Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 438: Trà Đá Long Island (Phần cuối)

"Ực ực ực——"

"Gia Nhi!"

Chỉ lơ đãng một chút mà cô nàng này đã ngậm ống hút rồi ừng ực ừng ực uống một ngụm lớn. Lộ Mãn ngồi đối diện suýt chút nữa đã nhoài người qua bàn, anh chạy đến bên cạnh cô giật lấy ly rượu.

Một hơi cạn luôn một phần tư.

"Em với chị em y hệt nhau, đúng là trâu nước, uống trà sữa hay nước ngọt đều nhanh như chớp."

"Thì vị như nước trái cây thôi mà, cũng ngon đấy chứ."

Cố Gia Nhi thần sắc như thường: "Anh ơi, em biết ngay anh lừa em mà, chẳng có tác dụng gì ghê gớm cả."

"Em đúng là em gái ngoan của anh..." Lộ Mãn cạn lời: "Lát nữa thì biết tay."

Anh đứng dậy định ngồi về đối diện thì lại bị Cố Gia Nhi ôm lấy cánh tay: "Anh ngồi xa thế làm gì, anh ghé tai lại đây em có chuyện muốn nói."

Cố Gia Nhi tự mình ghé môi gần má Lộ Mãn rồi nhỏ giọng oán trách: "Đội trưởng Tiêu Trúc cũng quá đáng thật đấy. Nhận nhầm em với Linh Y thì thôi đi, chị ấy còn đoán là Linh Y hẹn hò với anh cơ, hừ."

"Có gì đâu."

Lộ Mãn tuy trong lòng có chút xao động nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản. Lúc này càng tỏ ra thản nhiên tự nhiên càng chứng tỏ mình quang minh chính đại và không có gì mờ ám.

"Mấy lần Linh Y đi đội nghi lễ đều là anh đi cùng mà. Tiêu Trúc học tỷ đoán anh và chị em quan hệ tốt cũng đâu có sai. Bao nhiêu năm thanh mai trúc mã, anh vẫn là bạn thân khác giới duy nhất của chị em đấy thôi."

"Chị em tính nhát gan như vậy, em nỡ để chị ấy tự mình đối mặt với mấy học tỷ nhiệt tình kia à?"

Cố Gia Nhi nhíu mày: "Vậy chứng tỏ sư ca mà Linh Y thích không ra gì."

"Hả? Em lôi cậu ta vào làm gì?" Lộ Mãn sau lưng có chút đổ mồ hôi.

"Đã nửa năm rồi đấy. Tuy không biết Linh Y và sư ca của chị ấy ai theo đuổi ai, nhưng thời gian dài như vậy mà tán mãi không đổ thì nhất định là có vấn đề!"

Cái đầu của Cố Gia Nhi thuận thế tựa lên vai Lộ Mãn.

"Nếu không, Linh Y có sư ca đi cùng thì tốt rồi, đỡ phải phiền đến anh mãi."

Lộ Mãn thầm nghĩ: ngại quá nha, sao em biết sư ca của em ấy không đi cùng chứ? Rõ ràng là đồng hành rất tận tình luôn đó.

"Sư ca của Linh Y tên gì ấy nhỉ?"

"Quên rồi." Lộ Mãn hàm hồ nói: "Hôm đó dì Văn hỏi một lần thôi."

"À, nhớ ra rồi, hình như họ Mục, Mục Trác sư ca."

Cố Gia Nhi cọ cọ anh rồi điều chỉnh lại tư thế dựa: "Nhưng mà thôi vậy, lỡ Linh Y thật sự yêu đương với vị sư ca này thì em lại không nỡ rời Linh Y mất."

"Rốt cuộc em muốn chị em yêu đương hay là không muốn?"

"Ừm...nửa muốn nửa không."

Cố Gia Nhi khép đôi mắt hạnh lại rồi nhẹ giọng nói: "Linh Y không có những suy nghĩ quá khác người, chị ấy không bài xích yêu đương kết hôn sinh con. Chị ấy rồi cũng phải yêu, chuyện này phải chấp nhận nhưng chỉ là sớm hay muộn thôi."

"Nhưng mà Linh Y thật sự thành bạn gái của người khác rồi thì chị ấy sẽ không thể luôn thuộc về một mình em nữa. Haizz, nghĩ thôi đã thấy phiền."

Lộ Mãn bất lực nói: "Chị ấy là chị ruột của em chứ có phải bạn gái em đâu."

"Em biết, nhưng mà..."

Cố Gia Nhi cụp mắt xuống lộ ra vài phần mất mát: "Anh ơi, em cảm thấy khoảnh khắc thoải mái và hạnh phúc nhất trong cuộc sống là khi em ngủ nướng ở nhà, tỉnh giấc một cách tự nhiên và thấy ba mẹ đi làm rồi nên ở nhà không ai quản chúng em. Sau đó từ giường tầng dưới vọng lên tiếng của Linh Y——'Hôm nay ba mẹ đều không có nhà, lát nữa chúng ta ăn gì đây?'"

Quả thật là một khung cảnh ấm áp, Lộ Mãn hình dung một chút.

"Nếu Linh Y sau này yêu đương kết hôn, chúng em sẽ không còn ở cùng nhau nữa. Có một ngày ngủ nướng đến khi tỉnh giấc thì tự nhiên phát hiện bên cạnh chỉ có một mình em, không nghe thấy chị gái tìm em thương lượng ăn gì... Cảm giác này chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy khó chịu rồi."

Lộ Mãn nhẹ nhàng xoa đầu cô nàng để an ủi: "Nhưng em cũng có thể đến nhà chị gái ở tạm một thời gian mà. Linh Y đã nhắc không biết bao nhiêu lần rồi, sau này trong nhà nhất định phải chừa riêng cho em một phòng nhỏ."

