Chương 19: Một đóa hoa (3)
"…Đấu thương ngựa sao?"
Asena hỏi Lucille Hover – chủ tịch hội học sinh. Lucille khẽ nhấp một ngụm trà rồi gật đầu.
"Đúng vậy, Asena. Sẽ có một trận đấu thương ngựa vào kỳ nghỉ tới. Thời tiết hôm đó dự báo sẽ rất đẹp… Cô không nghĩ nó sẽ thú vị sao?"
"….."
"Vậy nên sau giờ học hôm nay, tất cả hãy tập hợp lại nhé. Chúng ta cần lập ngân sách cho sự kiện này."
Asena chẳng thấy vui vẻ gì. Bởi đây không phải một buổi tụ tập đơn thuần, mà là đấu thương ngựa...
"…Dành cho học viên Khoa Kỵ sĩ sao?"
"Lựa chọn đó là hiển nhiên rồi."
"…Tất cả đều tham gia chứ?"
"Nếu không ai bị thương… thì ai cũng phải ra sân. Hôm nay cô có vẻ nhiều thắc mắc quá nhỉ?"
Tất cả mọi người, dĩ nhiên bao gồm cả Cayden.
Asena cảm thấy bồn chồn. Sự chú ý của đám đông dành cho Cayden vừa mới kịp lắng xuống… giờ thì mọi chuyện lại bắt đầu trở nên phức tạp. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Cayden bước ra trước mặt bao nhiêu người, cô đã thấy không thoải mái.
Từ khi vào học viện, Asena mới nhận ra các tiểu thư quý tộc luôn có những ảo tưởng về các kỵ sĩ. Có lẽ là do những câu chuyện cổ tích họ được nghe từ thuở bé chăng?
Thực tế, chính Asena – người từng nghe không biết bao nhiêu chuyện cổ tích từ miệng Cayden – cũng thầm nuôi dưỡng những ảo tưởng đó cho riêng mình. Nhưng một cách ích kỷ, cô không muốn bất kỳ ai khác có chung suy nghĩ đó về anh.
Cô thở dài.
Daisy Hexter tiến đến, đặt tay lên vai Asena. Cô nàng dường như hiểu rằng cuộc thi này đang làm Asena bận lòng.
"Đừng suy nghĩ quá nhiều, Asena. Lập ngân sách không khó đến thế đâu. Nếu muốn, chúng ta có thể xem lại cách làm của năm ngoái."
"…"
"Thực ra tôi đã xem vài giải đấu ở lãnh địa mình rồi. Vui lắm. Vậy nên cứ thả lỏng đầu óc và chuẩn bị với tâm thế tận hưởng đi."
"…"
"Ồ, hay cô đang lo lắng chuyện khác? Phải rồi! Có phải vì cô lo cho anh trai mình ở Khoa Kỵ sĩ không… Á!!"
Daisy vội vàng im bặt trước ánh mắt lạnh lẽo của Asena.
Từ "anh trai" giống như một chiếc vảy ngược của Asena. Một khi chạm vào, thái độ của cô sẽ thay đổi đầy cực đoan. Daisy đã tự dặn lòng không được quên, nhưng cô nàng vẫn cứ sơ ý phạm phải.
Bầu không khí thay đổi trong tích tắc, cả phòng hội học sinh chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở. Tuy nhiên, Asena lại thấy sự im lặng này là cần thiết. Dường như mọi người đều đã hiểu thông điệp cô muốn truyền tải: Đừng bao giờ lôi Cayden vào cuộc trò chuyện.
Nhưng cô cũng cau mày khi nhận ra chính hành động này có thể lại càng khiến người ta chú ý đến Cayden hơn. Asena muốn giữ mọi chuyện về anh kín kẽ nhất có thể. Mọi người đều đã mặc định rằng cô không coi mối quan hệ giữa hai người là anh em. Cô cũng đã công khai rằng họ không phải gia đình thực sự và chẳng chung huyết thống. Vì vậy, mục tiêu ban đầu của cô gần như đã đạt được.
