Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Chương 201 - 300 - Chương 261 - Đánh khẽ không biến lưỡi kiếm thành bông

Chương 261 - Đánh khẽ không biến lưỡi kiếm thành bông

"Cậu có thấy vui vẻ trong khoảng thời gian làm giáo quan tuyển trạch không thế? Có tìm được hạt giống nào ưng ý không?"

Trước câu hỏi quen thuộc từ người bạn cũ, người kiếm sĩ sử dụng rapier khẽ gật đầu.

"Cũng có vài người."

"...Thật sao?"

Kẻ vừa thốt lên câu đó thừa hiểu rằng, người bạn ngồi trước mặt mình chưa bao giờ là kẻ dễ dàng buông lời khen ngợi những tài năng tầm thường.

Người cuối cùng mà người bạn này mô tả bằng hai từ "triển vọng" vốn là một thiên tài xuất chúng, một viên ngọc quý ngay cả khi đặt giữa những bậc kỳ tài. Trong cái nôi hội tụ những tinh hoa ấy, vị kiếm sĩ này là một trong số ít người có đủ tư cách để chứng giám tài năng của kẻ khác.

Vậy mà giờ đây anh ta lại nói ra điều đó một cách nhẹ bẫng sao? Làm thế nào mà điều này lại không khơi dậy sự tò mò cho được.

Chẳng phải anh ta nói mình đã lang thang khắp các lãnh thổ của vương quốc trên lục địa hay sao? Đối với người đàn ông trước mặt vị lãnh chúa lúc này, nhiệm vụ tuyển quân chẳng khác nào một kỳ nghỉ dưỡng. Xét đến bản tính tham công tiếc việc của anh ta thì đây quả là khoảng thời gian xả hơi hiếm hoi tách biệt khỏi những nhiệm vụ thường nhật.

Tuy nhiên, việc anh ta thốt ra những lời nhận xét như vậy ngay trong cái gọi là kỳ nghỉ ấy lại là điều vô cùng bất thường, hay nói đúng hơn là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Đó không phải là kiểu câu trả lời người ta mong đợi cho một lời bông đùa xã giao.

Bên trong pháo đài nơi biên cương Đế quốc, hai người đàn ông ngồi đối diện nhau trong một căn phòng nhỏ. Nội thất chẳng có gì nhiều nhặn ngoài một chiếc bàn tròn cùng vài chiếc ghế lót đệm len.

Một người là lãnh chúa của vùng lãnh thổ, người kia là giáo quan huấn luyện vừa trở về sau kỳ nghỉ phép.

Người kiếm sĩ rapier thuật lại những gì mắt thấy tai nghe bằng chất giọng trần thuật mộc mạc. Thế nhưng trái ngược với sự điềm tĩnh khi mô tả các sự kiện là một ngọn lửa nhiệt huyết đang âm ỉ cháy nơi đáy mắt anh.

Vị lãnh chúa cảm thấy điều này tựa như một bài hùng biện thầm lặng nhưng đầy say mê.

"Vậy ý cậu là tên tài năng đó đã đẩy lùi được uy áp vốn dĩ phải đè bẹp hắn sao?"

Người kiếm sĩ chỉ thuật lại sự thật mà lược bỏ đi việc bản thân đã sốc đến mức nào, cũng như việc anh ta đã đứng chôn chân dưới mưa suốt nửa ngày trời chỉ để lẩm bẩm một từ "Hả?".

"Quả là một kẻ thú vị."

Người cai trị của lãnh địa vuốt cằm rồi nốc cạn ly rượu whisky trước mặt. Đó là một loại rượu mạnh mang cái tên "Lệ Nông Phu". Thứ chất lỏng cay nồng cháy rực dọc xuống cổ họng như khẳng định sự hiện diện của nó rồi tỏa hơi ấm râm ran khi yên vị trong dạ dày.

"Hắn có phải là một trong những tên 'Frog' có năng lực không?"

"Frog có năng lực" là tiếng lóng chỉ những Frog được Công Quốc thuê, ám chỉ những kẻ có khả năng độc lập sinh tồn trong khi hoàn thành nhiệm vụ. Đó là một thước đo để đánh giá năng lực của một cá nhân.

"Frog à..."

Người kiếm sĩ rapier xoay nhẹ ly rượu trên tay, gạt phăng ý nghĩ đó không chút đắn đo.

"Thậm chí còn chẳng đáng để so sánh."

Ý anh ta là người đó chưa đạt đến trình độ của một Frog? Hay là một Frog không có tư cách để so bì với hắn?

