Chương 259 - Cách đối phó với những kẻ ngốc(4)
"Đã bảo rồi mà, ngưu tầm ngưu mã tầm mã thôi."
Rem lầm bầm, mắt găm vào một trong những kẻ đang chặn đường.
Gã kia trùm áo choàng đen, có vẻ muốn che giấu danh tính, nhưng cái bụng phệ và khuôn miệng đặc trưng thì chẳng lẫn đi đâu được.
"Hừ!"
Tên tu six thối nát hừ lạnh.
Trước khi xuất phát, Rem từng nhắc đến hắn. Hắn đã thấy gã béo này lượn lờ ở chợ với vẻ khả nghi.
Hắn cũng đã tiên đoán gã ngốc này sẽ bắt tay với một gã ngốc khác.
Và giờ lời tiên tri ấy đang trở thành sự thật.
Thực ra cũng chẳng phải tiên tri gì ghê gớm, chỉ là suy luận cơ bản.
"Hãy gọi ta là Nhà tiên tri Rem." hắn đắc ý.
Cảm giác giống như lùi lại một bước rồi tình cờ né được mũi tên bay qua đầu, chó ngáp phải ruồi nhưng vẫn đáng để khoe khoang.
Encrid chiều lòng hắn.
"Rem Đồ ngốc."
"Tai cậu điếc à? Ta bảo là Nhà tiên tri."
"Tiên tri với kẻ ngốc thì cũng một giuộc cả thôi."
"Cậu vừa bịa ra câu đó phải không?"
"Không."
Encrid đáp thẳng thừng và tự tin, khiến Rem lầm bầm chửi rủa rồi từ bỏ ý định được gọi là nhà tiên tri.
"Có biết bao linh hồn lạc lối và ngu muội trên thế gian này. Bổn phận của chúng ta là dẫn dắt họ về với chúa trời, giúp họ sám hối để được tái sinh." Audin ngân nga bài giảng đạo.
Nghe như thể anh ta muốn đập chết hết bọn họ vậy.
Anh ta lúc nào cũng tỏ ra đặc biệt hứng thú với việc tiễn tên tu sĩ sa đọa kia về chầu trời.
Encrid bước lên phía trước, đại diện cho cả nhóm.
Tay trái anh đặt lên chuôi kiếm, một chân chùng xuống, toát lên vẻ thản nhiên.
Trong mắt kẻ gà mờ thì trông có vẻ lười biếng, nhưng bất kỳ chiến binh dày dạn nào cũng nhận ra đó là thế thủ sẵn sàng nghênh chiến.
Từ phía đối diện, một gã đàn ông bước ra từ sau lưng tên tu sĩ béo phị.
Dáng đứng vững chãi, khí thế áp đảo.
"Người thuê ta muốn ta hỏi lần cuối: các người có cân nhắc gia nhập Hắc Kiếm không?"
Krais cố nén cười.
Chiêu mộ ư?
Thật á?
Đúng là nước đổ đầu vịt.
Cậu quan sát kỹ gã đàn ông. Cao hơn tên tu sĩ béo, gã toát lên vẻ gai góc phong trần.
Thanh trường kiếm đeo bên hông, đôi mắt sắc lạnh quét qua nhóm của Encrid với vẻ khó chịu.
Hắn được biết đến với biệt danh Lưỡi Kiếm Mưu Lược, một lính đánh thuê khét tiếng với những vụ giết người được tính toán kỹ lưỡng.
Encrid nghe Krais lầm bầm cái danh xưng đó.
Gã có tiếng tăm đấy, dù không theo cách khiến Encrid hứng thú. Tuy nhiên, anh vẫn chú ý đến cánh tay thả lỏng, đôi chân hơi dang rộng và sự chuyển biến vi tế trong tư thế của gã, sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.
Kẻ này biết đánh nhau. Một đối thủ có nghề.
"Mày biết bố mày là ai không?"
Giọng gã lính đánh thuê đều đều, không chút cảm xúc.
"Không ngờ ngươi sa sút đến mức nhận hợp đồng từ Hắc Kiếm đấy." Krais đáp trả đầy mỉa mai, giả vờ kinh ngạc.
Không phải lời lăng mạ quá sắc bén nhưng gã cau mày, lộ rõ vẻ không hài lòng.
"Mồm mép gớm nhỉ."
"Còn ngươi thì giỏi bán mình vì vài đồng bạc lẻ." Krais bắn trả, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
Một gã cao lớn với ánh mắt hung dữ và thanh kiếm to bằng cả người mình, những kẻ như thế rất hiếm.
Hắn có lẽ là một chiến binh cấp Hiệp sĩ trung cấp, nguy hiểm nhưng không phải vô địch.