Không giống như Kirsi… cô không cần phải lăng mạ anh để đạt được điều đó.
‘Asena và Cayden có một mối quan hệ đáng ngờ. Họ không đối xử với nhau như anh em,’ loại nhận thức này là tốt nhất đối với Asena; nó sẽ dọn đường cho việc công bố hôn sự của họ trong tương lai.
Asena lo lắng hỏi lại:
"…Việc tổ chức một sự kiện như đấu thương ngựa lúc này liệu có ổn không?"
Cô cố kéo chủ đề quay lại. Thậm chí cô còn mong cuộc thi này đừng diễn ra.
"Đó là truyền thống của học viện mà. Vừa vui vẻ khi xem kỵ sĩ thi đấu, vừa là dịp để những người bạn còn đang bỡ ngỡ xích lại gần nhau hơn. Không có gì dễ kết bạn hơn việc cùng nhau cuồng nhiệt cổ vũ cho một trận đấu."
"….Được rồi."
Nghe đến hai chữ truyền thống, Asena đứng dậy. Lucille hỏi với vẻ mặt khó hiểu:
"Asena, cô định đi đâu vậy?"
"…Tôi muốn đi hít thở một chút. Tôi sẽ quay lại sau."
Nói rồi, Asena rời khỏi phòng hội học sinh.
✧ ✧ ✧
Asena đi tìm Cayden. Anh vẫn đang cặm cụi chăm sóc mảnh vườn riêng.
Cô yêu nơi này vì nó tách biệt với đám đông, và vì Cayden luôn ở đó. Những bông hoa đang nở rộ không thể cướp anh khỏi tay cô, nên chẳng có gì tuyệt vời hơn thế.
Đến đây, Asena thấy lòng mình dịu lại. Cô không chắc là do không khí trong lành hay chỉ đơn giản là vì nhìn thấy gương mặt anh. Cô cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể rũ bỏ sự cảnh giác luôn thường trực khi ở học viện.
"…Asena?" Thấy cô, Cayden cất tiếng gọi.
Asena phải kìm nén khao khát được ngả mình vào vòng tay anh để tìm kiếm sự an ủi. Đáng tiếc, với tư cách là người đứng đầu gia tộc, cô buộc phải giữ lấy sự tôn nghiêm cần có.
Cayden đã nuôi nấng cô chẳng khác gì một người cha. Tình yêu anh trao quá đỗi ấm áp, khiến Asena chẳng thể tìm ra cách nào để phòng bị.
Asena nhìn vào khu vườn. Những hạt giống đã nảy mầm thành những thân xanh mướt. Thật thú vị khi thấy chúng lớn lên mỗi ngày.
Cayden cảm nhận được cái nhìn của cô, mỉm cười nói:
"Chúng lớn nhanh lắm đúng không? Anh nghĩ hoa sắp nở rồi đấy."
"Vâng, chúng lớn rất tốt."
"Đó là nhờ em và Kirsi luôn dành thời gian giúp đỡ mà. Hai đứa thỉnh thoảng còn tưới nước cho chúng nữa phải không?"
"Chỉ thỉnh thoảng thôi ạ."
"Dù vậy, chúng ta đã nuôi trồng chúng bằng tất cả sự chân thành mà."
Asena không bộc lộ ra ngoài, nhưng lời nói của Cayden khiến những bông hoa ấy trông càng đẹp hơn trong mắt cô. Cô chậm rãi ngồi xổm xuống cạnh anh.
"…Anh ơi."
Chỉ riêng việc gọi anh như thế cũng khiến Asena thấy hạnh phúc hơn đôi chút.
"Ơi?"
Cô tựa đầu lên gối và nhìn anh.
"Sắp tới có trận đấu thương ngựa phải không anh?"
Cayden gật đầu.
"Đúng vậy."
"….."
Asena lập tức im lặng. Lần này, Cayden nhìn cô và hỏi:
"Sao thế em?"
"…Anh không tham gia có được không?"
