Chương 265 - Ảo tưởng đôi khi giống như Thần Chết vậy
Hỗn loạn đến mức không còn gì để hỗn loạn hơn được nữa.
Người ta xô đẩy, chen lấn nhau. Một công nhân xây dựng bị đám đông húc ngã lăn lóc trên mặt đất, văng về phía Encrid. Gã ôm đầu, co rúm người lại một cách tuyệt vọng. Đó cũng chỉ là bản năng sinh tồn.
Vùù!
"Câm mồm và di chuyển đi!"
Bên kia biển người, thấp thoáng bóng dáng vài tên lính tuần tra đang vung cán thương, quát tháo ầm ĩ.
Giác quan của Encrid trở nên nhạy bén chưa từng thấy, sắc lẻm như một lưỡi dao vừa được mài giũa.
Sự nhạy cảm và khả năng tập trung hòa quyện vào nhau, trui rèn nên một lưỡi gươm tinh thần sắc bén cực độ.
Khi đối đầu với thủ lĩnh Nhân mã, mình đã làm thế nào nhỉ?
Lúc đó, mọi thứ xung quanh dường như nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh nhìn thấu cách vận dụng từng yếu tố, biết rõ phải đặt chân vào đâu và hành động ra sao.
Encrid đứng yên tại chỗ trong trạng thái ấy.
Đôi mắt khép hờ, chỉ có hơi thở là vẫn đều đều, tĩnh lặng.
"Đội trưởng"
Có lẽ bị sự tĩnh lặng này làm cho bất an, Krais lo lắng cất tiếng gọi.
Ngoài người công nhân đang lăn lóc dưới đất, còn có một người phụ nữ trung niên và một đứa trẻ nhỏ cũng bị đám đông xô ngã.
Chẳng ai muốn đứng gần Encrid để rồi ăn đạn lạc hay bị chém oan, nên mọi người đều hối hả dãn ra xa.
Thành thử, người công nhân, người phụ nữ và đứa trẻ kia đành phải loay hoay trong khoảng trống vừa được tạo ra quanh Encrid.
Đám đông càng lùi xa, vòng tròn trống trải quanh Encrid càng lớn dần, trong cái bong bóng đó là ba con người đang run rẩy.
Trong số đó, đứa trẻ mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy bần bật. Tay áo bị rách toạc, khuỷu tay trầy xước do va đập xuống đất, máu đang nhỏ giọt tong tong.
"Thằng bé bị thương rồi."
Krais nhìn đứa bé và nói.
Nhưng cậu ta không tiến lại gần. Nếu là bé gái thì còn châm chước, đằng này lại là một thằng nhóc. Hơn nữa, Krais biết rõ thời điểm này hành động hấp tấp là điều tối kỵ.
Cậu ta đánh đấm không giỏi nhưng lại rất biết việc của mình.
Lúc này, việc cần làm là tin tưởng đội trưởng và trụ vững.
Đứa bé cúi gằm mặt, không dám khóc, chỉ len lén đưa đôi mắt sợ sệt nhìn dáo dác xung quanh.
Encrid đang điều hòa nhịp thở bỗng nhiên vung tay ném chiếc phi tiêu vừa bắt được lúc nãy.
Cánh tay anh chuyển động nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Chỉ nghe tiếng vút xé gió, chiếc phi tiêu đã lao đi, nhắm thẳng vào đùi gã công nhân.
Và gã công nhân xoay cổ chân né đòn.
Phập! Chiếc phi tiêu sượt qua lớp quần vải dày cộm, cắm phập xuống đất.
Thoạt nhìn có thể cho rằng gã đã may mắn né được. Chuyển động ấy quá đỗi tinh vi.
Nhưng trong tình huống dầu sôi lửa bỏng này, liệu né được đòn như thế có phải là ngẫu nhiên?
Đó là một phản xạ né tránh thuộc về bản năng, nhưng cũng chính nó đã tố cáo thân phận thực sự của hắn.
Đáng lẽ phải hoảng hốt trước chiếc phi tiêu bất ngờ lao tới, nhưng tên công nhân lại lập tức vẩy tay.
Sáu chiếc phi tiêu bay ra từ tay hắn trong một đợt tấn công đã được tính toán kỹ lưỡng.
Ba chiếc nhắm vào ngực và bụng Encrid.
Ba chiếc nhắm vào giữa trán, ngực và đùi Krais.
