Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 388: Em thích được theo anh như thế này (Phần đầu)

"Anh ơi, sau này anh không được uống một giọt rượu nào nữa!"

"Em còn buồn ngủ không? Không ngủ thì mau đi rửa mặt đi."

Lộ Mãn đánh trống lảng: "Đi sớm một chút còn được nếm thử món súp bột ở Nghi Thành."

Cố Gia Nhi xoa xoa cánh tay rồi tắt điều hòa đi vì thấy hơi lạnh.

Vừa nãy có Lộ Mãn bên cạnh, cả người anh như một cái lò sưởi lớn thậm chí còn hơi nóng nữa.

Bây giờ thì thấy lạnh người rồi.

Lộ Mãn thấy vai và cánh tay cô đều hở ra nên anh lôi từ trong vali của mình ra một chiếc áo sơ mi: "Mặc tạm vào đi."

Cố Gia Nhi hừ một tiếng và cầm lấy rồi quay người đi về phía bồn rửa mặt.

...

Bên cạnh khách sạn có một cửa hàng cho thuê xe máy, vì khoảng cách đến khu nhà máy in ấn bao bì không gần nên Lộ Mãn đành thuê một chiếc.

"Vẫn là xe Mulan kìa."

Leo lên xe rồi đội mũ bảo hiểm, Lộ Mãn vỗ vỗ vào yên sau: "Lên xe đi, Gia Nhi."

Thời buổi này, xe máy tay ga vẫn là xu hướng di chuyển hàng đầu vì những chiếc xe mang thương hiệu Mulan của tập đoàn Qingqi là phổ biến nhất và từng trở thành đại diện cho xe máy của thời đại đó. 

Cùng thời kỳ có thể so sánh được cũng chỉ có loại xe đường phố màu đỏ khung bạc với câu quảng cáo "Phóng nhanh như gió, Dayun motor".

"Sao khu Đại học của chúng ta không có loại cửa hàng này nhỉ?"

Cố Gia Nhi ghé người sau lưng Lộ Mãn, khuôn mặt lộ vẻ mới lạ, gió buổi sớm thổi khiến cô có cảm giác như đang ở trong một bộ phim học đường Đài Loan.

"Khu Đại học của chúng ta mấy trường gần nhau quá nhưng đi biển lại hơi xa.

Không giống như bên này, Học viện Sư phạm Nghi Thành sáp nhập mấy trường nông nghiệp và công nghiệp nên diện tích quy hoạch mấy nghìn mẫu, tính ra cả Châu Á không có khuôn viên nào lớn hơn trường này đâu.

Chắc hai năm nữa phải đổi tên thành Đại học Nghi Thành, sau này chắc sinh viên phải kiến nghị tập thể để mở tuyến xe buýt trong trường mất."

Nhưng vài năm sau, Hải Khúc thị sẽ phổ biến dịch vụ cho thuê xe điện, sinh viên đến lúc đó có thể đi xe ra biển hẹn hò vui chơi.

"Nói đi nói lại, vẫn chưa có thời gian cùng Linh Y và Gia Nhi đi biển chơi nhỉ... Ơ, sao mình cứ hễ nghĩ đến đi cùng là lại nghĩ đến hai chị em vậy?"

Lộ Mãn cười thầm trong lòng. Trước khi trùng sinh anh và Cố Gia Nhi thời Đại học vẫn còn đang yêu nhau, nhưng mỗi lần đi biển thì Cố Linh Y vốn hướng nội và nhút nhát lại trái ngược hẳn mà chủ động xin đi cùng.

Lâu dần Lộ Mãn cũng quen, cứ hễ đi biển là hai chị em song sinh cùng nhau chuẩn bị đồ bơi, anh cứ đi là đi cùng cả hai.

Ban đầu còn tưởng Cố Linh Y không yên tâm về em gái. Dù sao đồ bơi cũng hở hơn quần áo thường ngày, Lộ Mãn còn cho rằng cô chị gái này sợ anh thừa cơ sàm sỡ em gái mình.

Bây giờ nghĩ lại là do mình chậm tiêu quá.

"Đã gần cuối năm rồi, nước biển lạnh cóng người chắc chắn không đi được."

