Sáng sớm tỉnh giấc, Cố Gia Nhi đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Chị gái ngốc nghếch quả nhiên là chưa tỉnh.
Theo kinh nghiệm "dẫm mìn" của bản thân, cô đoán chừng phải đến trưa Linh Y mới tỉnh lại được.
Cố Gia Nhi mặc quần áo rồi xuống giường, tay với lên đầu giường lấy được chiếc dây buộc tóc nhỏ của mình.
Mà trên tủ đầu giường có một khung thêu thu hút sự chú ý của cô.
"Ồ? Của Linh Y sao?"
"Mình chỉ thấy cái này ở khu du lịch với phim cổ trang thôi mà."
Cô cầm khung thêu lên ngắm nghía một hồi. Bên trong là một chiếc áo phông chất liệu cao cấp trước ngực thêu chữ "L", còn nửa chữ nữa chưa hoàn thành trông có vẻ là chữ "M".
"Sư ca của Linh Y tên là Mục Trác đúng không? Mục...MZ, xem ra không phải thêu chữ cái đầu tên người ta."
Trên chiếc áo phông này còn có biểu tượng của phe Bộ Lạc trong game World of Warcraft. Cố Gia Nhi nhớ lại Lộ Mãn và Lăng Chi đều chơi game này, họ hay gõ "LM" và "BL" để chỉ hai phe Liên Minh và Bộ Lạc.
"Linh Y có phải thêu nhầm rồi không? Phải là BL mới đúng chứ."
Cố Gia Nhi đặt khung thêu xuống: "Đợi chị ấy tỉnh dậy tìm lúc nhắc chị ấy vậy."
Cô đứng dậy nhìn quanh phòng chị gái.
Chắc hẳn chị gái cô cũng không ngờ rằng có một ngày mình sẽ bất tỉnh nhân sự mà trở về phòng. Rất nhiều đồ đạc không kịp thu dọn để cô em gái này được chiêm ngưỡng một gian khuê phòng riêng tư bừa bộn.
Khác hẳn với cảm giác mỗi khi cô đến chơi.
"Thì ra Linh Y ở một mình lại lười biếng như vậy."
Cố Gia Nhi cười rồi nhẹ nhàng vòng sang phía bên kia giường muốn xem còn phát hiện gì mới không.
Kết quả là thật sự có. Trên bàn trang điểm đặt một hộp trang sức nhỏ tinh xảo, mặt ngoài bọc nhung màu xanh đậm trông có vẻ là dùng để đựng đồ trang sức quý giá mà Cố Gia Nhi chưa từng thấy chị gái mình lấy ra bao giờ.
"Chẳng lẽ là nhẫn bạn trai tặng?"
Cố Gia Nhi dù trong lòng có một giọng nói nhắc nhở rằng lén xem đồ trân quý của chị là không tốt nhưng vẫn không kìm được tò mò mở hộp ra.
Bên trong không có nhẫn hay trang sức gì, chỉ có một món đồ trang sức mà cô quá quen thuộc——
Chiếc dây buộc tóc hình khủng long nhỏ màu xanh lục.
Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi thoáng chốc trở nên tâm tình bất định, cô cắn môi đóng hộp trang sức lại và cẩn thận đặt về chỗ cũ.
"Chị ơi, tại sao lại trân trọng cất món đồ nhỏ anh ấy tặng trong hộp trang sức vậy?"
Cố Gia Nhi nghĩ mãi không ra. Cô quá quen thuộc với hành động này rồi. Chiếc dây buộc tóc màu đen Lộ Mãn tặng, cô vẫn giữ gìn cẩn thận.
Còn chiếc khăn lụa buộc tóc Lộ Mãn tặng, Cố Gia Nhi còn đặc biệt mua một hộp đựng dây chuyền cất vào bên trong ngăn kéo, bình thường đều để cùng với thẻ ngân hàng và chứng minh thư.
Nhưng cô trân trọng như vậy là vì...cô thích Lộ Mãn.
Vậy tại sao chị gái Linh Y cũng vậy?
Cố Gia Nhi nghĩ ra rất nhiều cách giải thích và cố gắng chấp nhận, nhưng dường như đều có chút gượng ép...
...
Hai ngày sau.
"Cố Gia Nhi, em không có phòng riêng à?"
Cố Linh Y cuộn tròn trong chăn nghiêng người xem tiểu thuyết mạng trên MP5. Cô em gái Gia Nhi thì ngồi bên cạnh đan khăn quàng cổ, laptop đang phát một khóa học thiết kế được dịch từ nước ngoài trên trang web Tudou, bên chân còn bày một quyển sách mượn từ thư viện.
"Em làm một lúc ba việc chắc chắn ổn chứ?"
Cố Gia Nhi tiện tay sờ soạng trước ngực chị gái thì bị Cố Linh Y vỗ cho hai cái: "Bỏ tay ra!"
"Trời lạnh rồi, chúng ta chen chúc một chút cho ấm."
Cố Gia Nhi nằm xuống ôm Cố Linh Y từ phía sau: "Hay là Linh Y chị thật sự nghiện ở một mình rồi?"
Cố Linh Y theo bản năng muốn đáp "ừ" một tiếng, nhưng cô chợt nhận ra ngữ khí này quá giống cái tên giò heo nào đó nên liền sửa thành khẽ "ừm" một tiếng.
"Không được sao? Gia Nhi, từ khi chị với em ở riêng chị mới phát hiện thì ra một mình chiếm trọn một cái giường sướng đến thế."