"Đến lúc đó, em sẽ nghe thấy——'Lát nữa chúng ta ăn gì đây? Nghĩ xong thì mau dậy đi, đi thôi, chị gái và anh rể mời khách.'"

Cố Gia Nhi cười với giọng điệu nũng nịu: "Vậy thì cũng được. Nhưng anh ơi, tại sao không phải là Linh Y ở nhà em rồi để em rể chị ấy mời khách chứ?"

Lộ Mãn lùi người sang một bên. Cô nàng này càng dỗ càng được nước lấn tới.

"Oái..."

Cố Gia Nhi loạng choạng rồi mềm nhũn ngã sang một bên.

Lộ Mãn sợ cô va vào đâu bị thương nên nhẹ nhàng ôm lấy cô: "Hậu vị lên rồi hả? Vừa nãy nói thế nào em cũng không nghe."

"Em, em không có."

Cố Gia Nhi vẫn còn cãi: "Buổi sáng không ngủ bù nên bây giờ buồn ngủ."

"...Em cứ mạnh miệng đi."

Cố Gia Nhi mặc kệ. Cô đặt tay lên ngực Lộ Mãn và tựa vào lòng anh rồi hơi rụt người lại.

Lộ Mãn cảm thấy cô đang dần nóng lên: "Nhân lúc em còn tỉnh táo còn có chút ý thức, chúng ta đi thôi nhỉ? Về thôi."

Muộn thêm chút nữa, đợi đến khi cô em vợ ngã vật ra thì khó giải thích với Linh Y lắm!

"Em không về, em rất tỉnh táo!" Giọng Cố Gia Nhi kéo dài.

Cô lấy điện thoại ra rồi nghiêng đầu nheo mắt nhìn màn hình khiến Lộ Mãn liếc nhìn cô. Thôi rồi, đầu óc cô nàng bây giờ chắc chắn là choáng váng rồi.

"Lần này là lỗi của anh, ý chí không kiên định mà gọi cho em thứ em không nên uống."

Cố Gia Nhi mở một trang mạng xã hội: "Anh ơi, em phát hiện ra một vấn đề từ lâu rồi, suýt nữa thì quên báo với anh!"

"Trang web anh làm có nhiều lỗ hổng quá."

Cô vuốt vuốt trang rồi nhấp vào nút làm mới không ảnh trên WAP.

"Anh xem, rõ ràng tài khoản của chúng ta đều đã theo dõi lẫn nhau."

Cố Gia Nhi bĩu môi. Khoảng cách quá gần nên Lộ Mãn có thể ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người cô.

"Nhưng mỗi lần làm mới và mỗi lần bị lag, nó lại không hiển thị theo dõi lẫn nhau mà chỉ hiển thị em đơn phương theo dõi anh."

"Đây là vấn đề nhỏ thôi mà, làm mới lại là được."

"Không được!"

Khuôn mặt trái xoan ửng hồng của Cố Gia Nhi tiếp tục ghé sát lại: "Anh không biết đâu, mỗi lần bị lag rồi hiển thị sai là tim em cũng hẫng mất một nhịp!"

"Còn tưởng anh lén lút bỏ theo dõi em rồi chứ! Anh không biết mỗi lần hiển thị đơn phương theo dõi khiến em buồn đến thế nào đâu!"

Lộ Mãn sững người rồi nhất thời im lặng.

Cố Gia Nhi lẩm bẩm một mình: "Dù em biết là do trang web của anh có vấn đề nhưng vẫn không khỏi lo sợ, nhỡ đâu anh thật sự hủy theo dõi em thì sao? Chỉ khi em liên tục làm mới trang và thấy dòng chữ 'đã theo dõi lẫn nhau' thì em mới yên tâm."

Ánh đèn trong quán bar mờ ảo, Cố Gia Nhi không để ý đến vẻ mặt phức tạp của Lộ Mãn lúc này.

Lời nói của Cố Gia Nhi kéo tâm trí anh trở về những ngày tháng trước khi trùng sinh. Sau khi tốt nghiệp Đại học, Lộ Mãn và Cố Gia Nhi chia tay. Anh lên Yên Kinh nhưng lòng còn vương vấn vì vẫn trân trọng mối tình này. Trong vô số đêm dài khó ngủ, anh cũng đã từng lặp đi lặp lại việc theo dõi tài khoản trực tuyến của Cố Gia Nhi như vậy.

Tất cả các tài khoản, tất cả những gì anh có thể biết, từ nghe nhạc xem video đến nhắn tin và chia sẻ nhật ký...

Rất nhiều ứng dụng đều có cái lỗi này. Rõ ràng là "đã theo dõi lẫn nhau" nhưng thỉnh thoảng khi làm mới trang lại hiện thành "đã theo dõi". Anh lo sợ Cố Gia Nhi xóa mình mà tim như hẫng một nhịp.

Xót xa, cay đắng, không cam tâm, không đành lòng, tất cả hòa lẫn trong những đêm mất ngủ trằn trọc.

"Gia Nhi."

Đã không thể tính được bao nhiêu năm trôi qua, đến khi sống lại một đời và đối diện với cô lần nữa thì cô lại mắc phải chứng lo được lo mất giống hệt như anh ngày xưa.

Trong khoảnh khắc, ngoài việc để bản thân chìm đắm trong cảm giác giằng xé ấy, khi nhìn Cố Gia Nhi thì Lộ Mãn còn có thêm một thứ tình cảm khó tả.

Cô bây giờ và anh ngày xưa sao lại giống nhau đến vậy.