Chương 262 - Cậu là củ hành tây sao?
trans: đang không biết có nên đổi cách xưng hô thành Em – Chàng lúc Shinar gọi main là Hôn phu không :v
--o0o---
"Muốn di chuyển tựa loài rắn, điều tiên quyết là phải nới rộng biên độ chuyển động của các khớp xương đến cực hạn."
Encrid đã lĩnh hội Xà Bộ từ Audin. Trên nền tảng đó, anh đắp thêm lớp kiếm thuật linh hoạt của đội trưởng Tiên tộc, kết hợp cùng Nhu Kiếm học được từ Ragna truyền dạy. Và cuối cùng, anh hòa trộn tất cả những gì bản thân đã nhìn, đã học, đã tôi luyện và trải nghiệm suốt bao kiếp sống vào trong đó.
Nguyên lý cốt lõi thật ra rất đơn giản.
Nhu Kiếm là đỡ đòn, nương theo lực rồi triệt tiêu nó.
Đó là loại kiếm thuật đặt ưu tiên hàng đầu vào việc khiến đối thủ tự kiệt sức mà gục ngã.
Leonesis Oniac, người đầu tiên tập đại thành năm loại kiếm thuật, đã định nghĩa như vậy. Những kẻ thông tuệ Nhu Kiếm sau này cũng nhất mực tuân theo tôn chỉ ấy.
Nhưng liệu có nhất thiết phải rập khuôn như vậy không?
Có lẽ Encrid không phải là người đầu tiên đặt ra câu hỏi này, nhưng anh có thể là người đầu tiên tạo ra hình hài cho nó, thổi hồn vào nó và biến nó thành một loại kiếm thuật hoàn chỉnh.
Anh đã kiến tạo nó như thế.
Hòa quyện việc tạo sơ hở bằng cách nương lực và việc tung đòn tấn công làm một.
Vừa đánh tan thế công của địch, vừa đẩy lưỡi kiếm của mình lấn tới.
Ý tưởng nghe qua thì đơn giản nhưng để hiện thực hóa nó đòi hỏi một giác quan nhạy bén đến siêu phàm cùng kinh nghiệm thực chiến dày dạn qua bao năm tháng.
Và Encrid sở hữu tất cả những điều đó.
Tuy nhiên nếu chỉ nương lực rồi vung kiếm thì hành động chém hay đâm sẽ không thể truyền tải trọn vẹn sức mạnh. Nói chính xác hơn, dồn được một nửa sức lực vào đòn đánh đã là điều khó khăn rồi.
Liệu đó có phải là vấn đề? Nếu thiếu sức mạnh, hãy bù đắp bằng thứ khác.
Chỉ cần vũ khí đủ sắc bén là được.
Sắc bén đến mức chỉ cần khẽ chạm cũng đủ để xẻ thịt cắt da.
Encrid mài thanh kiếm của mình. Anh chuốt lại lưỡi gươm.
Đạo sư, vốn là một thanh nguyền kiếm nay đã lột xác thành danh kiếm, sở hữu độ sắc bén thừa đủ để lấp đầy khiếm khuyết về lực đạo.
Vậy nên anh đã làm thế. Anh tận dụng tối đa vũ khí của mình.
Nương theo kiếm của đối thủ mà trượt đi, trườn vào khoảng trống, khẽ chạm một cái rồi thu về.
Và kết quả là đây.
"Giờ thì ngươi thành độc nhãn rồi."
Encrid đứng sừng sững buông lời nhận xét. Đối diện anh, Meelun đang lấy tay che đi một bên mắt, con mắt còn lại chớp chớp trong sự bàng hoàng
Hắn đã ngã ngửa ra sau, mông đập xuống sàn nhà trong nỗ lực né tránh đường kiếm vừa rồi.
Cái quái gì thế này?
Thằng khốn này là ai?
Không, khoan đã, cái chiêu vừa rồi là cái quái gì thế?
Hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn nảy sinh trong đầu hắn.
Nhưng thay vì vắt óc suy nghĩ, Meelun đạp mạnh xuống đất lao tới.
