Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Chương 201 - 300 - Chương 260 - Cách đối phó với những kẻ ngốc (5)

Chương 260 - Cách đối phó với những kẻ ngốc (5)

Đó là cuộc trao đổi diễn ra ngay trước khi bọn họ rời khỏi Martai.

"Cứ lừa chúng vào tròng rồi đập cho ra bã là được."

Cả băng Hắc Kiếm lẫn tên tu sĩ và Krais đều có chung một triết lý vững chắc về cách đối phó với những kẻ ngu ngốc. Encrid cũng hoàn toàn tán đồng quan điểm đó.

"Cứ thế mà làm."

"Được thôi!"

Với câu trả lời đầy nhiệt huyết, Vua Mắt To đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho màn kịch này.

Và đây là kết quả.

"Nhanh lên! Nhanh lên! Giết sạch bọn chúng cho ta!"

Gã tu sĩ béo ú, kẻ đã lén lút tuồn tin về đường đi nước bước của nhóm Encrid, gào lên đầy hoảng loạn.

Nhưng gã béo đó lấy thông tin về nhóm Encrid từ đâu?

Hmm, hắn quả thực ngu hết thuốc chữa.

Gã tu sĩ đã dễ dàng bị đánh lừa chỉ bởi vài đồng xu lẻ, ngây thơ tin vào thông tin mua được từ một đứa trẻ ranh. Hắn tin người quá dễ dàng, thực sự quá dễ dàng.

Ngay từ đầu, Krais đã dự đoán được nước đi của băng Hắc Kiếm. Cụ thể hơn, cậu đã khoanh vùng những điểm phục kích lý tưởng dọc theo lộ trình di chuyển, đồng thời quan sát bầu trời xám xịt để đoán định thời tiết. Nếu tuyết rơi thì tốt, còn không thì một ngày âm u cũng đủ để hành sự.

Sau vài toan tính, Krais cố tình tạo ra sơ hở, dâng mỡ đến miệng mèo để dụ băng Hắc Kiếm ra tay.

'Lũ này thực sự ngu đến vậy sao?'

Krais từng hoài nghi liệu Hắc Kiếm có thực sự là một băng cướp đáng gờm hay không. Chúng thực sự định làm trò này ư? Chỉ phái vài tên lính đánh thuê quèn mà đòi lấy mạng nhóm của Encrid?

Tất nhiên, sự ngạo mạn đó xuất phát từ việc thiếu thông tin trầm trọng.

Chẳng kẻ nào trong số những tên từng được phái đi trước đây sống sót để mà báo cáo lại. Việc chỉ dựa vào tin đồn để đánh giá thực lực nhóm của Encrid quả là một sai lầm chết người. 

Đặc biệt là khi chúng chẳng hề hay biết gì về năng lực của những con quái vật dưới quyền anh.

Cậu nhìn thấy Rem nhẹ nhàng dậm chân lấy đà lao về phía trước.

Rồi ngay sau đó, bóng dáng tên man di liền biến mất.

Ầm!

Mặt đất nơi Rem vừa đứng nứt toác, tiếng nổ chát chúa vang vọng không gian.

Cùng lúc đó, một vệt sáng lạnh lẽo lướt qua, để lại cái xác không đầu của tên lính cầm chùy.

"Mẹ kiếp, con hàng này bén thật đấy!"

Đó là lời cảm thán muộn màng của Rem sau khi sự việc đã rồi. Krais không thể nhìn kịp chuyển động của tên man di, nhưng kết quả bày ra trước mắt đã nói lên tất cả. Trí tuệ sắc bén của một thương nhân cho phép cậu tái hiện lại toàn bộ quá trình.

'Cây chùy vừa vung xuống từ trên cao, nhưng trước khi nó kịp chạm đất thì lưỡi rìu đã kịp liếm qua cổ hắn.'

Chuyện này chỉ có thể xảy ra khi tốc độ tay chân của Rem nhanh hơn đối thủ gấp nhiều lần. Lý do gã khen lưỡi rìu sắc bén là bởi đối phương đang đội một chiếc mũ giáp che kín mặt, thế mà lưỡi rìu vẫn ngọt xớt cắt xuyên qua kim loại như cắt giấy.

