Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11247

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Chương 201 - 300 - Chương 248 - Thanh hãn dã mã

Tên thủ lĩnh nhân mã cắm đầu chạy. Giờ không phải lúc để bận tâm đến mấy vết thương cỏn con.

Hắn là một con quái vật đã từng nếm mùi tháo chạy đến hai lần. Có trí thông minh đồng nghĩa với việc biết khi nào cần cụp đuôi trốn chạy trước hiểm nguy.

Và đó chính xác là những gì hắn đang làm.

Thứ đầu tiên vụt qua tâm trí tên ma vật ấy là sinh vật đã khiến hắn phải bỏ chạy lần đầu tiên.

Sâu thẳm bên trong nơi mà con người gọi là "Lãnh địa Phù thủy", đủ loại sinh vật quái đản đang lẩn khuất. Tất nhiên, tên thủ lĩnh nhân mã chẳng mảy may hiểu ý nghĩa của cái tên Lãnh địa Phù thủy hay tầm quan trọng về mặt địa lý của nó.

Trong đầu hắn lúc này chỉ hiện lên hình ảnh của sinh vật đã từng đùa giỡn với hắn như món đồ chơi.

Một sinh vật với đôi tay dài ngoằng, bất cứ thứ gì lọt vào tầm với của đôi tay ấy đều bị xé nát. Kẻ sở hữu đôi tay xé xác, một con ma vật tìm thấy khoái cảm trong việc xé toạc mọi thứ ngay cả khi cái bụng đã no căng.

Rầm, rắc!

Tên thủ lĩnh dùng sức mạnh thuần túy của cơ thể húc bay những cành cây đang quật vào vai. Máu đen tuôn xối xả từ chân trước bên phải.

Cơn đau kéo tâm trí hắn trở về thực tại.

Những ký ức ùa về. Hắn đã thoát khỏi đôi tay xé xác kia, phá vỡ ranh giới và chiến đấu. Rồi hắn bị đánh bại, bị truy đuổi. Cuối cùng, hắn bị nhóm người kia lùa đến tận chốn này.

Trong đầu con quái vật chỉ lặp đi lặp lại một ý nghĩ duy nhất.

Kẻ sống sót mới là kẻ mạnh.

Phải làm gì để sống sót đây?

Bản năng thôi thúc con quái vật tiến về phía trước.

"Thu phục đàn ngựa hoang trên đồng bằng và lập nên một bầy đàn lớn hơn!"

Nếu con quái vật này từng có chút tham vọng nào, thì chính là lúc này đây.

Chính xác hơn, con quái vật đã học được điều gì đó khi tiếp xúc gần với con người. Trí thông minh của nó cho phép điều đó. Nó đã học được cách ẩn mình và tích lũy sức mạnh.

Lần này, nó còn học được cách đánh giá kẻ thù.

Dưới góc nhìn của con người, rõ ràng việc bỏ lỡ cơ hội tiêu diệt nó sẽ dẫn đến một mối đe dọa lớn hơn trong tương lai. Không, đó là một mối đe dọa hiển hiện.

Tên thủ lĩnh toan tính rằng nếu lần này sống sót, hắn sẽ thu phục toàn bộ đàn ngựa hoang trên thảo nguyên. Rồi hắn sẽ tập hợp thêm nhiều quái vật và ma thú khác.

"Sẽ rất phiền phức nếu để trượt."

Bản năng mách bảo hắn thế. Mà ngay cả khi không phải là bản năng nguyên sơ, lý trí của hắn cũng hiểu điều tương tự.

Người ta thường bảo, quái vật càng sống lâu thì càng trở nên "quái" hơn.

Điều đó nghĩa là gì?

Nghĩa là chúng sẽ trở nên xảo quyệt và hiểm độc hơn. Nếu sự tàn bạo của một con quái vật kết hợp với sự xảo trá và ác ý...

---o0o---

"Sẽ là một rắc rối khổng lồ đấy."

Trên hết, đây có thể sẽ trở thành trận chiến cuối cùng của Dunbakel.

Anh không cảm thấy tội lỗi về cái chết của cô thú nhân. Tuy nhiên, từ khoảnh khắc anh đứng ra chịu trách nhiệm cho họ, từ lúc anh chấp nhận họ dưới trướng của mình cho đến khi xuất quân, đó là trách nhiệm của anh.