Một nước đi đầy toan tính.
Nhưng những chiếc phi tiêu còn chưa kịp rời tay hắn, thanh Gladius trên tay trái Encrid đã chuyển động.
Keng keng keng keng keng keng!
Sáu chiếc phi tiêu bị đánh bật đi vô lực giữa không trung.
Ngay lúc đó, đứa bé đã lẻn ra phía sau anh từ lúc nào, bất ngờ tung ra một cú đâm.
Bước chân của nó nhẹ nhàng và nhanh nhẹn đến mức khó tin.
Chẳng hiểu cái cơ thể bé nhỏ kia giấu thanh kiếm ở đâu mà một thanh đoản kiếm dài bằng cẳng tay lại đột ngột xuất hiện như vậy.
Đứa bé nắm chặt chuôi kiếm bằng cả hai tay, dồn toàn lực đâm tới. Rất nhanh. Một đòn đánh hiểm hóc nhắm vào sơ hở chí mạng.
Encrid vừa gạt xong loạt phi tiêu liền xoay người một cách uyển chuyển.
Tư thế đó tựa như anh đã dự đoán trước được cuộc tập kích từ phía sau.
Vừa xoay người vừa đưa kiếm ra, mũi thanh Gladius chặn đứng thanh đoản kiếm.
Keng! Ngay khi hai thanh kiếm va vào nhau, lưỡi đoản kiếm bị trượt sang bên. Encrid sau khi gạt phăng vũ khí đối phương liền thuận đà thúc mạnh thanh Gladius vào lồng ngực đứa bé.
Bốp!
Có vẻ bên trong lớp áo là một bộ giáp da chắc chắn nên không dễ bị chém đứt.
Nhưng sự uyển chuyển không có nghĩa là thiếu đi sức mạnh.
Cú đánh sau khi hóa giải đòn thế và phản công đã làm lõm cả xương ức đứa bé.
Sức mạnh cơ bắp của Encrid giờ đây đã đạt đến mức có thể vật tay với lũ Frog, nên dù chỉ là một đòn trúng đích không hoàn hảo cũng đủ gây chí mạng.
"Hự..."
Đứa bé ho khan một tiếng đau đớn.
Dù vậy, nó vẫn thò tay vào trong áo. Sự lỳ lợm đáng sợ. Nhưng nó không bao giờ thực hiện được ý đồ đó.
Con báo nhỏ đã di chuyển từ lúc nào, vung chân trước tát mạnh vào ngực nó thêm một cú.
Rắc rắc!
Tiếng xương gãy rợn người van lên.
Đứa bé nấc lên vài tiếng khặc khặc rồi bất động hoàn toàn.
Cổ tay bị gãy do cú tát, cộng thêm cú đánh bồi vào lồng ngực đã gây ra chấn thương chí mạng thứ hai.
Cuộc đời của thằng bé kết thúc với bàn tay vẫn còn nằm trong áo khoác.
Và rồi.
"Thằng chó chết tiệt."
Lúc bấy giờ, tên sát thủ còn lại mới mở miệng. Kẻ ngụy trang thành một quý bà trung niên.
Encrid nghe thấy, nhưng thực chất anh đã hành động xong rồi. Hay nói đúng hơn, anh vừa kết thúc chuỗi động tác đã tính toán trong đầu.
Gạt phi tiêu, đánh gãy xương ngực đứa bé đánh lén phía sau và rồi duỗi thẳng tay phải về phía trước, anh vừa mới dừng lại ở tư thế đó.
Tổng cộng ba động tác được thực hiện trong đúng một nhịp thở.
Gạt, đỡ rồi phản công, và cuối cùng là phóng dao.
Mũi dao từ tay phải anh nhắm thẳng vào tên công nhân.
Hắn vừa định lôi thứ gì đó ra thì Phập!
Con dao mà Encrid ném đi đã trúng đích chính xác, găm sâu vào giữa trán gã công nhân. Cú va chạm mạnh khiến đầu hắn giật ngược ra sau trước khi hắn quỵ xuống, đầu gục về phía trước.
Chết ngay tức khắc.
"Bà vừa nói gì cơ?"
Đến lúc này Encrid mới đáp lời. Người phụ nữ trung niên ăn vận sang trọng liền ném một vật gì đó xuống chân mình.
Bùm!
Bom khói. Khói trắng bốc lên từ mặt đất rồi lan tỏa mù mịt ra tứ phía.
