"Linh Y, chị lại nghĩ đi đâu rồi phải không?"
Cố Gia Nhi vô cùng lo lắng cho mạch não của chị mình.
"Là anh ấy uống một chai rượu rồi lúc ngủ thì ngáy, cái tiếng đó muốn giết người luôn ấy."
"Thật vậy sao?" Cố Linh Y không tin lắm: "Gia Nhi em nói quá rồi."
"Linh Y, em thề là không hề nói quá một chút nào đâu."
Cố Gia Nhi hít sâu một hơi rồi nhớ lại tối qua, người nằm cạnh mình không phải là người mà là một chiếc xe máy chiến đấu tàn tạ với bánh xe văng tứ tung.
"Em đã thu âm lại bằng điện thoại rồi, về nhà em cho chị nghe."
Cô lại nhấn mạnh miêu tả tiếng ngáy sau khi uống rượu của Lộ Mãn đáng sợ và khó chịu đến mức nào.
"…Trời ạ." Cố Linh Y khẽ cảm thán.
"Sau này nếu thật sự kết hôn với anh ấy và sống chung với nhau, vậy buổi tối ngủ phải làm sao?"
Cố Linh Y lấy đó làm bài học. Xem ra phải quản lý rượu bia của anh thật nghiêm khắc mới được.
"Sau này nếu hòa hợp lại với anh…sống…sống chung và sau này…sinh hoạt với nhau, vậy buổi tối ngủ phải làm sao?"
Cố Gia Nhi lo lắng. Cái tật ngáy ngủ này của anh thật là khó xử.
Hai chị em song sinh tuy ở hai thành phố khác nhau cách nhau hơn trăm cây số nhưng suy nghĩ trong lòng bây giờ của họ lại giống nhau như đúc.
"Tiếng của anh ấy xuyên qua tường cũng có thể làm em không ngủ được." Cố Linh Y lúc này còn chưa nghĩ nhiều: "Vậy sao trước giờ Tiểu Sương chưa từng nhắc tới nhỉ?"
"Cái đó…" Cố Gia Nhi có chút ngại ngùng nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa chút vui vẻ: "Tối qua bọn em ở chung một phòng, không có tường ngăn cách."
Bên kia điện thoại im lặng mấy giây.
"Chung một phòng??"
Âm lượng của Cố Linh Y tăng lên và cũng nghe ra có vài phần sốt ruột: "Chẳng phải hai người đặt hai phòng sao!"
"Ôi chị ơi, chị đừng kích động mà."
Cố Gia Nhi vừa đi về vừa nói: "Anh ấy rất thật thà, bọn em chỉ là nói chuyện phiếm buổi tối thôi. Sau đó anh ấy buồn ngủ nên ngủ say như chết luôn."
"Nhưng mà!"
"Nhân phẩm của anh ấy, Linh Y chị còn không yên tâm sao?"
Cố Linh Y thầm nghĩ trong lòng: "Chị không tin cả hai người! Hơn nữa, so sánh ra thì! Càng không tin em hơn! Con em gái ngốc!"
"Cái đó…" Cố Linh Y nhận ra cảm xúc của mình bây giờ rất kích động và giọng điệu cũng có chút thất thần nên cô bèn dặn dò: "Tối nay hai người về đúng không, về sớm một chút!"
Cúp điện thoại, ngực Cố Linh Y phập phồng.
Cô có hơi hiểu ra Cố Gia Nhi trước đây bị Lộ Mãn chọc tức đến giậm chân là cảm giác gì rồi.
"Lộ Mãn, tên dê xồm này!"
…
Cố Gia Nhi chậm rãi quay lại cửa hàng đại lý mà Lộ Mãn mua thiết bị, vào cửa nhìn thấy anh và Lan Cẩn thì cô giơ chiếc túi trong tay lên quá đầu.
"Anh ơi."