Nếu anh không thu nhận họ thì đã đành, nhưng anh đã làm vậy, anh đã che chở cho họ dưới đôi cánh của mình. Và một khi đã ở dưới đôi cánh ấy, bổn phận của anh là phải gánh vác.

Cái chết trên chiến trường dĩ nhiên là trách nhiệm của mỗi cá nhân, nhưng vượt lên trên đó, nó là thứ mà một người đội trưởng phải gánh vác.

Đặc biệt là khi Dunbakel đã làm tất cả những điều này với nỗ lực cứu lấy một mạng sống.

"Tại sao cô ấy lại làm vậy?"

Nếu cô thú nhân kia còn sống, đó sẽ là câu hỏi anh muốn thốt ra ngay khi nhìn thấy cô.

Gạt phăng suy nghĩ thoáng qua ấy sang một bên, anh tập trung vào việc chạy.

Những tán lá lao vùn vụt về phía sau, rễ cây trồi lên từ mặt đất như những cái bẫy chực chờ. Mọi thứ dường như đang cố làm chậm bước chân anh.

Điều đó cũng áp dụng cho cả con quái vật nhân mã kia. Nhưng nhờ lớp da dày và cơ thể đồ sộ hơn hẳn con người, nó có thể nghiền nát các chướng ngại vật cản đường.

Đó chính xác là những gì tên thủ lĩnh đang làm. Phớt lờ hầu hết vật cản, hắn cứ thế lao đi.

Encrid đã vứt bỏ chiếc mũ giáp cản trở tầm nhìn từ trước. Mặc dù cú ném trúng vào lưng tên thủ lĩnh, nhưng hắn chẳng hề nao núng. Chiếc mũ nảy ra khỏi tấm lưng to bè mà không khiến hắn bận tâm lấy một giây.

Hắn thậm chí còn chẳng buồn giật mình. Có vẻ như hắn đã quyết tâm chạy trốn bằng mọi giá.

Tất nhiên, cú ném không đủ uy lực do anh đang phải duy trì tốc độ chạy.

"Có nên tập ném trong khi chạy không nhỉ?"

Sẽ hữu dụng trong những tình huống thế này. Nhưng đó là chuyện để sau hãy tính.

Encrid muốn tóm được hắn.

Vì trách nhiệm với cái tên Dunbakel, vì những hiểm họa chực chờ trong tương lai, anh muốn kết thúc tất cả ngay tại đây.

Với tốc độ hiện tại, chẳng mấy chốc họ sẽ thoát khỏi khu rừng. Tiếp nối sau đó là vùng đồng bằng rộng lớn và những bãi chăn thả trải dài.

Vùng đất ấy là nơi tập trung mật độ ngựa hoang cao nhất trong khu vực, đồng nghĩa với việc anh sẽ mất dấu nếu để hắn chạy đến đó.

"Mình không muốn điều đó xảy ra."

Anh không muốn bỏ lỡ con mồi này.

Đây là khoảnh khắc anh dồn toàn bộ tâm trí vào một mục tiêu duy nhất. Trong khi đôi chân vẫn sải bước, sự tập trung được kích hoạt, đồng thời mọi giác quan trở nên sắc bén tối đa.

Giác quan thứ sáu, thứ được tôi luyện qua cảm quan né tránh, cùng với trực giác của anh, cả hai đều được đánh thức bởi một mục đích độc nhất.

"Mình sẽ không để trượt mất."

Ngay khoảnh khắc anh thầm lặp lại khát khao ấy trong đầu.

Đôi mắt anh bắt gặp hình dáng một thân cây gãy dở cách đó chừng hai mươi bước, những thớ gỗ vặn vẹo lộ ra từ vết gãy.

Giác quan của anh trỗi dậy mãnh liệt, vạch ra con đường phía trước. Sự cự tuyệt mà anh cảm nhận được lúc trước đã đánh thức một chút "Ý Chí".

Cơ thể Encrid tự nhiên nương theo lộ trình đã được vạch sẵn.

Với một tiếng thịch đanh gọn, anh đạp mạnh vào một thân cây bên phải và phóng vút lên không trung. Cùng lúc đó, anh cắm phập con dao theo phương thẳng đứng vào cành cây to phía trên đầu.