Danh tiếng của "Lưỡi Kiếm Mưu Lước" bắt nguồn từ sự tỉ mỉ trong kế hoạch, điều đã mang lại biệt danh cho hắn.
Những lời châm chọc của Krais đều có chủ đích, nhằm khiêu khích đối phương. Một kẻ điên tiết thì dễ đối phó hơn một kẻ bình tĩnh.
"Thấy chưa?" tên tu sĩ hét lên từ phía sau. "Ta đã bảo đám ngu này sẽ không hợp tác mà."
Mặc cho tên tu sĩ xen vào, gã lính đánh thuê không mắc bẫy.
Thay vào đó, hắn giơ tay trái lên, ra hiệu cho quân của mình.
Những cái đầu bắt đầu nhô lên từ hai bên sườn dốc.
Đám quân này đã mai phục ở đây nhiều ngày, một số thuộc Hắc Kiếm, số khác là thuộc hạ riêng của gã lính đánh thuê.
Lưỡi Kiếm Mưu Lược đã nghiên cứu kỹ lưỡng.
Hắn nghe về thất bại của "Tật Nhận" và không định lặp lại sai lầm tương tự.
Dựa dẫm vào cuộn phép? Ngu xuẩn, hắn nghĩ thầm, gạt bỏ phương pháp của kẻ tiền nhiệm.
Trừ khi là một Hiệp sĩ được huấn luyện bài bản, không ai có thể sống sót trước một cơn mưa tên.
Đó là lý do hắn mang theo năm mươi cung thủ. Sườn dốc rất dốc, dù vài kẻ có kỹ năng cao có thể leo lên, gã lính đánh thuê đã bố trí hai đội thiết giáp quanh vành đai để chặn đứng những nỗ lực như vậy.
Hơn bảy mươi lính được triển khai chỉ để đối phó với chưa đầy mười kẻ địch.
Sau lưng hắn, đội lính đánh thuê tinh nhuệ đã sẵn sàng.
Đến được đây mà không bị phát hiện là phần khó nhất. Trận chiến sẽ dễ dàng thôi.
Đó chính là "sự chuẩn bị".
"Lũ ngu không biết quý mạng sống." Lưỡi Kiếm Mưu Lược nói, tay vẫn giơ cao.
Lính đánh thuê cần phải khôn ngoan và nhạy bén để tồn tại. Hắn tự hào mình có cả hai.
Từ sau lưng Encrid, Krais nhoài người ra cười nhăn nhở.
"May là không đụng phải một đám pháp sư. Cơ mà đội hình này hơi hẻo nhỉ. Chắc không được trả bao nhiêu tiền chứ gì?"
Cậu khoanh ngón cái và ngón trỏ thành vòng tròn, chế giễu ngân sách của gã lính đánh thuê.
Encrid thầm khen ngợi những lời khiêu khích của Krais. Cậu ta rất giỏi chọc tức người khác.
"Tao sẽ đích thân lột da thằng khốn đó." gã lính đánh thuê gầm gừ.
Giả vờ sợ hãi, Krais trợn mắt và thè lưỡi.
"Ngon nhào vô."
Đôi khi, sự trẻ con lại là thứ vũ khí tàn khốc.
Và đây là một trong những lúc đó.
"Thằng ranh con—"
Sự điềm tĩnh của gã lính đánh thuê rạn nứt. Cơn thịnh nộ hiện rõ.
Tốt, Encrid nghĩ.
Sự khiêu khích của Krais đã phát huy tác dụng hoàn hảo.
Ngay cả khi châm chọc, đầu óc Krais vẫn sắc bén. Cậu biết phải đề phòng những điều bất ngờ.
Dù Hắc Kiếm có chuẩn bị kỹ đến đâu, khó có khả năng chúng sở hữu một lượng pháp sư đáng kể.
Tuy nhiên, ký ức về những cuộn phép vẫn lởn vởn, một lời nhắc nhở về những hiểm nguy tiềm tàng.
Krais quan sát lực lượng kẻ thù và kết luận chúng thiếu hụt một cách kỳ lạ—trang bị kém và quân số quá ít.
Tại sao?
Câu hỏi mang theo câu trả lời gần như ngay lập tức.
Chúng không thực sự hiểu mình đang đối đầu với cái gì.
Encrid và đội của anh đủ tai tiếng để những chiến công của họ bắt đầu lan truyền. Họ đã làm nên tên tuổi trên chiến trường, phá hủy thuộc địa.
Nhưng nếu những tin đồn này cứ lan ra...
Tin đồn sẽ lớn dần và bị thổi phồng khi truyền đi. Những kẻ ngốc tự cho mình là thông minh sẽ xây dựng chiến lược dựa trên những biến dạng đó, tin rằng mình đang hành động hợp lý.
Nếu Krais ở địa vị của chúng, cậu sẽ điên cuồng xác minh sự thật trước khi hành động.
