Vĩnh thoái hiệp sĩ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11158

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 201 - 300 - Chương 246 - Gạt bỏ

"Chết tiệt."

Anh không vội vã, cũng chẳng việc gì phải chạy. Bước chân anh khoan thai qua cánh cổng, điềm nhiên mở nó ra tựa như thể đang nhàn nhã ngắm nhìn một đàn quái vật lao đến chứ chẳng phải tham chiến.

Phía sau anh, anh em nhà Luchi lầm lũi bám theo. Anh cả Luci miệng lẩm bẩm câu cửa miệng quen thuộc như một thói xấu khó bỏ. Gã cũng làm y hệt lúc này.

"Chết tiệt, cẩn thận đấy. Lũ khốn đó đang toan tính gì rồi."

Luchi khoác trên mình bộ giáp da nạm đinh, dây xích quấn quanh hông va vào nhau leng keng theo từng bước chân gã bám đuôi Encrid. Anh em nhà Luchi khỏe thì có khỏe, nhưng bảo là thông minh thì... chưa chắc.

"Mẹ kiếp. Tao đến đây chỉ để mua cái nỏ, thế quái nào lại kẹt cứng trong cái cuộc chiến ma lạc chết tiệt này."

Có những thứ trên đời dù có đánh cho nhừ tử cũng chẳng thể sửa được. Và thật lòng mà nói, Luchi cũng chẳng buồn sửa. Giữa một rừng lính tráng mồm mép tép nhảy, cái câu "chết tiệt" liên hồi của Luchi xem ra vẫn còn nhã nhặn chán.

"Nếu chúng ta phang nhau với đám chó mặt người kia thì lũ ngựa chết tiệt đó sẽ lao vào húc chúng ta nát bét!"

Rich, gã em trai, chêm vào một câu từ bên cạnh. Luchi lại lầm bầm một câu chửi đầy sáng tạo về "lũ ngựa chết tiệt" trong cổ họng.

"Có vẻ là vậy thật." Encrid lên tiếng, ánh mắt ghim chặt vào sự di chuyển của bầy nhân mã.

Từ trên tường thành, Encrid đã sớm nắm bắt được tình hình. Anh nghe thấy Torres đang huyên thuyên đầy phấn khích, và giờ thì thấy hắn ta chạy lon ton phía sau, háo hức muốn nhập cuộc.

'Chúng đang tư duy.'

Lũ nhân mã vốn dĩ là những kỵ binh bẩm sinh tuyệt hảo. Giờ đây số lượng của chúng đang tăng lên, tệ hơn là đã xuất hiện một kẻ mang dáng dấp của một "Tướng". Tên thủ lĩnh ma lạc trước đây chỉ là loại "Phàm", một cá thể có năng lực nhưng thiếu tố chất lãnh đạo.

Nhưng tên Tướng này thì khác.

Encrid chưa từng chạm trán loại sinh vật này bao giờ. Những con quái vật nguy hiểm cỡ đó hiếm khi cho người ta cơ hội nhìn gần, trừ khi kẻ đó đang đứng giữa vùng chiến sự đỏ lửa. Nhưng giờ đây, khi nó sừng sững ngay trước mắt, anh chỉ cần quan sát và thấu hiểu.

'Chúng chia làm ba nhóm.'

Một là đám chó mặt người và ngạ quỷ, hai là lực lượng chủ lực nhân mã, và cuối cùng là bầy ngựa ma.

Ngay lúc này, khi lũ chó mặt người và ngạ quỷ đang điên cuồng lao tới, Encrid nhận thấy đám ngựa ma đang tách ra một bên, rất có thể định đánh thọc sườn quân đội nhân loại. Vài tên nhân mã đang dẫn đầu bọn chúng, hệt như những chỉ huy đang điều binh khiển tướng.

Vậy, đây là một nước đi chiến thuật sao?

Không hẳn. Nó khá lộ liễu.

Vậy tại sao lại khó đối phó? Vấn đề không nằm ở cú húc của lũ ngựa mà. Vấn đề nằm ở tên thủ lĩnh nhân mã đang đứng bất động ở tiền tuyến, lặng lẽ quan sát.

Encrid cất tiếng, kết thúc dòng suy nghĩ trong đầu.

"Rem."

"Ta biết. Nhưng mà... chúng ta có dụ nó vào không?" Rem hỏi, hất cằm về phía tên thủ lĩnh nhân mã.

Một câu hỏi mang hàm ý liệu họ có nên đánh một cách thận trọng hay không.

"Không cần đâu." Encrid đáp gọn lỏn.