Trông như hắn dùng mông để bật nhảy, nhưng thực chất hắn đã tận dụng lực đàn hồi của đầu gối để phóng người đi ngay từ tư thế ngã.
Việc mất đi một con mắt chẳng mảy may ảnh hưởng đến hắn.
Kinh nghiệm chiến đấu tích lũy qua nhiều năm đã dẫn lối cho đôi tay của tên Frog. Giúp hắn định vị chính xác kẻ thù.
Hắn lại nương theo lực.
Trong khoảnh khắc đó, hắn lờ mờ nhận ra thanh kiếm của đối phương vừa thực hiện một loại ma thuật nào đó. Nếu đã vậy, hắn chỉ cần chém xuống mạnh đến mức không thể nào gạt đi được là xong.
Chỉ cần một bước để thu hẹp khoảng cách. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cẳng tay Meelun phình to lên gấp đôi
Đồng thời, cánh tay hắn trông như đang uốn cong lại một cách bất thường.
Thanh kiếm vòng dày cộp trên tay hắn cũng nhòe đi như ảo ảnh, bổ xuống với sức mạnh kinh hoàng.
Encrid cảm nhận được lưỡi kiếm đang lao tới. Anh mở to ngũ quan. Con mắt thứ sáu, giác quan mới mà anh vừa đạt được, đã đọc thấu quỹ đạo của đường kiếm.
Anh đưa kiếm của mình ra đón đỡ. Với những cặp mắt phàm trần, đó là một chuỗi công phòng nhanh đến mức vô hình, nhưng với Encrid, từng đường kiếm hiện lên rõ mồn một như có thể đưa tay ra mà nắm lấy.
Lực phát ra từ thanh khuyên kiếm của Meelun yếu hơn so với trước.
Là hư chiêu.
Thảo nào anh tự hỏi tại sao hắn lại giở cái trò phình cơ bắp màu mè đó.
Ngay khoảnh khắc Encrid áp mặt kiếm vào định gạt đi, quỹ đạo của thanh khuyên kiếm đột ngột thay đổi.
Encrid xoay eo, lấy mắt cá chân làm trục, áp dụng kỹ thuật của võ thuật Valah vào kiếm pháp. Đó là một khoảnh khắc lóe sáng của thiên tài. Bằng cách thêm vào lực xoay, anh đập mạnh mặt phẳng kiếm của mình vào lưỡi kiếm của Meelun.
Một sự cơ trí trong tích tắc.
Keng—!
Cuộc gặp gỡ của những thanh kim loại bao giờ cũng ồn ào như thế.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Âm thanh đinh tai nhức óc đi kèm với một làn sóng rung động và xung kích vô hình quét qua cả hai đấu thủ nhưng chẳng ai hề hấn gì.
Không ai nao núng. Những cơ thể được tôi luyện hấp thụ hoàn toàn chấn động.
Meelun không hề chùn bước. Hắn không dám coi thường đối thủ nữa.
Hắn lợi dụng lực phản chấn để xoay người nửa vòng, vung kiếm chém ngang. Còn Encrid, tựa như đang khiêu vũ, vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ giữa hư không, đưa kiếm của mình chặn lại đường kiếm của đối thủ một lần nữa.
Kít kít kít kít kít kít—!
Tiếng ma sát rợn người hòa cùng những tia lửa tóe ra giữa hai lưỡi thép.
Phập!
Và rồi, xen lẫn trong tiếng kim loại nghiến vào nhau là âm thanh của da thịt bị xé toạc.
Encrid lùi lại phía sau, vẩy mạnh thanh kiếm xuống đất để rũ sạch vết máu trên lưỡi kiếm.
"......Ngươi."
Dứng đối diện với Encrid, Meelun chớp mắt còn lại.
Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
Kể từ sau lần thảm bại trước Encrid, Meelun đã lao đầu vào luyện tập điên cuồng hơn bao giờ hết để nâng cao thực lực.
Trong quá trình đó, hắn đã từng suýt chết khi tàn sát dăm ba tên giáo đồ. Hắn chém quái vật, giết ma thú, thậm chí còn lang thang gần các vùng đất bị nguyền rủa.
Tất cả chỉ vì ngày hôm nay.
