng loạt tại nhà tù Nam Isteria, pháo đài giam giữ những thợ săn cấp cao và các pháp sư nguy hiểm nhất.

Có dấu hiệu rõ ràng cho thấy có kẻ giúp sức từ bên ngoài, và vị giả kim sư thường xuyên ra vào nơi đó trước khi vụ việc xảy ra nghiễm nhiên trở thành nghi phạm số một.

Dù không bị kết án, Sitri vẫn bị giáng cấp xuống mức âm và buộc phải mang danh hiệu ô nhục, Kẻ Thấp Hèn

“Có phải chính danh hiệu đó đã khiến cô hóa điên không?!”

Noctus gằn giọng.

Cô bật cười khẽ, như thể vừa nghe được một câu chuyện hay.

“Tôi thật sự ghét cái tên đó. Nghe tệ lắm, đúng không? Không ai gọi tôi như vậy nữa… nhưng nó luôn là dấu ấn của thất bại , cho đến hôm nay. Thưa chủ nhân, từ giờ trở đi,” Sitri đan hai tay lại, giọng cô ngân lên trang trọng như đang ban tước hiệu, “ngài sẽ là Kẻ Thấp Hèn.”

“Không đời nào, Sophia!”

Flick hét lên, mặt đỏ như máu.

Chỉ trong nháy mắt, một quả cầu lửa khổng lồ từ tay cậu lao thẳng về phía Sitri.

“Kiên nhẫn đi, Flick,” cô nói, giọng gần như trách yêu.

Cô không hề nhúc nhích lấy nửa bước, cũng chẳng định phòng thủ.

“Vẫn chứng nào tật nấy. Cậu quá dễ bị cảm xúc chi phối.”

Con Malice Eater lập tức lao ra chắn đòn, dùng thân mình đỡ trọn quả cầu lửa.

Không hề đau đớn hay hư hại, con quái thú nhe nanh gầm gừ nhìn Noctus và các học trò, ánh mắt nó rực lên ác ý.

Loài này vốn được huấn luyện để tuân lệnh chủ nhân tuyệt đối.

Sitri nhẹ nhàng vuốt bờm nó, mỉm cười:

“Phải cho chúng tình thương nữa chứ. Sinh vật sống đâu thể chỉ điều khiển bằng lý trí.

Bọn Malice Eater thông minh lắm, nhưng chúng không phải máy móc. Thế nên chúng trung thành với tôi, hơn bất kỳ ai khác. À mà, ‘Tình yêu và hòa bình’ cũng là một trong những châm ngôn của Krai đấy.”

Một học trò khác ném thêm pháp thuật từ phía sau, nhưng chiếc đuôi của quái thú quất mạnh, làm chệch hướng đòn tấn công.

Dù chỉ mới là cá thể non, con Malice Eater ấy vẫn nhanh đến mức chẳng ai trong phòng có thể theo kịp.

Phòng thủ cuối cùng của Noctus giờ lại trở thành mối nguy hiểm lớn nhất.

Hiểu rõ khả năng của sinh vật ấy, Noctus và các học trò như bị đóng đinh xuống sàn.

“Bình tĩnh nào, Noctus,” Sitri khẽ nói.

“Tôi đến đây không chỉ để nói lời tạm biệt đâu.”

“Đủ rồi, cô nói nhảm nhiều quá!”

Noctus gào lên.

Tình thầy trò, bao năm gắn bó, tan biến như tro bụi.

Lời thú nhận của cô là nhát búa cuối cùng đóng xuống nắp quan tài.

Nếu sự thật này bị phơi bày, Sitri sẽ chịu tội còn nặng hơn Noctus.

Mà việc cô nói ra chỉ có nghĩa:

Cô không định để ai rời khỏi đây sống sót.

Và với họ, kẻ phản bội cũng không xứng được tha thứ.

Đến một mình thế này, dù vì kiêu ngạo hay ngây thơ, cũng sẽ là sai lầm cuối cùng của cô thôi, Sitri.

Noctus và các học trò của ông đều là những pháp sư thực thụ, mỗi người đủ sức hủy diệt cả một đội quân.

Ở đây có đến 5 người như thế, và họ sẽ không cam tâm chết như bầy cừu đợi làm thịt.

Rốt cuộc cô ta lấy đâu ra tự tin đến thế?

Noctus tự hỏi.

Trong chiến đấu với pháp sư, điều tối kỵ là để họ có thời gian niệm chú.

Ấy vậy mà Sitri vẫn đứng im, không hề có động thái phòng thủ.

