Lộ Mãn chiều nay về ký túc xá Đông Thăng Viên một chuyến tìm Lưu Khải Thừa dặn dò vài việc rồi tiện thể gọi điện thoại hỏi thăm Trần Uy, biết được ba thằng bạn cùng phòng đều đang ru rú trong phòng nên vừa hay ghé qua xem tụi nó thế nào.
"Thằng nhóc Lộ Mãn này còn biết đường về cơ đấy."
Cái ổ phế nhân của mình thì chán thật đấy, nhưng thấy bạn cùng phòng tươi rói thế này còn khiến người ta lo lắng hơn. Lưu Ngọc Kỳ bây giờ chính là cái cảm giác này.
"Mấy đứa trong lớp tao thấy mày mấy lần rồi, kè kè bên cạnh hai cô nàng song sinh Khoa Báo chí, đi đâu cũng có đôi có cặp!"
"Khai mau, mày tán đổ được em nào rồi hả!"
"Có một khả năng thế này..." Lộ Mãn sờ sờ mũi: "Là cùng hai chị em song sinh mỗi người thành một cặp, đi đâu cũng có đôi có cặp."
"Mẹ kiếp, mày đáng chết thật đấy...hu hu hu hu..."
"Được rồi, anh đang đi về phía khu nhà mình đây, tiện đường qua chỗ ông Vương bán bánh rán và có khi còn rẽ qua nhà ăn được."
Lộ Mãn nói: "Nếu các chú cần anh mua cơm thì ới một tiếng."
Ngay lập tức đầu dây bên kia truyền đến tiếng va chạm bàn ghế, chắc là ba thằng nhãi ranh đều nhào cả vào bên điện thoại rồi.
"Thật á? Đại ca!"
"Anh ơi, anh là anh trai em, cơm thùng gỗ 4 tệ rưỡi thêm chai coca nữa, cảm ơn anh!"
"Bánh rán ông Vương gì đó cũng được, em bảo Ngô Liêu nhận anh làm ba nuôi!"
"Mày cút!"
Lộ Mãn ghi lại thực đơn bữa tối của đám bạn cùng phòng. Niềm vui của mấy thằng nam sinh đơn giản vậy thôi, có thằng xách nước và mua cơm hộ thì thằng đó chính là ba nuôi có địa vị cao nhất trong ký túc xá.
Mua xong lương thực để tẩm bổ cho đám bạn, lúc vào tòa nhà vừa hay gặp một cậu sinh viên Khoa Âm nhạc Mỹ thuật ở phòng bên cạnh. Cậu ta chào hỏi Lộ Mãn.
Lộ Mãn biết cậu ta. Là một nhân viên phụ trách mỹ thuật của 《Nông Trại Song Tử》 tên là Tần Quảng Dương, mấy quả cà tím với bí ngô và mấy cái bong bóng mũi tên trong game là do cậu ta vẽ.
Phía sau cậu ta còn có một thằng nhóc tầm mười một mười hai tuổi đôi mắt láo liên nhìn xung quanh. Ánh mắt chạm phải Lộ Mãn có vẻ hơi sợ sệt và liền giấu mặt sau lưng Tần Quảng Dương.
Đang lúc nghi hoặc, Tần Quảng Dương chủ động giới thiệu: "Em họ tôi ở nhà tham gia cuộc thi vẽ tranh cấp thành phố đoạt giải nhất nên mẹ nó thưởng cho nó, dẫn nó đến Hải Khúc xem biển."
Cậu ta nhẹ nhàng vỗ đầu cậu em họ: "Quảng Lâm, chào anh Lộ Mãn đi nào~"
Lộ Mãn chống tay lên đầu gối và hơi nghiêng người về phía trước: "Chào em, bạn nhỏ Tần Quảng Lâm."
"Chào, chào anh..."
"Tổng Giám đốc Lộ, qua phòng tôi ngồi chơi chút đi." Tần Quảng Dương mời: "Chỗ tôi có máy ép trái cây, còn có cả vũ khí cấm nữa."
Vũ khí cấm là tiếng lóng lưu truyền trong Đại học Sư phạm ám chỉ mấy đồ điện công suất lớn và đồ dùng trái phép khi kiểm tra phòng.
"Tôi mang cơm lên cho bạn cùng phòng đã."
"Được——Quảng Lâm, đi thôi. À, vừa nãy em bảo em muốn uống nước ép gì ấy nhỉ?"
"Nước ép cà rốt ạ." Cậu nhóc giơ giơ cái túi trong tay, Lộ Mãn lúc này mới phát hiện nhóc ấy đang xách mấy củ cà rốt vàng ươm...
Cậu nhóc này hơi kỳ lạ, Lộ Mãn thầm nghĩ. Nhưng vừa nãy cậu nhóc này cho anh một cảm giác khá thân thiết, ấn tượng đầu tiên của anh là khá thích cậu nhóc Tần Quảng Lâm này.
Mang cơm đến phòng, nào có ngờ ba thằng này trên bàn đã bày sẵn đồ ăn rồi.
"Các chú có cơm rồi còn bảo anh mua làm gì?" Lộ Mãn vừa xả hàng vừa hỏi.
Trần Uy đẩy ổ bánh mì to tướng về phía Lưu Ngọc Kỳ: "Định để dành ăn tối ai ngờ mày mang cơm rồi, coi như cái bánh mì đen này là bữa khuya vậy."