Anh đã cân nhắc việc đó khi nhảy xuống từ tường thành. Krais đã bảo cứ đánh thôi là được. Một cuộc so kè bằng sức mạnh thuần túy. Đó chính xác là điều lũ quái vật mong muốn.

Nhìn Rem lao vút lên phía trước, Encrid hít một hơi thật sâu rồi hét lớn.

"Torres! Đừng đóng cổng!"

"... Chết tiệt." Torres giật mình đến mức suýt thì khựng lại.

"Tôi tưởng màng nhĩ tôi nổ tung rồi chứ." Jaxon, người vừa đuổi kịp, bồi thêm một câu.

"Tệ đến thế cơ à?" Encrid đáp nhẹ tênh, mắt vẫn dõi theo lưỡi rìu của Rem.

Bước chân Rem nhẹ bẫng, nhưng đòn đánh thì tàn nhẫn vô cùng.

'Ra đây là bọn đã đánh thú cưng của mình sao?' Rem thầm nghĩ.

Nếu ai đó hỏi Rem có quan tâm đến Dunbakel không, gã sẽ bổ rìu vào đầu kẻ đó ngay. Thì, nếu thấy ai đó ngược đãi thú cưng trước mặt, hắn sẽ chỉ đứng nhìn, nhưng nếu thú cưng bị thương, hắn sẽ bảo vệ nó. Sau khi mọi chuyện xong xuôi, hắn sẽ quay sang mắng kẻ đã làm thú cưng bị đau.

"Muốn chơi với tao à, hả?"

Đó là tâm trạng của hắn lúc này. Lũ chó mặt người lao vào hắn dường như đã mất đi nửa phần lý trí. Nhưng Rem đếch quan tâm. Hắn nhìn thấy những đôi mắt đỏ ngầu không còn biết sợ là gì, nghe thấy tiếng rên rỉ điên loạn của chúng.

Khi chúng lại gần, Rem bắt chéo tay trước ngực. Hắn gồng cơ bắp cuồn cuộn rồi vung mạnh rìu. Hai cánh tay đang chéo nhau bung ra, lưỡi rìu xé gió rít lên, chém xuống không chút do dự.

Quỹ đạo của lưỡi rìu ngọt xớt lướt qua đầu và thân mình của lũ ngạ quỷ và chó mặt người.

Với một tiếng "Rắc" giòn tan, lưỡi rìu chẻ đôi chúng như chẻ củi khô.

Máu đen bắn tung tóe quanh người hắn, tựa như mực thẫm trào ra từ một chiếc bình vỡ nát. Những con mắt đỏ ngầu lồi ra, hàm răng sắc nhọn vỡ vụn. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên khi rìu nghiền nát cơ thể và cắt lìa tứ chi.

Không khí đặc quánh mùi máu tanh, xoay vần như cơn mưa trong gió bão.

"Vui vẻ chút nào."

Rem lầm bầm, rồi bắt đầu vung rìu theo chiều dọc. Mỗi cú bổ xuống là một cái đầu chó hoặc ngạ quỷ bay lên trời. Vung lên, rồi bổ xuống. Lên, rồi xuống.

Hắn xoay gót, và một lần nữa, đầu và tay chân kẻ thù lại bay vèo qua đầu.

Còn nói gì được nữa đây?

Rem vẫn cứ là Rem.

"Mẹ kiếp."

Một cựu binh người Martai đứng quan sát từ phía sau chửi thầm khi chứng kiến cảnh tượng đó.

"Chúng ta thực sự định đánh nhau với mấy thứ này sao?"

Khó mà tin nổi dù đang tận mắt chứng kiến. Cảm giác như một chuỗi những sự kiện hoang đường liên tiếp xảy ra. Đến một lúc nào đó, người ta chẳng còn nhìn thấy lưỡi rìu của Rem đâu nữa, chỉ thấy những con quái vật bị xé xác, bị chặt đứt lìa văng đi tứ phía.

Trong nháy mắt, hơn hai mươi con quái vật đã bị xé nát, phân thây và nổ tung. Rem cứ như thể có tám cái tay, chuyển động của hắn mượt mà không một nhịp ngắt quãng. Đôi chân hắn cũng chưa từng dừng lại. Chẳng mấy chốc, hắn đã tách xa khỏi đội hình quân ta, lao thẳng vào giữa bầy chó mặt người để gieo rắc sự hỗn loạn kinh hoàng.

Tiếng gào thét của lũ quái vật vang vọng khắp không gian. Một người lính gần đó thì thầm đầy kinh hãi: "Hắn đánh cứ như quái vật ấy."

"Định đứng đó mà nhìn à?" Zimmer hét lên từ phía sau.