Chạy lon ton đến bên Lộ Mãn, Cố Gia Nhi hỏi: "Anh có muốn ăn khoai lang nướng không?"
"Ờ…"
Tuy nhiên, Lộ Mãn và Lan Cẩn đều dùng ánh mắt có chút kỳ lạ nhìn cô.
"Sao vậy ạ?"
Lan Cẩn bật cười nói: "Tiểu Cố học muội, em và Lộ Mãn thật sự là tâm linh tương thông đó."
Lộ Mãn có chút bất lực từ phía sau cũng lấy ra một chiếc túi, bên trong rõ ràng cũng đựng hai củ khoai lang nướng.
"Vừa nãy đi ngang qua một ông cụ bán khoai lang nướng ở ngoài cửa, Lan Cẩn học tỷ không ăn nên anh mua hai củ."
Lộ Mãn càng nói thì nụ cười trên mặt Cố Gia Nhi càng thêm rạng rỡ.
"Hì hì, xem ra chúng ta mua cùng một chỗ rồi!"
"Còn cười nữa."
Đụng trúng sự ăn ý với cô em vợ tương lai chẳng phải chuyện tốt lành gì. Lộ Mãn nhìn bốn củ khoai lang to tướng trước mắt thì càng thêm đau đầu.
"Sao mà ăn hết được chừng này? Củ nào củ nấy mua đều to vậy nữa chứ."
"Anh cứ cố gắng lên, ăn thêm một củ nữa đi."
Cố Gia Nhi cầm một củ khoai lang nóng hổi chuyền từ tay trái sang tay phải: "Phù——nóng quá, lúc này mà có Linh Y ở đây thì hay biết mấy..."
"Lúc này mà có chị em ở đây thì tốt biết mấy..."
Hai người gần như đồng thanh. Vừa dứt lời, cả hai nhìn nhau rồi đều ngẩn người.
Lan Cẩn đứng tựa vào quầy chống tay lên thái dương xem kịch hay mà nhìn hai người có độ đồng điệu cao ngất ngưởng này.
"Anh ơi, chúng ta đến cả nghĩ cũng nghĩ giống nhau luôn, ha ha ha."
Lộ Mãn lại thở dài trong lòng và thầm nghĩ: em nhớ chị em là vì em ấy ăn khỏe; còn anh nhớ chị em là nhớ cả con người em ấy, tính chất khác nhau hoàn toàn.
Lan Cẩn nhìn dáng vẻ hoạt bát của Cố Gia Nhi, biết học muội này không phải người có thể ngồi yên một chỗ bèn chủ động nói: "Khu vực này tập trung toàn công nghiệp và hàng hóa, chẳng có gì ngon và hay ho để chơi cả. Nếu Tiểu Cố học muội không thích ngồi không thì chị có thể liên hệ mấy bạn nữ trong cửa hàng, họ cũng là sư muội ở Học viện Sư phạm Nghi Thành và trạc tuổi các em, có thể dẫn em đi dạo những nơi thú vị hơn ở Nghi Thành."
Lộ Mãn cũng cảm thấy Cố Gia Nhi đi theo anh cả buổi sáng chắc cũng chẳng có gì khiến cô thấy hứng thú: "Cả buổi sáng có hơi chán, hay là đi chơi trong thành phố đi? Đến Nghi Thành một chuyến rồi mà còn chưa ngắm nghía kỹ mấy điểm du lịch nữa."
Cố Gia Nhi lại lắc đầu và ngước đôi mắt hạnh long lanh nhìn Lộ Mãn: "Ở đây là nơi thú vị nhất rồi."
Thật trùng hợp, bài hát trong tai nghe cũng chuyển bài. Cố Gia Nhi nghe thấy lời bài hát quen thuộc thì cười một tiếng.
"Anh ơi."
Cố Gia Nhi nhảy chân sáo một bước tiến sát lại gần Lộ Mãn.
Cô tháo một bên tai nghe ra đeo vào tai Lộ Mãn.