Ngay khi cô định mở miệng, Noctus đã tung phép trước.

“Infernal Kaiser!”

Tiếng niệm chú của bậc Thầy Pháp Thuật vang lên như sấm nổ.

Lập tức, ngọn lửa vàng kim bùng phát dữ dội, thiêu rụi cả một vùng rộng lớn.

Sức nóng khủng khiếp đủ để nung chảy kim loại nuốt chửng Sitri và con Malice Eater.

Noctus cảm thấy đầu nhói lên khi vận phép, đã lâu rồi ông không ra đòn mạnh đến vậy.

Ông kiểm soát luồng hỏa diệm, giữ nó ở khoảng cách an toàn để tránh bị bỏng,

Ngọn lửa liếm qua tường và cánh cửa, biến chúng thành tro bụi chỉ trong tích tắc.

Talia hét lên tuyệt vọng giữa ngọn lửa tàn bạo, trong khi các học trò của Noctus reo hò mừng chiến thắng.

Khi cơn hỏa triều dần tàn, một thân xác cháy đen của Malice Eater lộ ra.

Ngay cả một con chimera có khả năng kháng phép cao như thế còn bị thiêu rụi, thì một kẻ yếu ớt như Sitri chắc chắn đã hóa thành tro bụi rồi.

Thế nhưng, khi ngọn lửa cuối cùng tắt đi, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Noctus.

“Xin hãy nghe tôi nói hết đã, Noctus.”

Giọng cô vang lên, bình thản đến rợn người.

Cô đứng đó, không hề trầy xước, không cả một vết bỏng.

Trong khi tường, sàn, con chimera và cả bộ tóc giả nằm dưới đất đều đã cháy thành than.

“Không… không thể nào…”

Noctus lắp bắp. “

Cô… làm sao có thể sống được?!”

Phép thuật này, về sức hủy diệt, thậm chí còn mạnh hơn cả tuyệt chiêu của Flick.

Sitri khẽ thở dài, chu môi lại như một đứa trẻ dỗi hờn.

“Nghe tôi nói đi. Vì đây sẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đấy!”

Trong tay cô là một chiếc bình thủy tinh lớn, nắp mở, bên trong trống rỗng.

“Ngài đã cho tôi rất nhiều,” cô nói, giọng dịu mà lạnh.

“Nên như một lời cảm ơn, tôi muốn cho ngài xem thứ này. Một thứ mà tôi đã muốn khoe từ rất lâu rồi. Nó hơi nguy hiểm, nên trước đây tôi gửi Krai giữ hộ. Nhưng có lẽ anh ấy biết tôi sẽ muốn mang nó đến gặp ngài trước khi chia tay, nên đã để lại manh mối. Mất kha khá thời gian mới mò được nó trong cống ngầm đấy.”

Lại nói lảm nhảm gì nữa đây?

Noctus thầm nghĩ, nhìn cảnh con Malice Eater cháy sém đang run rẩy cố bò tránh xa cô.

Sitri bắt đầu giải thích, ánh mắt sáng lên cùng niềm đam mê quen thuộc mà Sophia từng có khi nói về thí nghiệm:

“Nó gần như đối nghịch hoàn toàn với loại Huyễn Ảnh Biến Dị. Một loại slime cách mạng, có khả năng thích ứng cực kỳ cao.

Nếu Huyễn Ảnh Biến Dị chuyển đổi ma chất trong cơ thể thành nguồn năng lượng ma pháp, thì slime này lại hấp thụ ma lực xung quanh, cả ma lực lẫn ma chất, rồi lớn lên bằng cách ăn chúng.”

Cô mỉm cười, đầy tự hào.

“Tôi thật sự tự hào về nó đấy.”

“…Cái gì cơ…?”

Dưới chân Sitri, một khối chất nhầy trong suốt khẽ cử động.

Khi nhìn kỹ, Noctus nhận ra đó là một con slime ánh vàng kim, kích thước vừa khít với cái bình cô đang cầm.

Chưa từng có ghi chép hay lý thuyết nào về sinh vật như vậy, nhưng chỉ qua lời mô tả, Noctus đã cảm thấy máu mình lạnh buốt.

Thế giới này tràn ngập ma chất.

Mọi sinh vật đều hấp thụ chúng để duy trì sự sống.

Chính nguồn năng lượng đó sinh ra các kho báu, Huyễn Ảnh và Bảo Cụ, đồng thời ban cho các thợ săn sức mạnh siêu phàm.