Cô hỏi với giọng gần như thì thầm. Sự im lặng bao trùm ngay sau đó. Tiếng gió rít to hơn, những ngọn cỏ đung đưa cọ xát vào nhau tạo thành những âm thanh nhịp nhàng.
Sau một hồi lâu, anh hỏi lại như muốn xác nhận:
"…Ở đâu cơ?"
"…Trận đấu thương ngựa ấy ạ."
Một lần nữa, không gian chỉ còn lại tiếng của thiên nhiên. Mãi sau, Cayden mới mở lời.
"…Em muốn anh phải sống thu mình như một con chuột dưới cống rãnh hay sao?"
Câu trả lời đáp lại bằng một giọng điệu lạnh lùng và sắc lẹm. Người ngoài có lẽ sẽ không nhận ra, nhưng Asena nhanh chóng cảm thấy Cayden đang không vui.
Bản năng mách bảo Asena rằng đây là lúc cô phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng. Nếu là người khác, cô sẽ chẳng bận tâm… nhưng vì đối phương là Cayden, cô trở nên thận trọng hơn.
"……Không phải thế đâu, em chỉ sợ anh sẽ bị thương thôi."
Thực tế, anh đã nói đúng. Cô muốn anh sống chỉ với riêng mình cô, giống như một con chuột chết vậy, một con chuột không ai biết đến. Nhưng cô biết mình không nên nói ra điều đó.
May mắn thay, có lẽ câu trả lời của cô đã trúng ý anh, Cayden mỉm cười và xoa đầu cô. Asena theo bản năng tựa đầu vào tay anh.
"Không sao đâu. Ừ, anh có thể bị thương, nhưng nếu anh không tham gia thi đấu trong khi chân tay vẫn lành lặn, thì lòng tự trọng của anh để đâu? Danh tiếng của anh vốn đã chẳng tốt lành gì rồi."
"…"
Asena đến tận đây là để thuyết phục anh: ‘Đừng tham gia cuộc thi.’
Cô đã định ra lệnh nếu anh từ chối, nhưng bầu không khí lúc này không hề thuận lợi để thốt ra lời đó. Nhưng khi hình dung ra cảnh Cayden ra sân và bị hàng tá học viên khác dòm ngó, lòng dũng cảm lại nhen nhóm trong lồng ngực Asena. Cô cố gắng thuyết phục anh một lần nữa.
"Anh ơi, đừng làm thế, trận đấu này là—"
"—Asena."
Giọng nói kiên định của anh ngắt lời cô.
"…Anh sẽ tham gia."
Asena không thể nói thêm được gì nữa.
"…..Vâng."
"Hôm đó hãy cổ vũ cho anh nhé, được không?"
"….Vâng."
Với một trái tim nặng trĩu, Asena kết thúc câu trả lời của mình.
‘Khi ngày đó đến, liệu mình có thực sự cổ vũ được cho anh ấy không?’
Cô không thể ngăn anh tham gia giải đấu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô từ bỏ mọi thứ. Rốt cuộc, Asena cực kỳ ghét những ánh mắt đổ dồn vào anh. Cô không muốn anh nhận được sự chú ý từ người khác.
Vì vậy, cô buộc phải thực hiện một biện pháp quyết liệt. Giống như cách mà Kirsi đã làm.
"…Anh ơi, vậy thì đổi lại…"
"Hửm?"
"...Để em chuẩn bị trang bị cho anh nhé?"
"Hử?"
Cayden quay sang nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ mong đợi.
"Thật sao? Em á?"
"Vâng. Em sẽ tặng nó cho anh như một món quà."
Nghe những lời đó, Cayden có vẻ rất hạnh phúc, anh tiến lại gần và khoác tay lên vai Asena.
Asena cảm thấy mặt mình nóng bừng ngay lập tức. Mùi hương trên cơ thể anh thực sự rất gây nghiện. Cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh có một cô em gái thật đáng yêu. Vậy thì nhờ em nhé, Asena. Áo giáp thì có sẵn rồi. Em biết không?"
"…Vâng."