Hắn cũng hoảng hốt chẳng kém. Dù hắn không coi Encrid là con quái vật duy nhất, nhưng chẳng ai ngờ được cái tên Rem cầm rìu kia lại "quái vật" đến mức này.

Bất thình lình, một con Harpy rít lên chói tai và lượn vòng trên không trung, một trong số những sinh vật đã gây ra vô số thương vong mấy ngày qua. Zimmer, bước đi tập tễnh, trừng mắt nhìn lên trời và hét: "Bắn!"

Vài cung thủ lành nghề lập tức buông tên, nhưng vô ích. Chỉ có vài mũi tên trúng đích, lớp da dày của con Harpy cũng hất văng hầu hết số đó. Rồi một con Harpy lao xuống.

Mắt Zimmer bắt trọn cú bổ nhào của con quái điểu về phía Rem, người vẫn đang tả xung hữu đột giữa bầy chó.

"Cẩn thận!" Zimmer gào lên, tay lăm lăm ngọn giáo định ném.

'Cái quái gì thế kia?'

Zimmer không thể khép miệng lại sau những gì hắn thấy tiếp theo.

Con Harpy lao xuống, và Rem - người đang bị vây đánh tứ phía - khựng lại trong tích tắc, chống một tay xuống đất rồi tung người đá vút lên không trung với hai chân bắt chéo.

Cú đá trúng ngay chóc vào đầu con Harpy.

Bùm!

Đầu con quái vật nổ tung, máu đen bắn vung vãi khắp bốn phương tám hướng. Xác con Harpy lăn lóc, đè nát vài con chó mặt người đang ngơ ngác bên dưới.

"Ugh!"

Một con chó mặt người kêu lên khi bị cái xác đè bẹp, nhưng Rem đã nhanh chóng lấy lại thăng bằng và sút thẳng vào đầu con chó đang mắc kẹt đó.

Bùm!

Sức mạnh và độ chính xác trong từng chuyển động thật đáng sợ. Làm thế quái nào hắn thực hiện được những chiêu thức đó? Zimmer thầm cảm thấy may mắn vì mình không phải là người đang đối đầu với gã.

Nhưng chưa kịp định thần, mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng vó ngựa nện xuống đất đều đặn báo hiệu sự bắt đầu của một chiến thuật quen thuộc. Lũ chó mặt người bị ném ra trước làm bia thịt, còn lũ ngựa ma lao theo ngay sau lưng.

Dẫn đầu cuộc càn quét là ba tên nhân mã, tay lăm lăm những cây gậy gỗ thô kệch. Trông thì sơ sài như mấy cành cây lớn vơ tạm trong rừng, nhưng sức đe dọa thì không đùa được. Một cú vụt từ chúng dư sức nghiền nát hộp sọ của một người lính thường.

"Giữ vững đội hình!" Zimmer hét lớn, ý thức được rằng trận chiến đã leo thang.

Dù mọi thứ bắt đầu khá bất ngờ, nhưng giờ thì rõ ràng phải hành động ngay lập tức. Zimmer không nghĩ họ sẽ thua.

'Lũ điên.'

Hắn cho rằng bọn họ tự tin vào khả năng của mình nên mới dám mạo hiểm như vậy. Hơn hết, sau khi tận mắt chứng kiến sức mạnh của họ, hắn không thể tưởng tượng nổi cảnh Rem chết chỉ vì một cú cắn của con chó ghẻ nào đó.

Giờ thì, phần còn lại của đơn vị chỉ việc giữ vững vị trí, giết và làm bị thương đám chó mặt người cùng ngạ quỷ, đẩy lùi lũ sói đang tấn công.

Đúng như Zimmer mong đợi, Encrid ra lệnh cho Audin chặn đứng đợt càn quét.

"Chặn chúng lại, Audin, Teresa."

"Rõ rồi, người anh em. Chúng tôi sẽ đánh cho chúng vỡ mông." Audin đáp lời. Không nói không rằng, Teresa lẳng lặng theo sau gã.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng gầm rú của lũ ngựa ma xé toạc không gian, hòa cùng tiếng vó ngựa nện rầm rập. Đây không phải là một cuộc tấn công thông thường, đây là cú húc của quái vật, không phải con người. Đơn vị vệ binh biên cương và lính chính quy Martaian gồng mình, nghiến răng chuẩn bị đón đỡ.

'Mẹ kiếp, chúng lại đến nữa rồi.'

Họ cần phải chặn chúng lại. Giữa tình thế đó, hai bóng người to lớn bước lên chắn lối. Một người lính phòng thủ nhận ra Audin.

"Một tu sĩ ư?"

