"Ngon quá."
Nghe Cố Linh Y nhấp một chút trà đá Long Island rồi thốt ra câu này, Lộ Mãn liền bảo phục vụ mang thêm một cái ly nhỏ.
Để phòng ngừa cô nàng này cũng say nên anh rót ra một ngụm nhỏ xíu. Cố Linh Y nhìn ly cocktail trước mặt vừa đủ lấp đáy ly do ít đến đáng thương thì bĩu môi không vui.
"Anh ơi, giờ em có lý do chính đáng để nghi ngờ anh đang lừa em đó."
"Hai chị em song sinh các em..." Lộ Mãn thở dài: "Cứng đầu y như nhau."
Hai người còn chưa ăn trưa, sự chú ý của Cố Linh Y đều dồn vào món tráng miệng. Lộ Mãn vừa hỏi vu vơ chuyện cô nàng ở đội nghi lễ sáng nay thế nào vừa nhìn cô ăn từng miếng nhỏ nhưng lại cực kỳ nhanh chóng hết cả một phần Basque lớn.
Cố Linh Y chống cằm lên bàn và nghiêng đầu nhìn Lộ Mãn. Đôi mắt cô nàng lay động, đột nhiên khép hờ mắt lại và nhíu mày.
"Anh ơi, em thấy chóng mặt quá."
"Hả?" Lộ Mãn cho rằng Cố Linh Y ở độ tuổi này tửu lượng kém đến cực điểm: "Còn khó chịu ở đâu nữa không?"
"Không nói được... Anh ơi, anh lấy giúp em ly nước ấm đi..."
"Đợi anh một chút."
Lộ Mãn vội vàng đứng dậy chạy ra quầy bar. Máy nước nóng lạnh trực tiếp trong quán chỉ có nước nóng và nước lạnh, Lộ Mãn pha lẫn vào nhau rồi nếm thử nhiệt độ hai lần mới bưng hai ly nước vội vã trở lại chỗ ngồi.
"Linh Y, nước đây... Em làm sao vậy?"
Cố Linh Y trước mắt đâu còn vẻ chóng mặt khó chịu gì. Cô nàng đang ôm ly thủy tinh húp sùm sụp trà đá Long Island. Đôi mắt hạnh to tròn chớp chớp nhìn thấy Lộ Mãn sốt sắng bưng hai ly nước khiến cô lộ ra vài phần áy náy.
Nhưng áy náy không nhiều. Cố Linh Y tiếp tục hút hút ống hút, cocktail đã uống hết một nửa rồi.
"Cố Linh Y!"
Lộ Mãn tức đến bật cười. Anh thật không ngờ rõ ràng vẫn là Cố Linh Y tính cách hướng nội mà giờ đã bắt đầu học được cách giở trò với anh rồi.
"Đừng giận mà anh ơi, em sai rồi."
Lộ Mãn ngồi trở lại bên cạnh cô. Cố Linh Y như một đứa trẻ biết mình gây họa nên ngoan ngoãn nhận phạt mà chủ động dựa vào vai Lộ Mãn, còn không quên đưa tay sờ sờ mặt Lộ Mãn rồi xoay đầu anh về phía mình. Hai người đầu tựa vào nhau giống như lần trước trên tàu hỏa.
Cố Linh Y cũng không biết tại sao mình lại thích động tác này đến vậy, nhưng hai người đầu kề sát nhau không hiểu sao lại khiến cô có cảm giác an tâm và thoải mái vô cùng.
"Em cũng muốn nằm bẹp giường cả ngày đêm không xuống được đúng không?"
Lộ Mãn véo má Cố Linh Y, cô nàng ậm ừ: "Đau, anh ơi, ơ, hơi đau..."
"Anh khuyên em nên tranh thủ lúc còn tỉnh táo hai chúng ta mau chóng chuồn thôi." Lộ Mãn thở dài.
"Ở lại thêm chút nữa đi mà. Anh ơi, phần của anh còn chưa uống kìa."
Lúc này ánh mắt Cố Linh Y mơ màng, toàn thân tỏa ra một loại khí chất lười biếng.
"Còn ở lại gì nữa, anh sợ lát nữa em bắt đầu nói sảng mất."
"Vậy anh cũng phải nghe đó."
Cố Linh Y phả hơi vào cổ anh: "Ai bảo anh trêu chọc em."
Cô nàng hừ hừ ư ử. Hai người dính sát vào nhau có hơi nóng nên cô liền cọ cọ vào người Lộ Mãn và từ từ cởi áo khoác ngoài.
Lộ Mãn vừa nhìn đã thấy đây là không có ý định muốn đi rồi.
"Anh ơi."
Cố Linh Y ngước đôi mắt hạnh, hàng mi khẽ run: "Vì sao anh lại thích em?"
Lộ Mãn nhéo má cô: "Chỉnh lại một chút, không chỉ là thích mà là anh yêu em."
Cô nàng này rõ ràng là đã ngà ngà say. Bây giờ hơi men bốc lên nên trực tiếp hỏi ra luôn những lời bình thường muốn nói mà không nói được.
"Hừ."
Cố Linh Y nũng nịu: "Nói nhanh đi mà, vì sao?"