Hiển nhiên là vế sau rồi.

Vị lãnh chúa ngầm hiểu được điều đó.

Khả năng kiểm soát Ý Chí của hắn có đặc biệt không?

Có.

Nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa, những sự dị biệt không thể gói gọn trong vài lời nói suông.

"Kể cả kiếm thuật của cậu ta nữa."

Nó đã tiến bộ một cách phi lý, thay đổi, phát triển và tiến hóa. Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ngay trước sự chứng kiến của chính đôi mắt này.

Nếu có ai đó kể lại chuyện này thì anh thà chết cũng chẳng tin.

"Thà nghĩ rằng mình bị thứ ma thuật nào đó đánh lừa còn dễ chấp nhận hơn."

Còn về lũ Frog lang thang nơi rìa Công Quốc ư?

"Chúng có thể trụ được bao nhiêu chiêu?"

Chúng sẽ chẳng có lấy một cơ hội. Đó chính là cảnh giới mà Encrid đã chạm tới.

Người kiếm sĩ đưa ly rượu lên trước ánh đèn. Thứ chất lỏng màu hổ phách bên trong đã trải qua một quá trình chưng cất gian nan và đằng đẵng để ra đời, xứng đáng với cái tên Lệ Nông Phu. Nó tượng trưng cho những nỗ lực vắt kiệt sức lực cần thiết để tạo ra thành quả.

Đối với những người lính bình thường, những hầu tước hay các chuân hiệp sĩ thì nỗ lực như vậy là điều bắt buộc.

"Thời gian, nỗ lực, tôi luyện."

Là một giáo quan huấn luyện, anh có thể hình dung quá trình đó sống động như thể nó đang hiện ra ngay trước mắt. Trong giới Frog, anh nổi danh là một kẻ thẩm định tài năng với con mắt nhìn người tinh tường.

Và chính bằng đôi mắt ấy, anh đã nhìn vào Encrid.

Nỗ lực là điều hiển nhiên, nhưng nó đã vượt xa mọi logic thông thường.

Dòng chảy thời gian vốn dĩ công bằng với mọi sinh linh.

Do đó, thiên tư mới là yếu tố quyết định.

Nếu cùng một ngày và cùng một chế độ luyện tập thì việc bồi dưỡng kẻ có thiên tư cao hơn là lẽ đương nhiên.

Vậy thì người đàn ông tên Encrid này là gì?

Một kẻ nằm ngoài mọi quy chuẩn thông thường.

Một tồn tại sở hữu thứ tài năng bùng nổ không thể lý giải.

Đó là kết luận của anh.

"Nếu không phải vậy thì có lẽ cậu ta đã bước vào một thế giới khác, nơi cậu ta tu luyện hàng năm trời bằng cách lặp đi lặp lại cùng một ngày rồi mới trở về."

Anh khẽ cười.

Một ý nghĩ hoang đường đến mức bị gạt đi ngay lập tức như một chuyện tào lao.

Nói thì dễ lắm, "lặp lại một ngày duy nhất để mài giũa kỹ năng". Thốt ra thành lời nghe sao mà đơn giản, gần như chẳng tốn chút sức lực nào.

Nhưng ai có thể chịu đựng được một quá trình như thế?

Anh đã chứng kiến vô số tài năng và giúp định hình nên họ. Nhưng anh tin rằng chẳng ai có thể trụ vững trước một vòng lặp tàn nhẫn đến nhường ấy.

Và nếu thực sự có một người làm được?

"Nếu một kẻ như thế tồn tại..."

Dù là ở Công Quốc hay bất cứ nơi đâu, anh cũng muốn nuôi dưỡng ý chí ấy và chứng kiến nó đơm hoa kết trái. Một tài năng như thế xứng đáng để người ta khao khát.

Đã có lần trong một bài luận học thuật viết tại Đế quốc, anh từng đặt ra câu hỏi: "Tài năng vĩ đại nhất là gì?"

Rượu trong chiếc ly xoay tròn tiếp tục bắt lấy ánh đèn, hắn lên ly rựu tạo nên những vệt sáng lung linh. Khi trút cạn ly rượu vào miệng, dòng suy nghĩ của anh cũng trở nên sáng tỏ.

"Thứ tài năng vĩ đại nhất... chính là khả năng không bao giờ gục ngã, là luôn hướng về phía trước bất chấp mọi hoàn cảnh."

Một tinh thần bất khuất.

Đó là kết luận của anh.

