Jaxon lặng lẽ tách khỏi tầm mắt Jebikal, tan vào hư không. Chẳng cần phải thông báo riêng cho bất kỳ ai.
'Cái đồ man rợ đó.'
Mỗi lần Jaxon biến mất, Jebikal dường như đều đánh hơi được chuyển động của cậu. Dù một phần là do cố ý, một dấu vết để lại cho hắn phát hiện, nhưng điều đó vẫn chứng tỏ sự nhạy bén đáng gờm của tên khốn đó.
Không một tiếng động, chẳng một dấu vết hữu hình.
Trườn mình qua bụi rậm, Jaxon di chuyển sắc sảo đến độ ngọn cỏ dưới chân gã khẽ khàng lay động, tựa hồ chỉ vừa có một cánh ong đáp xuống.
Vận dụng hết kỹ năng của mình, việc qua mặt tên đần Jebikal dễ như trở bàn tay.
Cứ thế, Jaxon xâm nhập vào khu vực giam giữ con tin.
Một khi đã khuất dạng, tốc độ di chuyển thần tốc của cậu đã được đền đáp.
'Đây đâu phải loại việc mình làm miễn phí.'
Cậu chẳng được ai thuê làm việc này, dù là qua bang hội hay cá nhân. Chẳng lẽ cậu đang nai lưng ra làm không công sao?
Thoáng nghi ngờ vừa dấy lên đã vội tan biến vào không khí.
Cơ thể cậu tự chuyển động theo bản năng.
Đó là một cảm giác xa lạ, dẫu rằng chẳng hề khó chịu.
Rốt cuộc thì hiện tại cậu cũng là thành viên của Đại Đội Điên Loạn kia mà.
Bước vào căn chòi bỏ hoang, một giọng nói đón chào cậu.
"Sao anh vào được—?"
Bell nhận ra Jaxon, thốt lên đầy thắc mắc.
"Dễ ợt."
Jaxon đáp cộc lốc, rồi vung dao cắt phăng dây trói cổ tay và cổ chân Bell.
Chỉ với vài đường dao lả lướt nữa, toàn bộ con tin đã được giải phóng trong chớp mắt.
Jaxon dẫn họ ra phía sau căn chòi, hướng về phía nhà kho nhỏ.
Một nơi chật hẹp và kín mít, tại sao lại vào đó?
Khi sự nghi hoặc dâng đầy trong mắt họ, Bell, người vào đầu tiên, hỏi: "Anh định phá tường à?"
Jaxon lẳng lặng chỉ ra ngoài.
Thay vì đi cửa chính, cậu đã khoét một lối thoát mới ngay sau lưng chòi bằng lưỡi dao của mình.
Về bản chất, đó là một cánh "cửa sau".
Việc cắt xuyên qua bức tường gỗ dễ dàng như cắt bơ là nhờ món vũ khí ma thuật độc đáo của cậu, nhưng chẳng việc gì phải giải thích. Cậu đâu có nghĩa vụ phải trả lời mấy câu hỏi ngớ ngẩn đó.
Jaxon đã làm xong phần việc của mình.
"Biến đi."
Cậu vốn chẳng mong đợi kẻ thù giữ lời hứa, nên cậu tự mình ra tay. Việc tống khứ đám người này đi cũng sẽ giúp ích cho vị đội trưởng lập dị kia.
Mấu chốt bây giờ là không được để bị phát hiện.
Nếu lộ, người phụ nữ đang bị kìm kẹp trong tay tên đàn ông có nụ cười nhếch mép khó ưa kia có thể sẽ mất mạng.
'Đội trưởng đã thề sẽ bảo vệ cô ta.'
Vậy nên cậu sẽ giúp hiện thực hóa điều đó.
Jaxon không khỏi nghĩ rằng chuyện này thật chẳng giống cậu chút nào.
'Cứu người thay vì giết chóc sao?'
Thật trớ trêu và kệch cỡm với một kẻ như cậu.
Lại còn không một đồng xu dính túi nữa chứ.
Nhưng đó là điều Đội trưởng của cậu mong muốn.
Sau khi đảm bảo toàn bộ con tin đã thoát, Jaxon ghé mắt qua cửa sổ để đánh giá tình hình trận chiến.