Máu từ cái xác không đầu phun trào, vương vãi trên nền tuyết trắng xóa, nhuộm đỏ cả một vùng. Những bông tuyết mới lại lả tả rơi xuống, chầm chậm phủ lên khung cảnh chết chóc.

Encrid điềm tĩnh quan sát toàn bộ chiến trường. Trong khi Krais phải suy luận từ kết quả, thì đôi mắt của Encrid đã bắt trọn từng khoảnh khắc diễn ra.

"Đùng có hòng đầu hàng!"

Rem phấn khích gầm lên, lao thẳng vào đội hình địch, song hành cùng hắn là Dunbakel và Teresa đang tiến lên.

Một tên lính đánh thuê dường như có quen biết với Dunbakel cất tiếng chào hỏi đầy "thân thiện".

"Con chó cái khốn kiếp! Đồ phản bội!"

Hắn vừa hét vừa thọc mạnh ngọn thương dài về phía cô. Kỹ năng không tồi, ít nhất là nhỉnh hơn đẳng cấp trước đây của Dunbakel một bậc.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dunbakel giờ đây đâu còn là nữ thú nhân ngây ngô thuở nào.

Cơ thể cô uốn cong đầy ma mị tựa như một ngọn roi da. Trong khoảnh khắc ấy, người ta ngỡ như nhìn thấy ba Dunbakel cùng xuất hiện một lúc. Đó là thành quả của chỉ số nhanh nhẹn vượt trội, những bước di chuyển ngắn sang trái rồi lại sang phải tạo nên những tàn ảnh đánh lừa thị giác.

Cùng lúc đó, thanh scimitar rời vỏ, xé toạc không khí và màn tuyết rơi, bổ thẳng xuống đầu tên lính đánh thuê.

Dưới con mắt của Encrid, từng chuyển động như được tách ra thành những khung hình chậm rãi. Giác quan của anh đã sắc bén đến mức độ đó.

Phập!

Thanh scimitar nghiền nát hộp sọ đối thủ rồi được rút ra dứt khoát.

"Xin lỗi, ta nghe không rõ. Ngươi vừa sủa gì cơ?"

Đó là lời đáp trả của Dunbakel dành cho cái xác dưới chân.

'Cô ấy bắt đầu giống Rem ngày càng nhiều rồi.'

Encrid thoáng chút lo lắng, nhưng rồi cũng mặc kệ. Suy cho cùng, cô đang tìm thấy con đường của riêng mình trong thế giới tàn khốc này. Anh không có tư cách để chỉ trích sự thay đổi đó.

Trong khi Encrid khoanh tay đứng nhìn, vài tên lính đánh thuê khác lao lên, hai trong số đó bị Teresa chặn lại.

"Cái quái gì thế này? Con quái vật này chui từ đâu ra vậy?"

Kẻ địch gào lên trong tuyệt vọng. Đó là nữ lính đánh thuê tóc dài, kẻ vừa ném dao găm về phía Teresa.

Teresa bình thản đỡ toàn bộ số dao bằng tấm khiên lớn của mình. Một trong số đó dường như đã được yểm ma pháp, bay theo quỹ đạo cong kỳ dị, nhưng Teresa chỉ cần vặn nhẹ người, dùng vai đón đỡ cú va chạm.

Dùng chính bộ giáp trên người để phòng thủ là sở trường của cô. Teresa cũng cực kỳ xuất sắc trong việc dùng khiên gây áp lực và nghiền nát kẻ thù bằng thanh kiếm lưỡi dày nặng trịch.

Và đó chính xác là những gì cô đang làm.

"Áaaaa!"

Bằng phần sống kiếm, cô đập mạnh vào đầu nữ lính đánh thuê ném dao, kẻ đã sống sót dai dẳng đến tận lúc này. Hộp sọ bên trong mũ giáp vỡ vụn, óc trắng và máu tươi trào ra lênh láng. Nhãn cầu bị ép nổ tung, dịch thể trong suốt hòa lẫn với dòng máu đỏ lòm.

"Ta là Teresa Lang Thang. Kẻ nào muốn chết thì cứ nhào vô."