"Đây là điều em muốn nói."
Lộ Mãn nghe thử, là bài 《Thích Anh》 của Trần Khiết Nghi.
Lời bài hát vừa vặn đến đoạn điệp khúc.
"Em thích được đi theo anh như thế này~ mặc anh đưa em đến bất cứ nơi đâu~"
...
Ba người xử lý xong những việc mua bán ban đầu trong cửa hàng. Lan Cẩn có chút nóng lòng muốn tìm một chỗ có thể in bao bì bằng giấy báo Tiếng Anh nên hẹn Lộ Mãn mấy ngày sau sẽ tiếp tục tiến độ rồi đi đến các cửa hàng khác ở phía bên kia nhà máy.
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cũng bước ra khỏi cửa.
"Lần sau đến thì đợi A Khải và Điền Du cùng đến luôn."
Mép vỉa hè khá sạch sẽ, Lộ Mãn thổi phù một cái xuống đất rồi ngồi phịch xuống.
Cố Gia Nhi ngồi xổm xuống bên cạnh anh, chỉnh lại váy rồi nghiêng đầu nhìn anh: "Anh ơi, có phải họ ra giá hơi cao không ạ?"
Lộ Mãn chỉ đang suy tính địa điểm đặt nhà máy trong tương lai. Có thể chọn gần Nghi Thành để tận hưởng mạng lưới hậu cần thuận tiện ở đây; hoặc cũng có thể đặt ở Hải Khúc vì khu vực Đại học Sư phạm Tân Hải có một khu khởi nghiệp khoa học công nghệ, nếu anh với thân phận sinh viên Đại học vào đó thì không chỉ được hưởng ưu đãi chính sách mà còn giúp trường hoàn thành chỉ tiêu bồi dưỡng nhân tài, mối quan hệ với trường và khoa cũng sẽ tiến thêm một bước.
Nhưng Cố Gia Nhi lại hiểu lầm rằng Lộ Mãn đang túng thiếu và lo lắng về chi phí thiết bị.
"Em và Linh Y vẫn còn một ít..."
"Không cần, không cần đâu!"
Lộ Mãn vội xua tay ngăn Cố Gia Nhi nói tiếp: "Không sao đâu Gia Nhi, anh còn chưa đến mức phải ăn bám các em mà."
Anh lại bổ sung một câu: "Đương nhiên cũng không phải vì chú Cố có giao ước gì đâu, chỉ là đơn thuần không cần thôi."
"Vậy mỗi lần em đều đi cùng anh, giúp anh——"
"Cũng không cần!"
Lộ Mãn tiếp tục ngắt lời: "Em không phải đi học à? Nghỉ nhiều như vậy thầy cô và bạn bè em nghĩ sao? Thôi được rồi, Gia Nhi em đừng lo lắng, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch cả. Tuy trước mắt có chút khó khăn nhưng đều có thể giải quyết được."
"Vâng, anh ạ."
Cố Gia Nhi ôm đầu gối: "Cho dù em không giúp được gì nhiều, cùng lắm thì em có thể cùng anh ngồi xổm bên đường thở dài mà, hihi."
Lộ Mãn cười. Nếu bây giờ anh thật sự ở trong tình cảnh trắng tay, câu nói này của Cố Gia Nhi thật sự khiến người ta ấm lòng.
"Đi thôi. Nhìn trời bên kia hơi âm u, mây đang trôi về phía này nên có thể sẽ mưa đấy."
Cố Gia Nhi xung phong đi dắt chiếc xe máy nhỏ ra, Lộ Mãn tranh thủ lúc này muốn báo cáo với Cố Linh Y một tiếng liền gửi QQ.
"...Hả??"
Lộ Mãn kinh ngạc kêu lên một tiếng.
"Sao vậy anh ơi?"
"Chị em sao lại hủy kết bạn QQ với anh rồi?!"
