Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11177

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 201 - 300 - Chương 252 - Tâm tư của con ngựa

Sau khi nhóm của Encrid rời đi, Torres nghe thấy một tiếng gào thét khủng bố vọng lại từ phía khu rừng.

"Chúng ta không nên gửi viện binh sao?"

Một người lính ngây ngô hỏi, Hyo-wun, một lính canh đứng gần đó, đã trả lời thay anh ta.

"Viện binh ư? Bốn người bọn họ có khi nướng chín cả một lãnh địa cho bữa sáng cũng nên."

Hyo-wun, một kiếm sĩ với lòng kiêu hãnh mạnh mẽ bắt nguồn từ gốc gác phương Bắc, nói với sự chắc chắn. Ngay cả Torres cũng đồng tình với nhận định đó.

"Kệ họ đi. Họ sẽ xử lý được thôi."

Rốt cuộc thì ai mới là người cần phải lo lắng cho ai đây?

Torres ra lệnh cho binh lính thu thập gân nhân mã và da thú còn nguyên vẹn, trong khi những xác chết còn lại bị đem đi thiêu hủy.

Chúng ta đã mất bao nhiêu người rồi?

Hàng chục người đã ngã xuống trong những trận chiến trước đó, bản thân Torres cũng suýt chết trong cuộc đụng độ đầu tiên. Zimmer cũng suýt chút nữa thì bỏ mạng.

Đó là một cuộc khủng hoảng quy mô lớn, đến mức Torres thậm chí đã cân nhắc đến việc đào ngũ.

Anh đã thẳng thắn bày tỏ nỗi lo ngại của mình:

"Thưa Chỉ huy trưởng—à không, thưa ngài—nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta tiêu tùng là cái chắc. Cố thủ trong lâu đài cũng chẳng cầm cự được bao lâu đâu."

Pháo đài có tháp canh, nhưng không có hào nước. Khi lũ nhân mã lao đến với những cây gậy gỗ khổng lồ, xé toạc cây cối để làm vũ khí, những bức tường thành đã rung chuyển dữ dội.

Nhỡ đâu viện binh không đến thì sao?

"Và nếu chúng ta bỏ thành, ngươi có giải pháp nào không?"

Lãnh chúa lâu đài đã hỏi, kèm theo một lời thách thức anh ta

Torres không có câu trả lời. Bên ngoài còn chết chóc hơn gấp bội.

Lũ sinh vật mang tên nhân mã ấy vô cùng tàn nhẫn. Lẩn tránh chúng còn khó hơn việc giữ thành.

Bị bao vây tứ phía.

Tất cả những gì họ có thể làm là gửi đi yêu cầu viện binh.

Bầy nhân mã này được dẫn dắt bởi một thủ lĩnh phi thường, gieo rắc nỗi kinh hoàng thấu xương tủy.

Khi thủ lĩnh của chúng tru lên, binh lính liền nao núng. Vài kẻ thậm chí còn sợ đến mức tè ra quần.

Vậy mà cái tình thế tuyệt vọng ấy lại được giải quyết bởi chưa đầy mười người.

Phùuu!

Tách, tách.

Giữa đống xác chết của ma thú và quái vật, có ba người thương vong.

Một người lính đã trượt chân và bị nghiền nát dưới chân ma thú. Hai người khác hăm hở muốn thể hiện sự dũng cảm của người phương Đông, đã lao lên một cách liều lĩnh và nhận lấy cái chết.

Chỉ có ba người chết.

Số lượng ma thú và quái vật bị tiêu diệt? Quá nhiều để đếm xuể. Ít nhất cũng phải hơn hai trăm con.

Đơn vị Đám điên không phải là những người duy nhất làm nên chiến thắng choáng ngợp này. Họ là mũi nhọn của cuộc tấn công, xé toạc quân địch như một lưỡi gươm độc nhất vô nhị.

Nhưng những con quái vật còn lại đã bị kết liễu bởi những người lính khác.

Bầu trời u ám, báo hiệu tuyết sắp rơi

Sau một ngày vất vả dọn dẹp chiến trường và những giấc ngủ chập chờn ngắn ngủi, Torres trong lúc đi loanh quanh, đã nhìn thấy nhóm người trở về đi qua cổng pháo đài.

Trời đang mưa phùn, sắp chuyển thành mưa tuyết khi nhiệt độ giảm xuống.

Dậy sớm để giám sát hậu quả của trận chiến, cuối cùng Torres cũng có thể mỉm cười.