Tất nhiên nếu không có năng khiếu thể chất bổ trợ thì tinh thần ấy cũng sẽ chỉ lụi tàn mà thôi.

Anh đã từng cố gắng huấn luyện bao nhiêu kẻ như vậy rồi? Đánh giá khí chất và bản tính của họ rồi cố gắng ép buộc tài năng lên họ. Những nỗ lực ấy nhiều không đếm xuể.

Và tất cả đều thất bại.

Để một tài năng có thể bùng nổ và phát triển, dù là nhờ sự can thiệp từ lời nguyền của quỷ dữ hay phước lành của nữ thần vận mệnh thì nó luôn cần một yếu tố huyền bí nào đó.

Nếu một người như vậy thực sự tồn tại, một kẻ có thể chịu đựng được thứ cực hình ấy dù bằng ý chí bẩm sinh hay rèn luyện mà có, rồi vươn lên đến đẳng cấp của một Hiệp sĩ—

"Đó sẽ là sự ra đời của một con quái vật."

Người kiếm sĩ hình dung ra một gương mặt trong tâm trí khi suy nghĩ này lướt qua.

Mái tóc đen, đôi mắt xanh.

Một diện mạo hiếm gặp và khó có thể nào quên.

---o0o---

"Có người đang tìm tôi."

Encrid lên tiếng trả lời vị đại đội trưởng Tiên tộc. Gilpin đứng bên cạnh thôi mà mồ hôi vã ra như tắm với khuôn mặt ướt đẫm. Dù rõ ràng đang rất lo lắng nhưng Gilpin không dám ngắt lời, gã chỉ lén đưa mắt nhìn qua lại giữa Encrid và cô nàng Tiên tộc.

"Ra là vậy."

Nữ đội trưởng gật đầu, vẫn đứng yên như thể sẵn sàng đi theo anh đến cùng trời cuối đất. Có vẻ như dù anh đi đâu, cô ta cũng sẽ bám theo.

Encrid có nên từ chối không? Chẳng cần thiết phải làm thế nên anh cứ để mặc cô ấy.

Encrid quay sang Gilpin.

Đầu đội chiếc mũ trùm bằng lông thú, toàn thân Gilpin ướt sũng mồ hôi. Khuôn mặt đỏ bừng cùng lồng ngực phập phồng dữ dội là minh chứng cho nỗ lực thục mạng để chạy đến đây.

"Hộc... xin hãy giúp chúng tôi với."

Ngay khoảnh khắc đó, tâm trí Encrid bất chợt trôi về cái tên của tên Frog mà anh từng chạm trán tại Border Guard.

Anh chưa từng quên cái tên đó. Tên Frog đó đã hứa sẽ quay lại, và lũ Frog thì luôn giữ lời.

"Meelun?"

Suy nghĩ ấy vượt qua não bộ và buột thẳng ra khỏi miệng anh.

Mắt Gilpin mở to kinh ngạc, đồng tử giãn ra hết cỡ. Gã rõ ràng đang vô cùng sững sờ.

"...Sao ngài biết? Hội trưởng lại bị bắt rồi."

Cái cách gã nhấn mạnh từ "lại" nghe thật thảm hại.

Về mặt danh nghĩa, gã đàn ông hói đầu đội mũ trùm lông thú trước mặt anh chính là Hội chủ của Bang hội Gilpin. Nhưng với các thành viên thì Krais mới là thủ lĩnh thực sự của họ.

Bang hội Gilpin vốn xuất thân là một băng đảng tội phạm tập hợp bởi những kẻ vô học du côn. Dù bản chất đã thay đổi đôi chút theo thời gian nhưng cái gốc rễ ban đầu vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Với họ, người đứng đầu là Hội chủ—trong trường hợp này là Krais.

Và theo tính chất bắc cầu, cấp trên của Krais chính là Encrid.

"Khi gặp nguy hiểm cứ chạy đi và gọi anh ấy. Hãy nói 'Đội trưởng Encrid'. Đừng quên cái tên đó. Nếu gặp anh ta ở chợ, hãy cúi mặt xuống ngay lập tức. Còn nếu thấy một tên man tộc tóc xám xám đi cùng anh ta thì cứ bỏ chạy. Còn nếu lỡ chạm mắt thì lo mà tẩu thoát."

Krais đã quán triệt điều này kỹ đến mức mọi thành viên của Bang hội Gilpin đều biết rõ tên và mặt của Encrid. Bao gồm cả Rem và những người khác nữa.

Họ đã được dặn đi dặn lại rằng phải tránh chọc giận anh bằng mọi giá.