---o0o---
Một người khổng lồ lao tới, kèm theo một lưỡi kiếm uốn lượn như rắn độc chồm về phía lưng Encrid. Encrid di chuyển ngay trong đường tơ kẽ tóc, và đó là lúc Jaxon bắt được hình ảnh của anh.
Encrid đặt tay trái lên tấm khiên đang lao tới, giải phóng Trái im quái thú trong một đợt bùng nổ dữ dội.
Thay vì kháng cự trực diện, anh điều hướng lực sang một bên.
Đà lao bị lệch đi, và ngay lập tức, một lưỡi kiếm khổng lồ giáng xuống theo phương thẳng đứng, đòn tấn công bồi thêm của nữ khổng lồ lai. Cú húc khiên chỉ là khúc dạo đầu.
Đồng thời, một cú đâm sắc lẹm xé gió từ phía sau.
Encrid gạt khiên, chặn đứng thanh kiếm rắn bằng giáp vai, rồi xoay chuyển thế đứng, lùi chân phải về sau.
Đó là kỹ thuật chuyển hướng lực, thứ mà Audin đã truyền dạy cho anh.
Di chuyển uyển chuyển như dòng nước, anh vung kiếm ngược lên. Chạm trán với thanh kiếm đang bổ xuống, anh thả lỏng một nửa sức lực, để lực va chạm trôi tuột đi.
Đó là một cú gạt mềm mại, sự ứng dụng của Cảm quan lẩn tránh đã được mài giũa qua khổ luyện không ngừng.
Tất cả diễn ra chỉ trong nửa hơi thở.
Bộp. Keng. Choang! Xoẹt!
Anh điều hướng khiên, đỡ kiếm rắn bằng vai và gạt phăng lưỡi đao bổ xuống.
Tia lửa bắn tung tóe, nhưng chấn động để lại chẳng đáng kể, giữ cho anh đủ sức lực cho nước đi tiếp theo.
Kết thúc chuỗi chuyển động, Encrid đá mạnh vào ống quyển nữ khổng lồ lai bằng mũi giày.
Crack!
Nữ khổng lồ chịu đựng cơn đau, vung khiên như một chiếc chùy.
Cùng lúc đó, thanh kiếm rắn lại nhắm vào lưng anh lần nữa.
Encrid bình thản gạt, đỡ, và lại điều hướng.
Những chuyển động tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc cơ bản, nhưng lại liền mạch đến không tưởng.
"Làm thế quái nào được?"
Trong khi tâm trí Jebikal quay cuồng với những câu hỏi, nữ khổng lồ lai lại không hề nghi hoặc.
Trong khoảnh khắc ấy, cô đã thấu hiểu những chuyển động của Encrid.
'Nhanh hơn, mạnh hơn, linh hoạt hơn.'
Nếu một người có thể vượt tốc đối thủ, đoán trước đường đi nước bước và sở hữu sức mạnh vượt trội, thì những chuyển động như vậy hoàn toàn khả thi.
'Ah....'
Kỹ thuật của cô đang bị đọc vị. Nữ khổng lồ lai suýt chút nữa đã say trong cảm giác phấn khích của trận chiến, nhưng cô không cho phép mình gục ngã.
"Ăn cái này đi!"
Tiếng hét của Jebikal vang lên từ phía sau.
Ssssssshh!
Một con tin mặt cắt không còn giọt máu bị ném vút qua không trung, kinh hãi đến mức không thốt nên lời.
Một sinh thể nhắm thẳng vào Encrid. Đó không phải thứ anh có thể dễ dàng gạt đi, mà là một loại vũ khí cực kì phiền toái.
Tà váy của cô ấy ướt đẫm, hẳn là do nỗi kinh hoàng khủng khiếp đó.
Thời gian như ngưng đọng. Ánh mắt Encrid chuyển từ con tin sang Jebikal.
Trong khi đó, thanh kiếm rắn trườn tới mắt cá chân anh.
Cả cơ thể Encrid xoay chuyển.
Nữ khổng lồ lai thủ thế, chuẩn bị tấn công bằng khiên hoặc kiếm.
Chẳng phải đó là mục đích của việc chọn vị trí này sao?