Đó là một ngày đáng để tạ ơn vì đã sống sót và vui mừng trong chiến thắng.

Những người đã mang lại chiến thắng ấy giờ đã trở về.

Encrid và Đơn vị Đám điên bước vào với ánh nắng mờ ảo sau lưng.

Sức nóng của trận chiến đã tan biến từ lâu, nhưng sự hiện diện của họ vẫn mang một sức nặng khiến tất cả phải im lặng.

"Những Kẻ Diệt Ma Lạc." ai đó thì thầm, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Một người lính bên cổng lặp lại cụm từ đó to hơn, và chẳng mấy chốc đám đông hòa vào thành một tiếng hô vang dội như sấm:

"Những Kẻ Diệt Ma Lạc!"

"Đám Điên muôn năm!"

"Woohoo!"

"Họ thật tuyệt vời!"

"Dứt em đi!"

"Lạy Chúa! Cảm ơn các ngài!"

Sự nhẹ nhõm, niềm vui chiến thắng và sự ngưỡng mộ trước sức mạnh áp đảo đã hòa quyện thành một tiếng reo hò ầm ĩ.

Khi mưa phùn chuyển thành sương giá, Torres dõi theo bước chân của Encrid.

Phía sau anh là một con ngựa hoang tỏa ra thứ năng lượng kỳ lạ, và đội của anh mang theo những chiếc thùng cùng thanh glaive của tên thủ lĩnh ma lạc, thứ giờ đang nằm trong tay Rem. Nhưng tất cả những điều đó chẳng quan trọng.

Torres đứng thẳng người, khép chân lại và đặt tay lên thắt lưng chào theo nghi thức quân đội.

Cúi đầu, anh bày tỏ lòng biết ơn vì sự cứu rỗi và sự bảo vệ dành cho tòa lâu đài.

Encrid đáp lại anh chỉ bằng một cái gật đầu nhẹ trước khi bước qua.

Phía sau anh, Rem lên tiếng.

"Này, biết tay thợ rèn nào khá khẩm không?"

"Có một người lùn làm việc gần rìa khu chợ đấy."

"Tuyệt."

Rem bước tiếp, theo sau là những thành viên còn lại của đơn vị, những người chẳng mảy may để ý đến những tiếng reo hò vang vọng xung quanh.

Sự biết ơn ồn ào của đám lính tráng chẳng thể giữ chân họ lại.

---o0o---

"Họ bảo có một người lùn sao?"

Bậc thầy về luyện kim, nung chảy, chế tác và kỹ năng—được tôn vinh là hình mẫu của nghệ nhân.

Tất nhiên, không phải người lùn nào cũng là thợ rèn bậc thầy. Tộc Elf có kỹ thuật luyện kim vượt trội của riêng họ, và trong số con người cũng có những nghệ nhân xuất chúng.

Tuy nhiên, nhìn chung, người lùn nổi tiếng với kỹ năng rèn và luyện kim vượt trội và đặc biệt về căn bản.

Vì vậy, khi một người lùn lang thang vào lãnh địa của con người, điều đó tự nhiên khơi dậy sự quan tâm.

Đặc biệt là khi một thợ rèn như vậy đang rất được cần đến.

Mặc dù người lùn nổi tiếng với những yêu cầu đắt đỏ, nhưng không ai ở đây ngần ngại dốc hầu bao krona để đổi lấy vũ khí.

Thực tế, nhiều người nghĩ rằng bỏ ra chút vàng để có được một thanh kiếm chất lượng là xứng đáng.

Đối với những kẻ sống chết nhờ lưỡi gươm, một vũ khí tốt giống như có thêm một cánh tay, và bộ giáp chắc chắn là một mạng sống khác.

Ngay cả Encrid cũng cảm thấy sự thiếu vắng của một lưỡi kiếm bên hông phải.

'Có thêm một thanh kiếm nữa cũng chẳng hại gì.' anh nghĩ.

Một thanh kiếm được rèn bởi người lùn chắc chắn sẽ rất đáng để sở hữu.

Anh đã quen với việc chắp vá giáp trụ từ bất cứ thứ gì tìm được, và anh vừa mới có được một lớp áo lót làm từ da thú, quấn chặt như băng gạc.

Khi họ bước vào pháo đài, đích thân Lãnh chúa Martai đã đến để bày tỏ lòng biết ơn.

"Nhờ có các cậu cả." ông nói.