"Chỉ vì cái gì đó thốt ra từ mồm anh không có nghĩa nó là sự thật. Đó là danh hiệu của tôi sao, người anh em?" Audin đáp mà chẳng thèm ngoái đầu lại.

Người lính ngỡ ngàng, ấn tượng trước thính giác nhạy bén của Audin. Khi hai bóng người đồ sộ ấy chặn đứng lối đi, một cảm giác yên tâm kỳ lạ len lỏi. Với vóc dáng sừng sững đó, thật khó mà không cảm thấy được che chở.

Nhưng còn người phụ nữ kia thì sao?

Khung xương khổng lồ của cô ta trông chẳng giống người chút nào, và ngay cả khi đứng cạnh Audin, đầu và vai cô ta vẫn nhô cao sừng sững, tạo cảm giác như một bức tường thành bất di bất dịch.

"Di chuyển sang phải." Audin nói, giọng bình thản.

"Hiểu rồi." Teresa đáp ngắn lỏn.

Với vóc dáng to lớn và những tấm khiên dựng lên, họ tạo thành một đội hình hoàn hảo, sẵn sàng chặn đứng cú húc. Liệu họ có thể thực sự cản được đà lao của lũ ngựa chỉ với những tấm khiên đó?

Tiếng sấm rền ngày một lớn.

Cú lao của lũ ngựa ma nhanh đến đáng sợ. Khoảnh khắc chúng lọt vào tầm mắt cũng là lúc chúng đã ập đến ngay trước mặt. Không còn thời gian để suy nghĩ về kích thước của chúng nữa. Một người lính vội phóng ngọn giáo ngay trước khi quái vật chạm vào họ.

Ngọn giáo được phóng đi bằng tất cả sức lực, cắm phập vào đầu một con ngựa ma.

Bộp!

Một con ngã gục, hy vọng kéo theo vài con khác ngã theo, nhưng lũ còn lại nhanh chóng nhảy qua xác đồng loại một cách điêu luyện. Tốc độ phản xạ của chúng thật kinh hoàng.

Rồi, cây chùy của tên nhân mã dẫn đầu giáng mạnh vào tấm khiên của người đeo mặt nạ vạm vỡ

Keng!

Lính phòng thủ không thể hiểu ngay chuyện gì vừa xảy ra.

Tên nhân mã sau khi đập vào khiên liều mất đà lảo đảo sang một bên, suýt ngã sấp mặt. Trong khoảnh khắc đó, nhân vật đeo mặt nạ thản nhiên vung kiếm chém xuống đầu con quái vật đang lao tới.

Chưa hết. Ngay khi thu kiếm về, người đó ép chặt tấm khiên vào người và húc văng con quái vật sang một bên. Đó là một chuỗi chuyển động lặp đi lặp lại và có hệ thống: Húc con quái sang phải, vung kiếm, rồi đẩy lùi nó.

"Cái gì thế kia?"

Sức mạnh đó ít nhất cũng phải ngang ngửa một Hiệ sĩ trung cấp. Ngay cả khi không có 'Ý Chí', người thừa hưởng dòng máu lai khổng lồ vẫn chiến đấu đầy chuẩn xác. Thực tế, Encrid thậm chí còn chưa giải phóng toàn bộ năng lực của Teresa. Chính nhờ gặp Encrid, Teresa mới tìm thấy niềm vui trong việc cầm kiếm và chiến đấu.

Teresa nguyên bản vốn xứng đáng với biệt danh của người khổng lồ. Cô là một con quái thú máu nóng, một cách gọi khác của tộc khổng lồ.

"Hàaa!"

Một tiếng hét khàn đục vang lên khi con quái vật đâm sầm vào khiên của cô, bị đánh bật sang bên, loạng choạng lùi lại. Cô đứng vững như bàn thạch, gạt phăng cú đánh bằng khiên trong khi chân trượt nhẹ về phía sau. Bất chấp lực tác động, tay cô vẫn không gãy, thế đứng cũng chẳng lung lay. Cô chịu đựng cú húc của con quái vật bằng sức mạnh thuần túy.

"Cánh cổng thiên đường mở ra rồi!"

Màn trình diễn của cô thật đáng kinh ngạc, nhưng hình ảnh của gã cuồng tín kia còn ấn tượng hơn gấp bội. Cơ thể tưởng chừng như chậm chạp, cục mịch ấy bỗng bay vút lên không trung.

Hắn nhảy lên và đáp xuống lưng một con quái vật đang lao tới, giáng thẳng cây chùy xuống đầu nó.

Bốp!

Con quái vật rú lên một tiếng ngắn ngủi trước khi chết ngắc, gã cuồng tín nhảy khỏi cái xác, thọc thẳng cây chùy vào đầu một con khác đang lao đến.

