Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 440: Cậu đối với Gia Nhi thật sự không có chút tình cảm nào sao?

Cố Linh Y ôm chặt chăn và tựa vào đầu giường trông như một con thú nhỏ bị dọa sợ mà run rẩy không ngừng.

"Linh Y, phản ứng của em bây giờ."

Lăng Chi đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Cứ như bị bắt gian tại giường ấy."

"Đâu có." Cố Linh Y lẩm bẩm.

"Vậy anh và chị Chi Chi, sao hai người lại ở cùng nhau thế?"

Lăng Chi vài ba câu kể lại tình hình. Nghe Lộ Mãn và em gái mình đi quán bar còn chuốc say Cố Gia Nhi đến bất tỉnh nhân sự, ánh mắt tủi thân của Cố Linh Y lại hướng về phía Lộ Mãn.

"Anh..."

"Vậy đó, Linh Y em xem, cứ thế này cũng không phải là cách."

Lăng Chi thở dài một tiếng thật nặng: "Chị sợ cứ phát triển thế này, sau này hai chị em song sinh các em kết hôn là chị chỉ cần mừng một lần thôi đấy."

Cố Linh Y chớp chớp mắt nhất thời không hiểu ý gì.

Một lúc sau cô mới phản ứng lại thì lập tức giơ chân đá mạnh vào mông Lộ Mãn.

"Không phải mà." Lộ Mãn kêu oan: "Lăng Chi ở đó lảm nhảm, em đá anh làm gì?"

"Lăng Chi." Cố Linh Y lắc đầu: "Anh ấy sẽ không thế đâu, anh ấy không phải là người như vậy."

"Vậy mà em còn đá anh." Lộ Mãn còn chưa kịp than vãn câu tiếp theo đã bị hai cô gái trừng mắt nhìn lại.

Lăng Chi kéo Lộ Mãn thừa lúc em gái Gia Nhi ngủ say như chết mà tìm đến tận cửa, Cố Linh Y mơ hồ cũng hiểu ý của cô bạn thân. Cô ấy muốn mình đừng kéo dài chuyện này nữa mà phải giải quyết đi.

"Chị Chi Chi." Cố Linh Y đột nhiên ủ rũ: "Ban đầu em cứ nghĩ Gia Nhi từ từ có thể thoát ra và bắt đầu cuộc sống mới của riêng mình, nhưng bây giờ xem ra hoàn toàn không phải như vậy."

"Chính em ấy còn nói chắc nịch rằng em ấy thích những chàng trai hài hước và thú vị rồi thì lãng mạn và đẹp trai."

Cố Linh Y liếc xéo Lộ Mãn một cái.

"Nhưng mà anh hoàn toàn không có chút nào giống hình mẫu lý tưởng của em ấy cả, đúng không?"

"Này." Lộ Mãn không nhịn được chen vào: "Đẹp trai thì vẫn có thể có chứ."

"Anh im đi."

Cố Linh Y bỏ ngoài tai lời tự luyến của anh mà mím môi nói: "Dù sao nửa năm nay ngoài việc thỉnh thoảng chọc Gia Nhi và bày đủ trò khiến em ấy tức giận ra, anh cũng chẳng có gì đáng để Gia Nhi coi là bảo bối cả."

"Vậy nên, Gia Nhi rõ ràng còn không biết tình yêu mà con bé thực sự muốn là như thế nào." Lăng Chi nói.

Cố Linh Y im lặng một lát rồi gật đầu: "Những lời tương tự, em cũng đã khuyên em gái em rồi."

Lăng Chi ngồi xuống giường nắm lấy tay Cố Linh Y, ánh mắt nhìn về phía Lộ Mãn đang đứng bên cạnh: "Linh Y, em có bao giờ nghĩ xem nguyên nhân khiến Gia Nhi mãi không buông bỏ được tình cảm là gì không?"

Cố Linh Y lắc đầu. Từ trước đến nay cô luôn tránh né việc suy nghĩ về những vấn đề này.

Nhưng vài giây sau, cô ngập ngừng mở miệng: "Vì là mối tình đầu sao? Nên càng không nỡ, càng khắc cốt ghi tâm sao?"

Lăng Chi nhún vai, không khẳng định cũng không phủ định.

Cô khép ngón trỏ và ngón giữa lại chỉ vào Lộ Mãn: "Chị thấy là vì anh ta, ngoài tình cảm ban đầu ra thì anh ta có hai điểm khiến Gia Nhi muốn tránh cũng không tránh được."