"Không cần khách sáo đâu." Encrid đáp, giữ đúng phép lịch sự.

Sau khi khuyên họ nghỉ ngơi, vị lãnh chúa rời đi.

"Ở đây chúng tôi không có phòng riêng. Chỗ này cũng cằn cỗi chẳng khác gì mấy đồn biên cương đâu." Torres nhận xét khi đi theo phía sau.

Nơi ở được chỉ định cho họ hóa ra là một căn phòng chung với tám chiếc giường đơn giản xếp thành hàng.

Đúng như Torres nói, nơi này thật hoang tàn. Ngoài những chiếc giường, chẳng có lấy một món đồ nội thất nào.

Căn phòng chẳng có mục đích nào khác ngoài việc để ngủ.

"Chúng ta buộc nó ở đây nhé?"

Một người lính thạo việc chăm sóc ngựa tiến lại gần, thận trọng quan sát con ngựa hoang.

Con ngựa khịt mũi. Nó dường như hiểu mình là chủ đề của cuộc thảo luận, lắc đầu quầy quậy.

"Cứ kệ nó đi." Encrid hờ hững nói.

Anh mang con ngựa theo chỉ vì ý thích nhất thời, và nó thực sự đã đi theo.

Chỉ có vậy thôi. Nếu con ngựa muốn rời đi, anh sẽ để nó đi.

Tất nhiên, con ngựa không có ý định rời đi.

Với dòng máu bị vấy bẩn bởi quái vật, giờ đây nó là một bán thú. Bầy đàn của nó theo bản năng sẽ xa lánh nó, cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của dòng máu quái vật.

Cũng vì lý do tương tự, nó không thể vào chuồng ngựa.

Kết quả là, con ngựa hoang buộc phải rời bỏ ngôi nhà của mình. Đó là cách duy nhất để phần còn lại của bầy đàn được sống an toàn.

Với tư cách là thủ lĩnh của bầy, đây là nghĩa vụ của nó. Nó thậm chí đã giúp tiêu diệt cái đầu lâu rực lửa như một hành động cuối cùng.

Mặc dù, nói cho đúng thì con người trước mặt nó mới là kẻ hoàn thành công việc.

Cũng giống như Encrid cảm thấy một sự gần gũi khó tả với con ngựa, con ngựa cũng cảm thấy một mối liên kết kỳ lạ với anh. Đây là thứ mà thế giới gọi là sự gắn kết.

"Làm tốt lắm. Nghỉ đ." Encrid nói.

Con ngựa hí nhẹ như thể đã hiểu.

Chứng kiến sự tương tác này, Rem im lặng nhìn chằm chằm trước khi lên tiếng.

"Này, có khi nào con đó cũng biến thành người không?"

"Không đâu." Encrid trả lời chắc nịch.

Không giống như Esther, anh biết chắc điều này theo bản năng.

"Đừng có chắc chắn thế. Ai mà ngờ được con báo lại có thể biến thành người chứ?" Rem trêu chọc, nhưng chẳng ai để ý đến hắn ta.

Trong khi dỡ đồ và phân loại những chiếc thùng, Krais đã trở về.

"Cái giống gì kia?"

Cậu ta đã bận rộn ngay cả khi ở Martai này, chạy ngược chạy xuôi với vẻ khẩn trương thường trực. Giờ đây, nhìn thấy con ngựa hoang đứng lù lù bên ngoài phòng, cậu ta không thể rời mắt khỏi nó.

"Ngựa chứ là gì." Encrid trả lời ngắn gọn.

Krais, với vẻ hoài nghi, hỏi lại, "Nó có biến thành người không đấy?"

Cậu ta không hoàn toàn vô lý—rốt cuộc thì sự biến hình của Esther đã tạo ra một tiền lệ.

"Nó là đực. Và nói cho cậu biết, nếu cậu định kiểm tra từ phía sau thì coi chừng vỡ sọ." Encrid cảnh báo.

Nếu Esther đã hung dữ, thì con ngựa hoang này còn mang trong mình máu quái vật. Nếu Krais không cẩn thận, cậu ta có thể sẽ lãnh trọn dấu móng ngựa lên ngực.

"Anh nhìn tôi giống tên Rem lắm à?" Krais vặc lại đầy phẫn nộ.

"Có ai gọi cậu là thằng ngốc đâu?"

"Ý tôi là, tôi không có đi vòng ra sau để soi dái ngựa đâu nhé." Krais làm rõ.