"Vậy em nói trước đi." Lộ Mãn không nhịn được trêu chọc cô nên nâng cằm cô lên: "Em vì sao lại thích anh?"
Cố Linh Y trong trạng thái bình thường nhất định sẽ ấp úng nói "Ai thèm thích chứ".
Nhưng lúc này, cô nghiêm túc suy nghĩ một chút mới dùng giọng điệu chắc chắn đáp: "Vì anh rất giống em gái em."
Nụ cười của Lộ Mãn lập tức biến mất: "Cái gì cơ?"
"Vì anh và em gái em khá giống nhau."
Câu trả lời của Cố Linh Y lại vô cùng nghiêm túc: "Thanh mai trúc mã từ nhỏ quen biết cũng có rất nhiều người lớn lên rồi dần dần xa cách, nhưng em chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ rời xa anh. Cảm giác như là ở bên anh cũng quan trọng như ở bên Gia Nhi vậy."
"Nhưng cũng không thể..."
Tâm trạng Lộ Mãn không được tốt cho lắm, sự khác biệt giữa thiếu nữ Linh Y và cô vợ Linh Y lớn đến vậy sao.
Người vợ trước khi trùng sinh của anh khi nói về việc thích anh như thế nào thì một tràng những lời hoa mỹ, từ trăng thanh gió mát đến chuyện cơm áo gạo tiền, có vô vàn những yêu thương.
Còn bây giờ, bạn học Linh Y 17 tuổi lý do thích anh lại là một câu vô lý rằng anh có chút giống em gái song sinh của cô á?
Anh và Gia Nhi giống nhau ở điểm nào chứ?
Lộ Mãn cảm thấy ngoài việc đều có một cái mũi hai con mắt ra thì khó mà tìm được điểm tương đồng nào khác.
"Vốn dĩ là vậy mà." Cố Linh Y vòng hai tay ôm cổ Lộ Mãn: "Ví dụ như, ừm, chiều thứ Sáu ở trường Tiểu học lúc tan học. Em về đến nhà, dù là có ba mẹ ở đó em vẫn cảm thấy có chút gò bó, nhưng nếu chỉ có Gia Nhi ở nhà thì không."
"Chúng ta ở bên nhau tuy là hai người nhưng hoàn toàn là cảm giác thoải mái khi ở một mình. Bỏ cặp xuống nằm ườn lên giường, trong lòng không cần lo lắng chuyện gì mà đặc biệt thư giãn, cũng đặc biệt dễ chịu."
Đôi mắt hạnh ngấn nước của cô nhìn chằm chằm Lộ Mãn: "Anh ơi, ngoài Gia Nhi ra, chỉ khi ở bên cạnh anh em mới có thể có được sự thư giãn hoàn toàn này."
Lộ Mãn thuận thế ôm lấy eo cô nàng: "Tuy rằng em nói câu này anh rất vui. Nhưng hai câu trước của em thật sự khiến anh hơi khó chịu."
"Anh và Gia Nhi chính là đặc biệt giống nhau." Cố Linh Y nhăn nhăn cái mũi rồi lại nhấn mạnh thêm lần nữa: "Cảm giác của em sẽ không sai đâu. Khi ở bên anh, em luôn có thể nhìn thấy bóng dáng của Gia Nhi."
"Em cũng không biết rốt cuộc là anh vì thích em ấy nên dần dần hiểu em ấy và trở nên giống em ấy, hay có lẽ Gia Nhi vốn dĩ đã giống anh."
Nghe được những lời ngây ngô của Cố Linh Y, Lộ Mãn không nhịn được lẩm bẩm: "Ghê thật, em đây là tự học thành tài viết ra lời bài hát 《Yêu Anh》 rồi đấy."
"Anh ơi anh nhớ nhầm rồi." Khuôn mặt Cố Linh Y càng lúc càng ửng hồng: "Bài 《Yêu Anh》 của Vương Tâm Lăng chẳng phải hát như này sao: nếu~ anh đột nhiên hắt xì~ vậy nhất định là em đang nhớ anh~ phù ha ha ha~"
Lộ Mãn im lặng. Anh nhớ ra bài 《Yêu Anh》 kia có lẽ bây giờ còn chưa phát hành ấy chứ.
"Trong tim anh~ em có phải là duy nhất~ Yêu là khi có em làm phiền anh luôn~"
"Lạc tông rồi, Linh Y."
"Kệ em đi, em cứ hát đấy."
Lộ Mãn cười lắc đầu: "Thật muốn quay lại cảnh này của em rồi cho em xem đi xem lại khi em tỉnh rượu quá."
Trong lòng anh vẫn canh cánh chuyện Cố Linh Y thích anh vì lý do gì. Hóa ra bạn học Linh Y hồi còn là học sinh, lý do ban đầu thích anh là vì coi anh như bản chuyển giới thay thế cho em gái song sinh của cô ấy sao??
Thật là quá đáng đến mức mẹ của quá đáng mở cửa cho quá đáng——quá đáng đến tận nhà rồi!
"Vậy em đi mà yêu em gái em đi!"
"Hừ, em không chịu! Em chỉ yêu anh thôi!"
[Bài hát Yêu Anh của Trần Phương Ngữ]