Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 444: Gió lật trang sách, từ đây sang trang

"Đến lượt anh rồi đó, anh ơi."

Cố Linh Y nói ra lý do của mình rồi thì tiếp tục truy hỏi Lộ Mãn: "Nói nhanh đi, nói nhanh đi, tại anh sao lại thích em?"

"Thì cũng giống lý do của em thôi." Lộ Mãn giọng chua lòm: "Vì em có chút giống Gia Nhi!"

Nụ cười ngây thơ đáng yêu trên mặt Cố Linh Y trong tích tắc liền đóng băng.

"Em biết ngay mà!"

Một câu nói khích cô nàng khiến cô vùng vẫy ngồi dậy khỏi lòng Lộ Mãn và vung tay đấm đá anh túi bụi.

"Lộ Mãn! Anh thích em chỉ vì anh thích Gia Nhi!"

"Linh Y, em bình tĩnh lại..."

Lộ Mãn né trái tránh phải rồi chộp lấy sơ hở trong những cú cào loạn xạ của Cố Linh Y mà ôm lấy eo cô và ấn mạnh vào chỗ mềm.

"Ứm..."

Cô nàng lập tức mềm nhũn, nhưng miệng vẫn không chịu thua: "Lộ Mãn, anh không được chạm vào em, ha ha ha...ư ư..."

"Ngoan ngoãn nằm yên đi."

Lộ Mãn ôm cô vào lòng lần nữa và giữ chặt lấy tay cô để phòng ngừa cô lại "nổi điên gây thương tích".

"Hừ."

Ánh mắt Cố Linh Y đảo qua đảo lại trên mặt và cổ anh, dường như đang cân nhắc nên cắn chỗ nào để hả giận.

"Hôm qua sau khi anh ra khỏi phòng em, Lăng Chi còn nhắc nhở em."

"Cô ta nói xằng bậy gì đấy? Để anh nghe thử xem."

"Chị ấy bảo cũng tại bây giờ không cho phép cưới hai người, nếu không với cái tính toán nhỏ mọn của anh thì hai chị em chúng em chẳng ai thoát được đâu."

"Cô ta vu khống và phỉ báng đó."

"Em hỏi chị ấy đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ, nếu Lăng Chi là anh trong tình cảnh hiện tại thì chị ấy sẽ làm gì?"

Cố Linh Y dừng một chút rồi bắt chước giọng điệu hào sảng của Lăng Chi: "Lăng Chi vỗ ngực nói 'chị muốn hết'!"

Lộ Mãn vội ôm chặt cô nàng: "Vậy nên em thấy đó, cô ta toàn lấy bụng ta suy bụng người. Nghe anh, đưa điện thoại cho anh, xóa cô ta đi."

"Em thấy người cần xóa là người khác cơ."

"Ngoan nào, loại bạn thân này không nên giữ."

"Đồ dê xồm——được Lăng Chi chứng nhận, anh chính là đồ dê xồm."

Cố Linh Y lẩm bẩm rồi cô lại ngẩng đầu lên: "Anh ơi, nếu Gia Nhi mãi không vượt qua được mà cũng không buông bỏ được, anh thật sự quyết định sau này chúng ta...em nói là nếu thôi nhé, nếu chúng ta ở bên nhau rồi sẽ ngay lập tức nói cho em ấy biết sao."

Lộ Mãn vuốt vuốt một lọn tóc của cô: "Ừ."

"Thật ra cũng từng nghĩ đến việc nói cho em ấy biết ngay từ đầu, anh nhớ là nửa năm trước trong kỳ nghỉ hè đã bàn với em hai ba lần rồi."

"Nhưng mà có hai khía cạnh phải cân nhắc. Thứ nhất là nếu lúc đó mà vội vàng nói ra thì chắc chắn em ấy sẽ không chấp nhận được ngay mà lại khóc lại buồn, rồi Linh Y em nhìn thấy, làm sao có thể không buồn theo chứ."