"Nhắc trước thôi làm gì căng thế."

Encrid nhún vai. Với một kẻ kỳ quặc như Krais, cảnh báo trước cũng chẳng thừa.

"Mấy người có nhận ra là ta đang đứng ngay đây nghe hết không thế?"

"Có."

Ngay khi Rem vừa lên tiếng phàn nàn, Krais đã bị hắn ta cốc cho một cú vào đầu.

Bốp!

"Ái!"

Xét đến cuộc trò chuyện lố bịch vừa diễn ra, Krais chấp nhận cú đánh mà không phản kháng.

Sau khi xoa đầu vài cái, câu chuyện chuyển sang hướng khác. Chính xác hơn, sự chú ý của Krais chuyển sang một thứ gì đó bên trong phòng ngay khi họ bước vào. Một mùi hương lẩn khuất trong không khí. Mùi của châu báu.

"Cái gì trong mấy cái rương kia thế?"

"Đá quý." Encrid trả lời.

Mắt Krais lập tức sáng lên đầy thích thú.

Như mọi khi, con người có một tài năng kỳ lạ là biến đôi mắt mình thành những đồng tiền vàng chỉ cần nghe nhắc đến của cải.

Mở từng chiếc rương một, Krais huýt sáo.

"Một mẻ lưới kha khá đấy."

"Cậu có thấy tay người lùn đến làng không?"

Ragna, người nãy giờ quan sát Krais kiểm tra đá quý và tiền xu, lên tiếng hỏi.

Hửm?

Ragna cũng quan tâm à? Có lẽ cậu ta đã chán ngấy việc dùng mấy thanh kiếm nhặt nhạnh rồi chăng?

Trong khi suy ngẫm về điều này, Encrid quan sát Krais trả lời, "À, tôi cũng định nhắc đến chuyện đó. Đúng là người lùn thật. Tôi chưa từng thấy người lùn nào trước đây, nhưng họ khá là... bựa xinh?"

Xinh?

Ý cậu ta là sao? Để xác nhận, anh sẽ phải tự mình đi xem.

Sau khi dành cả buổi chiều muộn để dỡ đồ và thả lỏng cơ thể bằng kỹ thuật cách ly, Encrid quyết định sẽ ghé thăm khu dân cư vào ngày mai.

Chính xác hơn, mục tiêu của anh là gặp người thợ rèn tộc người lùn.

Sau khi ăn tối, Encrid nhắm mắt lại. Đã đến lúc làm việc anh vẫn thường làm: suy ngẫm.

'Nếu mình không ném trượt lúc đầu thì sao?'

Bởi vì anh đã để tên thủ lĩnh quái vật chạy thoát, anh buộc phải đuổi theo. Trong quá trình truy đuổi, anh đã trải nghiệm một sự tập trung kỳ lạ.

Anh luôn kết hợp sự tập trung với cảm quan né tránh, nhưng khoảnh khắc anh phóng thanh kiếm vào đầu tên thủ lĩnh lại mang lại cảm giác khác biệt.

Đó có phải là Ý Chí đang hoạt động không?

Không, không phải. Giờ anh đã hiểu Ý Chí là gì.

Đó là một sức mạnh bắt nguồn từ ý chí kiên định, một sức mạnh vô hình.

Một hiện tượng bí ẩn khó giải thích bằng ngôn ngữ con người.

Mặc dù nó có vài nét tương đồng với thuật pháp hay ma pháp, nhưng đó là thứ sức mạnh giới hạn trong mỗi cá nhân.

Nó biểu hiện ở những người rèn luyện cơ thể, sử dụng vũ khí, hoặc biến nắm đấm của mình thành vũ khí.

Vậy nên, không phải.

Thứ mà Encrid cảm nhận được khi anh tấn công tên thủ lĩnh quái vật, khi anh phóng thanh kiếm vào sọ nó—là một thứ gì đó được nén chặt, dung hợp và thống nhất.

Anh đã nhìn thấy những gì mình cần làm tiếp theo, cảm giác như thể các giác quan của anh đã hòa quyện thành một dạng thức mới.

"Nó gọi là Giác Quan Thuật." anh nhớ lại lời giải thích của Jaxon trong lúc tập luyện.

Vô số buổi tập luyện với Fel, những kinh nghiệm trước đây, những hiểu biết có được qua cuộc sống, tư duy, và thậm chí cả sự khướt từ mà anh đã mài giũa thông qua Ý Chí—

Tất cả đã hội tụ để tạo nên khoảnh khắc đó.