"Nhưng hình như ở bờ biển có một khu suối nước nóng! Về tìm cơ hội sắp xếp đi một chuyến!"

...

Gặp gỡ và hội ngộ với bà chủ tiệm hoa Lan Cẩn tại quán súp bột trong khu nhà máy.

Nước hầm xương ống đun sôi sùng sục trên lửa lớn rồi rót vào bát sứ, trứng gà trứng vịt bị làm chín ngay lập tức nổi thành những bông hoa.

Thêm chút hạt tiêu, rắc hành lá lên trên rồi phủ một lớp thịt gà hoặc thịt dê, thơm ngọt ngào ngạt.

Ba bát súp bột được bưng lên.

Lộ Mãn lại gọi thêm một đĩa thịt dê trộn và một giỏ bánh rán nhỏ.

Bánh rán nhúng vào súp hoặc phết thêm chút tương ớt tự làm của quán, thêm ít dưa muối nhỏ rồi cắn một miếng.

"Chậc chậc, thơm phức."

Lộ Mãn thỏa mãn vô cùng.

Còn hai cô gái thì ăn uống tao nhã hơn nhiều, dùng thìa múc súp húp từng ngụm nhỏ và gắp bánh rán nhai từ tốn.

Bên cạnh Lan Cẩn còn đặt mấy tờ báo, nhìn cách trình bày thì đã là đồ cũ rích từ đời nào rồi.

Nhận thấy ánh mắt của Lộ Mãn hướng về phía mình, Lan Cẩn cười giải thích: "Quán của chị có dịch vụ bó hoa sinh nhật, vốn định làm gì đó sáng tạo một chút nhưng thất bại rồi."

"Chị muốn tặng kèm người nhận hoa một tờ báo ra đúng ngày sinh của họ, trang nhất có thể dùng làm giấy gói luôn."

"Nhưng mà mấy tờ báo cũ đó đắt quá, một tờ hét giá mười hai mươi tệ. Hơn nữa nội dung tin tức ngày hôm đó chưa chắc đã không có thiên tai hay bài phê bình gì đó, cũng không thích hợp để làm giấy gói hoa."

Lộ Mãn ực ực húp súp, nửa bát xuống bụng thì anh xoa xoa cằm.

"Hay là đổi thành báo nước ngoài thì sao? Toàn Tiếng Anh ấy."

"Hả?"

Lan Cẩn chớp chớp mắt, trong đôi mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc: "Báo nước ngoài càng đắt và càng khó mua chứ."

"Nhưng mà có cơ sở dữ liệu báo Tiếng Anh đấy." Lộ Mãn gợi ý.

Đôi mày đang hơi nhíu của Lan Cẩn giãn ra, ánh mắt bừng lên một tia sáng ngạc nhiên.

Lộ Mãn nói tiếp: "Có rất nhiều báo đều cung cấp miễn phí tệp PDF để tải về. Từ sau Thế Chiến Thứ Hai đến nay, số báo nào cũng có cả. Cho dù phải trả phí thì phí thường niên cũng không quá đắt."

"Đúng rồi, có thể tải về rồi in ra luôn!" Lan Cẩn vui vẻ gật đầu.

Cố Gia Nhi nhìn Lộ Mãn rồi lại nhìn Lan Cẩn đang hăng hái. Cô đặt thìa xuống.

Bọn họ nói chuyện hợp nhau quá nhỉ.

"Anh ơi, có phải là như thế này không?" Cố Gia Nhi lập tức tham gia thảo luận để tỏ ý rằng mình vẫn còn ở đây này: "Báo Tiếng Anh còn có một cái lợi nữa là rất nhiều người đọc không hiểu, nói cách khác là sẽ không xem kỹ!"

"Những thứ nửa hiểu nửa không ngược lại càng có cảm giác thẩm mỹ."

Cố Gia Nhi vừa nghĩ vừa nói: "Chính vì bỏ qua nội dung mà tin tức Tiếng Anh mang lại nên mọi người sẽ càng chú ý đến cách trình bày và trang trí của tờ báo. Nhìn thoáng qua, bó hoa được gói bằng báo Tiếng Anh hình như thời thượng hơn."

"Đúng là đạo lý này."

