Cậu đối với Gia Nhi thật sự không có chút tình cảm nào sao?
Câu hỏi Lăng Chi vừa đưa ra vốn dĩ có thể xem là một câu hỏi chí mạng.
Nhưng Lộ Mãn lại nhìn về phía Cố Linh Y đang trốn ở đầu giường.
Trước khi trùng sinh, cô nàng này đã kết hôn với anh nhưng trong lòng luôn khó tránh khỏi bất an, thường xuyên túm lấy anh hỏi những câu tương tự.
Khi yêu em gái em, anh nghĩ gì? Hồi Đại học anh thích em ấy đến mức nào?
Sau khi chia tay anh nghĩ gì? Bây giờ anh còn có ý đồ đen tối gì không?
Lần nào cũng tỏ vẻ không chịu thua, Cố Linh Y vừa cười vừa cọ cọ vào người Lộ Mãn, miệng thì luôn nói "Anh nói đi mà, anh nói đi mà, em không giận đâu". Thế nhưng sau đó dù nhận được câu trả lời nào cô cũng giận dỗi không thèm để ý đến anh, cho đến khi Lộ Mãn dùng đồ ăn ngon hoặc đi du lịch để tạ tội thì mới coi như bỏ qua chuyện này.
Trong quá trình ăn vạ lâu dài của cô vợ Linh Y, Lộ Mãn đã học được và tổng kết nguyên tắc trả lời cho những câu hỏi kiểu này:
Chân thành vĩnh viễn là tuyệt chiêu, nhưng phải nói chuyện có nghệ thuật!
"Linh Y."
Lộ Mãn ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy tay cô và nhìn thẳng vào mắt cô: "Câu hỏi này rất đơn giản, cũng không có gì phải giấu diếm cả. Tình cảm của Gia Nhi so với một hai năm trước là hoàn toàn khác biệt, cho nên..."
"Đứng cạnh lò lửa, sao có thể không cảm nhận được hơi nóng?"
"Anh..."
"Linh Y, nếu anh nói anh không có tình cảm thì em chắc chắn cũng không tin."
"Nhưng tình cảm và thích là khác nhau, còn cách nhau một khoảng lớn giữa bị động và chủ động." Lộ Mãn tiếp tục nói: "Trong tất cả những cảm xúc dành cho Gia Nhi, 'không đành lòng' là điều vượt xa tất cả những thứ khác cộng lại. Em ấy trở nên tốt với anh và ngày ngày ở bên nhau, sao có thể không có tình cảm?"
"Tình cảm là thứ phát sinh một cách bị động, nhưng thích là thứ chúng ta có thể tự lựa chọn. Có người vừa có tình cảm với người khác giới đã nâng lên thành thích, mới tiếp xúc vài lần đã nhất định phải là người đó rồi nên khiến đối phương ngược lại cảm thấy áp lực; có người tuy rằng ngày tháng lâu dần sinh ra tình cảm nhưng thật sự là dù thế nào cũng không đạt đến mức thích, cho nên đối phương chỉ có thể muốn chạm vào rồi lại rụt tay về mới là thái độ có trách nhiệm với phần tình cảm này của cả hai."
"Ừm..." Cố Linh Y nghĩ ngợi một lát rồi nhích lại gần anh và tựa đầu vào vai anh.
Lăng Chi trợn tròn mắt: "Không phải, hai người chờ chút?"
Đang nói chuyện nghiêm túc về việc anh có thích em gái cô hay không mà sao hai người lại dính lấy nhau rồi?
"Từng cùng nhau sánh bước không có nghĩa là phải giữ người đồng hành ở bên cạnh cả đời. Duyên phận chưa tới, có người đến chỉ là để cùng ta đi một đoạn đường mà thôi."
"Linh Y, anh có tình cảm với Gia Nhi là thật. Vừa vì có những kỷ niệm cùng nhau thời Trung học cũng vừa vì em gái em bây giờ đã thay đổi quá nhiều, anh có thể cảm nhận được tấm lòng chân thành của em ấy."
"Nhưng mà anh đã có người mình thích rồi, chút tình cảm này chỉ có thể là lý do để anh cưng chiều em ấy như em gái ruột chứ hoàn toàn không thể lay chuyển được tình cảm thật sự của anh."
"Hai người..." Cố Linh Y bỗng phồng má: "Thật là giống nhau."
"Ai cơ?" Lộ Mãn chỉ vào mình: "Anh và Gia Nhi sao?"
"Chứ còn ai nữa?"
Cố Linh Y ngước đôi mắt hạnh, hàng mi chớp chớp: "Anh quên rồi à? Lúc anh tỏ tình với Gia Nhi, em ấy đã nói gì?"
"Không phải chứ, lời tỏ tình với Gia Nhi em cũng nhớ rõ từng chữ một vậy sao?"
Lộ Mãn chỉ muốn gãi đầu: "Giữa hai chị em các em có thể chừa cho nhau chút riêng tư được không!"
"Hừ! Chúng em là song sinh mà. Em ấy là em gái em, em gái báo cáo với chị gái có vấn đề gì sao!"
Cố Linh Y nghĩ ngợi: "Lúc đó Gia Nhi cũng nói gần như vậy. Ừm...em ấy nói là em ấy có một chút thiện cảm với anh, nhưng chút thiện cảm đó không đủ để em ấy thay đổi cuộc sống của mình."