"Esther."
Encrid chỉ gọi tên cô như một lời nhờ cậy bảo vệ Krais, rồi dỏng tai lên nghe ngóng.
Dựa trên giác quan thứ sáu và thính giác, anh đọc vị chuyển động của đối phương.
Bà ta đang chạy thục mạng về một hướng, có vẻ là hướng ra khỏi lãnh địa.
Đồng thời anh cũng nhận ra bà ta không đi một mình.
Mấy tên tất cả đây?
Tự nhiên anh lại nhớ đến gã sát thủ bán Tiên lần trước. Kẻ đã tặng anh con dao huýt sáo rồi bỏ đi.
Cũng giống như tên bán Tiên đó, bọn này chắc chắn cũng giấu sẵn vũ khí, bí kỹ, thủ đoạn và hàng tá đồ chơi giết người.
Khi đấu với tên sát thủ bán Tiên, anh đã phải trải qua vô số cái chết của "ngày hôm nay".
Vậy còn hôm nay thì sao?
Encrid tự tin. Anh đã đo lường được trình độ của đối thủ và nhận thức rõ thực lực hiện tại của bản thân.
Hơn nữa, nếu cứ để mặc bọn chúng thì chúng cũng chẳng ngoan ngoãn mà rút lui.
Và việc để yên cho kẻ dám chĩa mũi dùi vào mình bỏ đi cũng không hợp với tính cách của anh.
Thế nên, Encrid lập tức hành động.
"Krais, dọn dẹp đi."
Anh chỉ để lại một mệnh lệnh cụt lủn.
"Hả?"
Dù tiếng kêu ngơ ngác vang lên phía sau, nhưng anh tin vào cái đầu nảy số cực nhanh của tên đồng đội mắt to này.
Encrid lao đi, truy đuổi nhóm sát thủ đang tháo chạy.
---o0o---
Bảo mình dọn dẹp cái mớ này á?
Krais đứng ngẩn tò te giữa đám đông đang la hét hỗn loạn trong làn khói mù mịt.
Sát thủ đi hết thật chưa đấy?
Chẳng phải lúc nãy cũng có thằng ném phi tiêu vào mình sao?
Đang đứng im thì gió thổi tới, làn khói bắt đầu tan dần.
Có vẻ không phải khói độc.
Nếu có độc thì chuyện đâu có dễ dàng thế này.
"Mẹ kiếp! Tất cả câm mồm và cúi đầu xuống!"
Đám đông mất kiểm soát chẳng khác nào một lũ bạo loạn. Và cách duy nhất để trấn áp bạo loạn là bạo lực.
Giữa dòng người đang xô đẩy nhau, một tên lính tuần tra phang thẳng cán thương vào đầu một kẻ đang làm loạn.
Bốp!
Cú đánh mạnh đến mức tóe máu khiến kẻ đó loạng choạng ngã sang bên.
"A hự!"
Tiếng hét thất thanh vang lên. Người dân bị đánh văng ra xa.
Tĩnh mạch trên cổ người lính nổi lên vì giận dữ khi anh ta gào thét đòi trật tự
Trật tự trị an là một trong những điều Marcus coi trọng hàng đầu.
Người lính chỉ đang làm đúng phận sự của mình.
Ám sát ở đây? Tập kích ở đây? Làm loạn ở đây?
Nếu xử lý không khéo thì chính bọn họ cũng mất đầu như chơi.
Làm thế là đúng rồi.
Sự hỗn loạn sẽ được chính đám lính đó dập tắt.
Krais vừa hình dung những việc mình cần làm trong đầu vừa đảo mắt nhìn quanh.
Cậu nhìn thấy xác đứa trẻ.
Nhìn kỹ thì đó không phải trẻ con. Khuôn mặt già nua trước tuổi. Khóe mắt và khóe miệng đầy nếp nhăn.
Từ tên gù lưng cho đến đứa bé này, kẻ nào cũng có ngoại hình dị biệt.
Mắt Krais hướng về thanh đoản kiếm của nó.
Thanh kiếm rơi trên mặt đất ánh lên một lớp dầu bóng loáng.
Độc.
Trước đây cậu đã từng dự đoán.
Hắc Kiếm định làm gì?
Dụ dỗ.
Nếu thất bại, bước tiếp theo là đe dọa.