Tại sao trận chiến lại được dàn dựng với Encrid là trung tâm?
Dù bọn họ đã bị cái lưỡi xảo quyệt kia dắt mũi, tất cả chỉ vì khoảnh khắc này.
Vậy mà, tay cô từ chối cử động.
Encrid đáp trả thanh kiếm rắn đang lao tới bằng một cú đá sắc bén.
Một tiếng tách vang lên khi đầu mũi giày của anh bị gọt phăng, nhưng những ngón chân vẫn an toàn.
Con tin đang bay được đỡ lấy một cách nhẹ nhàng.
Với động tác khéo léo, anh hấp thụ trọng lượng bằng đầu gối, xoay người để phân tán lực đà.
Nếu đây là cuộc thi đỡ người bay, chắc chắn anh đã ẵm huy chương vàng.
"Cô ổn chứ?"
Câu hỏi của Encrid hướng về Juri, cô gái làm mứt cam. Cô vẫn chưa thể nói nên lời, toàn thân run rẩy dữ dội.
"Tôi không làm được."
Giọng nói khàn đặc từ phía sau vang lên, là của nữ khổng lồ lai.
"Vậy sao?"
Encrid liếc nhìn ra sau, đáp lại đầy hờ hững.
"Phải, tôi không thể."
Cô gật đầu.
Đây không phải kiểu chiến đấu mà cô mong muốn. Đây không phải đối thủ mà cô nên giết. Dù mệnh lệnh là vậy, đôi tay cô vẫn cự tuyệt hành động.
'Thế này là không đúng.'
Lý trí cô chối bỏ, trái tim đang không ngừng ngăn đôi tay này lại.
Dù biết mọi sự chẳng nên như thế, nhưng cô đơn giản là không thể xuống tay.
Nữ khổng lồ lai bỏ cuộc.
Không ai hay biết, điều này đồng nghĩa với việc từ bỏ mạng sống.
Về cơ bản, đó là tự sát.
Dẫu vậy—
'Chắc mình sẽ không hối hận đâu.'
Cô nghĩ thầm khi buông thõng đôi tay, rũ bỏ mọi ý định chiến đấu.
"Con đàn bà điên này!"
Jebikal gào lên từ phía sau. Không đợi câu trả lời, hắn phi thân lao đi.
Hắn định đi đâu?
Thẳng tới căn chòi nơi giam giữ con tin. Tốc độ của hắn thật đáng nể, nhưng Encrid có thừa cách để ngăn hắn lại.
Anh có thể phi dao hoặc lao theo. Kể cả không chặn đứng được hoàn toàn, anh cũng có thể cầm chân hắn đủ lâu. May mắn thì hắn còn chẳng chạm được tới cửa chòi.
Nhưng không cần thiết.
Jebikal giật tung cửa chòi. Encrid lặng lẽ dõi theo hành động của hắn.
Hình ảnh thanh kiếm rắn loang loáng hiện về trong tâm trí anh.
'Mũi giày của mình bị cắt.'
Anh đã định gạt nó đi sau khi né, nhưng lưỡi kiếm đã uốn lượn khó lường vào giây phút cuối cùng.
Phải khắc chế thứ này thế nào trong tương lai đây?
Bảy phương án khả thi hiện lên trong đầu. Kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng giờ đây nở rộ, khắc sâu vào da thịt.
Fel có thể là người cài chiếc cúc áo cuối cùng, nhưng những chiếc cúc khác đã được cài chắc chắn từ lâu. Và khi một chiếc cúc không thể cài, anh đã tự tay khâu nó lại, hoặc thậm chí chế tác ra một cái mới.
Chẳng cần phải cảm ơn Fel làm gì.
"...Mẹ kiếp."
Jebikal lầm bầm.
Chửi thề cũng là lẽ thường tình thôi.
Căn chòi tất nhiên trống rỗng.
'Bởi vì Jaxon đã ở đây.'
Encrid đã lường trước điều này. Còn Jebikal thì rõ ràng là không.
"Ngạc nhiên chưa?"
Encrid hỏi khi bắt đầu hạ con tin trên tay xuống.
Nữ khổng lồ lai vươn tay ra.
"Tôi sẽ không làm hại cô ấy."