"Không cần phải tách biệt giác quan thứ sáu và sự né tránh. Nó đơn giản là Giác Quan Thuật." Jaxon đã nói.

Cái tên Jaxon chết tiệt này.

Lời giải thích của cậu ta cũng xoắn não chẳng kém gì Rem.

Vào lúc đó, chẳng có gì là dễ hiểu cả.

Encrid nhắm mắt lại, hòa quyện các giác quan của mình. Anh bước vào cảnh giới của giác quan thứ sáu. Không phân chia chúng, các giác quan cho phép anh nghe, nhìn và cảm nhận.

Hé mở đôi mắt, anh nhìn về phía trước. Anh thấy Audin đang cầu nguyện.

"Nguyện cầu người làm theo ý Cha. Xin hãy dõi theo con chiên, để nó không lạc lối."

Một lời cầu nguyện cho Ragna sao?

Điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là Encrid cảm thấy như thể anh đã mở được con mắt thứ ba.

Dù Audin mặc áo chẽn dày và áo choàng rộng, Encrid vẫn cảm nhận được cơ thể anh ta bên dưới.

Những khối cơ bắp săn chắc, sức mạnh chực chờ bùng nổ, tư thế vững chãi ngay cả khi cầu nguyện—

Cơ thể của Audin là một thứ gì đó đã đạt đến độ hoàn hảo.

Sự giác ngộ ập đến với Encrid một cách tự nhiên. Không hề hay biết, anh khẽ hé môi, chìm đắm trong suy nghĩ.

Thông qua kỹ thuật cách ly, anh nhìn thấy một con đường mới phía trước.

Con đường được hé lộ bằng cách hòa quyện các giác quan.

"Nếu không rèn luyện cơ thể, mọi thứ đều vô nghĩa."

Mọi thứ đều bắt đầu từ cơ thể.

Đó là một sự giác ngộ bất ngờ, nhưng cũng là điều anh vốn dĩ đã luôn biết.

Khẳng định lại những gì mình đã hiểu, theo một cách nào đó, cũng là một dạng của sự thấu suốt.

Encrid quyết định hướng đi cho việc rèn luyện thể chất của mình.

Tất nhiên, anh sẽ cần sự giúp đỡ của Audin.

Rem đang quan sát khoảnh khắc giác ngộ này, lầm bầm, "Này, không phải ai đó bảo có một ngôi đền ở Martai sao?"

Bên cạnh hắn ta, Krais—đang đánh bóng một viên ngọc—trả lời, "Có chứ. Nó nhỏ hơn miếu thờ, nhưng chắc chắn có linh mục. Mặc dù tin đồn về nó không hay ho cho lắm."

"Tên kia chắc chắn là hỏng não rồi, có nên gửi hắn đến đó không?" Rem thì thầm.

Krais liếc nhìn Encrid. Với cái miệng hé mở và nước dãi chảy ra, trông anh chẳng giống người bình thường chút nào.

"Lúc nào ảnh chả thế." Krais nói.

Đây không phải lần đầu tiên họ thấy anh như vậy.

Trong khi không ai khác bận tâm lắm, Dunbakel đã đưa ra một quyết định táo bạo. Bắt chước Encrid, cô hé môi một nửa và thử chảy nước dãi.

Từ giờ trở đi, cô sẽ học hỏi và làm theo mọi thứ Encrid làm.

Như bước đầu tiên, cô định khám phá lý do tại sao anh lại cư xử như vậy bằng cách tự mình sao chép nó.

"Ta đập nát đầu cô bây giờ nhé? Sao cô lại bắt chước hắn?" Rem mắng mỏ, nhưng Dunbakel vẫn kiên định với việc chảy nước dãi.

Dunbakel bị lây bệnh điên rồi.

Cánh cửa phòng ở đang mở hé, con ngựa hoang lén nhìn vào bên trong.

Trong một khoảnh khắc, nó cân nhắc.

'Mình có nên rời khỏi chỗ này không?'

Liệu nó có nên tận dụng cơ hội này để lẻn đi?

Nó không phản ứng với lời của Encrid một cách ngẫu nhiên.

Ngay cả trước khi có máu quái vật, con ngựa này đã cực kỳ thông minh và nhạy bén.

Nó biết đây là thời điểm để quyết định.

Nếu định rời đi, thì phải là ngay bây giờ.

Con ngựa tự nhủ với lòng mình như vậy.