Để nghiền nát tên con người đã cản trở tham vọng của hắn, để thỏa mãn dục vọng của bản thân. Dục vọng của Meelun trần trụi và tàn nhẫn như chính bản chất của hắn.
Dục vọng của loài Frog đôi khi dai dẳng đến đáng sợ.
Và dục vọng của Meelun rất đơn giản, rõ ràng.
Đánh bại đối thủ và tận hưởng cảm giác chinh phục.
Tên con người trước mắt là một đối tượng hoàn hảo. Một kẻ yếu hơn hắn nhưng lại dám vùng vẫy phản kháng.
Thế nhưng, bao nhiêu nỗ lực để đạt được cảm giác thành tựu đậm đà và sâu sắc ấy giờ đây đã trở nên vô nghĩa.
Không, nỗ lực của hắn đã được đền đáp xứng đáng, chỉ là đối thủ của hắn đã thay đổi. Hắn lại đối mặt với một kẻ mạnh hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng.
"Chuyện này... vô lý."
Đối đầu với kẻ mạnh hơn mình vượt trội chưa bao giờ là sở thích của Meelun, đó là lý do hắn ở đây, nơi biên cương này.
Với tài năng đọc vị năng lực và kinh nghiệm phong phú, lẽ ra hắn không thể thua. Bản năng của hắn vẫn gào thét điều đó.
Ngay cả lúc này, trực giác chiến đấu của hắn vẫn gào thét như vậy.
Nhưng cái quái gì thế này? Rốt cuộc là cái gì?
Thực lực hiện tại của hắn đã vượt xa bản thân trong quá khứ. Vậy mà cái gã ngày trước chỉ có thể cầm cự ngang ngửa với hắn, giờ đây chỉ cần một đường kiếm đã lấy đi con mắt của hắn.
Và bây giờ...
"Tay ta... đâu rồi?"
Câu hỏi ngớ ngẩn ấy buột ra khỏi miệng hắn.
Vừa rồi vẫn còn đây, thế mà giờ đã không thấy đâu nữa.
Chỉ sau hai lần giao kiếm, hắn trở thành kẻ độc nhãn ở hiệp đầu và thành kẻ cụt tay ở hiệp sau.
Cánh tay hắn đã bị chặt đứt. Khối thịt bị cắt ngọt xớt từ dưới khuỷu tay nằm lăn lóc một góc, bàn tay vẫn còn nắm chặt thanh khuyên kiếm.
Nó vẫn đang co giật, máu tuôn ra xối xả.
Dù sở hữu khả năng hồi phục đáng kinh ngạc, Meelun cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn phần chi bị mất bắt đầu mọc lại một cách yếu ớt. Nhưng hiện tại, hắn không còn vũ khí và cũng chẳng còn tay.
Sự hoang mang tột độ cùng cảm giác bị dục vọng phản bội khiến tên Frog mất đi lý trí.
Đôi mắt hắn đảo điên cuồng loạn, cái miệng toác rộng lè ra chiếc lưỡi dài ngoằng, rũ rượi, vặn vẹo một cách dị hợm
"Ngươi định tiếp tục à?"
Encrid liếc nhìn Krais, nhẹ nhõm khi thấy cậu ta vẫn bình an vô sự, đang co ro trong góc chứ không bị trói gô lại.
Nghĩa là tên Frog này chưa giết ai cả.
Anh cũng có vài điều muốn hỏi.
Chẳng hạn như ai là kẻ đã ra lệnh đi thu tiền bảo kê? Liệu sẽ còn những kẻ như hắn tìm đến nữa không, hay mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây? Liệu đây là âm mưu của Hắc Kiếm, hay là do Bá tước đã nhúng tay vào lãnh địa này từ đầu?
Có quá nhiều điều đáng ngờ.
Câu trả lời rất đơn giản. Chỉ cần hỏi tên Frog kia là xong.
Đó là lý do anh vẫn giữ hắn sống đến giờ.
Encrid chỉ lẳng lặng quan sát, tâm trí kiên định với mục tiêu tìm kiếm câu trả lời.
"Enki."
