"Triều Huy...uống trà đi."
"Thầy..."
Lý Triều Huy theo bản năng muốn đứng dậy, từ trước đến nay chưa từng "hưởng thụ" đãi ngộ này nên trên mặt lộ vẻ luống cuống.
Nhưng anh ta bị Lục Điền Du bên cạnh ghì chặt vai, người sau liếc mắt ra hiệu bảo anh an tâm đón nhận tình huống trước mắt.
Thầy Chủng hậm hực nói nhỏ. Theo lý mà nói, trường hợp này nên dẫn thêm một học sinh thân quen đến, mỹ danh là dẫn đi mở mang kiến thức nhưng thực chất là sai bảo bưng trà rót nước.
Ai ngờ việc này hôm nay lại rơi xuống đầu mình. Điều khiến ông ta không thể chấp nhận nhất là hai học sinh mà trước đây ông ta coi như cái gai trong mắt lại ngồi ở vị trí cao hơn ông ta, còn bắt ông ta phải tươi cười rót trà.
Mà từ vài câu xã giao qua lại trên bàn thì ông ta cũng hiểu ra vì sao lại thành ra thế này.
Lộ Mãn, cái tên mà ban đầu ông ta cho rằng không có chỗ dựa nào, chỉ dựa vào chút may mắn mới làm ra được cái trò chụp ảnh thẻ này.
Cậu ta ở Yên Kinh lại còn có đường dây!
"《Tam Quốc Sát》..."
Thời điểm này Tam Quốc Sát vừa mới nổi đình đám không lâu, tuy rằng được một số kênh truyền thông đưa tin rầm rộ nhưng người bình thường không quan tâm đến game giải trí thật sự là không nghe thấy động tĩnh gì.
Thầy Chủng khom lưng. Rót nước đến chỗ Lộ Mãn, ông ta nghiến răng cố gắng kìm nén cảm xúc và nặn ra nụ cười: "Lộ..."
"Thầy khách sáo quá, để em tự làm."
Lộ Mãn tươi cười rạng rỡ với ông ta. Nếu không biết là anh ta bày ra bữa tiệc tối nay thì còn tưởng anh ta là một sinh viên vô hại, thậm chí có chút "ngây thơ"...
Lộ Mãn giật lấy ấm trà trong tay ông ta mà rót trà cho Cố Linh Y bên cạnh, thầy Chủng vốn định cứ thế ngồi xuống và đặt ấm trà lên bàn xoay để tự xoay là được.
Mà Lục Điền Du lại thừa cơ lên tiếng: "Thầy ơi, ấm, ấm, đừng quên ấm!"
"À, được..."
Thầy Chủng ngồi lại vị trí "gác cửa Tây", đúng lúc một nhân viên phục vụ bưng món ăn đi ngang qua đầu ông ta.
"Haizz!!"
Bữa cơm này ăn thật uất ức.
Nhưng hiện tại ông ta ngay cả thở mạnh cũng không dám, huống chi là biểu hiện bất mãn gì.
Các lãnh đạo trên bàn tiếp tục nâng chén cạn ly, trong lời nói không tiếc lời khen ngợi Lộ Mãn, A Khải và Lục Điền Du.
"Tiểu Lộ, tôi tốt nghiệp Quảng Viện...à, tức là Đại học Truyền thông bây giờ ấy, là học trưởng của A Khải và Điền Du."
"A Khải trước giờ không nhận phỏng vấn nhưng lần này phá lệ nói phỏng vấn không thể thiếu vị chủ soái là cậu, muốn đặc biệt đến Hải Khúc Thị cùng cậu lên hình kể về câu chuyện khởi nghiệp."
"Lộ Mãn nghĩ đến việc xây dựng nhà máy mới và văn phòng tại khu công nghiệp nơi trường cũ tọa lạc cũng khiến chúng tôi rất vui mừng."
Thầy Chủng máy móc gắp thức ăn đưa vào miệng, hương vị món ăn thế nào ông ta hoàn toàn không cảm nhận được.
Trò chơi tên là 《Tam Quốc Sát》này hiện tại thậm chí đã thu hút sự chú ý của Đoàn Trung ương và Đài Truyền hình Trung ương. Hơn nữa nghe bọn họ nói chuyện, dự án này chỉ mới khởi nghiệp nửa năm đã trực tiếp tiến sát đến cột mốc doanh thu chục triệu, thành tựu tương lai càng không thể lường trước.
Kiếm được bao nhiêu tiền còn là chuyện thứ yếu, khó đối phó hơn là...
Thầy Chủng liếc nhanh về phía Lộ Mãn. Cái thằng nhóc khiến thầy ngứa răng này giờ lại như người không liên quan, chỉ lo gắp thức ăn cho cô sinh viên bên cạnh!
Cô sinh viên xinh đẹp kia cũng thật là vô tư, cả buổi tối chỉ cúi đầu ăn uống mà không nói một lời nào…
Thầy biết rõ Lộ Mãn giờ đã mang danh hiệu tấm gương khởi nghiệp của trường, sau này nhà trường chắc chắn sẽ ưu ái cậu ta hết mực. Hôm nay lại còn có cả lãnh đạo cấp quận, cấp thành phố, thậm chí cả người từ Yên Kinh về nữa… Tất cả đều như đang đứng ra bảo kê cho cậu ta.
