"Anh quay được một đoạn video."
Lộ Mãn định ngồi xuống thì Cố Linh Y lúc này ngoan ngoãn đứng dậy nhích ra một chút để chừa một chỗ trống giữa hai chị em.
Hai cái đầu kề sát vai anh, hương thơm dịu dàng quen thuộc lập tức tràn ngập khoang mũi.
Trên màn hình điện thoại, cậu bé Tần Quảng Lâm vẻ mặt nghiêm túc bỏ củ cà rốt vào khe máy ép, Tần Quảng Dương khởi động máy. Tiếng ầm ầm vừa vang lên thì ngay sau đó một bạn cùng phòng khác đã cất giọng hát opera hùng hồn.
"Ngắm sao đêm sáng ngời, lấp lánh ánh sao~~~~~"
Hai chị em song sinh ngẩn người rồi bật cười.
"Phụt ha ha ha——hóa ra là dùng tiếng hát át tiếng máy hả?"
"Chẳng lẽ cứ ấn máy một lần là hát một câu sao?"
"Santa Lucia~~~~Santa~~~Lucia——"
Hai chị em một trái một phải ôm lấy anh, hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần cười đến run cả người.
Lộ Mãn cảm thấy bầu không khí xung quanh có chút thay đổi nên ngẩng đầu nhìn, những người ngồi tách ra một bên dù là nam hay nữ phần lớn đều đang nhìn anh với ánh mắt rực lửa.
Còn một bộ phận nhỏ tuy đang chụm đầu trò chuyện nhưng ánh mắt cũng thỉnh thoảng liếc về phía này.
"Khụ khụ."
Lộ Mãn cất điện thoại: "Về rồi xem sau, đủ người rồi, lên món!"
"Lộ Mãn." Cúc Tiểu Ngọc nhìn về phía đám con trai rồi nhẹ nhàng lên tiếng: "Hình như còn thiếu một người."
"Là Lưu Khải Thừa học trưởng đúng không!" Cố Gia Nhi mắt sáng lên. Cô cảm thấy Cúc Tiểu Ngọc đang để ý xem người ta đến chưa, hai người này có vẻ có gì đó.
"Khải Thừa tối nay có chút việc đột xuất."
Lộ Mãn giả vờ thần bí cười với cô: "Học tỷ ngày mai sẽ biết thôi."
"Được, không nói nhiều nữa, khui chai Ngũ Lương Dịch tôi mang đến trước đã."
Vừa vung tay vừa hô hào là Lục Điền Du của Đại học Truyền thông.
Lộ Mãn đánh giá vị học trưởng kiêm thành viên kỳ cựu của nhóm sáng lập Tam Quốc Sát này. Nửa năm trước mới gặp, anh ta còn là một chàng trai có chút thư sinh. Giờ gặp lại, áo da phối áo cổ tròn tối om om lại còn có một cặp kính râm gọng to vắt ở cổ áo.
"Hình như tôi nhớ Điền Du tửu lượng không tốt lắm mà?"
Lục Điền Du "hây" một tiếng: "Ông chủ lớn, cậu và A Khải ở hậu phương bày mưu tính kế còn tôi đây ngày ngày chạy thị trường."
"Những dịp thông quan hệ lấy kênh phân phối này ông chủ lớn như cậu còn lạ gì nữa, tửu lượng mạnh yếu quyết định quan hệ xa gần."
A Khải cũng nói: "Lộ Mãn, Điền Du vất vả lắm. Lúc đầu, tiếp khách đến rất khuya, về trường là nôn."
"Sau này, cậu ấy tự mua, rượu Tiểu Lang loại nhỏ, mua cả thùng luôn, mỗi tối trước khi ngủ, uống một chút, từ từ luyện tửu lượng."
A Khải nói chuyện vẫn có chút ngập ngừng. Nửa năm nay anh ta cũng không thay đổi nhiều, vẫn luôn ở lì trong trường thiết kế thẻ bài mới. Vậy nên ở lớp học hay ở ký túc xá cũng không khác gì nhau.
Có người tránh mưa thì phải có người che dù, Lộ Mãn nói với Lục Điền Du: "Anh vất vả rồi, tối nay chúng ta vui vẻ là được, uống ít thôi."
"Vui vẻ? Phải tận hứng mới gọi là vui vẻ!"