Nếu lời Sitri nói là thật, một con slime có thể hấp thụ ma chất của sinh vật khác… thì về lý thuyết, nó có thể nuốt chửng toàn bộ thế giới.

Sinh vật nhỏ bé màu vàng đó, còn khủng khiếp hơn bất kỳ công trình nghiên cứu nào mà Noctus từng cống hiến cả đời.

“Cô điên thật rồi sao?”

Ông nghẹn giọng.

“Thứ quái vật như thế quá nguy hiểm để tồn tại!”

“Tôi biết chứ,” cô đáp, vẫn với giọng nhẹ nhàng ấy.

“Nhưng có một điều tôi vẫn chưa làm được, nó đói vô độ. Dù tôi thử cách nào, nó vẫn không ngừng muốn ăn. Tôi chỉ dạy được cho nó rằng Krai và tôi không phải thức ăn, thế thôi. Một con quái vật không thể kiểm soát thì chẳng thể dùng làm tài nguyên được, cùng lắm là biện pháp cuối cùng. Nên tôi hy vọng ngài có thể cho tôi vài lời khuyên… dù biết là hơi đường đột.”

Và rồi con slime bắt đầu lan rộng, bao phủ lấy con Malice Eater đang hấp hối.

Chỉ trong chốc lát, tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên, con chimera bị tan rã hoàn toàn, cả bờm lẫn vảy giáp đều bị hòa tan.

Màu sắc của slime chuyển từ vàng kim sang xám tro, đúng màu cơ thể nạn nhân.

Lúc ấy, Noctus mới hiểu:

Mày vàng ban đầu chính là vì nó đã hấp thụ ngọn lửa phép thuật của ông.

Sitri nhìn ông, nở nụ cười tươi rạng rỡ.

“Được rồi, Noctus. Đây là lý do thứ hai tôi đến. Tôi muốn mời ngài tham gia thử nghiệm Sitri Slime cùng tôi. Thật may mắn khi có cơ hội kiểm chứng nó với một pháp sư tài năng như ngài.”

“Chạy đi, ngài mau chạy!”

Flick hét lên, vừa tung phép.

Các học trò của Noctus đều là những pháp sư xuất sắc, và họ biết rõ đòn tấn công trực diện vô ích.

Phép của Flick khiến khói dày đặc tràn ngập căn phòng, nuốt chửng cả Sitri và con slime vào trong màn mù mịt.

“Nếu để cô ta sống… cô ta sẽ là mối họa cho cả Tháp Akashic! Chúng tôi sẽ chặn cô ta lại!”

“Tôi ư, mối đe dọa cho Tháp Akashic à?”

Giọng Sitri vọng ra, pha chút buồn bã.

“Tôi chính là hiện thân của triết lý mà họ theo đuổi cơ mà.”

Không thèm để tâm, Flick hét lớn, giọng đầy quyết tâm:

“Sophia đến đây một mình. Nếu ngài thoát ra được, hãy báo cho trụ sở! Cô ta sẽ không trốn thoát đâu!”

Những phép tăng cường mà các học trò tung ra khiến sức mạnh Noctus bùng lên.

Nhưng Sitri Slime quá mạnh.

Chỉ cần nhìn nó hấp thụ dễ dàng phép thuật cấp cao là đủ hiểu, 5 pháp sư như họ cũng chẳng thể làm gì được.

“Cậu chắc chứ, Flick?”

Sitri hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.

“Noctus thiên vị Sophia hơn cậu dù cậu đã phục vụ lâu hơn. Ông ta làm tổn thương lòng tự trọng của cậu. Tại sao không bỏ chạy, thay vì chết để bảo vệ ông ta?”

“Đừng xúc phạm tôi! Tôi không giống cô!”

Flick hét lên, giọng nghẹn mà kiên định.

“Tôi kính trọng Giáo sư Noctus! Dù ông ấy chẳng còn thấy tôi hữu dụng, tôi vẫn ngưỡng mộ ông!”

Flick, nhanh trí, tài năng theo một cách khác với Sophia từng được Noctus đặt nhiều kỳ vọng.

Giờ đây, ông mới thấy hối hận vì từng để lòng kiêu hãnh khiến mình chọn thiên vị tài năng thay vì trung thành.

Sau một thoáng tính toán, Noctus nói khẽ:

“Ta tin ngươi, Flick.”

“Vâng, thưa chủ nhân!”

Noctus không mong họ sống sót.

