Buổi sáng thảnh thơi, Lộ Mãn cứ nằm ườn trên ghế sofa phòng khách mà lười biếng chẳng muốn động đậy.
Chỗ tựa lưng bên cạnh ghế sofa đã bị Cố Linh Y chiếm mất, cô nàng ôm hai gói khoai tây chiên vị khác nhau xen kẽ nhai rôm rốp rôm rốp.
Nhấp một ngụm hồng trà, liếc mắt một cái là có thể ngắm nhìn sườn mặt đáng yêu của vợ tương lai. Trong lòng tạm thời không vướng bận chuyện gì, Lộ Mãn nheo mắt lại, đây mới là hưởng thụ đỉnh cao của cuộc đời.
Động tác rôm rốp nhét khoai tây chiên vào miệng của Cố Linh Y khựng lại.
"Không được nhìn trộm." Cô nghiêng đầu cảnh cáo Lộ Mãn. Cái tên xấu xa này ánh mắt liếc về phía bên này không biết bao nhiêu lần rồi.
"Vậy thì anh đường đường chính chính nhìn."
Lộ Mãn ngồi thẳng người, cũng không giả vờ hứng thú với bộ 《Bạch Xà Truyện》 của Lưu Đào và Phan Việt Minh trên TV nữa mà nhích lại gần Cố Linh Y hơn một chút.
"Oái!" Khuôn mặt của Cố Linh Y hoảng hốt theo bản năng liếc về phía nhà bếp: "Anh nghiêm túc một chút đi, mọi người vẫn còn ở đó mà..."
"Vậy thì tại sao em gái em cứ nhất định phải nhìn công thức trổ tài, vừa muốn xào rau vừa muốn làm pudding và đồ uống lạnh chứ?"
Lộ Mãn nháy mắt với cô: "Bỏ em ở đây, vừa hay để lại cho anh."
"Nói cho cùng vẫn là vì anh."
Cố Linh Y làm bộ muốn đánh Lộ Mãn một cái nhưng chỉ khẽ giơ tay lên.
"Trước đây anh làm pudding cho Gia Nhi còn có thạch trà đen nữa, em ấy nhớ mãi không quên."
Cô nhớ lại lần em gái bị sốt vào kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, Lộ Mãn vì dỗ dành em gái mình mà làm đồ ngọt. Cô cũng đã nếm thử rồi, ngon nhưng vẫn chưa đạt đến mức độ mong nhớ.
Nhưng chắc chắn là Gia Nhi đã thêm hiệu ứng hồi ức vào rồi cho nên luôn nhắc đến chuyện này bên tai cô.
Nói thế nào nhỉ, đồ ăn ngon do người mình thích tự tay làm sẽ được cộng thêm gấp đôi độ ngọt.
"Hừ!"
Cố Linh Y liếc xéo Lộ Mãn một cái.
Cô bây giờ chính là khó xử như vậy, muốn em gái vui vẻ nhưng cũng muốn Lộ Mãn chỉ tốt với một mình cô.
Mà em gái lại có thể danh chính ngôn thuận dưới danh nghĩa bạn tốt thanh mai trúc mã kiêm em gái có chút thân mật vượt quá giới hạn bạn bè với Lộ Mãn. Cô thì ngại không dám bộc lộ tâm tư và lại không thể tỏ ra quá ghen tuông.
"Phiền thật." Liên quan đến người thân yêu nhất của mình, Cố Linh Y là người không có dũng khí truy cứu sâu xa nhất và cũng không nghĩ ra được biện pháp vẹn cả đôi đường, chỉ có thể theo ước pháp tam chương trước đây với Lộ Mãn mà đi từng bước một thôi.
"Anh ơi...chiều nay còn đi không?"
Lộ Mãn cười hở cả hàm răng trắng: "Nếu em muốn thì anh có thể ở lại thêm một buổi chiều nữa."
"Em, em không muốn."
Cố Linh Y nhanh chóng liếc nhìn nhà bếp rồi sau đó cúi đầu hạ thấp giọng: "Vậy thì anh cứ ở lại thêm một buổi chiều đi, ừm...bây giờ ra ngoài cũng khá lạnh."
Lộ Mãn càng đắc ý cười: "Được!"
Cố Linh Y không nhìn anh mà đột nhiên đưa cánh tay ra, túi khoai tây chiên trên tay suýt chút nữa đụng vào chóp mũi Lộ Mãn.
"Ảnh thẻ đã giao hoàn toàn cho Triều Huy học trưởng và chị Tiểu Ái rồi, việc xây dựng nhà máy Tam Quốc Sát cũng đã có manh mối, còn có một trò chơi trực tuyến nữa..."
"Đừng lo lắng."
Lộ Mãn nhận lấy túi khoai tây chiên rồi gãi gãi vào lòng bàn tay Cố Linh Y mấy cái, đổi lại một cái "bốp" đỏ ửng mu bàn tay của cô.
"Nắm vuốt thì được mà sờ lòng vuốt của em thì không được à?" Anh hạ thấp giọng.
"Có người ở đó!" Cố Linh Y nhỏ giọng gấp gáp nói.
Thấy dáng vẻ cô vẫn còn lo lắng, Lộ Mãn trong lòng mừng thầm vì Cố Linh Y xem mình như người đồng cam cộng khổ. Thế nhưng vẻ mặt ủ rũ của cô bây giờ phần lớn đều do những lời đồn bên ngoài gây ra nên cần phải để cô thoải mái hơn.
"Doanh thu từ game online tốt hơn mọi người tưởng tượng đấy, hơn nữa xưởng in Tam Quốc Sát cũng cơ bản đã chốt xong rồi. Ngày mai anh và A Khải cùng Điền Du lại đến Nghi Thành một chuyến để họ xem xét các loại thiết bị."
