Hôm qua Lăng Chi đến đón Cố Gia Nhi, Lộ Mãn ấn tượng vô cùng sâu sắc. Lão tài xế này nhìn anh như muốn dùng dao khoét thịt vậy.
Mà hôm nay Cố Linh Y cũng say bí tỉ sau nửa ly rượu khiến Lăng Chi trong hai ngày đã hai lần đến quán bar, ánh mắt nhìn Lộ Mãn đã hoàn toàn là ánh mắt nhìn cặn bã.
"Giỏi, giỏi lắm, Lộ Mãn."
Lăng Chi cười gượng gạo liên tục giơ ngón tay cái với Lộ Mãn: "Cậu giỏi! Cậu lợi hại!"
"Chị Chi Chi, nhỏ tiếng thôi..."
"Chị Chi Chi là để cậu gọi hả!"
Lăng Chi liếc nhìn Cố Linh Y đang gục trên vai Lộ Mãn ngủ say sưa.
"Hôm qua chuốc say em gái, hôm nay lại chuốc say chị gái. Cậu giỏi thật, chơi trò gì thế này, ai chơi lại cậu chứ."
"Chuyện mắng tôi để sau đi, đưa Linh Y về trước đã."
Lộ Mãn chỉ ra phía sau. Tiếng gào lớn của Lăng Chi đã thu hút sự chú ý của mấy vị khách ở phòng riêng bên cạnh, còn có cả nhân viên phục vụ thò đầu ra hóng chuyện.
"Vậy còn không mau đi!" Lăng Chi tức giận quay người.
Lộ Mãn bế Cố Linh Y lên rồi theo bản năng còn muốn kéo váy cô xuống, nhưng hôm nay cô nàng mặc áo len trắng và quần jean.
Cô nàng phân biệt rất rõ ràng.
Đi chơi với Lộ Mãn chính là chiều theo sở thích của anh mà mặc váy, mùa đông cũng không ngoại lệ, váy dạ, váy dài dày dặn các thứ các thứ.
Còn bình thường nếu không phải đi cùng Lộ Mãn thì ăn mặc khá giản dị, bên dưới cũng đổi thành các loại quần dài.
Anh dường như còn nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của nhân viên phục vụ phía sau.
Chắc giờ này đầu óc họ nổ tung rồi. Trong ấn tượng của họ thì cô gái đến hôm qua và hôm nay rõ ràng là "cùng một người", sao còn chị chị em em nữa chứ?
...
Buổi tối, trong phòng khách căn hộ của Cố Linh Y.
"Lộ! Tiểu! Mãn!"
Cố Gia Nhi sau một hồi khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, vốn còn định tối nay rủ Lộ Mãn và Cố Linh Y cùng nhau giải quyết bữa tối mà ăn một bữa thịnh soạn.
Nhưng cảnh tượng cô chờ đợi vào buổi chiều lại là bạn trai cũ của mình và chị gái song sinh của mình đi quán bar à?
Hơn nữa còn là Lộ Mãn bế chị cô về căn hộ!
Cô lúc này đang múa máy chân tay vung tay "bụp bụp" vào người Lộ Mãn.
Lộ Mãn cầm một chiếc gối ôm sofa che trước người: "Cố Gia Nhi, chúng ta nói lý lẽ được không? Chẳng phải em bảo anh đi đón chị em sao?"
Cố Gia Nhi tức giận, tốc độ tấn công tăng lên đáng kể.
"Em bảo anh đi đón Linh Y là thật. Nhưng! Em không bảo anh dẫn chị ấy đi uống rượu ở quán bar!"
"Nhưng chị em tò mò."
Lộ Mãn giả bộ vô tội: "Nói cho cùng vẫn phải trách em đó, Gia Nhi. Em không biết lượng sức mình, chưa được nửa ly đã say khiến cho chị em trăm mối vẫn không giải được. Rượu này lợi hại đến vậy sao? Vậy nên mới đích thân trải nghiệm thử."
"Lộ Tiểu Mãn, anh còn dám nói!"
Đến khi Cố Gia Nhi đánh đấm mệt lả đi thì Lộ Mãn mới bỏ gối ôm xuống: "Chưa ăn cơm à?"
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi trợn tròn. Anh ta đang khiêu khích mình sao! Đang cười nhạo sức đánh của mình yếu ớt như chưa ăn cơm sao!
"Khụ khụ." Lộ Mãn nhận ra lời này có ý khác nên lập tức sửa lại: "Ý anh là cùng nhau ăn tối rồi tiện thể mang cho Linh Y một ít về, mua thêm cả đồ ăn sáng cho ngày mai."
"Ừm." Cố Gia Nhi thầm nghĩ thế này mới phải chứ.
"Tối mai anh sẽ đi tàu đêm trở lại Yên Kinh một chuyến."
Cố Gia Nhi bỗng chốc im lặng.
"Gấp vậy sao?" Giọng cô nhỏ nhẹ nghe có vẻ không nỡ.
Lộ Mãn gật đầu: "Hết cách rồi, trước Tết phải chạy thêm mấy nơi. Bản web online và bản client của Tam Quốc Sát, việc vận hành và mở rộng nhân sự của Nông Trại Song Tử, phát triển bản quốc tế rồi cả dịch thuật và vận hành, còn có trang mạng xã hội cũng tách ra một đội chuyên biệt, trăm mối ngổn ngang nên bắt đầu sớm một chút mới yên tâm được."