Cơ thể anh được hất tung về phía trước nhờ quán tính từ tốc độ chạy đà.

Encrid buông con dao, đu người về phía trước tựa như một con vượn, tay chộp lấy cành cây tiếp theo để lấy đà phóng đi lần nữa.

Anh bay lượn qua không trung hai nhịp, rồi lộn ngược người, tung ra một đường kiếm khi đang rơi xuống.

Đó không chỉ là một động tác nhào lộn, đó là một kỹ nghệ.

Khả năng kiểm soát cơ thể có được từ quá trình huấn luyện nghiệt ngã, gần như tra tấn. Điều này dẫn đến những năng lực vận động siêu phàm, sức mạnh bùng nổ từ trái tim chứa đựng sức mạnh quái vật.

Lòng can đảm để tin tưởng vào cơ thể đã được tôi luyện và những giác quan sắc bén dự đoán từng đường đi nước bước.

Tất cả hòa quyện lại với nhau.

Mọi thứ được nén chặt vào làm một và hiện thực hóa thông qua cơ thể anh.

Nếu ai đó nhìn thấy cảnh tượng này từ bên ngoài, họ sẽ thấy anh đột ngột bật lên khi đang chạy, rồi lướt đi trên không trung, bắn ra một tia sáng chết chóc.

Tên thủ lĩnh đang chạy phía trước vừa mới thoát khỏi bìa rừng.

Hắn cảm thấy một niềm hân hoan dâng trào.

'Cắt đuôi được bọn chúng rồi!'

Ngay khi hắn vừa phá vỡ vòng vây và bước ra khỏi khu rừng, một thanh kiếm xuyên thủng hộp sọ hắn.

Thanh kiếm mà Encrid ném ra đã găm thẳng qua đầu tên thủ lĩnh.

Và ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm lún sâu vào hộp sọ, một thứ gì đó lao sầm vào bên sườn tên thủ lĩnh.

Thanh kiếm ấy tựa như một cái bóng.

Đầu Encrid tê rần, bắt đầu từ đôi mắt. Đó là cái giá của sự tập trung cực độ. Chính xác hơn, đó là kết quả của việc "Ý Chí" được kích hoạt trong cơn tập trung ấy, dù anh chẳng hề hay biết.

Dù sao thì, Encrid xoay người từ tư thế rơi tự do, thực hiện một cú cuộn mình để giảm chấn.

Tận dụng đà từ cú lộn vòng, anh dùng mắt cá chân làm điểm tựa và đứng bật dậy.

Encrid khựng lại, quỳ một chân xuống đất, ánh mắt hướng về phía tên thủ lĩnh vừa ngã gục với thanh kiếm cắm trên đầu.

Tên thủ lĩnh, với lưỡi kiếm xuyên qua sọ, đổ ập sang một bên sau khi bị một thứ gì đó húc văng đi.

Cơ thể của sinh vật đang hấp hối khẽ run rẩy. Không, hay là nó đã chết rồi?

Ánh mắt Encrid chuyển dời.

Thực thể vừa húc vào tên thủ lĩnh giờ đã lộ diện.

Híiii—!

Một con ngựa hoang xuất hiện, toàn thân tỏa ra làn hơi nước tựa như sương khói.

Làn khói ấy dường như lan tỏa từ lưng nó tựa đôi cánh, nhưng làn hơi xanh lam nhanh chóng tan biến vào hư không.

Encrid cũng đang trong tình trạng tương tự. Mồ hôi tuôn ra như suối từ cơ thể anh, và khi anh dừng lại, chúng bắt đầu bốc hơi như khói.

Một thú, một người đứng đối diện nhau trong tĩnh lặng.

Tên thủ lĩnh nhân mã ngã gục vẫn tiếp tục co giật ở một bên. Máu đen loang lổ nền đất dưới thân hắn. Cuộc đối đầu giữa người và thú diễn ra chớp nhoáng.

"Bắt được rồi hả? Ồ."

Từ phía sau, giọng nói của Rem vang lên cùng một tiếng cảm thán ngắn gọn. Hắn ta không đi một mình.