Lục Điền Du mở rộng vạt áo. Lăn lộn bên ngoài với mấy ông chủ giang hồ khiến ngay cả giọng điệu cũng có chút thô lỗ: "Tôi nghe nói Đại học Sư phạm Tân Hải có cao thủ, chẳng phải là phải uống đến say mới thôi sao? Ngay cả học muội cũng tàng long ngọa hổ——Nghê Hiểu Vũ học muội, ồ ồ, là em."
Lộ Mãn khuyên nhủ: "Điền Du, mọi người đều không giỏi uống rượu, tụ tập lại cho vui thôi. Đừng câu nệ mấy cái thói quen cũ rích vài chén gặp mặt làm gì."
"Đúng đó học trưởng, anh cũng nên chú ý sức khỏe." Nghê Hiểu Vũ thấy anh chàng đến từ Yên Kinh này khí thế hừng hực nên cũng không dám khoe khoang tửu lượng của mình ra sao.
"Hây, có gì đâu, quen uống rồi." Lục Điền Du vẫn coi việc uống rượu là một bản lĩnh, cũng bị đồng hóa thành cái tư tưởng lấy việc hạ gục đối phương làm vinh dự: "Lộ Mãn, hôm nay tôi ít nhất cũng phải hạ gục một nửa số người ở đây."
"Anh chắc chứ, không chơi kiểu văn vở mà cứ nhất quyết phải 'võ' vậy à?" Lộ Mãn nheo mắt.
Vừa dứt lời, hai chị em song sinh đồng loạt nhìn Lộ Mãn rồi lại đồng bộ quay sang nhìn Lục Điền Du.
"Ừm... ừm?..."
Đột nhiên bị hai học muội song sinh nhìn chằm chằm, Lục Điền Du giật mình vô thức chỉnh lại cổ áo da.
Sao cảm giác...hai cô gái này phân biệt đối xử vậy nhỉ? Ánh mắt nhìn ông chủ Lộ thì dịu dàng, còn quay sang mình thì...
Hình như có thương hại pha chút đồng cảm thì phải?
"Anh ơi." Cố Gia Nhi ghé sát vai anh và nhỏ giọng nhắc nhở: "Có thể nhắc nhở Điền Du học trưởng một chút, núi cao còn có núi cao hơn, bảo anh ấy sau này liệu cơm gắp mắm thôi. Nhưng mà anh cũng phải biết lượng sức mình đó."
Cố Linh Y nghe thấy em gái nói vậy cũng ghé lại rồi không mặn không nhạt bồi thêm một câu: "Không sao đâu Gia Nhi, tối nay hai người ngủ riêng nên anh ấy có ngáy em cũng không phải sợ."
"Ờ..." Lộ Mãn lúc này đến thở mạnh cũng không dám.
"Cố Linh Y!" Cố Gia Nhi mặt hơi đỏ lên, nhưng khí thế không muốn thua nên cố gắng chống người và trừng mắt nhìn chị mình.
"Hừ, chị nói em một câu cũng không được à?" Cố Linh Y cũng đối diện với ánh mắt của em gái không hề yếu thế.
"Cái đó..." Lộ Mãn kêu khổ nói: "Các em so tài cao thấp có thể bỏ tay ra khỏi đùi anh trước được không... chắc bị ấn cho bầm tím hết rồi..."
...
Ngày hôm sau.
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi từ từ tỉnh giấc. Hai chị em song sinh dính lấy nhau, nhưng ga giường xộc xệch và chiếc chăn chỉ đắp được một nửa người Cố Gia Nhi rõ ràng ghi lại tư thế vừa ngủ vừa lăn lộn của hai người tối qua. Trước khi ngủ có lẽ họ ôm nhau nhưng trong đêm thì bắt đầu đạp chân trở mình, rồi trong lúc mơ màng lại vô thức tìm kiếm đối phương mà dính thành một cục.
Phản ứng đầu tiên khi Cố Gia Nhi mở mắt là sờ lấy điện thoại, cũng không phải xem giờ mà là mở QQ lên trước xem có tin nhắn mới của ai kia không.
Tin nhắn của tên giò heo nào đó vẫn dừng lại ở câu chúc ngủ ngon tối qua.
"Ê, Lăng Chi gọi chúng ta đến chỗ chị ấy sớm vậy?"
Hai chị em lề mề một lúc để thay quần áo rồi đến tầng của cô bạn thân.
Người mở cửa là Cúc Tiểu Ngọc. Vị học tỷ vừa mới nhận ra bộ mặt tra nam mà chia tay khiến các cô gái đều khá lo lắng cho trạng thái tinh thần của cô ấy, vậy nên mấy người bạn thân thay phiên nhau bầu bạn. Tối qua Lăng Chi còn mời cô ấy đến phòng mình ngủ một đêm, hai người thống khoái mắng chửi tra nam một trận.