Nó được mang đến từ gia tộc Priester, nên Asena biết rõ.
"Thứ duy nhất còn thiếu là thương. Nếu em muốn tặng anh thứ gì đó, cứ chuẩn bị nó đi. Em có biết kích thước của thương không?"
"… Đừng lo... Khi nào chuẩn bị xong em sẽ mang đến cho anh."
Cô trả lời, cố nén nhịp tim đang đập loạn. Sau đó, hai người chia tay sau khi trò chuyện thêm một chút về cuộc sống thường ngày.
✧ ✧ ✧
Asena tìm đến kho vũ khí. Ở đó cũng có rất nhiều học viên Khoa Kỵ sĩ khác đang chuẩn bị trang bị.
Khi Asena xuất hiện, một người thợ vội vàng chạy ra tiếp đón. Chắp tay lại, ông ta hỏi:
"Tiểu thư đến đây có việc gì ạ?"
"Tôi đến để chuẩn bị trang bị cho trận đấu thương ngựa sắp tới. Không cần áo giáp, chỉ cần thương thôi."
"Ồ, tôi hiểu rồi. Tiểu thư có biết rằng học viện cũng cung cấp thương tiêu chuẩn không?"
Asena gật đầu.
"Tôi biết."
"Vâng. Và nếu tiểu thư định đặt làm thương riêng, chúng ta sẽ cần chuẩn bị ba hoặc bốn cây. Thương thi đấu rất dễ gãy."
"Tôi hiểu."
Đột nhiên, Asena hạ thấp giọng và hỏi một cách cẩn thận.
"…Tôi nghe nói có một tiêu chuẩn cho cây thương."
Dù không biết tại sao Asena lại nói thì thầm, người thợ cũng hạ giọng theo vì không muốn làm phật lòng vị tiểu thư quý tộc này.
"…Vâng, đúng là có ạ."
Ngay cả sau khi nói ra, Asena vẫn đắn đo một hồi. Cô nhớ lại Cayden đã hạnh phúc thế nào khi quyết định tham gia. Nhưng ngay sau đó, cô lắc đầu.
Asena vẫn không muốn anh tỏa sáng trước mặt người khác. Những rắc rối nảy sinh từ việc đó sẽ không dễ giải quyết. Và thầm kín trong lòng, cô cũng không nghĩ người khác có thể hiểu được sức hút thực sự của anh. Thay vào đó, họ sẽ chỉ thèm muốn anh vì những thành tựu hay vẻ bề ngoài.
Người ta nói rằng chấn thương nghiêm trọng rất hiếm khi xảy ra trong các trận đấu thương ngựa. Nếu vậy, Asena hy vọng Cayden sẽ bị loại thật nhanh. Khi đó anh sẽ không tỏa sáng, và chẳng có lý do gì để người khác thèm muốn anh nữa . Cô nói với vẻ mặt kiên định:
"…Hãy làm cây thương ngắn hơn một gang tay… không… ngắn hơn tiêu chuẩn hai gang tay."
Người thợ ngẩn ra trong giây lát, rồi hỏi lại đầy lúng túng.
"….Dạ? Như vậy thì ngài ấy sẽ gặp bất lợi lớn trong trận đấu đấy ạ?"
"Tôi biết."
Người thợ chớp mắt như thể không hiểu nổi, nhưng vẫn gật đầu trước uy quyền của cô.
"…Vâng… vậy thì tôi sẽ làm như vậy."
Trong học viện này, không ai dám liều lĩnh cãi lời nhà Priester.
"…À."
Asena mở lời trước một câu hỏi chợt hiện lên trong đầu. Thực tế, đó là điều cô lo lắng nhất.
"…Cái đó… liệu người sử dụng… có nhận ra cây thương bị ngắn đi không?"
Asena hình dung ra cảnh Cayden nhận ra hành động của mình. Có lẽ không có gì đáng sợ hơn thế. Không. Anh tuyệt đối không được biết chuyện này.
Người thợ xoa cằm suy nghĩ.