Không chỉ ngừng tấn công, cô còn sẽ không làm hại con tin.
Đó là lẽ tự nhiên.
Encrid trao người phụ nữ cho nữ khổng lồ lai, ả nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.
Rồi Encrid bước về phía Jebikal.
Chậm rãi, vững chãi.
Mặt đất sũng nước mưa lép nhép dưới mỗi bước chân.
Bùn đất ẩm ướt bám chặt vào đế giày anh, âm thanh ấy thu hút sự chú ý của Jebikal.
"Mày lén đưa con tin ra ngoài sao? Thằng láo chó!"
Nhìn kìa—cái sự trơ trẽn của hắn sánh ngang với Rem luôn rồi.
Đâm sau lưng người khác rồi gọi họ là kẻ dối trá sao?
"Da mặt ngươi cũng dày thật đấy."
Encrid chẳng còn tâm trạng nào để mỉm cười.
Jebikal nắm chặt thanh kiếm thường trong một tay và thanh kiếm rắn lủng lẳng ở tay kia thủ thế.
Encrid nâng kiếm ra sau đầu, tay còn lại đặt hờ bên tai phải.
Đó là sát chiêu kiếm thế của Trọng kiếm—Thế Nộ Hỏa.
"Để chém gục sư tử đang lao tới hay phách đôi thép cứng bất khuất."
Lời của Ragna vang lên trong tâm trí, và thế kiếm đến với anh như một lẽ tự nhiên.
Nếu thanh kiếm rắn kia phiền toái, thì phải xử lý thế nào? Nếu nó quật ngược lại sau khi bị gạt đi? Câu trả lời thật đơn giản: chém đứt tất cả.
'Trên đời này chẳng có gì là không thể cắt đứt. Nếu ta không cắt được thứ gì đó, là do ta thiếu kỹ năng—hoặc thiếu công cụ phù hợp.'
Đó là những gì Ragna đã nói.
Tên lười biếng điên rồ ấy, nhưng thiên phú của hắn là điều không thể phủ nhận. Học kiếm thuật từ hắn quả là một may mắn.
"Này, tao sẽ giết mày."
Jebikal vừa nói vừa thả rơi thanh kiếm nguyên vẹn xuống đất với một tiếng keng sắc lạnh.
Giết mình ư? Bằng cách nào?
Sự tự tin của Encrid không phải là ngạo mạn.
Jebikal không phải đối thủ của anh.
Ngay cả trước khi gặp Fel, Encrid đã có thể xử lý hắn.
Nếu anh quyết tâm chịu thương tích, anh đã có thể giết hắn ngay lúc đó.
Tất nhiên, đó là trước khi Jebikal dùng đến thanh kiếm rắn.
Còn bây giờ?
Anh sẽ không thua. Anh có thể cắt đứt nó. Anh sẽ cắt đứt nó.
Quyết tâm lặp đi lặp lại này gieo một hạt giống nhỏ vào trái tim Encrid.
Đó là một luồng năng lượng vô hình sinh ra từ sự khước từ thất bại. Dù chưa nảy mầm, hạt giống ấy chắc chắn đã được gieo xuống.
"Tới đi."
Anh nói.
"Được thôi, thằng khốn."
Jebikal bị dồn vào đường cùng, thò tay vào trong áo khoác.
Đạn thuật? Hắn định ném thứ gì đó sao?
Dự đoán của Encrid đã lệch. Thứ Jebikal lôi ra là một cuộn giấy.
Đó là một công cụ, một tạo vật mà Encrid chưa từng thấy trong đời.
Đó là một cuộn phép, món đồ cực kỳ hiếm có.
Ra là thế, thứ lưu trữ một câu thần chú để kích hoạt vào khoảnh khắc nguy cấp.
Ma thuật thật bí ẩn, những câu thần chú thật là những thứ thật kỳ dị.
"Nổ!"
Với tiếng hét đó, Jebikal ném cuộn giấy lên phía trên Encrid.
Encrid không nhận ra đó là cuộn phép, làm sao anh biết được? Đây là lần đầu anh thấy một tạo vật như thế.
Tuy nhiên, bản năng anh đang gào thét cảnh báo.
Sắp có chuyện xảy ra với cuộn giấy đó.