Nhưng nếu ông chết thay cho họ, không ai trong số học trò có thể quay về báo tin cho Tháp Akashic.

Ông sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa.

Phần tường bị thiêu rụi bởi phép trước đó đã mở ra một lối thoát nhỏ.

Noctus lao vào màn khói, kéo theo những tia phép thuật nối tiếp phía sau.

Bất chợt, tiếng hét của Sitri vang lên:

“Khoan, tránh ra!”

Cơ hội mở ra đúng như ông tính toán.

Noctus thoát khỏi căn phòng, không chạm trán Sitri cũng chẳng bị slime tóm được.

Ông tung phép gió, phóng người lao nhanh qua hành lang với tốc độ vượt xa sức chịu đựng của tuổi già.

Không có dấu hiệu bị truy đuổi.

Thở hổn hển, Noctus biết Sitri mạnh về nghiên cứu hơn chiến đấu.

Nếu cô có thể lực ngang một thợ săn cấp 8, chắc ông đã không có cơ hội này.

Nhưng giờ thì khác, cô sẽ không bao giờ đuổi kịp.

Dù vậy, ông vẫn không dám dừng lại.

Căn cứ bí mật này có hai lối ra.

Noctus hướng đến lối dẫn lên mặt đất, thông ra con hẻm tối om.

Chỉ cần ra ngoài, ông có thể bay đi bằng phép thuật, thậm chí cả hiệp sĩ tuần tra cũng chẳng thể ngăn được.

Chừng nào ông còn kịp báo cho Tháp Akashic biết sự phản bội của Sitri, thì cái chết của cô là điều chắc chắn.

Cô chỉ có thể tự trách mình vì đã quá kiêu ngạo, muốn lộ diện chỉ để thỏa mãn bản thân.

Cuối cùng, Noctus cũng lao lên mặt đất.

Trước mặt ông là con hẻm bẩn thỉu lát đá nứt nẻ, và cách đó vài bước chân, một kẻ lang thang trùm áo choàng nặng đang ngồi tựa tường, chờ đợi.

Không thấy ai đuổi theo.

Không còn thời gian để do dự, Noctus niệm chú, tạo ra một ma pháp bay.

Thân thể ông được nâng lên giữa không trung, trái tim tràn đầy quyết tâm, lần này không phải vì nỗi ám ảnh về nghiên cứu như trước, mà là vì khát vọng báo thù cho các học trò, và trừng phạt Sitri vì đã khiến Tháp Akashic trở thành trò cười.

Nhưng ngay lúc cơn gió ma pháp chuẩn bị đưa ông lên trời, một cú va chạm dữ dội ập đến từ bên hông.

Cả thế giới chao đảo khi ông bị hất ngược xuống bậc thang vừa chạy lên.

Cơn đau buốt nhói xuyên qua lưng và cánh tay, nhưng dù toàn thân rã rời,

Noctus vẫn nghiến răng đứng dậy, tay nắm chặt cây trượng.

Trên đỉnh cầu thang là một kẻ lang thang khoác áo choàng sờn rách, chính là người vô gia cư mà ông đã thấy trong ngõ.

Chiếc áo dày che khuất gương mặt và phần thân trên, khiến hắn trông như một cái bóng cao lớn trong khung cửa.

Theo phản xạ, Noctus lập tức bắn phép.

Một loạt cầu lửa ập xuống, thiêu rụi chiếc áo khoác, nhưng kẻ đó không phát ra dù chỉ một tiếng rên.

Thân vẫn cháy rực, hắn lao xuống cầu thang như thể không cảm nhận được đau đớn.

“Cái gì…?!”

Dằn lại nỗi hoảng loạn, Noctus liên tiếp tung ra đủ loại phép, lưỡi gió, thương nước, tia sét.

Ông ném vào kẻ tấn công mọi nguyên tố có thể, nhưng gã vẫn tiến tới, không hề chậm lại.

Tâm trí Noctus rối loạn hoàn toàn.

Cuối cùng, ma pháp của ông cũng xé toạc lớp áo khoác, để lộ cơ thể thật của đối phương, một hình người khổng lồ gần như trần truồng.

Cơ bắp hắn phồng lên quá mức, làn da xám tro khiến hắn khác hẳn loài người.

Trên người chỉ có một chiếc khố đỏ chói che phần hạ thể, còn đầu thì bị trùm kín bằng một túi giấy khoét hai lỗ.

d21b54e0-0275-4def-a1e9-be1b25b2b0bf.jpg

Chưa từng trong đời Noctus thấy thứ gì như thế.