Cô buông một câu ngắn gọn, nhưng đủ khiến vài tên lính chết sững tại chỗ. Dù có kinh nghiệm dày dặn đến đâu, đứng trước bạo lực áp đảo tuyệt đối, nỗi sợ hãi vẫn là bản năng tự nhiên của con người.

Lũ lính đánh thuê ngã xuống như rạ.

Cùng lúc đó, một trận chiến tương tự cũng nổ ra trên đồi, nơi đám chỉ huy của bọn chúng đang bị tàn sát. Ý chí chiến đấu của lũ lính đánh thuê tan biến nhanh chóng như sương khói.

"Này, đầu hàng đi. Dạo này lãnh địa đang thiếu nhân lực. Nếu các ngươi chứng minh được thân phận và phục vụ trung thành, ta sẽ khôi phục quyền công dân cho các ngươi trong vòng hai năm."

Torres lên tiếng dụ dỗ. Rốt cuộc, bọn họ cũng chỉ là những kẻ bán mạng vì tiền. Nếu bắt chúng làm tù binh, dùng làm bia đỡ đạn hoặc dọn dẹp quái vật thì vẫn có lợi hơn là giết sạch. Anh ta tính toán rất nhanh và đưa ra lời đề nghị cũng nhanh không kém.

"Đ-Đầu hàng! Tôi đầu hàng!"

Một tên lính hạ cây cung gỗ xuống run rẩy nói. Cuối cùng, chẳng có mũi tên nào từ đám phục kích trên đồi được bắn ra.

Thấy tình thế đảo chiều, gã tu sĩ béo ú lập tức quay đầu bỏ chạy. Hắn di chuyển với tốc độ tuyệt vọng nhất trong cuộc đời mình, nhanh đến mức khó tin với cái thân hình mịt đập đó.

Nhưng một cánh tay thô kệch đã chặn đứng đường sống của hắn.

"Hự!"

Gã tu sĩ ngã lăn quay ra đất, cú va chạm mạnh khiến đầu óc hắn choáng váng. Hắn ngẩng mặt lên, đập vào mắt hắn là một người lính với vóc dáng khổng lồ như một con gấu.

'Là thằng khốn này.'

Dù Zimmer từng bị cáo buộc đánh hắn, tên tu sĩ vẫn có tai mắt riêng trong lãnh địa. Bọn chúng đã nói cho hắn biết sự thật. Kẻ thực sự ra tay đánh hắn chính là gã cục súc này.

Thế nhưng, cái nhìn đầy sát khí và những lời đe dọa của Zimmer đã khiến hắn co rúm lại, không dám thốt ra dù chỉ nửa lời phản kháng.

Nỗi nhục nhã ấy thật không thể chịu đựng nổi.

Sau đó, những kẻ mà hắn tưởng là đồng minh đã xúi giục hắn.

Hắn hận thù tất cả.

Tất nhiên, tất cả đều nằm trong kế hoạch của Krais.

Vốn là một kẻ đê tiện không thuốc chữa, Krais đã thuê vài tên vô lại chuyên sống nhờ những mẩu vụn rơi vãi từ bàn ăn của gã. Chính nhờ những mưu mô đó mà tên tu sĩ béo tốt này đã bị thao túng để đi đến bước đường cùng hôm nay.

Tại sao ư?

Bởi vì thà xử lý mối đe dọa còn hơn là để nó tồn tại.

Việc tên tu sĩ thối nát đến đâu không quan trọng, quan trọng là cái chức danh hắn đang mang. 

Giải pháp tốt nhất là giết hắn và chôn vùi mọi bằng chứng.

Đó là lý do tại sao họ cố tình để hắn lọt vào đây.

Khi đối phó với những kẻ ngu ngốc, cách tốt nhất là phớt lờ. Cách tốt thứ hai là chôn sống chúng.

Vậy nên ngay từ khoảnh khắc Audin tát hắn, Krais đã vẽ ra kịch bản này. Một cặp đôi hoàn hảo, băng Hắc Kiếm và gã tu sĩ tham lam. Chỉ hơi bất ngờ là mọi chuyện diễn ra thậm chí còn suôn sẻ hơn dự tính. Đối thủ quá ngu ngốc.