Và rồi nó ập đến.
Fwoosh!
Cuộn giấy bốc cháy, triệu hồi một quả cầu lửa khổng lồ lao sầm xuống dưới.
Nó không nhanh như mũi tên nên có thể né được.
Nhưng ngay từ khoảnh khắc thủ thế, Encrid đã khắc ghi toàn bộ địa hình xung quanh vào tâm trí.
'Nếu mình né?'
Quả cầu lửa sẽ bay ra sau lưng anh. Trên đường đi của nó là nữ khổng lồ lai và người phụ nữ đang khiếp đảm.
Kể cả khi nữ khổng lồ dùng khiên chặn lại, lỡ nó phát nổ thì sao?
Người phụ nữ vừa được cứu sẽ chết.
Tâm trí Encrid tăng tốc.
Anh đánh giá mọi thứ trong tích tắc, đi đến kết luận và rút ra phản ứng tối ưu nhất từ Thế Nộ Hỏa.
Thud!
Anh lao thẳng về phía quả cầu lửa đang ập tới.
Chân đạp mạnh xuống đất cùng hơi thở ổn định, thanh kiếm giương cao. Lực nắm, sự cân bằng của cơ thể khi di chuyển, hướng kiếm, tất cả hòa quyện thành một chuyển động liền mạch duy nhất.
Boom!
Nghe như một vụ nổ.
Trong mắt Jebikal, hình bóng Encrid nhòe đi và dường như kéo dài ra.
'Thằng ngu!'
Jebikal tin chắc vào chiến thắng của mình.
Loại kiếm sĩ nào lại lao đầu vào cầu lửa với chỉ một thanh kiếm trên tay chứ?
Nếu trúng đòn là coi như xong đời. Hắn sẽ bị thương nặng, không thể ngăn cản Jebikal.
Nữ khổng lồ nữ đã lùi lại, ả sẽ không can thiệp.
Chiến thắng! Hân hoan!
Cảm giác rạo rực của thắng lợi cận kề hòa lẫn với sự giải phóng cơn khát máu bị kìm nén bấy lâu.
Bị dồn vào chân tường chỉ để bùng nổ, tâm trí Jebikal cũng tăng tốc trong khoảnh khắc quyết định này.
Trong một thoáng, suy nghĩ của họ giao nhau.
Khi hình bóng kéo dài của Encrid chạm tới quả cầu lửa, hành động hợp lý nhất của anh trong Thế Nộ Hỏa đã hiện hình.
Anh xoay người trên chân trái, truyền lực xoáy từ ngón chân lên eo và dồn vào cánh tay—một cú chém chéo của thế Trọng kiếm.
Whoosh!
Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt.
Trên một cái cây cạnh chòi, đôi mày Jaxon giật giật khi chứng kiến cảnh tượng đó.
'Hắn chém nó sao?'
Từ Thế Nộ Hỏa, lưỡi kiếm của Encrid tung ra một đòn quyết định.
Quả cầu lửa đang bay thẳng tới anh bị xẻ làm đôi dọc theo đường chém chéo.
Ngọn lửa bị chia tách rơi xuống hai bên người Encrid.
Boom! Boom! KA-BOOM!
Những vụ nổ liên tiếp vang lên. Mặt đất ẩm ướt khô cong trong tích tắc, đất đá bắn tung tóe khắp nơi.
Những mảnh đá nhỏ đó giờ đây là những tàn lửa đỏ rực, vút qua đầu Encrid và đập vào lưng anh.
Sau khi tung ra một lực lớn đến thế, Encrid khuỵu xuống trên gối trái. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh tua lại giây phút mình chém quả cầu lửa trước khi đứng dậy lần nữa.
"Hmm. Cắt được thật kìa."
Giọng điệu thán phục của anh nghe bình thản đến mức thái quá.
Nếu được thì tốt. Nếu không, anh nghĩ mình sẽ bị xém một chút.
Có khi nửa khuôn mặt sẽ bị cháy rụi.
Nhưng với Encrid, diện mạo của bản thân chẳng quan trọng bằng việc từ chối lùi bước hay bỏ cuộc.
Và thế là, Encrid đã chém đứt cả ma thuật.