Hắc Kiếm đã phạm một sai lầm chết người.
Việc cố gắng thống trị các con đường của Border Guard đã trở nên khó khăn do ảnh hưởng của Hội Gilpin.
Xâm nhập lâu đài là bất khả thi nhờ sự cảnh giác vượt trội của Marcus.
Dù mang tiếng là kẻ hiếu chiến, Marcus lại cực kỳ tỉ mỉ về an ninh nội bộ.
Kể từ khi ông ta đến, ngay cả các thương nhân cũng nhận thấy quân đội thường trực của Border Guard trở nên cứng rắn và kỷ luật hơn.
Đó cũng là một sự hiểu lầm.
Những cuộc huấn luyện khắc nghiệt do Encrid dẫn dắt khiến binh lính thà kéo dài thời gian tuần tra và gác cổng còn hơn phải chịu đựng thêm các bài tập.
Hắc Kiếm đã đánh giá thấp đối thủ, không hề hay biết về năng lực của Encrid hay thậm chí sự tồn tại của một kẻ như Krais.
Về phần Krais, cậu thấy sự thiếu hiểu biết của chúng cũng dễ hiểu.
Rốt cuộc thì tìm đâu ra một nhóm quái vật tụ tập lại như thế này chứ?
Đây đâu phải một đoàn hiệp sĩ.
Sự thiếu hụt thông tin đã cho phép Marcus thu lợi trên chiến trường và tiếp tục gieo rắc sự nghi ngờ cho những kẻ thắc mắc về sức mạnh của Encrid.
Quan trọng hơn, tài năng của các thành viên trong đội thậm chí còn chưa lọt vào những lời đồn đại.
Một lính đánh thuê cấp Hiệp sĩ trung cấp, một đám cung thủ và vài tay sai có năng lực—đây không phải là một lực lượng tồi.
Nó không thực sự thiếu thốn. Vấn đề là Hắc Kiếm không biết chúng đang đối đầu với ai.
Chúng đã chuẩn bị quá kỹ cho những thứ sai lầm.
Krais búng tay.
Tách.
Tất nhiên, chẳng có gì xảy ra. Tiếng búng tay không thể vang xa quá sườn dốc.
"Cái gì thế?" Ragna hỏi, nhìn cậu chằm chằm.
"Ngươi cũng cần đi đền thờ khám à?" Rem bồi thêm.
Khụ khụ, Krais đáp: "Lỗi canh thời gian thôi."
Cậu chẳng hề thấy xấu hổ, nói như thể đó chỉ là một sai sót nhỏ. Nhưng ngay sau đó, tiếng ồn ào bùng lên từ phía bên kia sườn dốc.
"Cái quái gì thế?!"
"Phục kích!"
Tiếng la hét vang lên từ đám lính đang mai phục.
Vài cung thủ quay đầu nhìn về phía sau.
Đã quá muộn để chúng tung ra một loạt bắn phối hợp.
Đám lính giáp trụ được bố trí cạnh cung thủ vội vàng quay lại đối phó với những kẻ tấn công từ phía sau.
"Chúng mày dám?"
Một tên lính đánh thuê cầm kiếm bastard lao lên.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm bằng cả hai tay, vung một đường chém gọn gàng, đầy uy lực. Kỹ năng không tồi.
Kẻ đối đầu với hắn không một tấc sắt trong tay.
Gã lao tới nghênh chiến, thu hẹp khoảng cách và lách vào bên trong tầm kiếm.
Bộp! Phụt!
Tên kiếm sĩ đổ gục về phía trước, gã tay không đẩy hắn sang một bên khi trồi lên.
Torres quệt máu trên con dao găm vào áo chẽn của kẻ vừa ngã xuống.
Anh mặc một chiếc áo gambeson bên dưới lớp giáp da mỏng mang huy hiệu Border Guard.
"Không muộn chứ?"
Từ hướng ngược lại, một người đàn ông khác di chuyển mau lẹ vào vòng chiến, xé toạc hàng ngũ kẻ địch.
Cú rút kiếm và đâm của hắn nhanh như chớp, nhanh đến mức khi ai đó kịp nhận ra thì hắn đã xuyên thủng họng một tên lính đánh thuê.
Ọc ọc!
Tên lính ôm cổ, máu tuôn qua kẽ tay khi hắn loạng choạng rồi khuỵu xuống.
Zimmer ra tay chuẩn xác, phô diễn sở trường của mình trước khi dừng lại.
"Lũ trộm cướp thảm hại."
Hắn quan sát chiến trường từ trên sườn dốc, gương mặt lộ rõ hoàn toàn.
"Chà, xong đời." Krais lầm bầm, giọng điệu đầy vẻ chế nhạo.