Cố Gia Nhi cúi thấp đầu. Trong lòng cô thực ra rất muốn hỏi Lộ Mãn có thể đừng đi không, có thể mang cô đi cùng không.
Nhưng cô biết Lộ Mãn phải bận chính sự nên không phải lúc tùy hứng làm ầm ĩ.
Cô nuốt rất nhiều lời vào bụng, chỉ nói một câu: "Anh ơi, tối em giúp anh thu dọn hành lý."
"Không cần đâu..."
"Vừa hay có mua cho anh mấy bộ quần áo, em nhét vào cho anh luôn."
Lộ Mãn mặc kệ cô, hai người xuống lầu ăn qua loa một bữa đồ Hàn Quốc và mua ít bánh mì ăn sáng cho Cố Linh Y.
Sau đó Cố Gia Nhi về phòng mình một chuyến và lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng.
"Anh ơi, của anh nè." Cố Gia Nhi đưa áo cho Lộ Mãn: "Lần trước anh cho em mượn áo sơ mi, ngại quá, em làm mất rồi nên mua cái mới đền cho anh."
Lộ Mãn thực ra từ chỗ Cố Linh Y đã biết chiếc áo sơ mi trắng của anh vẫn còn trong phòng Cố Gia Nhi, căn bản là chưa mất, nhưng anh không vạch trần.
"Không sao, một cái áo thôi mà, sao lại bắt em đền được. Hết bao nhiêu tiền anh thanh toán cho."
Cố Gia Nhi dường như chỉ chờ câu này nên nở nụ cười tươi rói: "Hì hì, năm hai mươi!"
Lộ Mãn: ...
Cô nàng này chắc chắn là cố ý chọn cái giá này.
"Cái áo sơ mi của anh lấy từ cửa hàng nhà mình, chắc cũng chỉ đáng một phần nhỏ cái áo này của em."
Lộ Mãn nói: "Anh cho em..."
"Dạ dạ dạ." Cố Gia Nhi cười tít mắt: "520, một xu cũng không được hơn, một xu cũng không được kém nha~"
Lộ Mãn khựng lại. Anh do dự hỏi: "Anh đưa cho em rồi em sẽ đi khắp nơi nói với Linh Y, Lăng Chi, thậm chí cả Tiểu Ngọc học tỷ là anh cho em một bao lì xì, số tiền là năm hai mươi phải không?"
"Hì hì hì." Cố Gia Nhi chỉ cười không trả lời.
Lộ Mãn bất lực. Cô nàng này chắc chắn ngay từ đầu đã định làm như vậy.
"Không cho cũng được, sau khi về thì quy đổi thành quỹ hẹn hò mà mời em ăn nhiều bữa ngon nha."
Cố Gia Nhi vòng qua anh và nhảy chân sáo đến trước tủ quần áo của anh rồi ngồi xổm xuống thu dọn quần áo bỏ vào vali.
"Để anh tự làm."
Lộ Mãn cũng đi tới ngồi xổm xuống tranh nhau gấp quần áo.
"Anh về khoản này quá qua loa rồi. Anh xem cái áo hoodie này của anh gấp kiểu gì vậy chứ."
Cố Gia Nhi vừa thu dọn vừa chê bai: "Đi đi đi, đừng có mà gây cản trở. Anh xem chỗ này của anh chỉ nhét được một cái áo khoác nè, đổi lại là em chắc chắn có thể nhét thêm cho anh một cái nữa vào."
Trong lúc gấp quần áo thì ánh mắt Cố Gia Nhi lóe lên, mấy lần muốn nói rồi lại thôi.
Cô liên tục ngước mắt nhìn Lộ Mãn, đến khi đóng vali lại thì cuối cùng không nhịn được nói ra lời thật lòng nhất: "Có thể…về trước đêm giao thừa được không?"
"Ừm, sinh nhật các em mà." Lộ Mãn đáp lời: "Anh sẽ cố gắng."
Ra khỏi căn hộ của Lộ Mãn, Cố Gia Nhi đứng trong hành lang suy nghĩ một lúc, vẫn có chút lo lắng cho cô chị nhà mình. Chìa khóa nhà Cố Linh Y vẫn còn trong tay cô, Cố Gia Nhi lấy ra xoay xoay trên ngón tay rồi quay trở lại căn hộ của chị.
"Hôm nay ngủ ở đây vậy."
Cố Gia Nhi bật đèn định tìm một chiếc gối mới trong tủ quần áo nhưng chợt phát hiện trên giường chị gái đã có hai chiếc gối rồi.
Chính xác mà nói là ba chiếc.
Mắt Cố Gia Nhi híp lại.
Cố Linh Y ngủ một chiếc gối, còn bên kia là một chiếc gối bình thường nhưng bên dưới lại kê thêm một chiếc gối Memory mỏng dẹt.
"Kê cao như vậy, chắc là con trai cao lớn mới hợp ngủ nhỉ?"
Trong lòng Cố Gia Nhi dâng lên một nỗi nghi hoặc.
"Là sư ca của Linh Y sao? ...Không thể nào đâu nhỉ?"
Cô không tin một người hướng nội và kín đáo như chị gái mình lại để một người con trai chưa xác nhận quan hệ yêu đương ngủ trên giường mình.
Cố Gia Nhi chui vào chăn của chị và nghiêng người nhìn Cố Linh Y đang ngủ say sưa.
"Chị gái ngốc, em đã vấp ngã một lần rồi mà chị vẫn không tin. Đó là rượu mất thân đó!"
"May mà chị đi cùng với anh ấy."