"Đức Ngài Rạng Đông từng dạy rằng, soi rọi và soi rọi hơn nữa là nhiệm vụ của chúng ta. Ngươi đã làm điều đó chưa?"

Audin cất tiếng hỏi. Gã tu sĩ béo ú run lẩy bẩy, lắp bắp trả lời:

"C-Có chứ, tất nhiên là có... T-T-Tôi đã làm mà!"

"Thay vì thắp sáng thế giới, ngươi lại đi 'phơi bày' những đứa trẻ mồ côi."

Audin lẩm bẩm. Gã tu sĩ định mở miệng thanh minh về việc hắn đã giúp đỡ trẻ mồ côi ra sao, nuôi nấng những đứa trẻ lạc lối ở đền thờ thế nào, nhưng Audin đã biết tỏng tất cả. Thông qua Krais, Audin biết rõ tên tu sĩ này đã bán đứng thông tin, và hắn cũng đã "bán" không ít bé gái mồ côi cho chính bản thân mình.

Bốp.

Audin vỗ nhẹ vào trán tên tu sĩ. Một cú vỗ nhẹ nhàng nhưng lòng bàn tay anh nghiền nát hộp sọ hắn. Máu tuôn ra từ thất khiếu trên khuôn mặt gã béo.

Audin căm ghét những kẻ mượn danh đức tin để làm điều xằng bậy. Trước đây, anh đã từng rất bất lực, không thể trừng phạt chúng vì sự thiếu tin tưởng của chính mình. 

'Không còn nữa. Sẽ không bao giờ nữa.'

Nhưng giờ đây anh đã khác. Bên cạnh anh là một người đã vượt qua giới hạn bản thân để tiến lên. Anh không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự thật, trước cuộc sống, trước đức tin và tín ngưỡng của mình nữa.

"Con sẽ sống, thưa Cha."

Không chối bỏ sinh mệnh mà Chúa đã ban tặng, con sẽ sống và trừng phạt kẻ thù dưới sự cho phép của Người. Con sẽ thanh trừng những kẻ đã làm vấy bẩn đức tin của con.

Đó không phải là việc dễ dàng, nếu sơ sảy, con sẽ chết như một con chó hoang bên đường. Nhưng con sẽ không chết như vậy.

Mỗi ngày là một bài học. Ngoài giáo lý, Audin còn học được nhiều điều từ những người xung quanh. Từ Encrid, và từ cả Krais.

"Khi nhìn thấy ánh sáng mà ngài đã cho tôi thấy, tôi cũng sẽ tỏa sáng theo cách của riêng mình."

Audin thầm cầu nguyện với vị đội trưởng của mình, dù không ai nghe thấy. Một lời cầu nguyện không hướng về Chúa, mà hướng về một con người. Cảm giác thật kỳ lạ, nhưng lại tự nhiên đến khó tả.

Encrid đứng nhìn cảnh tượng đó, buông xuôi dòng suy nghĩ.

'Đám khùng này.'

Anh thầm chửi thề trong bụng. Ít nhất cũng phải chừa lại cho anh vài tên để khởi động tay chân chứ.

Bọn họ hưng phấn cái nỗi gì vậy?

Ngay cả Audin bình thường chỉ đứng quan sát, bỗng dưng hành động quyết liệt, đập nát sọ tên tu sĩ rồi quay sang nhìn anh. Trong ánh mắt đó rực cháy một niềm khao khát, một ánh nhìn chứa chan sự cuồng nhiệt nóng bỏng.

'Cứ như một con gấu điên khao khát được chiến đấu vậy.'

Khoảng cách quá xa để nhìn rõ ý định nên Encrid đã hiểu lầm ánh mắt đó.

Rem thì khỏi phải nói, hắn đang tàn sát điên cuồng, Ragna cũng không chịu kém cạnh. Bình thường Ragna sẽ chỉ đứng nhìn, nhưng hôm nay cậu ta đột ngột rút kiếm.

Nhát kiếm đó ấn tượng đến kinh ngạc. Một cú chém chéo từ trên trên xuống bổ, tựa như chim ưng bổ nhào vào con mồi. Nhanh hơn bất kỳ loài chim ưng nào, nhưng hình ảnh đó lại gợi cho Encrid liên tưởng ấy.