Lúc Lộ Mãn mới nhập học đúng là như thầy nghe ngóng được, không có “chỗ dựa” nào cả.
Nhưng thì sao chứ? Chỉ trong một học kỳ ngắn ngủi cậu ta đã tự mình lôi kéo được những “ông lớn” chống lưng hùng mạnh.
“Haizz, haizz…”
Thầy Chủng không ngừng thở dài trong lòng.
Chỉ là trò trẻ con. Hóa ra trước đây mình tranh đấu với cậu ta trong mấy vụ chụp ảnh, đối với Lộ Mãn chỉ là những trò trẻ con. Trọng tâm của người ta đã không còn ở đây nữa rồi.
Mình dốc toàn lực, khó khăn lắm mới thuyết phục được đám người thân làm ở các tiệm ảnh thống nhất chiến tuyến, cùng nhau giảm giá vì muốn phản công Lộ Mãn một đợt.
Kết quả là cơn sóng thần mà mình dày công tính toán, trong mắt một cậu sinh viên nhỏ hơn mình cả chục tuổi chỉ là một gợn sóng nhỏ không đáng kể…
Thất bại, vô cùng thất bại.
“Vậy…còn có cách nào khác đâu…”
Sau tối nay, thầy Chủng đã hiểu rõ mọi chuyện đã an bài xong xuôi, sau này tuyệt đối không thể đối đầu với bọn họ nữa.
Người ta là sinh viên tiêu biểu được Đài Truyền hình phỏng vấn, được thành phố quan tâm, được nhà trường hết mực nâng đỡ mà mình còn giở trò ngáng chân chơi xấu cậu ta sao? Vậy là tát vào mặt ai?
…
Sáng sớm hôm sau, tin vui liên tục đến.
Đầu tiên là những cửa hàng trước đây từ chối rửa ảnh cho Lý Triều Huy và Vương Học Ái giờ lại gọi điện đến hỏi có muốn tiếp tục hợp tác không.
Sau đó, thầy Chủng đích thân mời Lý Triều Huy dưới sự chứng kiến của một Phó Trưởng Khoa Tư tưởng Chính trị để trịnh trọng xin lỗi.
Sau khi mọi chuyện được giải quyết, Lý Triều Huy xúc động kéo Lộ Mãn muốn buổi tối ăn mừng thật lớn.
“Thật ngại quá, học đệ.”
Trên khuôn mặt đen sạm của Lý Triều Huy có chút ửng đỏ hiếm thấy: “Vẫn là chú ra tay hiệu quả hơn.”
“Vị thầy giáo mà trước đây ba lần bảy lượt mời cũng không được, chú vừa về đã khiến ông ta ngoan ngoãn nghe lời——anh chưa từng thấy thầy Chủng sợ hãi như vậy.”
“Nếu thầy không cố tình gây khó dễ cho học trưởng thì em cũng không đến nỗi làm khó ông ta.” Lộ Mãn cười nói: “Tối qua coi như là em ra mặt giúp học trưởng xả giận, anh thấy hả hê không?”
“Hả hê! Quá hả hê!”
“Học trưởng, chúng ta hữu nghị tương trợ, em còn một việc cần nhờ đến anh.”
Lý Triều Huy vỗ tay lên ngực kêu bụp bụp: “Lộ Mãn, chú khách sáo quá rồi. Có gì anh giúp được thì chú cứ nói thẳng là được!”
“Em nhớ là anh quen biết một học tỷ chuyên ngành thú y ở trường Cao đẳng Nghề Hải Khúc đúng không? Lúc chưa nhập học em đã nhờ học trưởng giúp kiếm một con gà để làm thí nghiệm đó.”
“Đúng, có chuyện đó.”
“Lần này có thể phiền anh——tìm lợn cho em được không?”
Lý Triều Huy sờ sờ yết hầu và trầm ngâm nói: “Học đệ muốn nuôi thú cưng à? Muốn loại nhỏ xíu ấy hả?”
“Ừm…cũng gần như vậy.”
"Học tỷ kia đúng là có nhện thật nhưng học đệ không suy nghĩ lại sao? Thú cưng bò sát ít người nuôi lắm, nhỡ đâu dọa cặp song sinh tiểu sư muội của chú thì sao..."
"Thôi thôi thôi, cái này liên quan gì tới cái đó."
Lộ Mãn cười ngắt lời: "Em muốn heo, Nhị sư huynh ấy, là heo ấy."
"Ồ..." Lý Triều Huy gãi đầu, thằng nhóc học đệ này lần nào đòi đồ cũng kỳ quặc.
"Định ăn à? Heo sữa quay hả?"
"Để dùng." Lộ Mãn ra vẻ thần bí: "Cần ba con."
"Lần này cũng phải ngơ ngác thật thà hả?"
Lộ Mãn lắc đầu: "Lần này phải hoạt bát và tăng động, loại có thể đua tốc độ ấy!"
[Lý Triều Huy nghe lộn chữ Trư (猪) là con heo thành chữ Chu (蛛) là con nhện]