Sự đe dọa đó bao gồm những gì?
Đầu tiên chính là cuộc tập kích trên đường về.
Phải sau khi gửi đám lính đánh thuê, những kẻ không thuộc tổ chức mà chỉ được mua bằng vàng đi và thất bại, bọn chúng mới nhận ra.
Cả Yến Kiếm lẫn lính đánh thuê đều không ăn thua sao?
Nhưng liệu chúng có bỏ cuộc?
Nếu là mình thì sao?
Không đời nào. Nếu rút lui như thế thì danh tiếng của băng trộm Hắc Kiếm sẽ bị chà đạp dưới bùn đen.
Hành động của chúng như muốn nói:
Tụi mày nghĩ bọn tao sẽ để yên chắc?
Ám sát... không ngờ chúng lại chơi lớn đến mức này.
Krais đưa tay gãi đầu. Cậu nhìn quanh đám đông đã trật tự hơn lúc nãy một chút.
"Esther, nhờ cô để mắt hộ nhé."
Cậu nói vọng ra. Nhỡ đâu vẫn còn sát thủ sót lại thì cậu coi như tiêu đời.
Nhưng cậu cũng không thể bỏ mặc nhiệm vụ đội trưởng giao phó mà chuồn đi được.
Cậu cũng lờ mờ đoán ra ý đồ của đối phương. Chắc chắn không còn tên sát thủ nào ở lại đây đâu.
Mục tiêu của chúng là Encrid.
Nếu là một cuộc tấn công nhắm vào lãnh địa thì câu chuyện đã hoàn toàn khác.
Cố tình tàn sát cư dân của một lãnh địa thuộc Vương quốc?
Lúc đó Hiệp sĩ đoàn có thể sẽ xuất hiện. Dù có bận rộn đến đâu, họ vẫn sẵn sàng xuất quân để làm thịt vài tên trộm cướp.
Cách giải quyết gọn gàng mà không để mọi chuyện đi quá xa.
Là chỉ nhắm vào một người duy nhất.
Vậy nên hành động vừa rồi của chúng là nghi binh dụ địch. Liệu Encrid có biết điều đó mà vẫn đuổi theo không?
Đời nào ngài ấy không biết.
"Nào, mọi người bình tĩnh. Đằng kia, đừng có dẫm lên đồ đạc của người khác. Các chủ sạp hàng thu dọn đồ đạc đi, các bác công nhân tập trung lại một chỗ và cúi thấp người xuống. Còn kia, anh lính tuần tra, anh thuộc đơn vị nào?"
"Tiểu đội 2, Trung đội 2 ạ."
Là lính dưới trướng Vengeance.
Krais gật đầu rồi nói với hai người lính.
"Thôi đừng đánh nữa, thu dọn hiện trường đi."
Những người lính xung quanh cũng tập trung lại. Với quân số cỡ một tiểu đội cộng thêm sự tháo vát của Krais, tình hình nhanh chóng được kiểm soát.
"Vụ này làm hỏng hết hàng hóa của tôi rồi, hàng của tôi..."
"Thôi đi ông ơi, ông bán được mấy cái mũi tên gỗ mà cứ kêu hàng với chả hóa? Gãy có vài cái chứ nhiêu."
"Thấy chưa?"
Gã thương nhân vừa nãy còn khóc lóc như mất cả gia tài, giờ mặt đã biến sắc.
Krais dùng lời lẽ trấn áp mấy gã thương nhân trơ trẽn.
Rồi quay sang an ủi những người thực sự chịu thiệt hại.
"Mọi người có biết ưu điểm lớn nhất của Tiểu đoàn trưởng chúng ta là gì không? Là ngài ấy lắm tiền. Giờ thì không đền bù hàng hóa được, nhưng lãnh địa đang cần rất nhiều nhân công, mọi người cứ làm việc một hai tháng xem. Thù lao hậu hĩnh lắm. Có khi còn kiếm khá hơn mấy món đồ các bác định bán ấy chứ?"
Krais biết cách biến nguy thành cơ. Đằng nào thì cũng phải mở rộng đường xá, xây thêm tháp canh.
Nghe bảo còn phải đào hào nữa mà?
Vậy thì phải làm cả cầu treo nữa chứ.
Nên cần rất nhiều nhân lực. Càng đông càng tốt. Tiền để trả cho họ thì không thiếu.