Bốp! Rắc!

Cú va chạm giật tung hộp sọ và xương sống con quái vật ra khỏi cơ thể, khiến những mảnh vụn bay tung tóe trong không trung, máu phun như mưa. Gã cuồng tín di chuyển giữa bầy quái vật đang lao tới, vung chùy không ngừng nghỉ. Thay vì chỉ chặn đòn, bọn họ đang chủ động tàn sát.

Đồng thời, họ có ý định đẩy lùi cánh trái của đợt tấn công. Dù vài con quái vật đã xoay sở đánh trúng quân ta, nhưng so với ba ngày chiến đấu ròng rã trước đó, những đòn tấn công mới này bỗng trở nên khá tầm thường.

"Giờ là lúc để đứng nhìn à?" một giọng nói vang lên.

Quay lại, Encrid thấy một người lính tóc đỏ nâu, đội mũ sắt tròn. Là một thành viên của đơn vị Đám điên. Dưới chân cậu ta, một tên nhân mã nằm sõng soài trên vũng máu, kẻ vừa bị đánh bật ra lúc nãy. Sinh vật này với khả năng thăng bằng đáng nể đã cố gượng dậy, nhưng một lưỡi kiếm đã kịp xuyên qua cổ nó và rút ra nhanh gọn.

"Đánh đi. Đó là việc của mấy người." Jaxon nói, lựa chọn những từ ngữ thích hợp nhất.

"Phản công!"

Tiếng hét của Torres vang vọng từ phía sau. Hai con quái vật khổng lồ xé toạc đội hình tấn công, làm tan tác bầy ngựa ma Không còn thời gian để chần chừ quan sát nữa.

"Bắn!"

Lao lên cùng lúc thì hơi nguy hiểm, nhưng nếu sườn địch đã lộ ra thì sao

Chẳng có con quái nào dễ xơi hơn một con quái bị hở sườn. Cung tên, nỏ, súng cao su đồng loạt nhả đạn. Tên bay vùn vụt, đá rít trong gió, và may mắn thay, một mũi tên xuyên thẳng vào mắt một con quái vật.

Encrid bao quát tình hình, vận dụng mọi giác quan.

'Khi nào nó sẽ đến?'

Anh tập trung vào kẻ ở phía trước, cố gắng nhắm vào mục tiêu. Không phải nó là kẻ sẽ kết thúc cuộc chiến này à? Dù mọi chuyện chưa đến mức quá tệ, nhưng cổng thành đã mở toang, và một cuộc ẩu đả hỗn loạn đã nổ ra.

Tên thủ lĩnh của lũ quái vật không có ý định rút lui. Quan trọng nhất, sinh vật đó vẫn chưa bộc lộ "sát khí" khiến nó trở nên nguy hiểm đến vậy.

Sự mong chờ của Encrid nhanh chóng trở thành hiện thực.

"Kyoo-yoo-ot!"

Lực lượng chủ lực của kẻ thù, lũ nhân mã tràn lên trong đợt sóng thứ ba. Chiến thuật của lũ quái vật là tấn công ba đợt. Đợt một thu hút sự chú ý, đợt hai gây sát thương, và đợt ba nghiền nát kẻ thù. Đơn giản, nhưng hiệu quả nếu chênh lệch sức mạnh là rõ ràng.

Không thể cản phá đợt thứ 3 lao tới. Encrid rút kiếm bước lên phía trước. Vị trí của anh luôn là điểm giao nhau giữa trung tâm quân ta và lực lượng chủ lực của địch. Ragna đứng bên cạnh anh.

"Sát khí của con quái thú này thật áp đảo."

Khác với những người lính đang nao núng trước lũ quái vật đang đến gần, giọng Ragna vẫn trầm ổn và sắc lạnh, cắt ngang tiếng móng ngựa rầm rập đang bị bóp nghẹt bởi không khí căng thẳng.

"Ừ." Encrid đáp.

Rồi, tên thủ lĩnh Nhân mã, tay lăm lăm thanh đao dài, gầm lên và lao thẳng về phía họ.

"Kiiaa!"

Encrid cảm nhận được một luồng sức mạnh, một thứ gì đó mãnh liệt ập đến. Nó giống như ánh mắt của con mèo đang vờn con chuột trong bẫy. Một luồng sát khí lạnh lẽo bao trùm cơ thể anh, áp đảo những người lính xung quanh. Áp lực và sát khí gieo rắc nỗi sợ hãi về cái chết lan tỏa khắp khu vực.

Nhưng Encrid gạt bỏ tất cả.