"Anh sợ Linh Y đến tay rồi cũng bay mất, vậy thì ngàn vạn lần không được."

"Anh mới là vịt quay." Cố Linh Y làm bộ muốn cắn vai anh: "Vịt quay da giòn mọng nước nướng bằng gỗ cây ăn quả, còn có bánh bao nhỏ ăn kèm!"

"Khía cạnh thứ hai thì sao..."

Cố Linh Y phồng má nói thay anh: "Khía cạnh thứ hai, từ tận đáy lòng anh không đành lòng để mối tình đầu của mình đau khổ, đúng không!"

"Vì muốn chị vui vẻ nên không để em vợ buồn, có sai không?" Lộ Mãn mặt dày mày dạn.

"Phì! Phì!"

Cố Linh Y uống nửa ly cocktail đã được một lúc rồi. Lộ Mãn cảm thấy rõ ràng giọng cô càng ngày càng mềm mại và mí mắt liên tục sụp xuống, không chừng giây tiếp theo sẽ ngủ mất.

"Hay là đừng xóa Lăng Chi vội, còn phải nhờ cô ấy giúp nữa mà..."

Lộ Mãn sờ trán Cố Linh Y thấy hơi nóng.

"Anh ơi, em nhớ ra rồi."

Cố Linh Y cố gắng hé mắt không để mình ngủ thiếp đi: "Gia Nhi bây giờ kiên trì như vậy, em và Lăng Chi đều không hiểu. Nhưng có một người chắc chắn sẽ đồng cảm."

"Ai?" Lộ Mãn ngẩn người rồi vẻ mặt trở nên kỳ quái, anh chỉ vào mình: "Anh hả?"

"Ừm." Cố Linh Y bắt chước câu cửa miệng của Lộ Mãn.

"Nghĩ kỹ lại, tuy rằng Gia Nhi có thể nhìn thấy một chút hy vọng nhưng tâm trạng lên xuống thất thường trong thời gian dài như vậy, đổi thành người khác thì Gia Nhi chắc chắn đã bỏ cuộc từ lâu rồi."

"Chẳng phải giống như một bạn học Lộ Mãn nào đó sao? Rõ ràng lúc đó Gia Nhi bị anh theo đuổi đến phát phiền, em gái em đã nói thẳng ra rất nhiều lần là không thích anh."

Cố Linh Y liếc xéo anh một cái rõ to: "Nhưng anh vẫn cứ đeo bám dai dẳng và mài mềm ngâm cứng đủ kiểu, không đạt được mục đích thì quyết không bỏ cuộc."

"Người bình thường chắc hẳn cảm thấy không có cơ hội thì nên bỏ cuộc kịp thời, nhưng có người cứ thích đâm đầu vào đá."

Lộ Mãn thở dài: "Nếu có thể lý trí như vậy thì đâu còn gọi là thích nữa."

"Thật đúng là chuyện một người muốn đánh, một người muốn chịu. Cần một người ngốc nghếch kiên trì và một người mềm lòng nhượng bộ, thiếu một trong hai sẽ không có kết quả."

Anh lại ôm Cố Linh Y: "Cho nên anh cũng không hiểu Gia Nhi hồi Trung học Phổ thông làm người yêu anh hờ hững như vậy, sau khi chia tay tại sao ngược lại càng để ý hơn? Theo tính cách của em ấy thì quay lưng bỏ đi mới là hình ảnh mọi người quen thuộc về em ấy chứ."

"Vì em ấy thích anh hơn anh tưởng." Cố Linh Y miễn cưỡng nói ra câu này: "Có lẽ điểm này chính em ấy cũng chưa hoàn toàn nhận ra."

Lộ Mãn uống hết chỗ rượu còn lại rồi thở ra một hơi.

"Linh Y, nếu không chia tay thì em hẳn là có thể tưởng tượng được tình huống sau này của em gái em. Cứ tiếp tục buông thả theo kiểu quan hệ hồi Trung học Phổ thông thì đến Đại học cũng sẽ không khá hơn mà chỉ làm gia tăng tổn thương lẫn nhau, cuối cùng căn bản không thể đi đến cùng mà ngược lại biến thành kẻ thù."