Khi lưỡi kiếm vừa chạm điểm cuối, nó lập tức vút ngược lên.

Nơi thanh kiếm của Ragna đi qua, thanh kiếm chuẩn bị đỡ đòn của kẻ địch bỗng chốc bị xẻ thành ba khóc nằm rải rác trên mặt đất.

Ragna vung kiếm xong, nhìn vũ khí trên tay với vẻ ngưỡng mộ hiếm thấy.

"Ồ..."

Thanh kiếm này vừa ý cậu hơn mong đợi. Quả nhiên là tác phẩm của người lùn.

Encrid cũng muốn thử nghiệm kiếm kỹ mới, anh cũng đang ngứa ngáy muốn vung thanh kiếm được người lùn trao tặng, nhưng...

"Xong cả rồi."

Krais thở dài tuyên bố kết thúc.

Rem đã chém gục năm sáu đối thủ chỉ trong chớp mắt, thậm chí còn chẳng cho cây rìu rực lửa của mình cơ hội bùng cháy.

Sự chênh lệch giữa hai bên quá rõ ràng.

Thực ra, Krais luôn suy nghĩ theo hướng tiêu cực nên đã chuẩn bị quá kỹ. Dù đối phương có cả một đội cung thủ, kết quả trận chiến đã được định đoạt từ trước.

Khi Rem đang càn quét, Jaxon bước lên hạ gục một tên lính đánh thuê.

Đó là một gã trai trẻ với khuôn mặt bị hủy hoại một nửa. Hắn là một kẻ có chút danh tiếng.

"Làm ơn tha mạng, tôi sẽ làm bất cứ điều gì..."

Bất kể Jaxon đã đưa ra đề nghị gì, lời cầu xin tuyệt vọng của gã vẫn cứ tuôn ra.

"Tên này là của tôi."

Jaxon hiếm khi đưa ra yêu cầu. Encrid đã nhận được rất nhiều từ cậu ta, nên anh không thắc mắc hay dò hỏi thêm.

"Cứ tự nhiên."

Thú thật thì, chẳng ai quan tâm cả.

Dunbakel đang cảm nhận sự thay đổi trong năng lực của chính mình. Còn Teresa thì...

"Về đến nơi thì đấu tập một trận nhé."

Cô nói với vẻ nhiệt huyết khác thường, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Encrid.

"Rất sẵn lòng."

Đó là một lời đề nghị hấp dẫn, Encrid gật đầu, đưa mắt nhìn quanh nhóm người rồi thầm nghĩ.

'Đúng là lũ điên mà.'

Đó là lời cằn nhằn dành cho những đồng đội chẳng chịu chừa lại phần nào cho anh. Cuộc tấn công và phục kích đầu tiên của băng Hắc Kiếm kết thúc trong sự lãng xẹt.

Krais cho rằng đó hoàn toàn là lỗi của chúng.

'Quá là nhân từ rồi.'

Tất nhiên, từ giờ mọi chuyện sẽ chỉ còn là những kí ức xa vờ.

Chỉ cần một trong những chiến thuật của đối phương thành công, mạng sống của ai đó chắc chắn sẽ bị đe dọa.

Những suy nghĩ đen tối bay nhảy loạn xạ, và Krais bắt đầu tính đến các biện pháp đối phó tiếp theo.

Cậu còn lựa chọn nào khác đâu? Theo chân một người như Encrid ra chiến trường đồng nghĩa với việc phải đối mặt những rắc rối không thể tránh khỏi.

Đồng thời, Krais hạ quyết tâm.

'Ta sẽ không làm ăn với một phi vụ lỗ vốn.'

Mục tiêu của cậu vẫn vậy – salon của nữ quý tộc. Cậu sẽ đưa Encrid đến đó, dù chỉ là một hợp đồng ngắn hạn. Để anh tiếp khách ở đó thôi cũng khiến cậu rùng mình thích thú.

Chỉ nghĩ đến thôi cậu đã thấy sướng rơn cả người.

Cả nhóm dọn dẹp tàn dư của trận chiến. Torres và Zimmer, những người đến đón, lại chào hỏi cả nhóm lần nữa.