Lăng Chi đang ở trên sofa vẫy tay với hai cô bạn thân song sinh: "Linh Y, Gia Nhi, mau lại đây xem cái này!"
Cố Gia Nhi có chút cảnh giác: "Lăng Chi, chị không định cho Tiểu Ngọc học tỷ và chúng em xem bộ sưu tập của chị đấy chứ..."
"Xùy xùy xùy! Cái này là dự án tối qua chị với Tiểu Ngọc chia sẻ rồi. Video này nghiêm chỉnh, à không, có lẽ không nghiêm chỉnh lắm, nói chung là mọi người qua xem đi!"
Bốn cô nàng tụ tập trước laptop.
Góc quay video là từ phía trên góc của một phòng học, Cố Linh Y đoán đây là góc quay của camera giám sát nên sắc mặt hơi thay đổi: "Lăng Chi, là vụ lộ clip quay lén mới à?"
"Xùy! Linh Y em im miệng coi!"
Lăng Chi hơi đau đầu: "Hình tượng của chị trong mắt các em đã bại hoại đến vậy rồi sao?"
Hình ảnh nhanh chóng xua tan nghi ngờ lo lắng của Cố Linh Y. Sau khi tua nhanh, sinh viên lục tục ngồi kín cả hội trường.
"Là bên Học viện Thể dục nhỉ."
Cố Gia Nhi cẩn thận liếc nhìn Cúc Tiểu Ngọc. Bạn trai cũ tra nam tột cùng của học tỷ chính là người bên Học viện Thể dục.
"Đây là hoạt động tối qua. Chủ nhiệm khoa bọn họ mở đại hội còn mời lãnh đạo các khoa khác, còn có mấy chuyên gia nữa."
Lăng Chi đã xem trước video nên cô vừa giải thích vừa nói với giọng điệu tràn đầy phấn khích.
"Chú ý nhé, cao trào đến rồi."
Ngay lúc chủ nhiệm khoa đang cầm bản thảo thao thao bất tuyệt, từ trong phòng chứa đồ bên cạnh sân khấu trước tiên truyền ra hai tiếng "ủn ỉn" kỳ quái.
Tiếng nói trên sân khấu dừng lại. Tiếp theo, thứ xông ra phá tan cánh cửa gỗ là ba chú heo con mặc áo ba lỗ.
Ánh mắt Cúc Tiểu Ngọc đầu tiên lộ ra vẻ khó tin, sau đó khóe miệng cô nở một nụ cười rồi có chút ngậm ngùi lắc đầu.
"Ha ha ha ha, sao lại có heo con vậy trời."
Cố Linh Y cẩn thận nhận ra quần áo trên người heo con, trên đó có chữ: "Số một, số ba, số bốn, còn có...gì đó...tra, nam?"
Các lãnh đạo học viện có mặt hiển nhiên chưa từng gặp chuyện này: đang họp thì có ba con heo xông vào ngang ngược càn quấy.
"Hỗn trướng, ai làm đó——oái!"
Chủ nhiệm khoa còn chưa kịp mắng xong thì một con heo đã đột kích vào ống chân ông ta, cho ông ta một chiêu thiết đầu công vào xương ống chân.
Hội trường lập tức hỗn loạn.
Trên sân khấu, các lãnh đạo mặc Âu phục chỉnh tề đều đứng dậy lùi về phía sau vì sợ bị heo đụng phải thì khó giữ thanh danh cả đời.
Giữa khán đài, sinh viên cười ồ lên. Tiếng "vãi cả chưởng", "á đù" vang lên không ngớt.
Có thành viên Hội Sinh viên vội vàng đổ hết sách vở trong cặp ra và xách cặp lên bắt heo.
Nhưng heo con có ưu thế về thể hình lại vô cùng nhanh nhẹn, bốn cái chân nhỏ loạng choạng vung vẩy rất nhanh cứ thế mà xoay cho sinh viên Học viện Thể dục chạy vòng vòng.
"Là anh ấy làm trò con bò à?"
Cố Gia Nhi vừa hỏi một câu liền lập tức cùng chị gái Linh Y đồng thanh: "Chắc chắn là anh ấy!"
Lăng Chi lười biếng dựa vào ghế sofa gọi điện thoại cho Lộ Mãn: "Alo, hai người họ đều ở đây, cậu giải thích cho họ đi."
"Anh ơi." "Anh ơi!"