Từ phía sau, vị Đại đội trưởng Tiên tộc gọi anh bằng biệt danh. Nghe có vẻ còn lọt tai hơn là "hôn phu".
Anh hiểu ngay tại sao cô ấy lại gọi mình khi nhìn về phía tên Frog
Tên Frog Meelun thò tay vào bên trong tấm giáp hộ tâm và lôi ra một vật.
Đó là một chiếc túi da nhỏ. Hình dáng dẹt, rất thích hợp để giấu bên trong giáp.
Hắn đưa nó lên miệng, dùng một tay giũ mạnh. Dây buộc bung ra, một thứ bột thuốc đổ ập vào miệng hắn.
"Cẩn thận."
Ngay khi nàng Tiên vừa cảnh báo, ngay lập tức, đôi mắt tên Frog chuyển sang màu đỏ ngầu.
Lạc lối trong khát khao chiến thắng, hay nói đúng hơn là sự ám ảnh của dục vọng đã khiến tên Frog đưa ra một lựa chọn mà hắn sẽ phải hối hận nếu còn tỉnh lại.
Hắn đã nuốt thứ bột đó, tác dụng của nó bắt đầu xâm chiếm cơ thể.
"Kkhhhhhaaaaaa!"
Tên Frog gầm lên một tiếng quái dị rồi lao tới. Tốc độ còn nhanh hơn lúc trước gấp bội.
Nhưng Encrid đã lùi chân phải về sau, thủ thế ngay từ khi thấy hắn giũ túi thuốc.
Chứng kiến tên Frog lao đến như một cơn bão, mắt Krais mở to như sắp rách toạc. Vị Đại đội trưởng Tiên tộc phía sau cũng nhích chân chuẩn bị.
Gilpin đang đứng ngoài cửa sau khi dẫn đường sợ hãi đến mức ngã bệt xuống đất.
Giác quan thứ sáu của Encrid trở nên nhạy bén chưa từng thấy, bao quát tất cả mọi thứ xung quanh.
Tĩnh Lặng.
Tập trung tuyệt đối được kích hoạt, khiến vạn vật xung quanh dường như trôi chậm lại.
Anh có cảm giác như một lớp không khí nặng nề và đặc quánh đang bao bọc lấy cơ thể mình.
Những hạt bụi thuốc mà Meelun làm rơi vãi lơ lửng giữa không trung, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Trước mắt anh, Encrid nhìn thấy thân hình đồ sộ của đối thủ đang lớn dần lên khi hắn thu hẹp khoảng cách.
Encrid giữ thanh kiếm nghiêng theo đường chéo.
Khi khoảng cách được thu hẹp, tên Frog tung cú đá thẳng về phía trước.
Cho dù có bị chém...
Thì cơ thể lao tới ấy vẫn sẽ ập vào anh như một tảng đá khổng lồ. Đó là chiến thuật đặc trưng của loài Frog: thí mạng đổi mạng, chịu chém để nghiền nát đối thủ.
Rầm! Phập!
Một tiếng động lớn vang lên, một trong hai kẻ đã bị đánh văng vào tường sau cú va chạm.
"Đội trưởng!"
Lúc này Krais mới hét lên. Diễn biến trận đấu quá nhanh để mắt thường có thể bắt kịp, nhưng việc tên Frog đột nhiên chơi thuốc rồi nổi điên thì cậu có thấy rõ.
Cú va chạm khiến sàn gỗ của dinh thự vỡ nát, bụi mù mịt bốc lên che khuất tầm nhìn của Krais trong giây lát.
Xuyên qua làn bụi, một bóng người mờ ảo vừa phẩy tay qua lại vừa lên tiếng.
"Kêu cái gì mà kêu?"
"À, mẹ kiếp. Cứ tưởng đội trưởng tiêu rồi chứ."
Trong khi Krais thở phào nhẹ nhõm.
Vị Đại đội trưởng Tiên tộc vì quá kinh ngạc mà buột miệng lên tiếng. Cô đang đứng ở tư thế nửa chừng, tay vẫn chưa rời khỏi chuôi kiếm.
"Vừa rồi là cái gì vậy"
Cô hồi tưởng lại những gì mình vừa chứng kiến.