Chính Gilpin đã từng chứng kiến Encrid hành động. Khi rắc rối ập đến, việc gã tìm đến Encrid là lẽ tự nhiên.

"Đi thôi."

Encrid buông lời rồi bắt đầu bước đi không chút do dự.

"Mặc giáp, mang vũ khí—tất cả đều là một phần của quá trình luyện tập."

Đó là lời khuyên anh nhận được trong những ngày đầu làm lính đánh thuê. Encrid đã khắc cốt ghi tâm điều đó. Vì vốn thiếu kinh nghiệm sử dụng vũ khí nên anh tuân thủ lời khuyên ấy một cách cần mẫn. Thậm chí đến tận bây giờ nó vẫn là một thói quen khó bỏ.

Anh khoác trên mình lớp áo giáp da thú bên dưới cùng những lớp băng vải quấn chặt quanh người. Bên hông trái treo thanh nguyền kiếm Đạo Sư và thanh Gladius của người lùn bên hông phải.

Một bao dao được buộc trước ngực chứa năm con dao phi. Do không tìm được Phi dao huýt sáo nên chiếc bao chuyên dụng của nó đành để lại trong phòng. Nếu khoác thêm áo giáp lót, áo giáp xích và mũ trụ nữa thì anh đã trang bị tận răng.

Dẫu vậy, chừng này cũng đã là quá đủ rồi.

"Ah, ngài định ra ngoài sao?"

Một người lính gác doanh trại cất tiếng hỏi. Encrid vừa trả lời bâng quơ vừa rảo bước.

"Ta chỉ ra ngoài tản bộ một chút thôi."

"Ta cũng vậy."

Vị dại đội trưởng Tiên tộc nói rồi rảo bước song hành bên cạnh anh. Với khuôn mặt tỉnh bơ, cô buông một câu đùa cợt mang đậm phong cách của loài Tiên.

"Dành thời gian bên nhau sẽ giúp gắn kết tình cảm đó, tôi nghe người ta bảo thế. Anh không biết sao?"

"Vậy à?"

"Cô hầu nữ nào đó đã bảo tôi thế trong lúc xả nước tắm. Nghe có vẻ cũng có lý đấy chứ. Thế nên tôi nghĩ chúng ta nên dành nhiều thời gian bên nhau hơn."

Ngay cả trước lời trêu ghẹo đó, Encrid vẫn giữ thái độ thờ ơ.

Đùa cợt vào lúc này sao?

Encrid đáp lại một cách hờ hững.

"Nếu ý cô là luyện tập cùng nhau thì cũng được thôi."

Nếu là một người phụ nữ bình thường thì cô đã cho một cướt vào ống chân anh rồi.

Người ta rủ đi chơi mà lại đề nghị luyện tập? Không phải là một bữa ăn, một buổi ngắm hoàng hôn hay những lời thì thầm yêu thương sao?

Nhưng Shinar không phải là một phụ nữ bình thường, thậm chí cô còn chẳng phải con người.

Vừa đi, nàng Tiên vừa nói.

"Như thế cũng không tệ, nhưng hay là chúng ta đi thăm chợ thì sao? Dạo này chợ của Border Guard có vài món đồ mới khá hấp dẫn—mặc dù điều đó cũng kéo theo không ít rắc rối."

Chưa đầy một tháng kể từ khi họ rời khỏi lãnh thổ. Rắc rối quái quỷ gì có thể nảy sinh trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó được chứ?

Vừa suy nghĩ, Encrid và cô nàng Tiên tộc vừa tiếp tục rảo bước trong khi Gilpin lẽo đẽo theo sau với hàng tá câu hỏi trong đầu.

Hai người này đang nói chuyện nhảm nhí vô dụng gì vậy? Họ định làm gì với tên Frog kia đây?

Ngay cả khi những suy nghĩ ấy lấp đầy tâm trí, gã vẫn phải chật vật để theo kịp tốc độ của họ, gần như phải chạy bước nhỏ trong khi hai người kia dường như chỉ đang đi bộ một cách thong dong.

Tại sao họ lại nhanh đến thế khi chỉ đang đi bộ chứ?

Ngay khi Gilpin vội vã đuổi kịp—

"Ngươi bảo đó là một Frog sao?" Encrid hỏi.

"Hộc... Vâng, chính là gã lần trước. Hộc, hộc. Cái tên có vết sẹo trắng trên cổ ấy."

Gilpin hổn hển trả lời, tay đưa lên chạm vào vùng da bên cổ phải để mô tả. Chính là tên Frog đã đến thu tiền bảo kê từ Bang hội Gilpin.