"Người anh em, bắt được rồi sao? Làm tốt lắm."

Hiếm khi thấy Audin cũng buông lời khen ngợi.

Dù chưa nhìn thấy mặt, nhưng còn có một người nữa đang tiến đến từ phía xa, tiếng cành cây gãy răng rắc báo hiệu sự hiện diện.

Jaxon di chuyển không tiếng động theo sau. Kẻ bẻ gãy cành cây, lẽo đẽo phía sau có lẽ là Teresa. Bước chân của người khổng lồ vốn chậm chạp, ngay cả với một bán khổng lồ.

"Ragna có đi theo không đấy, tiện thể hỏi luôn?"

Encrid hỏi, chỉ để chắc chắn.

"À, cái tên đó hả. Hắn ta vào cùng bọn ta nhưng rồi chạy biến đi đằng nào rồi, bảo là đi đường tắt."

Rem lầm bầm.

À, Ragna.

Encrid thầm lắc đầu ngao ngán. Cái tên này ngoại trừ việc vung kiếm ra thì đúng là hết thuốc chữa, lúc nào cũng lạc đường cho được.

"Kia là quái vật sao? Hửm?"

Audin lên tiếng hỏi. Phải chăng nhờ vào thần tính của mình mà anh ta có thể dễ dàng cảm nhận được ma thuật? Giọng điệu của anh ta pha chút tò mò, giống như một câu nghi vấn.

Có lẽ Rem cũng cảm nhận được điều gì đó nên đã xen vào cuộc trò chuyện.

"Khá là nguy hiểm đấy."

Encrid tiếp tục nói mà không rời mắt.

Anh vẫn dán chặt mắt vào đôi mắt của con ngựa hoang, thứ đang biến những giọt mồ hôi màu lam thành hơi nước.

Cơ thể nó đen tuyền, nhưng mồ hôi nhỏ giọt trên da lại ánh lên sắc xanh. Một cảnh tượng đầy mê hoặc. Làn hơi bốc lên từ mồ hôi cũng mang một sắc xanh lam huyền ảo.

Đó không phải là đặc điểm kỳ lạ duy nhất.

Đôi mắt nó mang hai màu khác biệt. Một bên xanh thẳm, bên kia đỏ rực.

Liệu có tồn tại một dị bản như thế này không, ngay cả đối với một sinh vật mang đôi mắt dị sắc? Nhất là khi một trong hai con mắt trông hệt như mắt của loài quái vật.

Encrid liếc nhìn cái xác vô hồn của tên thủ lĩnh đang co giật trên mặt đất.

'Quái vật tạo ra ma thú bằng cách nào??'

Krais sở hữu một kho tàng kiến thức hổ lốn.

"Kiến thức là thứ vũ khí phô bày một nét quyến rũ khác lạ đối với phụ nữ."

Chà, đó quả là một lý do khôn ngoan. Dù sao thì, như Krais đã nói...

"Chỉ cần lây nhiễm máu quái vật cho chúng. Một khi đã xong, não bộ của một con vật khỏe mạnh sẽ bị ma năng làm cho vấy bẩn. Đặc biệt nếu sử dụng máu của loài sinh vật sống theo bầy đàn—hiệu quả sẽ cực cao. Nếu không làm vậy, việc ra lệnh cho lũ ma thú sẽ rất khó khăn."

Đó là cách mà bầy thú được dẫn dắt.

Phương pháp tương tự có lẽ đã được sử dụng để sinh vật này điều khiển đàn ngựa. Lý do tại sao những loài động vật ăn cỏ lại bị biến thành ma thú với số lượng lớn.

'Nhưng đâu có nhiều ngựa ma đến thế ?'

Chẳng lẽ ngựa hoang ở vùng này ít đến vậy sao? Không, có vẻ không phải thế. Chẳng phải sinh vật trước mặt anh đang chứng minh điều đó sao?

"Nhìn con này xem, nó suýt thì thành công rồi, hả?"

Rem nói.

Encrid cũng nhìn thấy điều tương tự.

Lý do cho đôi mắt lệch màu, làn hơi nước tuôn ra từ cơ thể, và việc con thú lao thẳng vào anh.

Gàoooo.