Bàn chân của tên Frog bay thẳng về phía Encrid. Encrid dùng mặt kiếm áp vào ống chân đối thủ và gạt đi.
Da của loài Frog rất trơn.
Đó là một đòn "nhu", tận dụng chính đặc tính trơn trượt đó. Tất nhiên, nói thì dễ hơn làm.
Chỉ cần lệch một chút thôi, cú đá đó dư sức làm vỡ sọ hoặc nghiền nát xương vai nếu trúng phải.
Vậy nên chỉ riêng việc gạt được đòn đó thôi đã là một kỳ tích, nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó.
Encrid ngay sau đó đã rút thanh đoản kiếm bằng tay trái, dùng mặt phẳng của lưỡi kiếm như một vũ khí cùn để đập mạnh vào hộ tâm giáp của tên Frog.
Đánh chính xác vào vùng tim, phá vỡ lớp giáp và truyền xung lực trực tiếp vào bên trong.
Quá trình đó có đáng kinh ngạc không? Quá mức kinh ngạc. Từ tốc độ phản xạ cho đến cách xử lý tình huống.
"Sự trưởng thành của cậu thật đáng sợ. Cậu đã tiến xa lắm rồi."
Shinar nhận định rằng giờ đây, ngay cả cô cũng không dám chắc phần thắng nếu đối đầu với anh.
Tất nhiên nếu tung hết mọi con bài tẩy ra để tử chiến thì chưa biết, nhưng trong một trận đấu tập thông thường, chiến thắng không còn là thứ cô có thể nắm chắc trong tay.
Có khi còn khó nhằn hơn cả gã man tộc kia ấy chứ?
Thấy nàng Tiên đang ngẩn người kinh ngạc, Encrid chỉ nhún vai.
"Cô có vẻ biết về thứ thuốc đó nhỉ?"
Anh hỏi. Encrid đã nghe tiếng hét cảnh báo của cô khi thấy gói bột thuốc. Giọng điệu đó chứng tỏ cô biết nó là gì.
"Ta mới thấy thứ giống thế gần đây thôi."
"Trước mắt cứ dọn dẹp hiện trường đã."
Krais sau khi hoàn hồn liền bước tới đề nghị. Encrid gật đầu.
Anh nhìn về phía bức tường bị vỡ, nơi tên Frog đang bị găm chặt giữa đống gạch vụn.
Tim hắn chưa nổ tung, nhưng xung lực đã khiến hắn bất tỉnh nhân sự.
Mặc kệ dược lực có cuộn trào thế nào đi nữa, điểm yếu chí mạng của tộc Frog vẫn là tim. Encrid đã nhắm chuẩn xác vào đó.
Rõ ràng là sự chênh lệch về đẳng cấp quá lớn.
"Đội trưởng mạnh thật đấy."
Dù đã biết trước nhưng Krais vẫn không khỏi trầm trồ. Còn Gilpin, kẻ chứng kiến toàn bộ màn trình diễn này, vẫn há hốc mồm không nói nên lời từ nãy đến giờ.
Gã thậm chí còn chưa đứng dậy khỏi tư thế ngã bệt xuống đất.
Đây chẳng phải là những con quái vật ở thế giới hoàn toàn khác sao?
Những gì gã nhìn thấy, hay đúng hơn là chẳng kịp nhìn thấy gì nhiều. Nhưng liệu gã kể lại câu chuyện này thì có ai tin không?
Có ma nó mới tin.
Chuyện này có lý chút nào không?
Gã đó đã trở thành hiệp sĩ rồi sao?
Không, hắn chỉ là một đại đội trưởng bình thường thôi mà?
Nhưng hắn đánh đấm giỏi đến mức phi lý thế kia ư?
"Tạm thời cứ quay về đã."
Encrid quyết định bắt sống tên Frog. Nếu không giết hắn thì hắn sẽ tự hồi phục, nên bắt sống là lựa chọn đúng đắn. Cũng là để giải quyết vài thắc mắc và sự tò mò của anh.
Encrid vác tên Frog lên vai, bên cạnh là vị Đại đội trưởng Tiên tộc và Krais bám theo.