"Nào nào, ai có kinh nghiệm xây dựng thì đứng riêng ra một bên để tôi hướng dẫn."
Đã lỡ rồi thì làm tới luôn. Cậu quyết định hành động theo hướng có lợi nhất cho lãnh địa.
Con người ta thích nghi rất nhanh với những thay đổi bất ngờ.
Tập kích là tập kích, khói là khói, lạnh là lạnh, mà tiền thì vẫn là tiền.
Chỉ trong nháy mắt, Krais đã biến hiện trường vụ ám sát thành một cái chợ lao động. Cậu ra hiệu cho hai người lính khiêng xác chết đi.
Rồi cậu hét lớn trước đám đông đang tụ tập.
"Ai đã từng xây nhà, giơ tay lên!"
---o0o---
Không thể dùng tiền để mua chuộc.
Cũng không thể dùng lời ngon ngọt để dụ dỗ hắn tránh đường.
Khi có một kẻ ngáng đường như thế, ta đưa một thanh sắt cho kẻ đi đường và bảo:
"Đến đâm chết nó đi."
Nếu chỉ một câu nói mà giải quyết được vấn đề thì sẽ ra sao?
Đó là một phương pháp đơn giản nhưng hiệu quả.
Và Hắc Kiếm đã làm như vậy.
Encrid biết đây là kế dụ địch.
Vừa chạy, anh vừa hứng chịu hơn năm đợt mưa phi tiêu.
Và giữa những đợt tấn công đó.
Húyyyyýt!
Một âm thanh quen thuộc vang lên.
Không có nhiều kẻ sử dụng Phi dao huýt sáo.
Encrid phản xạ ngay lập tức, định vị được vị trí của kẻ dùng dao huýt sáo.
Vừa ẩn nấp vừa truy đuổi không phải sở trường của anh, nên anh cứ thế chạy thẳng một mạch.
Đương nhiên anh trở thành một mục tiêu ngon ăn. Đủ thứ đồ chơi chết người bay tới từ tay đám sát thủ đang cùng bỏ chạy.
Tay trái cầm kiếm, anh gạt phăng mọi vật thể bay tới, chứng minh rằng thanh kiếm cũng có thể dùng như một tấm khiên hoàn hảo.
Một số tên sát thủ khi nhìn thấy cảnh đó đã kinh hồn bạt vía.
Thằng đó là cái giống gì vậy?
Chẳng phải bảo bọn đi cùng hắn mới là vấn đề sao?
Sao không xước lấy một miếng da nào thế?
Tất cả vũ khí đều tẩm độc, chỉ cần một vết xước nhỏ là đủ.
Nhưng đúng là không một vết xước.
Thậm chí khi ném dao huýt sáo, hắn còn thản nhiên bắt lấy rồi nhét vào túi.
Đó là thứ duy nhất không tẩm độc, hắn biết điều đó sao?
Mà hắn làm thế nào vậy? Bắt dao huýt áo giữa không trung ư?
Trong nội bộ Hắc Kiếm cũng có nhiều sát thủ lừng danh, nhưng chẳng ai dám tự tin làm được cái trò xiếc đó.
Vừa gạt tên nỏ bay tới bằng kiếm, Encrid vừa đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt anh dán chặt vào những hướng mà kẻ địch đang ẩn nấp.
Nhóm sát thủ vẫn kiên trì chạy về điểm hẹn.
Đó là một cánh đồng lau sậy cao đến thắt lưng nằm ở phía Đông Bắc lãnh địa, giữa khu vực đồn trú phía trên và lãnh địa chính.
Hắc Kiếm đã không biết.
Nói đúng hơn là không biết tường tận.
Chúng biết xung quanh Encrid có nhiều kẻ nguy hiểm, nhưng chúng lại không biết rằng bản thân Encrid cũng là một mối đe dọa kinh hoàng.
Sự ngộ nhận có thể trở nên vô cùng nguy hiểm và chết người.
Ít nhất đối với bọn chúng, sự ngộ nhận, hiểu lầm và thiếu hụt thông tin chính là đồng nghĩa với Tử thần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
có 2 cái tên mà tôi muốn nhét vào thay vì 'cánh đồng lau sậy' | Cánh đồng Elysian | Vườn Cực Lạc | là những cái tên tôi tìm đc sau khi tìm hiểu 1 tý về cái cánh đồng này. Hoặc chỉ đơn giản là 1 đống lau sậy?