"…Nếu không đặt hai cây thương cạnh nhau để so sánh thì sẽ rất khó nhận ra ạ. Cây thương vốn rất dài nên việc ngắn đi một hay hai gang tay là hầu như không đáng kể."
"…Vậy cứ làm thế đi."
Asena gật đầu.
✧ ✧ ✧
Vào ngày diễn ra trận đấu thương ngựa.
"Cậu sẵn sàng chưa, Judy?"
Judy hít một hơi thật sâu, gật đầu vẻ căng thẳng.
"…Còn cậu?"
"Tôi cũng sẵn sàng rồi."
Tôi nói và nắm chặt tay. Judy cổ vũ tôi bằng một cái vỗ nhẹ vào lưng.
Sau đó, chúng tôi chia nhau về các phòng chờ riêng. Thực ra đó chỉ là một chiếc lều nhỏ được dựng tạm thời. Ngựa của tôi – Storm, và áo giáp đã sẵn sàng. Thương vẫn chưa tới. Asena nói cô ấy sẽ mang đến sớm.
Nhìn qua cửa lều, tôi thấy rất đông người ở bên ngoài. Ai nấy đều đang trò chuyện hào hứng và ăn nhẹ trong những bộ váy lộng lẫy. Vì hôm nay không phải mặc đồng phục, nên những nam thanh nữ tú vốn bình thường chẳng ai hay biết cứ lần lượt lộ diện.
Dường như cả học viện đều đã tập trung tại đây. Đây là nơi hoàn hảo để nâng cao danh tiếng của tôi và xóa bỏ cái mác bất tài.
"…Phù…"
Tôi rùng mình để xả bớt căng thẳng. Tôi không nói với Judy, nhưng tôi cũng khá hồi hộp. Để kế hoạch thành công, tôi phải có một khởi đầu tốt tại đây.
"Phì phì."
Storm cũng khịt mũi và dậm chân. Nó dường như cũng bị kích động bởi tiếng hò reo bên ngoài.
"Chúc may mắn nhé, Storm."
Tôi tiến lại gần Storm, vuốt ve nó rồi mở túi trên yên ngựa. May mắn thay, mọi thứ đã chuẩn bị đều nằm bên trong không thiếu thứ gì. Sau đó, tôi bắt đầu khoác lên mình bộ giáp nặng nề.
Đó là một bộ giáp đen bóng loáng tuyệt đẹp, món quà từ bà nội. Nó khiến tôi thấy mình mạnh mẽ hơn hẳn.
"Anh ơi!"
Kirsi vén màn bước vào. Cô ấy đứng khựng lại khi nhìn thấy tôi trong bộ giáp. Đây là lần đầu tiên tôi mặc nó. Nhìn phản ứng của cô, có vẻ ổn... Chà, có khi cô ấy chỉ đang diễn thôi.
"…Trông ổn chứ?"
"Vâng, ngầu lắm ạ."
"Asena đâu rồi? Thương của anh vẫn chưa tới."
"Em đây."
Một giọng nói vang lên từ bên ngoài lều. Ngay sau đó, Asena bước vào cùng một người đàn ông đang ôm vài cây thương.
Tôi mỉm cười cảm ơn cô vì món quà này. Dù vẫn còn canh cánh về những lời đồn thổi, nhưng cái gì đáng biết ơn thì tôi vẫn ghi nhận.
Người đàn ông cẩn thận đặt những cây thương xuống sàn. Hoa văn nhỏ của gia tộc Priester được in tinh xảo trên cán. Lòng tôi rạo rực khi thấy thứ vũ khí chỉ dành riêng cho mình.
"Cảm ơn em, Asena."
Tôi mỉm cười, nhặt một cây thương lên và kẹp nó vào nách. Cán thương rất êm. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạ kỳ ập đến.
"……?"
"…Sao vậy anh?"
Asena hỏi.
Nhưng tôi đã quá tập trung vào món vũ khí nên không trả lời ngay. Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ:
‘Cái gì thế này, sao cây thương này lại hơi ngắn nhỉ?’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
