"Gia Nhi, bây giờ em hối hận và rút lại lời này vẫn còn kịp đấy."
Lộ Mãn chậm rãi nói: "Cái này gọi là trà nhưng thực chất là pha trộn mấy loại rượu đặc biệt mạnh."
"Ơ? Vậy ạ."
Nhưng Cố Gia Nhi hoàn toàn không có ý định lùi bước mà ngược lại càng thêm hăm hở muốn thử.
"Vậy thì anh ơi, mình gọi một ly này đi. Em nếm thử một ngụm nhỏ rồi phần còn lại để lại cho anh."
Lộ Mãn trợn mắt: "Một ngụm nhỏ cũng không được. Cocktail có năm loại rượu nền là Vodka, Whisky, Rum, Gin và Tequila, độ cồn đều rất cao mà lại dễ uống hơn rượu trắng, thêm chút nước trái cây điều vị thì rất dễ uống đến mức không phanh lại được."
"Vậy ly trà đá Long Island này dùng loại rượu nền nào vậy anh? Có ngon không ạ?"
"Nó dùng cả năm loại đấy."
Cố Gia Nhi: ...
Lộ Mãn nói với phục vụ một tiếng để gọi một ly Trà đá Long Island và một ly Tequila Sunrise, đợi phục vụ đi xa rồi anh hạ giọng: "Cho nên cái này có một cái tên riêng tư gọi là 'rượu mất thân', con gái tửu lượng không tốt dù chỉ nhấp một ngụm cũng có thể ngủ luôn đấy."
"Có thần kỳ vậy không chứ." Cố Gia Nhi bĩu môi không tin: "Dù sao em cũng đi cùng anh, có uống loại rượu này cũng không sao. Anh chịu trách nhiệm vác em về giường."
Rượu mất thân? Cái tên giò heo này, cô mặc váy ngủ hở lưng táo bạo anh ta cũng không động lòng; buổi tối ngủ chung một giường anh ta chẳng làm gì ngoài ngáy khò khò...
"Ủa? Linh Y?"
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đồng thời nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, là một cô gái cao ráo búi tóc củ tỏi và trang điểm nhẹ nhàng đang tươi cười rạng rỡ.
"Trông quen quen..." Cố Gia Nhi nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu nhưng vẫn giữ nụ cười và gật đầu chào.
Hai chị em song sinh các cô nếu ra ngoài riêng thì thường xuyên gặp phải tình huống này, nhưng phần lớn là bạn của em gái chứ chị gái thì không quen.
Vì vậy, dù không quen người đến nhưng chỉ cần người ta thân thiện chào hỏi thig họ sẽ giả vờ quen biết đối phương mà đáp lại.
"Chu Tiêu Trúc sư tỷ."
Lộ Mãn đứng dậy: "Thật trùng hợp lại gặp chị ở đây."
Ánh mắt Chu Tiêu Trúc dừng trên người Cố Gia Nhi: "Hẹn hò với Linh Y à?"
"Không phải!!!"
Cố Gia Nhi phản ứng đặc biệt dữ dội. Cô "vụt" một tiếng đứng lên rồi vội vàng giải thích: "Đội trưởng Tiêu Trúc, em, em là Cố Gia Nhi."
"Ồ?" Chu Tiêu Trúc ngẩn người rồi lập tức lộ vẻ áy náy: "Ồ~ em là em gái trong cặp song sinh à, xin lỗi, xin lỗi."
Cố Gia Nhi nghe thấy tên của vị học tỷ này mới nhớ ra Chu Tiêu Trúc là đội trưởng đội nghi lễ của trường, vì trong quán bar ánh sáng khá tối và cách trang điểm của cô ấy cũng không giống với kiểu trang điểm đậm thường ngày nên không nhận ra ngay.
Chị gái nhà mình còn tham gia đội nghi lễ nữa đấy, mặc dù trong mắt Cố Gia Nhi thì chị gái chỉ là con cá muối đi làm cho có.
"Nhìn kỹ thì đúng là không thể nhận nhầm được." Chu Tiêu Trúc cười cười và đánh giá cách ăn mặc của Cố Gia Nhi: "Phong cách ăn mặc khác hẳn Linh Y."
Cố Gia Nhi chiều nay tập luyện ở đội cổ vũ một lúc nên mặc bên trong bộ đồ yoga dài tay bó sát màu hồng nhạt, quần short cá mập đen cùng tất thể thao dài trắng và giày vải đen. Nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc áo bông màu xanh băng dài quá gối, lúc này vì ở trong nhà mà lại chỉ có tên giò heo Lộ Mãn ở bên cạnh nên mới kéo khóa áo ra.
"Buổi sáng chị còn gọi cho Linh Y muốn tìm thời gian thống nhất kịch bản quay phim quảng bá trường, em ấy bảo bạn bè em ấy buổi sáng đều có việc nên phải đợi khi nào các em rảnh rồi gọi cả Gia Nhi cùng đến."
"Ừ, đúng vậy, Lăng Chi ở câu lạc bộ cả buổi sáng, em có việc nên đến văn phòng khoa một chuyến."
"Bí thư quản lý các em là Bí thư Đồ à?"
"Đúng vậy."
Chu Tiêu Trúc khẽ nhíu mày và thở dài: "Ngày tháng của Khoa Văn các em vẫn luôn không dễ sống mà."
Cố Gia Nhi tò mò chống cằm hỏi: "Đội trưởng Tiêu Trúc, lãnh đạo khoa của Lộ Mãn đáng sợ lắm ạ?"
"Nói sao nhỉ... Con người này, có hơi khó nói."