Encrid chưa lần nào quên được cái tên đó. Lần trước họ đã rất vất vả mới đuổi được hắn đi.

Còn bây giờ thì sao?

"Đằng kia!"

Gilpin chỉ tay. Tình huống này thật nực cười. Cùng một địa điểm, cùng một hoàn cảnh. Có nên gọi Krais là một thằng ngốc vì lại bị bắt nữa không đây?

Encrid hiểu ngay vấn đề theo bản năng.

Bên trong dinh thự, đi qua hành lang là một cánh cửa duy nhất chặn lối. Tên Frog đó đã học được gì từ cuộc chạm trán trước sao?

Lần này cánh cửa mở toang. Lần trước anh đã đạp tung cửa và ném ngay một con Phi dao huýt sáo vào trong.

Gạt những ký ức chồng chéo sang một bên, Encrid giơ tay trái lên, lòng bàn tay hướng về phía trước và cất tiếng.

"Vẫn khỏe chứ?"

Đó là một lời chào.

Ngồi trên ghế bên trong sảnh, cạnh bên là Krais, chính là tên Frog Meelun.

"Mẹ kiếp, giờ chúng ta là bạn bè sao? Lâu ngày không gặp vui quá nhỉ?"

Meelun chào lại nhưng giọng điệu chẳng hề có chút hơi ấm nào như Encrid.

Về phần Encrid, anh đang nóng lòng muốn phô diễn sự khác biệt giữa hai người lắm rồi, nhất là sau trận chiến lần trước. Nhất là khi chẳng có lý do gì để kéo dài cuộc gặp gỡ này.

Ngay khi Meelun vừa mở miệng, Encrid đã lao vụt lên phía trước. Tiếng chân đạp mạnh xuống nền đất vang vọng lại phía sau.

Bất chấp tốc độ kinh hoàng của Encrid, Meelun không hề nao núng. Tên này cực giỏi trong việc tạo ra sự khó lường và hỗn loạn trong chiến đấu. Anh đã từng nếm trải điều đó tận xương tủy.

Chưa kịp dứt câu, Meelun đã rút thanh kiếm vòng của mình ra, móc tay qua chiếc vòng và vung lưỡi kiếm dày cộp bổ xuống. Nhát chém mang theo sức mạnh đáng gờm của một Frog.

Encrid đáp trả bằng cách rút kiếm. Từ bên hông trái, lưỡi kiếm lóe lên, lao thẳng lên trên chặn đứng thanh kiếm vòng ánh bạc ngay giữa không trung.

Keng—!

Một âm thanh kỳ dị vang lên.

Meelun định dùng sức mạnh thô bạo để ghì chặt lưỡi kiếm xuống rồi nghiền nát đầu Encrid bằng nắm đấm. Nhưng hắn chẳng bao giờ có cơ hội đó.

Lưỡi kiếm đang bổ xuống của hắn bị trượt đi lệch hướng như thể bị thứ gì đó vô hình kéo sang một bên.

Cái đéo gì thế này?

Câu chửi thề buột ra khỏi miệng hắn khi mũi kiếm của Encrid giờ đây tựa như một con rắn độc, lao thẳng về phía hắn.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, một lưỡi thép xanh lạnh lẽo lướt qua mắt Meelun.

"Arghhh!"

Tên Frog gào lên đau đớn.

Encrid quan sát kẻ địch trúng đòn vào mắt đang lăn lộn về phía sau. Anh vẩy nhẹ thanh kiếm trong không trung, rũ bỏ những giọt máu vừa bám vào. Những giọt máu của tên Frog bắn tung tóe xuống sàn nhà.

Chỉ với một đòn duy nhất, Encrid đã chứng minh sự khác biệt áp đảo giữa bọn họ.

Quan trọng hơn, đây là lần đầu tiên anh sử dụng kỹ thuật kiếm thức mới này trong thực chiến.

Nó hiệu quả.

Một cảm giác phấn khích và vui sướng trào dâng trong lồng ngực.

Encrid lại giương kiếm lên lần nữa.

Anh vừa thực hiện chiêu thức đầu tiên của trường phái kiếm thuật do chính mình sáng tạo ra.

"Chỉ vì ra đòn một cách mềm mại không có nghĩa là lưỡi kiếm sẽ biến thành bông."

Và cứ thế, đó trở thành chiêu thức khai môn cho trường phái kiếm thuật mới mang tên anh.

Farmer’s Tears