Bước ra khỏi dinh thự, một cơn gió lạnh lướt qua gò má.
Trận chiến không dài nhưng cũng đủ làm anh toát mồ hôi. Làn gió lướt trên da thịt mang lại cảm giác mát lạnh dễ chịu.
Khi giọt mồ hôi lăn dài xuống thái dương, nàng Tiên đi bên cạnh bỗng đưa tay ra lau giúp anh.
Rồi cô buông một câu.
"Cậu là củ hành tây à?"
Encrid chẳng hiểu cô đang nói cái gì.
"Ý cô là sao?"
"Thì mỗi lần gặp lại cậu đều phô bày một nét quyến rũ mới, cứ bóc ra một lớp vỏ là lại thấy một lớp thịt mới, chẳng phải rất giống hành tây sao?"
Encrid thực sự tò mò.
Rốt cuộc trong thế giới của loài Tiên, khái niệm "nói đùa" là như thế nào vậy?
Đây là một cô Tiên bình thường sao?
Hay là vị Đại đội trưởng này đã bị cộng đồng Tiên tộc xa lánh? Rồi bị đuổi đi vì chuyên nói những câu đùa nhạt nhẽo kiểu này nên mới dạt về đây?
Anh liếc nhìn Krais xem cậu có nghe thấy không, nhưng tên đó cứ ngơ ngơ cái mặt.
"Ồ, hắn mang theo nhiều đồ gớm."
Gã vừa đi vừa lục lọi cái túi mà tên Frog mang theo.
"Không nghe thấy à?"
Encrid hỏi. Krais ngẩng cái đầu đang chúii vào túi xách lên.
"Dạ? Ngài bảo gì cơ?"
Không nghe thấy. Hoặc là nghe nhưng giả vờ không nghe. Encrid biết thừa đó là kỹ năng sinh tồn của Krais nên anh cũng bắt chước theo.
"Gói bột thuốc đó là gì vậy?"
Nghe nhưng giả vờ không nghe. Anh đá sang chuyện khác.
"Ở đây có thứ gì đó phiền phức lắm. Vị hôn phu hành tây ạ."
Nàng Tiên vẫn thản nhiên gán cho Encrid một cái biệt danh mới nghe thôi mà chảy nước mắt.
Chửi thề một câu chắc không sao đâu ha?
Encrid suy nghĩ một chút rồi quyết định im lặng.
Chuyện về thuốc thang để sau này sai Krais đi điều tra là được.
"Này, vị hôn phu hành tây, hình như cậu đang chửi thầm ta bằng ánh mắt đấy à? Cái ánh mắt nhìn ta như nhìn một quả táo đầm lầy vậy?"
"......Táo đầm lầy?"
"Táo mọc ở đầm lầy thì chỉ toàn là táo thối và đầy sâu bệnh thôi."
Ra là cô ấy diễn giải ánh mắt của anh là một câu chửi thề.
Encrid nhận thấy vị Đại đội trưởng Tiên tộc có vẻ hơi phấn khích.
Anh không hỏi lý do tại sao.
Chỉ đơn giản là hành động giống như Krais.
Nghe thì nghe đấy, nhưng coi như không nghe đi.
"Này, hôn phu. Ta thấy rõ thái độ không muốn trả lời của cậu rồi đấy nhé."
"Esther ra đón chúng ta kìa."
Encrid mừng rỡ khi nhìn thấy con báo hồ đang đợi trước cổng doanh trại, anh vội lên tiếng.
Đúng như lời anh nói, Esther đang ngồi đợi ở đó như thể ra đón chủ nhân trở về.
Bước chân của Encrid trở nên nhẹ nhõm.
Lần trước, anh phải chật vật lắm mới cầm cự được trước tên Frog Meelun, nhưng giờ đây mọi thứ đã khác xa một trời một vực.
Tất cả chỉ gói gọn như một cuộc tản bộ nhẹ nhàng.
Anh đã thay đổi nhiều đến thế đấy.
Encrid thầm nghĩ điều đó khi nhìn vào đôi mắt của Esther.
Nhu Quyền Kiếm | Yu Ken Shik | novelfire có đề cập tới cái tên này, nhưng mình k đưa vào:)