Lộ Mãn trong lòng thầm cười. Cô bạn thân Lăng Chi này nếu đặt ở kiếp trước chẳng phải là vai quân sư sao?

Có một câu nói đùa rằng khi hai người từ mập mờ chuyển sang yêu đương, rất có thể sẽ xuất hiện một loại sinh vật mang tên "quân sư". Bọn họ có thể chưa từng có kinh nghiệm thực chiến trên chiến trường và độc thân từ trong bụng mẹ nhiều năm chưa từng yêu ai, thế nhưng lại có vô số mưu kế kỳ lạ và phân tích chiến cục sâu sắc, lời nào lời nấy đều đáng giá ngàn vàng đóng vai trò hỗ trợ quan trọng trong việc thúc đẩy chiến thắng của bạn bè trong trận chiến tình yêu.

Có một người bạn thân làm quân sư sáng suốt như Lăng Chi giúp suy diễn sa bàn cũng tốt, biết đâu lại giúp Cố Linh Y mở lòng hơn thì sao?

Lộ Mãn xòe tay ra hiệu Lăng Chi cứ nói tiếp và anh sẵn lòng lắng nghe.

"Điểm thứ nhất là hồi đáp." Lăng Chi giơ một ngón tay.

"Tuy rằng Lộ Mãn bề ngoài có vẻ giữ khoảng cách với Gia Nhi nhưng đó là so với sự thân mật khi hai người còn là bạn trai bạn gái hồi Trung học thôi."

"Nếu so với mối quan hệ giữa những người bạn khác giới bình thường thì quan hệ của hai người bọn họ vẫn là tốt quá mức."

Lộ Mãn vừa định mở miệng thì Lăng Chi đã trợn mắt chặn họng trước: "Đừng có lôi cái kiểu thanh mai trúc mã của các người ra, cũng đừng nói vì em ấy là em gái song sinh của Linh Y nên cậu phải giữ quan hệ tốt với em ấy."

"Chỉ cần bây giờ cậu và Gia Nhi đi một vòng trường học phỏng vấn ngẫu nhiên mười người qua đường từng thấy hai người, có bốn năm người sẽ nói hai người trông cứ như một đôi tình nhân."

"Hừ!" Cố Linh Y nghe đến đây cũng không khỏi trừng mắt nhìn Lộ Mãn.

"Em đừng hừ, còn có cả em nữa!"

Lăng Chi càng nói càng thấy bực mình: "Ném em cho Lộ Mãn để hai người cùng nhau đi dạo phố, trong trường hợp không có em gái em xen vào thì mười người qua đường đủ mười người sẽ nói hai người là một đôi tình nhân đang yêu say đắm!"

"Ờmmm..."

Cố Linh Y rụt người lại và ôm chặt chiếc chăn trong lòng hơn.

Chị Chi Chi bạn thân đầy mùi thuốc súng bắt được ai là sấy người đó, thật sự không thể trêu chọc...

"Lộ Mãn cố tình có rất nhiều hành vi gỗ đá của trực nam, tuy có tác dụng nhưng cũng chỉ có thể nói là có một chút xíu hiệu quả thôi."

Lăng Chi bất lực nói: "Linh Y, em không thấy Gia Nhi ngược lại càng ngày càng thích bám lấy Lộ Mãn sao?"

Cố Linh Y lập tức bĩu môi thật to.

"Chính là vì cậu ta thực ra đối với Gia Nhi theo bản năng chuyện gì cũng có hồi đáp. Nếu không có hồi đáp thì Gia Nhi không thể có nhiều cơ hội ở bên cậu ta như vậy; cũng không thể khiến Gia Nhi cảm thấy chỉ đơn thuần ở bên nhau thôi cũng là một niềm vui."

"Lộ Mãn chỉ có cắt đứt liên lạc với Gia Nhi mới có thể cắt đứt loại dây dưa này."

Lăng Chi nói, giọng điệu cũng dịu lại: "Nhưng mà bạn bè hơn mười năm và mối tình đầu hai năm đối với Gia Nhi mà nói, cắt đứt liên lạc chẳng khác nào cai nghiện, đủ khiến em ấy khó chịu rồi. Hơn nữa, mọi người đều ở chung một trường và lại có Linh Y em ở giữa làm cầu nối, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy thì làm sao có thể cắt đứt hoàn toàn?"

