Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 442: Hai vị lại đến nữa rồi ạ

Rốt cuộc vì sao trà đá Long Island lại được gọi là "rượu mất thân", Cố Gia Nhi đã được nếm trải.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt và cảm thấy đầu óc căng phồng. Rồi cô mò mẫm lấy điện thoại trên đầu giường mở lên xem, thời gian hiển thị mười giờ rưỡi.

"Hả?"

Cố Gia Nhi bật người ngồi dậy rồi lại xoa xoa đầu, động tác mạnh khiến cô cảm thấy một cơn choáng váng.

"Mình ngủ...một ngày một đêm sao?"

Từ chiều hôm qua ngủ đến sáng hôm nay.

Cố Gia Nhi cảm thấy mình chỉ chợp mắt một lát, không ngờ hai mươi tiếng đồng hồ lại trôi qua như vậy!

Trên đầu giường còn để nước và bánh ngọt nhỏ cùng một tấm thiệp màu hồng đặt bên cạnh đĩa.

Cố Gia Nhi cầm lên xem, là do chị gái Linh Y viết tay.

【Gia Nhi ngốc nghếch:

Tỉnh dậy thì gọi điện thoại cho chị nhé

Uống chút nước, ăn chút gì đó

Ps: Em đúng là biết ngủ thật đấy

From chị gái siêu tốt bụng 01 của em】

Đọc xong dòng chữ thì Cố Gia Nhi mới cảm thấy khát khô cả họng, bụng cũng hình như đang réo ùng ục.

Cô lập tức gọi điện thoại cho Cố Linh Y: "Alo, Linh Y, Linh Y."

"Gì đấy?"

"Cố Linh Y chị không nhớ gì à? Là chị viết tấm thiệp bảo em tỉnh dậy thì gọi cho chị mà!"

"Hả? Giờ em mới tỉnh á?"

Giọng Cố Linh Y vang lên đầy vẻ khó tin: "Xem sau này em còn dám lén uống rượu nữa không!"

"Em không có lén uống! Là đường đường chính chính...ừm, không đúng, là quang minh chính đại uống."

"Hừ, Gia Nhi, em hại chị thảm rồi."

Cố Linh Y oán trách: "Tối qua chị gọi em thế nào em cũng không tỉnh, video call kiểm tra của ba lại không thể không nghe nên chị đành phải ở trong phòng em thay em nghe, còn phải nói dối trái lương tâm bảo em đến phòng học tỷ rồi."

"Chị cảm thấy ba mẹ đã nhìn ra chị đang nói dối nên đành hết cách, mười một giờ tối lại mở video quay lại cảnh em đang ngủ cho mẹ xem, bảo là em về nhà mệt quá ngủ thiếp đi luôn."

"Ơ...ừm...chị ơi." Cố Gia Nhi ngại ngùng nói: "Lần này coi như chị siêu tốt bụng."

"Mới một tiếng, chưa đủ."

"Cố Linh Y, siêu tốt bụng. Chị gái tốt, chị gái tốt nhất tốt nhất trên đời."

Cố Gia Nhi nói một tràng thật nhanh: "Được chưa, hài lòng chưa?"

"Hừ, coi như em còn có lương tâm."

Cố Linh Y nói: "Chị không nói chuyện với em nữa, chị đang ở đội nghi lễ bàn bạc kịch bản phim quảng cáo với đội trưởng Tiêu Trúc. Gia Nhi em uống nhiều nước ấm vào, trưa ăn nhiều một chút, nếu người vẫn còn khó chịu thì mau gọi điện thoại cho chị nhé."

"Vâng vâng."

Cúp điện thoại, Cố Gia Nhi cũng không kịp uống nước mà lại úp mặt vào chăn và bấm một số khác.

"Alo, anh ơi."

"Tỉnh rồi à?"

"Ừm...em sai rồi, cái trà đá này lợi hại quá..."

"Đâu có đâu, là em lợi hại. Đã bảo nhấp một ngụm nhỏ nếm thử thôi mà em cứ phải uống ừng ực một ngụm lớn như trâu nhai hoa mẫu đơn ấy."

"Anh mới là trâu!"

Cố Gia Nhi cứng giọng được hai giây thì lại nhỏ giọng nói: "Không uống nữa, sau này không uống nữa đâu."

"Anh ơi, trưa nay anh có thời gian không?" Cô nói với giọng mềm nhũn: "Có thể phiền anh trưa đi đón Linh Y giúp em được không?"

Đầu dây bên kia nhất thời im lặng.

Cố Gia Nhi còn tưởng là Lộ Mãn không tình nguyện: "Chỉ mấy phút thôi mà, chị ấy ở phòng diễn thuyết thư viện tham gia hoạt động của đội nghi lễ ấy. Lăng Chi tham gia nhiều câu lạc bộ quá nên cuối năm bận tối mắt tối mũi."

"Ừ."

"Có được không anh ơi~ Tuy Linh Y lớn rồi nhưng em vẫn không yên tâm để chị ấy tự đi về một mình. Xin anh đó, anh ơi~"

Lộ Mãn "miễn cưỡng" nói: "Vậy được thôi."

"Tuyệt vời quá, anh tốt nhất~ Hì hì~"

……

"Vậy nên anh cứ thế mà tung tăng chạy đến đây đợi em sao?"