Con ngựa hoang lại khịt mũi, ném cho anh một cái nhìn đầy cảnh giác. Encrid bắt lấy ánh mắt đó.

Cảm giác như con thú đang nói chuyện bằng ánh mắt.

'Ta sẽ thắng. Ta sẽ vượt qua. Ta sẽ không khuất phục trước dòng máu này.'

Đó là cảm giác của sự phản kháng, thế đứng và khí phách.

Rem dường như cũng nhận ra điều tương tự, đó là lý do tại sao hắn ta lên tiếng.

Thế nào là chịu đựng?

Kỳ lạ thay, dù chưa trải qua bao lâu, Encrid lại thấy những từ ngữ đó không hề xa lạ.

'Tại sao?'

Anh tự hỏi và nhanh chóng tìm ra câu trả lời.

Encrid nhìn thấy chính mình bên trong con ngựa hoang kia.

Một con thú bị vấy bẩn bởi máu của quái vật sẽ trở thành tay sai của quái vật.

Đó là một chân lý bất biến.

"Một thứ thú vị đấy, người anh em."

Tiếng lầm bầm của Audin vang lên.

Encrid nhìn chằm chằm vào kẻ đang chối bỏ cái chân lý bất biến ấy. Anh khóa chặt ánh mắt với nó.

Không khí đặc quánh sát khí. Thậm chí còn phảng phất mùi của một trận chiến. Sinh vật kia có những chiếc răng nanh đang mọc ra, điều bất thường đối với một con ngựa.

Encrid hồi tưởng lại quá khứ.

"Một hiệp sĩ ư? Pfft."

Có kẻ đã cười nhạo.

"Thôi nói mấy lời ngu ngốc đi. Giữ cái đầu cho tỉnh táo mà sống."

Có người đã mắng mỏ.

"Dừng lại đi. Tôi nói điều này là vì lợi ích của cậu."

Có những người đã lo lắng cho anh.

Tất cả bọn họ đều đã nhìn thấy cái chân lý bất biến, không thể lay chuyển ấy.

Encrid đứng dậy và vươn tay về phía con ngựa.

Ngay cả khi anh không ném thanh kiếm để hạ gục con quái vật, sinh vật kia cũng sẽ bị chặn lại bởi cú húc của con ngựa.

Vì thế, cứ như thể cả hai đã cùng lúc tóm được nó vậy.

"Ngươi cũng nhắm vào nó sao?"

Encrid hỏi.

Nó hẳn là một sinh vật cực kỳ thông minh.

Anh bước lại gần hơn trong khi nói.

Để con ngựa có thể chống lại dòng máu quái vật, nó đã vượt qua cái chân lý bất biến kia.

Con ngựa nhe nanh.

Grrrr.

Nó khịt mũi một lần nữa. Nó dường như sẵn sàng cắn xé bất cứ lúc nào. Với những con quái vật mà anh từng thấy, nó hoàn toàn có thể cắn đứt cổ tay anh.

Con ngựa, kẻ đang chực chờ nhe nanh, lắc đầu, buông ra một tiếng khịt mũi khác.

Ánh mắt nó dao động, liên tục chuyển đổi giữa sát ý và sự cảnh giác.

Encrid tiến về phía trước, và dù con ngựa có lùi lại, nó cũng không hề bỏ chạy.

Mọi ánh mắt, ngoại trừ tên Ragna đang lạc đường, đều đổ dồn vào Encrid và con ngựa. Chỉ có tiếng thở nặng nhọc của Teresa, người đến muộn, là có thể nghe thấy được.

Không ai nói một lời.

Cảm giác như cuộc gặp gỡ giữa những điều mới mẻ với những điều mới mẻ.

Và rồi, bàn tay Encrid chạm vào đầu con ngựa đen với bộ bờm sẫm màu.

Liệu những giọt mồ hôi trên da nó có màu xanh lam là do máu của quái thú, hay đó chỉ là trạng thái tự nhiên của nó?

Đó là một bí ẩn không lời giải đáp.

Và sinh vật nửa ma thú nửa hoang dã ấy đã không cự tuyệt cái chạm của Encrid.

Chỉ có vậy thôi.

Beast. monster thì là quái vật, còn beast k bt nên dịch là quái thú hay ma thú - ma vật đây, tại có ma vực rồi :v