"Anh cũng sẽ phải mất một thời gian dài để thoát khỏi vết thương thất bại này. Cho đến khi bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới thì mới có thể sống lại hoàn toàn. Cho nên nếu diễn biến đến mức đó, anh sẽ hận em ấy. Ít nhất trước khi có người khác cứu rỗi anh, anh sẽ hận em ấy."

Lộ Mãn mượn danh nghĩa suy luận nói ra trải nghiệm và suy nghĩ của mình ở kiếp trước.

Vốn tưởng rằng hồi tưởng lại những điều này sẽ có chút cảm giác đau âm ỉ và thương thân tủi phận, nhưng sau khi Lộ Mãn nói ra lại phát hiện tâm trạng bình tĩnh đến lạ.

Gió lật trang sách, từ đây sang trang.

Cố Linh Y cảm thấy Lộ Mãn nói đoạn này khác với trước đây, giữa lông mày dường như có những suy tư khó lòng hóa giải. Cô nhìn anh, dường như trái tim cô cũng thắt lại.

"Anh ơi."

Cố Linh Y tiến đến trước mặt Lộ Mãn rồi nhẹ nhàng hôn lên má anh.

"Bây giờ sẽ không thế nữa đâu, sự thay đổi của Gia Nhi chúng ta đều thấy rõ rồi. Sau này hai người cứ sống tốt với nhau, em ấy giúp anh còn không kịp ấy chứ."

Lộ Mãn im lặng hồi lâu rồi nói: "Em nói đúng, những chuyện chưa xảy ra không nên áp đặt lên người em ấy."

Cho nên bắt đầu lại một lần nữa, chỉ có nhớ chứ không còn hận.

"Hơn nữa, chẳng phải đây cũng là một kiểu se duyên Tiểu Hồng Nương theo góc độ nào đó sao?"

Lộ Mãn véo má Cố Linh Y một cái rồi cười nói: "Không trải qua một phen lạnh thấu xương, sao có thể thấy được nhân duyên tốt đẹp ngay trước mắt?"

"Ừm..." Cố Linh Y đáp lời một cách mơ màng.

"Linh Y?"

"Khò...khò..."

Lộ Mãn nhìn lại thì thấy cô nàng cuối cùng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ mà thiếp đi.

"Hai chị em các em thật là có sự đồng bộ đáng kinh ngạc."

Cánh mũi nhỏ của Cố Linh Y khẽ động đậy, Lộ Mãn nhẹ nhàng bóp lấy chóp mũi cô.

"Em cảm thấy anh giống em gái em, nhưng người giống em gái em nhất có lẽ chính là em."

"Có khả năng nào hai chúng ta mới là một cặp thực sự giống nhau không?"

Lộ Mãn mở điện thoại nhập lời bài hát để tìm kiếm, bài 《Yêu Anh》 mà anh quen thuộc quả thực vẫn chưa phát hành.

"Từ một góc nào đó của em, anh luôn thấy bản thân mình;

Rốt cuộc là em hiểu anh hay do anh vốn dĩ rất giống em."

Lộ Mãn nhẹ nhàng khoác áo lên cho Cố Linh Y, sau đó hít sâu một hơi rồi gọi điện cho Lăng Chi.

Lần đầu tiên, không gọi được, Lăng Chi trực tiếp từ chối.

"Ờ..."

Gọi lại lần thứ hai.

"Alo! Làm gì đấy!"

"Bạn học Lăng Chi, còn phải làm phiền cậu một chút. Cậu còn nhớ địa chỉ quán bar hôm qua chứ?"

"...Cậu lại giở trò gì đấy?"

"Làm phiền cậu đến thêm một chuyến đi."

Lộ Mãn đưa điện thoại ra xa: "Linh Y cũng uống một chút, bây giờ cô ấy cũng say ở đây rồi."