Ở cửa sau phòng thu, Cố Linh Y khoác chiếc áo khoác bông ngắn màu vàng vani, ánh mắt nhìn Lộ Mãn tràn đầy vẻ cạn lời.

"Cái gì mà tung tăng, đây gọi là ngựa phi nước đại."

Lộ Mãn đứng bên cạnh cô. Mấy cô gái trong đội nghi lễ cũng đi ra từ cửa sau này, không ít người thấy anh thì đều nhiệt tình chào hỏi và anh cũng khẽ vẫy tay đáp lại.

"Đi nhanh thôi!"

Cố Linh Y đẩy đẩy ngực anh: "Anh cứ đứng đây là mấy ngày nữa họ lại dò hỏi xem anh có phải bạn trai em không đấy."

"Em tưởng bây giờ họ không nghĩ thế à?" Lộ Mãn cười cười: "Trời lạnh thế này, không phải bạn trai thì ai đến đây đón người chứ?"

Cố Linh Y bước những bước nhỏ cúi đầu đi về phía cổng Tây của trường.

Trên đường, cô càng nghĩ càng thấy khó tin nên không nhịn được mở miệng bắt chuyện với Lộ Mãn: "Anh ơi, hôm qua hai người thật sự chỉ uống một ly cocktail thôi à?"

"Ừ."

Lộ Mãn đáp: "Nói đúng ra là em gái em chỉ uống một phần tư ly đã say đến gục rồi."

"Không tin lắm."

Cố Linh Y lắc đầu: "Cocktail chẳng phải độ cồn thấp hơn rượu trắng sao? Hơn nữa uống vào cứ như nước ngọt, sao có thể khiến người ta say đến thế được?"

"Phải xem pha chế thế nào và dùng loại rượu nền gì, độ cồn cao thấp ra sao." Lộ Mãn nhún vai: "Còn có loại dùng rượu trắng Tiểu Lang Tử để pha nữa đấy."

"Vẫn không tin."

"Em cứ khăng khăng cho rằng anh cạy miệng em gái em ra rồi ép em ấy uống hết cả chai chứ gì?" Lộ Mãn buồn cười nói.

Cố Linh Y liếc xéo anh một cái: "Trừ khi...anh dẫn em đến cái quán bar đó xem thử thì sao?"

Lộ Mãn ngạc nhiên: "Em chắc chưa?"

Cố Linh Y lập tức đổi hướng đi về phía cổng Bắc của trường. Lộ Mãn ngẩn người rồi vội chạy theo cô.

Đến quán bar gần khu ký túc xá Đông Thăng, hai người vừa ngồi xuống thì nhân viên phục vụ đã đưa menu đồ uống tới.

"Hai vị đến rồi——lại đến nữa rồi ạ. Hoan nghênh, muốn uống gì ạ?"

"Lại, đến nữa rồi."

Cố Linh Y nhấn mạnh, ánh mắt không thiện cảm nhìn Lộ Mãn.

"Khụ khụ." Lộ Mãn chọn hai phần tráng miệng trước rồi sau đó xem đến đồ uống: "Em muốn uống gì?"

"Còn chọn gì nữa chứ." Cố Linh Y giọng chua lòm: "Giống như hôm qua là được."

"Một ly trà đá Long Island, thêm một ly Gin Tonic. Cảm ơn."

Cố Linh Y nhìn quanh trang trí trong quán: "Không gian cũng đẹp đấy...Á, anh làm gì vậy?"

Lộ Mãn đổi chỗ từ đối diện sang ngồi cạnh cô và áp sát vào người cô: "Quen thuộc thế này rồi, đừng ngại."

"Xì!"

Chụt——

Lộ Mãn ra tay thành công. Khuôn mặt mềm mại thơm tho của cô vợ tương lai hôn bao nhiêu cũng không đủ.

Cố Linh Y tượng trưng vung vẩy nắm tay, mềm nhũn đấm anh hai cái vào vai rồi coi như mặc kệ anh.

"Ở bên ngoài đấy, chỉ được lần vừa rồi thôi."

"Nắm tay cũng phải giới hạn số lần, hôn cũng phải giới hạn số lần sao?"

Lộ Mãn giả bộ kinh ngạc: "Em độc đoán chuyên quyền thế này không phải là do di truyền từ gia tộc đấy chứ?"

"Gia tộc? Di truyền?"

Cố Linh Y dùng sức đấm hai cái: "Gia Nhi! Cũng không cho hôn! Đúng không! Khoe! Với em! Đúng không!"

"Dừng lại dừng lại dừng lại——"

Lộ Mãn nắm lấy bàn tay của cô: "Đâu ra cái kiểu nói chuyện chẳng ăn nhập gì thế này? Ý anh là cái kiểu độc đoán của em, rất có phong thái gia đình của ba vợ tương lai."

"Xin lỗi hai vị, đồ uống và bánh ngọt của quý khách đây ạ."

Có người ngoài nên Cố Linh Y lập tức ngoan ngoãn trở lại.

Cô nàng ngồi ngay ngắn về chỗ, hai tay đặt lên đầu gối ra vẻ một đứa trẻ ngoan.

Đợi phục vụ vừa đi khỏi, Cố Linh Y lại nhào tới người Lộ Mãn: "Em cấm anh! Dẫn Gia Nhi! Đến đây!"