Lan Cẩn cuộn tờ báo cũ thành hình que rồi gõ hai cái vào lòng bàn tay.

"Lộ Mãn, Tiểu Cố học muội, nếu không cảm ơn các em cho tử tế thì chị thấy áy náy lắm——cacs em đã giúp chị một việc lớn rồi."

"Chỉ là đưa ra hai ý tưởng thôi mà, chị khách sáo quá."

……

Cố Gia Nhi ra sức từ chối một hồi mới dập tắt được ý định mời họ ăn cơm của Lan Cẩn.

Buổi sáng sau bữa ăn, ba người đến đại lý thiết bị in ấn trước rồi như thường lệ hỏi một số chi tiết về việc mua máy và xem qua hợp đồng mẫu.

Trong suốt thời gian đó, Cố Gia Nhi cứ lẽo đẽo theo sau Lộ Mãn như một cái đuôi nhỏ mà giám sát.

Mặc dù vì tối qua ngủ không đủ giấc và lại còn ngủ không ngon nên thỉnh thoảng lại gục gục đầu xuống.

Nhưng cô vẫn chăm chú nhìn Lộ Mãn để giữ cho anh và Lan Cẩn một khoảng cách giao tiếp "an toàn".

Tuyệt đối không thể để cho cái tên giò heo này có cơ hội ở riêng với bà chủ tiệm hoa! Đây là mục tiêu chiến lược của Cố Gia Nhi.

Đợi đến khi Lan Cẩn nhận được một cuộc điện thoại yêu cầu di chuyển xe tạm thời rời khỏi khu nhà máy thì Cố Gia Nhi mới hơi yên tâm.

"Anh ơi, em ra ngoài hít thở không khí rồi tiện thể mua hai chai nước."

Lộ Mãn tiện tay giơ ba ngón tay: "Ba chai, đừng quên Lan Cẩn học tỷ."

"… Vâng." Cố Gia Nhi có chút ngứa răng nhưng bất đắc dĩ vẫn phải đồng ý.

Đeo tai nghe rồi bật một bài nhạc, Cố Gia Nhi đi về phía cửa hàng tiện lợi cuối phố.

Xách nước đi ra, cô nghe thấy một tiếng rao bán trước cửa.

"Khoai lang nướng đây——khoai lang nướng thơm lừng chảy mật đâyyy——"

Cô sờ túi thấy ví tiền vẫn còn ở chỗ Lộ Mãn nhưng tiền lẻ còn một ít, thế là gọi ông lão bán khoai lang lại.

Ông lão đạp xe ba gác, trong thùng xe cố định một cái lò đất quét vôi trắng, trên trụ tròn thấp bốc hơi nóng.

Chọn hai củ to, Cố Gia Nhi thầm nghĩ nếu tên xấu xa Lộ Mãn kia còn nói muốn chia cho Lan Cẩn ăn một củ thì đúng ý cô luôn, hai người họ chia nhau ăn một củ.

"Mưa rơi cả đêm~ Tình yêu của em tràn ra như nước mưa~"

Nhạc chuông điện thoại vang lên, Cố Gia Nhi nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến thì nở nụ cười rạng rỡ.

"Alo~ Oáp~~~ Linh Y Linh Y!"

Nghe thấy em gái ngáp một hơi dài, Cố Linh Y cười nói: "Hôm nay thế nào rồi Gia Nhi? Nghe giọng em tối qua không được nghỉ ngơi tốt à?"

"Đâu chỉ là không được nghỉ ngơi tốt! Linh Y em kể cho chị nghe!"

Vừa nhắc đến chuyện tối qua, Cố Gia Nhi đã thấy bực mình.

"Anh ấy làm em cả nửa đầu đêm qua không ngủ được!"

Cố Linh Y: …????

[Súp bột (Tảm Thang - 糁汤) là một loại súp ăn sáng đặc trưng của tỉnh Sơn Đông với nguyên liệu chính thường là thịt gà hoặc bò được xay hoặc thái nhỏ, thêm bột mì pha loãng để tạo độ sánh và tiêu cho vị thơm cay đặc trưng. Cơ mà trong truyện thì cách chế biến lại hơi khác thực tế] [Thất Lý Hương của Châu Kiệt Luân]