"Đạo lý thì đúng là như vậy." Lăng Chi khoanh tay và liếc xéo cái tên đàn ông chó má Lộ Mãn đang nắm tay bạn thân của cô: "Nhưng lúc đó Gia Nhi chỉ có thiện cảm với mỗi mình cậu nên rất tự nhiên sau khi được tỏ tình thì liền thích rồi yêu đương. Còn cậu bây giờ thì sao? Cậu thích Linh Y rồi nên cậu cảm thấy mình ít nhiều gì cũng là người có vợ, vậy nên chút thiện cảm kia càng không đủ để lay động."
Cố Linh Y cọ cọ vai Lộ Mãn: "Anh ơi, nhưng dạo gần đây em cũng cảm thấy Gia Nhi càng ngày càng nhạy cảm. Đôi khi anh ở bên ngoài, em ấy nhắn tin cho anh cứ cách vài giây lại xem tin nhắn một lần, có khi còn ôm điện thoại chờ luôn... Đây không phải là tính cách của em ấy, em sợ em ấy sẽ càng khó chấp nhận...những chuyện sau này."
Lộ Mãn xoa đầu cô: "Tính cách em gái em, em hiểu rõ hơn ai hết. Nên là em nghĩ xem...em ấy không tận mắt thấy anh tìm người mới thì sẽ không từ bỏ đâu."
Cố Linh Y giật mình ngồi thẳng dậy: "Em...em..."
Lộ Mãn thở dài: "Thực ra, tổn thương cho em ấy đã gây ra từ lần đầu tiên anh nắm tay em rồi, bây giờ chỉ là kéo dài và giấu diếm thôi. Nên anh nghĩ nếu chúng ta ở bên nhau, việc đầu tiên là nói rõ với em ấy. Chấp nhận chắc chắn không dễ dàng như vậy, nhưng ít nhất có thể khiến em ấy hoàn toàn từ bỏ ngay lập tức."
Lăng Chi ho khan hai tiếng: "Lộ Mãn, cậu lạc đề rồi đấy! Người ta hỏi cậu đối xử với Gia Nhi thế nào chứ không phải để cậu mơ mộng cậu và Linh Y thế này thế kia!"
Lộ Mãn liếc cô một cái rồi quay sang nói với Cố Linh Y: "Trước khi Gia Nhi yêu đương kết hôn, chúng ta cùng nhau đối xử với em ấy như em gái ruột. Em ấy không muốn gặp anh, anh sẽ trốn thật xa chờ em ấy bình tĩnh thay đổi; em ấy muốn đến tìm chúng ta, căn nhà sau này của chúng ta sẽ luôn có một phòng khách dành riêng cho em ấy."
"Em ấy vốn dĩ đã là em gái ruột của em mà!"
Không nhắc thì thôi, Cố Linh Y nhíu mày và đầu ghé sát Lộ Mãn: "Anh ơi, ý anh là sau này sẽ coi Gia Nhi như Tiểu Sương sao? Không có bất kỳ suy nghĩ nào khác sao?"
"Ừ."
"Tiểu Sương lớn như vậy rồi có ngủ chung giường với anh không?"
"Khụ khụ khụ..." Lộ Mãn ho khan vài tiếng: "Nên mới cần người chị dâu là em giám sát Gia Nhi nhiều hơn chứ."
"Chị dâu gì chứ!" Cố Linh Y tức giận cầm lấy cái gối bên cạnh ném về phía anh: "Em là chị gái em ấy!"
Lộ Mãn ăn hai đánh thì tiện tay giật lấy cái gối: "Chính vì em là chị gái song sinh của em ấy và em gái em lại giống em như vậy, cho nên dù chỉ là vì yêu ai yêu cả đường đi thì anh cũng muốn cùng em ấy sống thật tốt và thật bình thường."
"Có lẽ em mới là 'quạ' thì phải." Cố Linh Y bĩu môi không vui.
"Đúng mà, em là 'ốc' trong nóc nhà."
"Là 'quạ' trong con quạ!"
Cố Linh Y có chút nhạy cảm với từ "quạ", vừa nhắc đến là bỗng dưng thấy cụt hứng và mặt hơi ửng đỏ nên không nói gì nữa.
Lăng Chi thấy gã đàn ông kia nắm thóp cô bạn thân Linh Y quá dễ dàng thì vừa đau đầu vừa nói: "Thôi thôi, biết thừa là cậu quyết tâm làm anh rể Gia Nhi rồi. Làm ơn tránh ra một chút được không? Tôi và Linh Y có chuyện con gái muốn nói."
Lộ Mãn thầm nghĩ: nếu không có cậu ở đây chắn đường thì tôi đã phải hôn Cố Linh Y một cái rồi mới đi.
Anh lại vươn tay xoa má Cố Linh Y: "Anh đi đây, mai có thời gian anh lại tìm em."
"Vâng, anh đi làm việc của anh đi ạ."
Đợi Lộ Mãn đóng cửa rời đi, Lăng Chi còn muốn khuyên nhủ Cố Linh Y thêm.
Nhưng lại nghe thấy Cố Linh Y lẩm bẩm một mình.
"Có lẽ...thật sự nên sớm đồng ý với anh ấy thôi nhỉ?"
Lăng Chi: 0_0!
[Quạ (乌) và Ốc (屋) đọc đồng âm với nhau]