"Hồi đáp..." Cố Linh Y cúi đầu suy nghĩ. Cô không thể tưởng tượng ra Lộ Mãn hoàn toàn lạnh lùng đến mức không có bất kỳ hồi đáp nào, như vậy thì không phải là anh ấy nữa.

"Tính cách của anh ấy vốn là như vậy."

Lăng Chi giơ hai ngón tay lên: "Đây là điểm thứ hai, phù...tuy không muốn thừa nhận nhưng chị thấy ít nhất trong mắt Gia Nhi, điểm sáng thu hút nhất ở Lộ Mãn chính là sự lương thiện."

"Cậu ta sẽ không chủ động làm tổn thương Gia Nhi. Dù biết rằng đâm một nhát dao làm Gia Nhi bị thương có thể giúp em ấy tránh khỏi nhiều tổn thương hơn sau này nhưng cậu ta cũng sẽ không chủ động ra tay."

Thấy Cố Linh Y có vẻ mơ hồ, Lăng Chi xua tay nói: "Chị nói lương thiện không phải là lương thiện theo nghĩa rộng đâu nhé. Linh Y cứ coi như là, ừm...'lương thiện' chỉ trong tình yêu thôi."

Cố Linh Y nghiêng đầu. Phản ứng đầu tiên của cô là có lẽ là kiểu dịu dàng "yasashii" thường được tô vẽ đi tô vẽ lại trong light novel Nhật Bản chăng?

"Em gái em mồm nói muốn lãng mạn, muốn cảm giác mới lạ, muốn đẹp trai, muốn hợp tính cách, muốn biết chơi biết dỗ người. Những thứ này cùng lắm chỉ là em ấy ảo tưởng ra một người yêu lý tưởng chứ hoàn toàn không phải là tình yêu mà em ấy muốn."

Lúc này, Cố Linh Y bỗng cảm thấy trong đầu có chút ý tưởng lóe lên. Tâm tư của cô khớp với những kinh nghiệm yêu đương mà em gái Gia Nhi từng chia sẻ: "Gia Nhi muốn là...đáng để gửi gắm?"

Trong mắt Lăng Chi ánh lên vẻ ngạc nhiên: "Không hổ danh là song sinh..."

"Chị cũng cảm thấy như vậy. Từ rất lâu trước đây chị đã nghĩ hai đứa là chị em song sinh, tính cách tuy có vẻ khác nhau là một người hướng ngoại một người hướng nội nhưng thực chất bên trong lại giống nhau. Nhưng tại sao trong chuyện yêu đương lại xuất hiện sự khác biệt kỳ lạ đến vậy chứ?"

"Sau này chị dần có một chút suy đoán, thực ra quan điểm về tình yêu của hai em trước giờ vẫn luôn giống nhau. Chỉ là Gia Nhi tự mình không hiểu, tùy theo trào lưu mà dùng những thứ sáo rỗng nhất để ngụy trang nhu cầu tình cảm của mình."

Lăng Chi khoác vai Cố Linh Y: "Hai chị em các em nếu cảm thấy một người nào đó rất tốt, sau khi trao đi tình cảm sẽ không bị phụ lòng mà còn đáp lại các em nhiều yêu thương hơn, đó chính là 'lương thiện' mà chị vừa nhắc đến."

"Vậy thì các em cho rằng đáng để gửi gắm tình yêu cho người đó và sẽ thích người đó."

Lăng Chi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lộ Mãn: "Cho nên dù Gia Nhi không nhận được vô vàn sự lãng mạn và cái gọi là cảm giác mới lạ, nhưng những hành động tự nhiên kiểu 'chỉ là em gái' và không nỡ từ chối của cậu đều là sự hồi đáp đối với Gia Nhi."

"Em ấy không hề nản lòng vì chia tay nửa năm nay với cậu. Ngược lại, em ấy đang tìm thấy sự nương tựa thực sự trong lòng mình."

"Lộ Mãn, Gia Nhi cũng đang dần học được cách yêu người khác, tôi không tin là cậu không hề nhận ra."

"Cậu có thể nói với Linh Y trước mặt em ấy không?"

Lăng Chi nghiêm nghị nói, giọng nói vang vọng trong phòng ngủ.

"Cậu đối với Gia Nhi thật sự không có chút tình cảm nào sao?"