Cố Gia Nhi véo vào eo chị gái: "Giỏi rồi nhỉ? Vậy chị có bản lĩnh thì nghỉ đông về nhà đừng có mà ngủ chung giường với em!"
"Ở riêng thì ở riêng." Cố Linh Y mạnh miệng nói: "Chị chán cái cảnh sống với em lâu rồi, ly dị!"
"Ly thì ly!" Cố Gia Nhi cười hì hì: "Ly thì ly!"
"Phụt ha ha ha."
Cố Linh Y quay người lại ôm lấy cô em gái: "Dù sao thì em cũng không thể rời xa chị, đến lúc đó lại cầu xin chị ngủ cùng."
"Xì, em tìm mẹ ngủ cùng."
"Lớn tướng rồi còn thế." Cố Linh Y cười nói: "Vậy ba chúng ta chẳng phiền chết đi được à?"
Hai chị em song sinh nhõng nhẽo một hồi mới quyến luyến buông tay, mỗi người tiếp tục làm việc của mình.
"Mau đan khăn quàng cổ của em đi."
Cố Gia Nhi lúc này đột nhiên hỏi: "Linh Y, chị không đan à?"
"Chị á?"
Bàn tay nhỏ bé của Cố Linh Y giấu trong chăn và nắm chặt lấy chăn.
"Chị đan cái gì chứ?"
"À, nói chính xác hơn phải là thêu."
Cố Gia Nhi dùng giọng điệu tùy ý hỏi: "Hôm chị say, em thấy chị có một cái áo phông thêu chưa cất đi."
Nếu lúc này hai chị em còn đang ôm nhau thì Cố Gia Nhi có thể cảm nhận được nhịp tim của chị gái Linh Y đập thình thịch kịch liệt đến mức nào.
"Cái đó sao? Không vội."
Cố Linh Y tỏ vẻ không có chuyện gì, dường như không hề để ý đến chuyện này.
"Vốn dĩ là áo mùa xuân, học kỳ sau thêu cũng không muộn."
Ánh mắt Cố Gia Nhi lấp lánh: "Em nhắc chị một câu, hình như chị thêu sai rồi."
Thấy chị gái không có phản ứng gì nên Cố Gia Nhi tiếp tục nói: "Hình thêu ban đầu trên áo phông là Bộ Lạc trong Warcraft, chữ cái chị thêu hình như là Liên Minh thì không khớp với nhau."
"Ra là vậy."
Cố Linh Y cố nén sự căng thẳng trong lòng rồi thầm thở phào nhẹ nhõm và cảm thấy thật may mắn.
Cái tên giò heo Lộ Mãn này chữ cái đầu tên "LM" lại vừa hay trùng với chữ viết tắt của phe Liên Minh trong World Of Warcraft.
"Lười mua cái khác nên cứ tạm chấp nhận như vậy đi, tặng cho người ta rồi người ta thích mặc thì mặc." Cố Linh Y tỏ ra thờ ơ trước mặt em gái để đánh trống lảng cho qua chuyện.
Hai chị em nhất thời không nói gì rồi sau đó trở lại trạng thái bình thường như mọi ngày. Mỗi người chơi một kiểu, ai đột nhiên nghĩ ra chuyện gì hay ho thì lại ồn ào chia sẻ với người kia.
"Không còn sớm nữa, ngủ thôi nhỉ?"
Linh Y tắt máy nghe nhạc MP5: "Gia Nhi, em tắm trước hay chị tắm trước?"
"Cùng nhau đi mà, cùng nhau đi mà."
"Ừ."
Hai chị em tìm khăn tắm và áo choàng rồi cởi quần áo, chỉ còn lại đồ lót. Cố Gia Nhi lấy từ trong túi nhỏ mang theo một túi nhựa cứng trong suốt.
"Gia Nhi, đây là bí mật vũ khí gì vậy?"
"Túi chống nước cho điện thoại."
Gia Nhi mở túi ra và đáp lại: "Lúc đi tắm suối nước nóng ở bờ biển mua đó."
"Nói mới nhớ, nửa năm nay chúng ta bận quá nên ngoài lần huấn luyện quân sự ra thì chưa đi biển lần nào."
Cố Linh Y thấy túi chống nước liền nhớ đến những lần đi chơi biển.
Nửa năm Đại học này, Cố Linh Y khẽ hồi tưởng lại thấy quả thực là vô cùng bận rộn.
Lịch học tuy ít hơn hồi Trung học Phổ thông nhưng phần lớn thời gian của cô lại dành cho việc dây dưa với tên xấu xa Lộ Mãn kia.
Em gái Gia Nhi thì khỏi phải nói, tham gia sâu vào công việc khởi nghiệp của Lộ Mãn rổi. Ngay vừa nãy em ấy còn không ngừng học hỏi những kiến thức mới liên quan.
"Đợi đến hè nhiệt độ nước biển thích hợp, chúng ta rủ thêm mấy người bạn cùng đi nhé?"
"Vâng, em mong chờ từ lâu rồi." Cố Gia Nhi bỏ điện thoại của mình vào túi chống nước.
Cố Linh Y ngẩn người: "Vậy em đang làm gì đấy?"
Cố Gia Nhi nhấc túi chống nước lên: "Lúc tắm thì không sợ bị nước bắn vào đó mà."
"Tắm thì mang điện thoại làm gì..."
Cố Linh Y vừa hỏi được nửa câu thì chợt nhận ra hình như mình đã đoán được đáp án rồi.
Để không bỏ lỡ cuộc gọi.
Để không bỏ lỡ cuộc gọi của Lộ Mãn.