Chu Tiêu Trúc nhìn Lộ Mãn: "Ông ta rất sĩ diện, có một chiếc xe con không được sang trọng cho lắm, cửa sổ xe là loại dùng tay quay. Nhưng một thời gian dài mọi người cứ ngỡ là cửa sổ điện, không ai phát hiện ra."
"Bởi vì Bí thư Đồ ngồi ở ghế sau có thể mặt mày nghiêm nghị từ từ quay tay quay khiến cửa sổ xe trông như đang được nâng lên bằng nút điện."
"Ha ha ha ha..." Cố Gia Nhi che miệng cười.
"Lộ Mãn, lần đầu tiên ông ta gặp em có phải đã đoán trúng chiều cao của em không?"
Lộ Mãn hồi tưởng lại, những chi tiết nhỏ nhặt này anh thật sự không để ý: "Hình như có thì phải?"
Chu Tiêu Trúc tiếp tục nói: "Bên cạnh bàn làm việc của ông ta có một chậu cây cảnh đặc biệt sum sê. Ông ta cho người buộc những dải lụa đỏ trang trí lên các cành cây ở độ cao 1 mét 6, 1 mét 7, 1 mét 8."
"Như vậy khi có người đến đứng trước bàn làm việc của ông ta, ông ta liếc mắt là có thể gọi ra chiều cao của sinh viên để tỏ vẻ ông ta có đôi mắt tinh tường nhìn người như thần."
"Cái này..." Cố Gia Nhi cạn lời.
"Tóm lại, mọi người sau lưng đều đánh giá ông ta là một trong Tứ đại ác nhân và có người còn gọi thẳng là Đồ đầu trọc, cũng là vì ông ta thích hành hạ sinh viên để giữ thể diện mà ra."
"Đội trưởng."
Trong lúc nói chuyện, có một nữ sinh ghé người lên lưng ghế sofa và vẫy tay với Chu Tiêu Trúc: "Đồ uống của chúng ta đến rồi."
"Các em uống trước đi, chị gặp bạn rồi lát nữa sẽ quay lại."
Chu Tiêu Trúc quay đầu lại, vẻ mặt có chút bất lực: "Cô bé vừa rồi cũng là sinh viên năm nhất Khoa Văn. Cô ấy đã đụng phải một thói quen xấu khác của Bí thư Đồ——quá quan tâm đến nữ sinh."
"Còn có chuyện này nữa luôn à?" Lộ Mãn thầm nghĩ kiếp trước mình đúng là một tên ngốc chỉ biết đến Gia Nhi, hoàn toàn không để ý đến những tin đồn trong khoa.
"Bí thư Đồ đôi khi nhắn tin riêng cho các bạn nữ hỏi thăm tình hình học tập và cuộc sống rồi nhắc nhở phải ăn uống đúng giờ."
"Một người đàn ông trung niên nói những lời này với sinh viên Đại học sao?" Cố Gia Nhi cũng cảm thấy những tin nhắn này vượt quá giới hạn.
"Hơn nữa đều là cố tình chọn những bạn nữ xinh đẹp để nhắn."
Chu Tiêu Trúc nói: "Cô bé vừa rồi xinh đẹp đúng không?"
Cố Gia Nhi gật đầu: "Ừm, rất đẹp, sống mũi cao, đôi mắt có vẻ sâu thẳm."
"Thấy có chút phong vị Tây Vực là đúng rồi. Cô bé tên là Địch Lệ Na Trát, nhà ở Cương Khu." Chu Tiêu Trúc cười nói.
Lộ Mãn ho khan một tiếng, hóa ra thật sự có cái tên Địch Lệ Na Trát này.
"Lộ Mãn, em ở bàn của ông ta có để ý thấy vật gì đặc biệt bắt mắt không?"
Lộ Mãn hồi tưởng lại: "Có một con tỳ hưu bằng vàng."
"Chính là cái đó." Chu Tiêu Trúc tự khơi gợi hứng thú buôn dưa lê của mình rồi có chút không kiềm chế được: "Nghe nói có người tận mắt thấy con tỳ hưu vàng đó tuy không phải mạ vàng nhưng bụng nó có thể mở ra, kích thước bên trong vừa vặn để được thẻ ngân hàng."
Đội trưởng đội nghi lễ lại lảm nhảm vài câu nhắc nhở Lộ Mãn đừng thân thiết quá với ông lão kỳ quái này rồi mới trở về chỗ ngồi của cô ấy.
Lộ Mãn nhìn vị trí chỗ ngồi của đội nghi lễ và có chút suy tư.
"Anh ơi."
Khuôn mặt của Cố Gia Nhi ghé sát trước mặt anh che khuất tầm nhìn của anh: "Đang nghĩ về học tỷ đội nghi lễ hay là đang nghĩ về mỹ nữ Tây Vực vậy?"
"Đang nghĩ về Tây Vực..." Lộ Mãn buột miệng nói.
"Lộ Tiểu Mãn!"
"Hai vị, đồ uống của quý khách đây ạ."
Nhân viên phục vụ bưng khay đến đặt xuống hai ly cocktail.
Cố Gia Nhi rụt người trong áo phao và ngoan ngoãn ngồi lại vào chỗ.
"Được rồi, món trà đá Long Island mà em mong nhớ, nếm thử một chút xíu thôi nhé."
Lộ Mãn kéo ly Tequila Sunrise còn lại về phía mình và cắm ống hút rồi hút một ngụm lớn.
[Thân trong từ thân thể, mất thân tức là say rồi thì bị chén sạch]