"Em còn dám uống nữa à?"
"Anh ơi, em không say, thật sự không say mà."
Lộ Mãn cầm ly trà đá Long Island còn lại lên rồi ngửa cổ uống cạn.
"Chúng ta mau về thôi."
"Phù..."
Cố Gia Nhi gục đầu lên đùi Lộ Mãn. Vì không chịu đựng nổi nữa nên cô chìm vào giấc ngủ say.
Lộ Mãn: "..."
Anh nắm chặt điện thoại chuẩn bị sẵn tâm lý bị mắng và bấm số.
"Alo, bạn học Lăng Chi."
"Gọi cho tôi làm gì?"
"Cầu cậu giúp một việc nhỏ, là...cậu có thể đến khu ký túc xá Đông Thăng một chuyến được không? Lái xe ấy."
Lộ Mãn khẩn trương nói: "Thì là...Gia Nhi ngủ rồi, một mình tôi không thể đưa em ấy về nhà được."
Đầu dây bên kia Lăng Chi im lặng một lát, trong lòng có dự cảm chẳng lành.
"Ngủ rồi, gọi không dậy sao?"
"Ừm...hơi khó."
"Cậu dẫn em ấy đi làm gì?"
"Uống chút cocktail." Lộ Mãn vừa nói xong thì lập tức đưa điện thoại ra xa tai.
"Lộ Mãn! Đồ ngu! Làm cái trò gì vậy hả!" Lăng Chi tức giận đến mức nói cả tiếng địa phương.
"Tình hình là như vậy đấy." Lộ Mãn cũng biết cô ấy cùng lắm là xả giận: "Mau đến đi, cảm ơn cậu nhé."
Mười phút sau Lăng Chi xuất hiện ở quán bar thì nhìn thấy Cố Gia Nhi ngã trên đùi Lộ Mãn ngủ say sưa, còn thằng đàn ông chó má nào đó thì đang nhìn cô với vẻ mặt vô tội.
Lăng Chi nuốt nước bọt, cố gắng kìm nén cơn giận muốn mắng cho anh một trận.
"Cậu đừng động vào Gia Nhi! Tôi đỡ em ấy!"
Nhưng vừa đỡ lấy Cố Gia Nhi thì Lăng Chi đã nhăn mặt: "Sao em ấy nặng thế..."
"Câu này cậu đừng nói trước mặt em ấy." Lộ Mãn nói: "Lúc say người ta mất ý thức. Bình thường cậu đỡ em ấy cùng lắm là dùng chút sức chống đỡ là em ấy tự đi được. Nhưng bây giờ thì...toàn bộ trọng lượng dồn hết lên người, tuy Gia Nhi đã đủ mảnh mai rồi nhưng có lẽ đối với cậu vẫn là hơi khó."
"Vậy cậu làm đi."
Ánh mắt Lăng Chi như muốn ăn tươi nuốt sống anh: "Cõng em ấy, tay đừng có mà táy máy!"
"Cậu không nói tôi cũng nghĩ vậy."
Hai người vất vả đưa Cố Gia Nhi về căn hộ nhỏ của cô rồi ném cô lên giường.
Lăng Chi vừa giận Lộ Mãn vừa giận Cố Gia Nhi.
Cô nhắm ngay cái mông của cô bạn thân không biết lo này mà vỗ bốp bốp hai cái.
"Thôi được rồi, đợi em ấy tỉnh rồi cậu hãy dạy dỗ em ấy sau."
Lộ Mãn ngồi xổm bên giường cởi dây giày vải của Cố Gia Nhi rồi cởi giày và tất của cô đặt sang một bên góc tường.
Dưới ánh mắt dò xét của Lăng Chi, Lộ Mãn lại cởi áo khoác phao của Cố Gia Nhi và nhìn cô nàng này hai lần. Thế này sao mà ngủ thoải mái được.
Anh kéo tay áo dài bị xắn lên của Cố Gia Nhi xuống, gỡ mái tóc bị đè sau vai ra rồi dùng ngón tay chải chuốt và xõa lên gối.
"Cậu đúng là..." Lăng Chi thở dài: "Tra nam thì tra nam nhưng quan tâm đến Gia Nhi vẫn rất tốt."
"Cậu thôi đi."
Lộ Mãn đắp chăn cho Cố Gia Nhi rồi đứng dậy đi ra ngoài: "Nói chuyện phải có bằng chứng chứ, tra cái gì mà tra, chỗ nào là tra nam hả?"
Lăng Chi đi theo ra phòng khách: "Cậu đừng đi vội."
Lộ Mãn rót một cốc nước ấm rồi lại đi lấy hộp sữa chua đưa cho Lăng Chi: "Đặt ở tủ đầu giường của Gia Nhi đi, tỉnh dậy chắc chắn sẽ khô miệng thiếu nước."
"Haizz." Lăng Chi nhận lấy nước: "Chu đáo ấm áp như vậy, sao cứ muốn làm tra nam thế không biết."
Cô đóng cửa phòng Cố Gia Nhi cẩn thận rồi ngồi trở lại sofa đối diện với Lộ Mãn: "Cậu nói xem, hiện tại cậu tính làm gì?"
Lăng Chi liếc nhìn cánh cửa phòng đóng kín rồi hạ giọng: "Dây dưa không rõ ràng với cả hai chị em song sinh, mập mờ với chị rồi lại còn đưa đẩy với em."