"Tối qua anh chẳng phải ăn cơm cùng chúng em sao!"
Giọng Lộ Mãn truyền đến: "Đúng vậy, anh không đến Học viện Thể dục. Là Khải Thừa cộng thêm mấy anh em Học viện Thể dục vốn không ưa tên cặn bã kia đấy. Khải Thừa nói rồi, mối thù này nhất định phải báo."
"Ồ~" Cặp song sinh hiểu ra liền quay đầu nhìn Cúc Tiểu Ngọc.
Cúc Tiểu Ngọc nghiêng mặt sang một bên có chút ngại ngùng.
"Nhưng chủ ý là anh nghĩ ra đúng không——"
"Ê, bé ơi, chú ý vào, anh kiện em tội phỉ báng đó." Lộ Mãn cười nói: "Có ai chứng minh được là ai làm đâu."
"Ồ~ Hiểu rồi anh ạ."
Cố Linh Y hơi yên tâm, nhưng cô vẫn luôn có một thắc mắc khi xem video: "Nhưng mà anh ơi, bộ đồ anh mặc cho mấy chú heo con có phải bị nhầm rồi không?"
"Không nhầm đâu, thiết kế là như vậy đấy."
"Chỉ có số một, số ba và số bốn thôi."
Lộ Mãn dẫn dắt cô: "Ý là chỉ chuẩn bị ba con thôi. Linh Y, bây giờ em có suy nghĩ hoặc thắc mắc mãnh liệt nhất là gì?"
Cố Linh Y buột miệng: "Vậy số hai đâu?"
"Đúng, anh muốn hiệu quả này đấy."
"A... Ồ! Em hiểu rồi. Anh ơi, anh thật là xấu xa."
Lăng Chi thấy Cố Linh Y trước mặt em gái mình gọi điện thoại cho Lộ Mãn mà nụ cười càng thêm rạng rỡ thì vội huých nhẹ cô một cái: "Em xem cái tên này có trẻ con không kìa."
Cố Gia Nhi lập tức bênh Lộ Mãn: "Không trẻ con! Làm tốt lắm!"
"Anh ơi, Tiểu Ngọc học tỷ cũng ở đây. Em cúp máy trước nhé, lát nữa nói chuyện với anh sau."
Cố Linh Y nghĩ ngợi rồi lại bổ sung một câu: "Hoặc là lát nữa anh đến chỗ Lăng Chi đi."
Cúc Tiểu Ngọc mỉm cười với ánh mắt lấp lánh: "Cảm ơn các em, thật sự, cảm ơn."
"Học tỷ, hình như còn một người chưa được cảm ơn thì phải." Lăng Chi nháy mắt nhắc nhở cô đừng quên Lưu Khải Thừa học trưởng.
"Làm ầm ĩ lên như vậy hiệu quả chắc chắn sẽ không tệ đâu."
Cố Gia Nhi chỉ vào màn hình laptop: "Trên người mấy con heo đều viết tên của cái người kia, những việc hắn làm chắc chắn sẽ bị thổi phồng lên đến mức ai ai cũng biết."
Lăng Chi bổ sung: "Khải Thừa học trưởng là người cẩn thận nên có lẽ anh ấy còn chưa vào trường, chỉ nhờ mấy bạn nam bên Học viện Thể dục sẵn lòng giúp đỡ thả heo thôi. Mấy vị lãnh đạo bị heo ủi kia chắc không tìm được Khải Thừa học trưởng đâu, vậy nên cơn giận sẽ trút lên đầu tên cặn bã gây chuyện kia thôi."
Cúc Tiểu Ngọc vẫn giữ nụ cười nhưng không tiếp lời bàn luận về Lưu Khải Thừa: "Ông chủ Lộ của chúng ta, nói sao nhỉ, lúc xảy ra chuyện kia anh ấy đã rất kiên cường đứng ra bảo vệ. Còn bây giờ thì lại nghịch ngợm dùng trò đùa trẻ con như vậy."
"Anh ấy à." Cố Linh Y cười nhẹ và có chút ngượng ngùng cúi đầu nói một câu: "Trong giông bão là người lớn, dưới ánh mặt trời lại như một đứa trẻ."
"Đúng vậy, không hổ là chị gái của em!" Cố Gia Nhi ôm lấy vai chị gái Linh Y và giơ ngón tay cái lên trước mắt cô: "Trong lòng em cũng nghĩ như vậy đó!"
...
Một tuần sau đó, cả Học viện Thể dục đều đi tìm con heo số hai...