Tập hợp được lực lượng thế này trong thời gian ngắn quả là ấn tượng, ngay cả với một nhóm như Hắc Kiếm.
Chúng đã thuê được một lính đánh thuê cấp hiệp sĩ trung cấp, một chiến tích không nhỏ.
Hiệp sĩ chân chính và những chiến binh cấp Hiệp sĩ vẫn là một đẳng cấp khác biệt, nhưng những cá nhân như thế rất hiếm, ngay cả ở phương Bắc.
Hắc Kiếm đơn giản là không hiểu đối thủ của mình.
"Đáng tiếc thật." Encrid thì thầm.
Krais lờ anh đi.
Cậu đã đoán trước cuộc phục kích và lên kế hoạch đối phó.
Giờ đây, lực lượng từ Border Guard và quân đội Martai đã kiểm soát khu vực gần điểm mai phục.
Với hậu phương bị hở sườn, đám cung thủ địch rơi vào hỗn loạn.
"Chết tiệt! Chúng đánh úp từ phía sau? Vậy còn phía trước? Có đường thoát không?"
Không có.
Krais đã dự đoán và tính toán mọi thứ, bắt đầu từ vị trí của kẻ thù.
Torres đang tấn công cung thủ từ phía sau thầm thán phục tầm nhìn của Krais.
Mắt To không chỉ để trưng.
Cuộc phục kích của Lưỡi Kiếm Mưu Lược đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Những người lính đang kiểm soát sườn dốc là lực lượng tinh nhuệ, những chuyên gia giết chóc bị lu mờ bởi sự hiện diện của Encrid.
Bản thân Lưỡi Kiếm Mưu Lược không biểu lộ cảm xúc gì.
Tuy nhiên, đám lính đánh thuê hỗ trợ hắn lại có những phản ứng khác nhau.
"Chết tiệt, tiêu rồi."
Vài kẻ lộ vẻ sợ hãi.
"Mặc kệ! Chỉ cần giết hết lũ khốn này là xong!"
Số khác hung hăng chống trả.
"Nên rút lui khi còn có thể!"
Vài kẻ lên tiếng đầy thực dụng.
"Giờ thì ai mới là kẻ ngốc đây?" Krais hỏi, giọng điệu đắc thắng hả hê.
Sắc mặt Lưỡi Kiếm Mưu Lược tối sầm, mày hắn cau lại thật sâu.
"Lẽ ra phải dùng vũ lực ngay từ đầu."
Một gã to lớn bước ra từ bên cạnh Lưỡi Kiếm Mưu Lược.
Theo sau hắn là khoảng hai mươi lính đánh thuê, tất cả trông đều có nghề theo tiêu chuẩn thông thường.
"Thằng nào ngon nhào vô, tao giết hết." gã tuyên bố, những cây chùy sắt trong tay nện xuống đất uỳnh uỳnh khi hắn tiến lên.
Thắng trận này trước khi cuộc chiến trên sườn dốc bắt đầu vẫn là điều khả thi.
Dù vẻ ngoài thô kệch, gã rất sắc sảo—có lẽ là một cựu binh dày dạn kinh nghiệm chiến trường, bản năng đã được tôi luyện.
"Tao đồng ý với hắn." một ả đàn bà bên cạnh nói, liếm môi. Lưỡi ả dài bất thường, gần chạm tới cằm.
Khuôn mặt dài ngoằng một cách quái dị khiến ả trông chẳng giống người.
Tay ả cầm mỗi bên ba con dao ném, hàng nhái của Phi Dao Huýt Sáo.
Rem gầm gừ trước những kẻ thù đang tiến tới.
"Ta sẽ xử lý bọn chúng. Kẻ nào dám nhảy vào, ta sẽ bổ rìu vào gáy kẻ đó."
Encrid lùi lại để gã dẫn đầu.
Với nhận thức và trực giác được cường hóa, Encrid khựng lại và nhìn thoáng về phía trước.
Không một kẻ nào trong số chúng có thể trụ vững trước cặp rìu của Rem.
Kiếm bastard, hay còn gọi là cây kiếm nửa vời, là một loại vũ khí không được đánh giá cao trong quân đội. Cây kiếm này có độ dài vừa phải, nhưng không đủ linh hoạt để sử dụng trong các tình huống chiến đấu. Nó thường được sử dụng trong các tác phẩm văn học, manga, và anime, thể hiện sự thô lỗ và không có giá trị trong chiến đấu. Swiftblade | trích chap 224 :"Hừm, ta là Zebilkal. Có ai biết biệt danh của ta không? Ta đến đây để thách đấu với gã cựu binh kia với hy vọng có một trận tái đấu." The Prepared Blade | gọi Chuẩn bị, Sẵn sàng thì 3. quá nên đổi thành Mưu lược cho oách