Lộ Mãn vừa nói vừa tiến gần Cố Linh Y và chậm rãi vai kề vai với cô.
"Hãy tin tưởng nửa kia của em——"
Lại bị Cố Linh Y xấu hổ giận dữ đánh cho một cái vào vai nên Lộ Mãn thành thật đổi giọng: "Hãy tin tưởng anh. Tương lai còn phải tiếp tục làm lớn mạnh hơn nữa, đẩy nhanh tiến độ vượt qua cả ba em."
Lộ Mãn sờ cằm suy nghĩ một chút rồi trêu cô: "Sau này lên trang bìa tạp chí Time cũng không thành vấn đề đâu."
Cố Linh Y nghe xong thì nửa đầu còn thấy yên tâm, nửa sau lại phản tác dụng.
Cô bĩu môi nói: "Vốn còn muốn tin anh nhưng toàn là chém gió."
"Ồ? Em không tin sao?"
"Anh bảo em tin anh thế nào được?"
Lộ Mãn phấn chấn hẳn lên mà nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng hồng của Cố Linh Y: "Nếu tương lai anh thật sự làm được và lên được trang bìa tạp chí Time thì sao?"
Cố Linh Y "phì" một tiếng: "Còn muốn đánh cược nữa à?"
Tên xấu xa này đã có tiền lệ hố em gái cô rồi, thế nên Cố Linh Y cẩn thận lấy điện thoại ra tìm kiếm tin tức về tạp chí Time trong những năm gần đây.
Là một trong ba tạp chí thời sự hàng đầu của Mỹ, tầm ảnh hưởng của tờ báo này lan rộng khắp toàn cầu. Trang bìa những năm gần đây đều đăng ảnh Tổng thống Mỹ, huyền thoại kinh doanh, nhà khoa học hàng đầu, còn có một số tổ chức có khuynh hướng chính trị, ví dụ như năm 2003 đã dành cho quân nhân Mỹ.
Nhìn thế nào cũng thấy không liên quan gì đến Lộ Mãn.
Lộ Mãn quyết định thêm một mồi lửa: "Cuối năm nay sẽ công bố nhân vật trang bìa năm 2006, anh có dự cảm lần này có anh."
Cố Linh Y lúc này hoàn toàn cảm thấy Lộ Mãn đang trêu chọc cô.
"Vậy thì cược cái này!"
Cố Linh Y quyết định dạy dỗ tên kiêu ngạo này một bài học. Tuy rằng đoán Lộ Mãn nhất định là muốn đào hố gì đó, nhưng cô cứ xem xem có cách nào ly kỳ đến cực điểm có thể khiến anh ta lên được trang bìa tạp chí Time hay không.
"Anh ơi, em tin anh nhất định có thể giải quyết vấn đề trước mắt, cũng tin anh sẽ vượt qua ba em."
Cố Linh Y giơ ngón út ra muốn ngoéo tay với anh: "Nhưng những lời khoác lác anh phải chịu thua đó."
"Nói được làm được." Lộ Mãn móc ngón út với cô: "Anh thua tùy em xử lý. Em thua thì——làm bạn gá..."
"Em biết rồi!"
Cố Linh Y đột nhiên lớn tiếng cắt ngang anh, hai má đỏ lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
"Em biết ý anh rồi. Thì, thì cứ quyết định như vậy đi."
Lần này thua cũng không có gì tổn thất cả... Cố Linh Y nghĩ đến những lời Lộ Mãn chưa nói hết và cắn môi cố nén sự nóng ran trên mặt.
Lộ Mãn tâm trạng vô cùng tốt nên thừa thế nói: "Hay là mắt thấy tai nghe, ngày mai cùng đi Nghi Thành dạo chơi nhé?"
Cố Linh Y lắc đầu: "Em không có thời gian anh ạ."
Không thèm đi đâu, đi cùng em gái Gia Nhi thì là thế giới riêng của hai người họ, đến lượt cô thì lại thành một đám người lập thành đoàn khảo sát.
Không đi, cứ phải từ chối anh.
"Em còn cuốn tiểu thuyết nào chưa đọc xong à?"
"Anh ơi! Chẳng lẽ em không được phép phát triển sở thích mới của mình sao!"
Cố Linh Y mở album ảnh trên điện thoại đưa cho anh xem: "Em chụp thời khóa biểu rồi đây."
Ngoài một vài môn tự chọn và môn chuyên ngành, Lộ Mãn nhìn kỹ thấy cô nàng này thật sự đã tham gia các hoạt động của câu lạc bộ. Nào là câu lạc bộ thiên văn gấp sao thủ công, buổi nói chuyện ở đội nghi lễ của trường, còn có cả huấn luyện và diễn tập cho đại hội thể thao của trường...
"Em còn đăng ký tham gia đại hội thể thao nữa à?" Lộ Mãn kinh ngạc.
"Không phải." Cố Linh Y lại liếc anh một cái: "Nhìn đây này anh ơi, là em cầm bảng tên khi Khoa Báo chí tiến vào."
Cô quan sát biểu cảm của Lộ Mãn: "Học tỷ khóa 05 của khoa em muốn em và Gia Nhi cùng mặc áo sơ mi và váy Mã Diện đứng trước đội hình cầm bảng."
"Anh ơi, nếu anh không muốn thì em sẽ nói với chị ấy là em không tham gia..."
"Những người cầm bảng đều là những cô gái xinh đẹp nhất của mỗi khoa." Lộ Mãn cười nói: "Sao anh có thể phủ nhận em là cô gái xinh đẹp nhất trên thế giới được chứ? Người nhà em đồng ý rồi!"
"Phì! Hàm Hàm mới là người nhà của anh đó!"
"Thế chẳng phải cũng như nhau sao?"