“Ồ, tốt quá,” một giọng nói vang lên phía sau.

“Đó là một trong những ‘tác phẩm’ khác mà tôi muốn cho ngài xem, Noctus. Vì lý do bảo mật, tôi không thể mang nó đến Hang Sói Trắng, nên giờ mới có cơ hội khoe với ngài. Giờ thì tôi không còn hối tiếc nữa.”

Noctus quay phắt lại.

Từ sau làn khói, Sitri bước ra.

Qua hai lỗ tròn trên túi giấy, ánh mắt trống rỗng của sinh vật kia nhìn chằm chằm vào ông, không chút cảm xúc, chỉ là bản năng tàn bạo thuần túy.

“Noctus, tôi tin rằng hạn chế lớn nhất của Akasha nằm ở chi phí và sự không hoàn thiện của nó,” Sitri nói với giọng nhẹ như đang bàn chuyện học thuật.

“Dù mạnh mẽ đến đâu, Akasha vẫn phụ thuộc vào tài chính khổng lồ của Tháp Akashic và công nghệ của họ. Rồi sẽ đến lúc nó bị vượt qua, khi các kho báu đạt cấp độ đủ cao. Vậy nên tôi đã nghĩ ra giải pháp này, ngào thấy sao?”

Con quái vật khổng lồ bắt đầu bước xuống, từng bước nặng nề vang vọng.

Bộ óc thiên tài của Noctus giờ trống rỗng, không cách nào lý giải được thứ đang tiến đến gần mình.

Sitri tiếp lời, giọng như pha lẫn chút ngượng ngùng:

“Tôi cần sức mạnh, và tôi cần nó thật nhanh. Vì thế, tôi đã từ bỏ việc nghiên cứu golem, chuyển sang tập trung vào chimera.”

“Chimera…?”

Noctus run rẩy.

“Không thể nào… Cô đã dùng sinh vật gì để tạo ra… thứ đó?”

Ông biết câu trả lời, nhưng bản năng con người trong ông không thể chấp nhận.

Sức bền không tưởng, năng lượng khổng lồ phát ra từ cơ thể nó…

Không thể nhầm được.

“Tôi thật sự muốn có nguyên liệu tốt,” Sitri nói.

“Ngài có biết không, Noctus? Trong Grieving Souls, tôi là kẻ yếu nhất. Nếu cứ để lương tâm níu lại, tôi sẽ chẳng bao giờ bắt kịp họ.”

Và rồi mọi mảnh ghép hiện ra trong đầu Noctus.

Những phạm nhân trốn khỏi đại ngục năm đó, tất cả đều là thợ săn cấp cao, không thể giam trong nhà ngục thường.

Đến giờ, nhiều kẻ vẫn chưa bị bắt lại.

Chậm rãi, như thể bị một bàn tay vô hình điều khiển, Noctus quay người.

Hình bóng Sitri khiến ông chết điếng.

“Cô… thật sự… đã làm chuyện đó sao?”

Giọng ông run như sắp tắt.

“Tôi phạm sai lầm. Nhưng tôi học được rất nhiều từ nó.”

Sitri nở nụ cười mỏng.

“Nguyên liệu chỉ đủ để tạo ra một mẫu thôi, nhưng nhìn xem, nó đâu tệ chút nào. Tôi đặt tên cho nó là Killiam.”

Nói rồi cô hướng mắt ra sau lưng ông.

“Nào, chào đi.”

“Kill…”

Một giọng the thé, kỳ quái vang lên từ trong túi giấy, hoàn toàn không hợp với cơ thể đồ sộ kia.

Toàn thân Noctus run lên, vừa vì kinh tởm, vừa vì phẫn uất.

Sitri Smart, kẻ tự do ngoài kia gần như không phải chịu trách nhiệm cho tội ác của mình, trong khi chính ông lại bị đày ải vì những nghiên cứu tương tự.

“Đê tiện…”

Ông rít lên.

“Đừng lo, tôi sẽ không giết ngài đâu. Tôi vẫn là một thợ săn mà,” Sitri đáp, giọng ngọt ngào đến rợn người.

“Nhưng ký ức của ngài… thì phải xóa bỏ thôi.”

Noctus tuyệt vọng giơ trượng lên, niệm chú.

Nhưng trước khi phép hoàn thành, ông chỉ kịp thấy chiếc mặt nạ đầu lâu đang mỉm cười và nghe một tiếng thét the thé sát bên tai:

“Kill…”

Rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.