Lộ Mãn khoanh tay và ngập ngừng nói: "Đợi Linh Y công khai thì bên chỗ Gia Nhi sẽ dễ nói chuyện hơn."
Lăng Chi trợn mắt: "Để em ấy biết chị gái song sinh của mình và bạn trai cũ của mình lén lút yêu đương, sau đó đường đường chính chính ở bên nhau——cậu không phải tra nam thì là gì hả?"
"Thật không hiểu nổi, cậu và Linh Y nghĩ cái gì vậy? Chưa nói đến cậu, Linh Y cũng vậy, sao lại có thể cho phép chuyện như thế xảy ra cơ chứ?"
"Cậu nghĩ cho hai cô bạn thân của tôi xem nào."
Lộ Mãn nói: "Gia Nhi yêu hai năm thời Trung học, tốt nghiệp xong thì chia tay. Hai năm đó không thể đại diện cho cả đời được, em ấy không thể vì chuyện tình cảm hai năm thời Trung học mà chìm đắm mãi không thoát ra."
"Nếu tôi nghĩ cho bọn họ thì phải đuổi cậu đi thật xa."
Lăng Chi nghiến răng và nhỏ giọng nói: "Cậu thích ai không thích, sao cứ phải đi tán tỉnh chị gái của bạn gái cũ vậy? Theo tôi thì cả hai người không còn bất cứ quan hệ gì với cậu mới là sự bảo vệ tốt nhất cho tình cảm chị em của họ!"
Mắt Lộ Mãn động đậy liếc nhìn cửa phòng Cố Gia Nhi.
"Nhưng bây giờ cậu hỏi từng người bọn họ xem, họ đều không muốn như vậy đâu."
Lăng Chi cảm thấy răng càng đau hơn.
Cô biết rõ là như vậy. Cái thằng đàn ông chó má này ngoài việc là bạn trai cũ của em gái và đối tượng mập mờ của chị gái ra còn có một tầng quan hệ không thể tách rời——anh ta là thanh mai trúc mã của hai chị em song sinh, quen biết mười mấy năm nên nói là bạn tốt nhất của hai chị em cũng không ngoa.
Hơn nữa chị gái tính tình mềm mỏng không giỏi từ chối, em gái lại thành một con nhím bướng bỉnh, hai thái cực cực đoan đều để cô gặp phải!
"Con gái khi yêu chỉ số thông minh giảm sút mà!"
Lăng Chi phản bác: "Không yêu người nhẹ tênh, yêu vào hóa thần kinh! Đợi bọn họ tỉnh táo lại phải dứt khoát đoạn tuyệt."
Lộ Mãn thở dài: "Nếu Gia Nhi có thể dứt khoát như vậy thì đã chẳng có chuyện gì rồi."
Lăng Chi nhìn anh rồi bĩu môi nói: "Cậu nghĩ rằng từ sau khi chia tay cậu cứ liên tục chọc giận em ấy và cố ý lạnh nhạt với em ấy thì em ấy sẽ buông bỏ được à?"
"Sao cậu không nghĩ xem lúc cậu theo đuổi Gia Nhi cậu có buông bỏ được không?"
Lộ Mãn ngẩn người. Hóa ra trước sau trái phải đều tại mình. Theo đuổi em ấy là sai, bị em ấy theo đuổi ngược lại cũng sai à?
"Thì đâu có giống nhau đâu. Lúc đó tôi đặc biệt muốn yêu Gia Nhi đương nhiên là vì thích, nhưng còn có những yếu tố bên ngoài thúc đẩy. Lúc đó cảm thấy người yêu có thể trở thành chỗ dựa duy nhất trong cuộc sống của mình và cảm thấy mối tình đầu là chuyện cả đời, đủ loại suy nghĩ non nớt chưa trưởng thành."
"Vậy cậu cho rằng Gia Nhi bây giờ so với cậu lúc trước khôn ngoan hơn được bao nhiêu?"
Lăng Chi phân tích cô bạn thân một hồi: "Em ấy cũng là lần đầu yêu đương thôi, nhìn thì có vẻ hiểu rõ các loại lý thuyết tình yêu nhưng thực ra chẳng có bao nhiêu là em ấy thực sự nghĩ trong lòng. Em ấy chỉ là một con gà mờ trong tình yêu thôi mà."
Lộ Mãn liên tục lại nhìn về phía phòng ngủ: "Cậu nói xem em ấy có thể nào bây giờ tỉnh lại không?"
"Sao tôi biết được." Lăng Chi hờ hững đáp: "Tôi có chuốc say cô gái nào bao giờ đâu."
Tửu lượng của cô nàng này, Lộ Mãn nắm rõ như lòng bàn tay. Theo kinh nghiệm từ tiền kiếp trước khi trùng sinh, chỉ cần nửa ly trà đá Long Island thôi là cô đã ngủ say như chết và muốn bày trò gì cũng chẳng hay biết.
"Hay là chúng ta đổi phòng rồi nói chuyện tiếp?" Lộ Mãn vẫn ôm tâm lý cẩn tắc vô áy náy: "Đến nhà cậu hay nhà tôi?"
"…Sao câu này nghe cứ kỳ cục ấy."
Lăng Chi ngẫm nghĩ rồi nói: "Đến nhà Linh Y! Kéo cả em ấy vào cùng nhau làm cho ra lẽ!"