"Làm tốt lắm."

Encrid lên tiếng, Torres gật đầu đáp lễ.

"Lên đường bình an."

Tuyết sớm ngừng rơi, cả nhóm vội vã tiếp tục hành trình. Khi đến trạm gác biên cương, con ngựa hoang huých nhẹ vào vai Encrid.

"Gì thế?"

"À, cứ để mày đi dạo một chút chứ gì?"

"Được thôi, muốn làm gì thì làm. Tự ý vào lãnh địa nguy hiểm lắm, nên khi nào tao gọi thì phải về ngay."

"Đi đi. Ngắm nghía xung quanh cho thỏa thích."

Encrid lầm bầm với con ngựa đang nhìn chằm chằm vào mình.

Chứng kiến cảnh tượng như trốn trại này, Rem đứng bên cạnh lẩm bẩm:

"Trông như nó sắp thành tinh rồi ấy. Để hỏi Esther xem sao."

Không ai đáp lời.

Vào bên trong Border Guard, họ đi thẳng về doanh trại.

Trời đã ngả về chiều tối.

Thay vì cắm trại thêm một đêm nữa, họ quyết định đi bộ thêm một chút để được nghỉ ngơi trong nhà. Khi đến nơi thì trời đã khuya.

Đúng như dự đoán, chẳng có rắc rối nào ở cổng thành.

"Các ngài đã về!"

Một người lính quen mặt từ đội huấn luyện mở cửa phụ. Họ vui mừng khi thấy Encrid, nhưng sắc mặt lại tối sầm. Việc huấn luyện sẽ lại tiếp tục, và đám lính chẳng mong chờ điều đó chút nào.

"Ta tin là các cậu không trốn tập đâu nhỉ. Sáng mai ta sẽ kiểm tra."

Encrid là người luôn hoàn thành trách nhiệm của một thành viên trong đơn vị. Do đó, anh không quên nhiệm vụ của một đội trưởng huấn luyện.

"...Vâng."

Người lính kia chắc chắn sẽ loan cái tin "vui" này cho mọi người. Đôi má run rẩy của cậu ta đã tố cáo cái niềm vui ấy "quá tải" đến mức nào.

"Aaa, mệt chết đi được! Nghỉ ngơi thôi!"

Krais than vãn rồi đi thẳng vào doanh trại. 

Trong khi đó, ánh mắt rực lửa của Teresa vẫn không rời khỏi Encrid.

"Đấu một trận rồi đi tắm rửa nhé?"

Encrid đề nghị. Teresa gật đầu ngay tắp lự.

Hai người lao vào đấu tập, và dù Teresa có thua, cô vẫn cảm thấy rất thỏa mãn. 

Được giao đấu với một người như anh khiến cô cảm thấy việc đi theo anh thật xứng đáng. Chiến đấu với anh mang lại một cảm giác trọn vẹn kỳ lạ mà cô không thể diễn tả bằng lời.

Sáng hôm sau, Encrid báo cáo ngắn gọn với tiểu đoàn trưởng. Đêm đó, Esther – cô nàng báo hồ – cuộn tròn bên cạnh anh và ngủ ngon lành. Dù là người hay báo, cô chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ ngủ trong vòng tay Encrid.

"Bắt đầu huấn luyện nào."

Một ngày mới bắt đầu với vai trò đội trưởng huấn luyện, và sau bữa trưa...

"Có một gã tên là Gilpin đang ở bên ngoài muốn gặp ngài. Trông hắn có vẻ gấp gáp lắm."

Encrid nghiêng đầu. Gilpin muốn gì vào giờ này nhỉ?

Nghe đến cái tên đó, một sự việc trong quá khứ ùa về. Đó là khi một tên Frog ghé qua.

Khi họ ra ngoài gặp Gilpin, vị nữ đội trưởng Tiên tộc đang đứng ngay cạnh hắn ta.

"Đi đâu mà vội mà vàng, vị hôn phu của ta? Không chào hỏi gì sao?"

Nữ Đại đội trưởng trêu chọc.

The Master of Radiance | Tôi nghĩ ra cái tên hay vcl