Trên bàn Lưu Ngọc Kỳ bày một hộp cơm gà, cậu ta đẩy hộp xốp sang một bên: "Định bụng ăn trưa mà chưa ăn, tính để ăn tối. Mày mang cơm rồi, tao cũng chẳng muốn ăn cái thứ cơm nguội ngắt này nữa."
Lộ Mãn quay sang nhìn Ngô Liêu. Thằng cha này đang mải mê bắn CS, bên cạnh máy tính còn mấy cái bánh bao hấp.
Hắn mắt dán vào hồng tâm, không thèm quay đầu mà nói ngắn gọn: "Bữa sáng."
"… Muốn bỏ đói chúng mày đúng là chuyện khó khăn."
"Thế mày không mua phần mình à?"
"Tối có kèo rồi."
Lưu Ngọc Kỳ và Trần Uy đồng loạt nhìn anh.
"Lại đi với cặp song sinh à?"
Lộ Mãn xách cái ghế nhỏ ngồi xuống: "Một đám người tụ tập ăn uống thôi."
"Mày chỉ cần nói có cặp song sinh không thôi!"
"Có." Lộ Mãn gật đầu: "Hai người."
"Đồ cầm thú!"
"Đồ súc sinh!"
Trần Uy ra vẻ cảm thán lòng người khó lường, tách đôi đũa làm đôi rồi mở laptop và thuần thục đăng nhập vào một trang web.
"Đúng là người với người khác nhau một trời một vực. Người ta có song sinh đi ăn nhà hàng, mình thì chỉ có thể một mình thu hoạch rau củ trong 《Nông Trại Song Tử》."
"Ấy."
Lộ Mãn cười rồi xách ghế nhỏ ngồi sát bên cạnh: "Mày cũng chơi trò này à?"
"Ừ." Trần Uy thao tác một hồi, thu hoạch, xới đất, gieo hạt, tưới nước.
"Lộ Mãn, nếu mày cũng có tài khoản thì thêm bạn bè đi. Như vậy cả phòng mình đều chơi cái trò này, coi như có chung sở thích tập thể đấy."
"Vui đến thế cơ à?"
"Cũng…không hẳn."
Trần Uy gãi đầu: "Mỗi lần mở lên tao lại vô thức coi thường nó, cảm thấy ba cái trò chơi đơn giản thế này thì có gì hay."
"Rồi mỗi lần đều phải chăm sóc xong nông trại, còn đi trộm hết rau của bạn bè." Lưu Ngọc Kỳ ở bên cạnh chê bai: "Lộ Mãn mày không biết đâu, thằng nhãi này bình thường sáng không có tiết thì cơ bản không dậy, bây giờ vì cái trò chơi này mà hôm qua năm rưỡi sáng đã cố gắng bò dậy định trộm khế của tao."
"Đến mức đấy cơ à, chỉ để trộm mấy quả ảo hả?" Lộ Mãn bật cười. Anh tuy đã dự đoán trò chơi trộm rau sẽ khiến mọi người phát cuồng nhưng không ngờ làn sóng cuồng nhiệt mang tính ma mị này lại có đà nhanh đến thế.
Lưu Ngọc Kỳ lắc đầu ra vẻ đắc ý: "Không trộm được. Tao nghe thấy tiếng động của nó nên nhanh tay hơn nó mở máy tính trước để thu hết rau trên tài khoản của mình rồi."
"…" Lộ Mãn giơ ngón cái lên: "Hai thằng mày đều điên cả."
Trên giao diện trang web hoạt hình đơn giản chỉ có vài mảnh ruộng đã được khai khẩn, bên cạnh bờ ruộng có hai cô gái phiên bản Q tóc đen dài thẳng và mắt to mặc váy dài một hồng một xanh lam.
Cô nàng bên trái vẻ mặt có chút ngây ngô đáng yêu ôm một bó lúa mì, bên cạnh đặt một cái bình tưới nước; cô nàng bên phải thì thỉnh thoảng lắc lắc cái đầu, trên vai có một con mèo khoang bò sữa và trong lòng ôm một con nghé con. Đó là tính năng trang trại chăn nuôi còn chưa ra mắt.
"Tình cảm thắm thiết, ừm, tình hình rất tốt."
…
Nửa tiếng sau, Lộ Mãn xách hai cốc nước ép trái cây và hai cây xúc xích nướng xuất hiện ở quán ăn Tiểu Trù Thành Ký.
Ở một bàn cạnh cửa sổ kính sát đất, mấy cô gái ngồi ở nửa bên trong líu ríu trò chuyện không ngớt.
Cố Gia Nhi nghiêng người về phía anh như cảm nhận được điều gì, rồi Cố Linh Y bên cạnh cô cũng đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang.
Lộ Mãn cười vẫy tay với các cô rồi đưa nước ép trái cây cho họ: "Anh tự ép ở ký túc xá đấy, còn đây là xúc xích nướng nóng hổi luôn."
"Hả?"
"Tần Quảng Dương lắp máy ép trái cây với máy nướng xúc xích trong phòng."
Lộ Mãn cười nói: "Nếu sau này cậu ta định mở sạp thì vừa tốt nghiệp đã là lão làng bốn năm rồi."
"Máy nướng xúc xích nghe thôi đã thấy kinh dị rồi, nhưng vẫn chưa đến nỗi quá lố..."
Cố Gia Nhi nhận lấy cốc nước rồi tò mò hỏi: "Thế còn máy ép trái cây thì sao? Chắc ồn lắm nhỉ?"
