Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11275

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 391: Giàu có về quê không khoe mẽ như mặc gấm đi đêm

Nhờ Vương Học Ái chuyển lời thì Lộ Mãn mới hẹn được cô nàng đang giận dỗi kia đến quán cà phê mà cả hai từng cùng nhau ghé qua.

“Hai ly trà sữa đá vị cà phê, cảm ơn.”

Lộ Mãn gọi đồ xong thì đi về phía dãy bàn trên lầu hai, sau lưng vang lên tiếng bước chân “lộc cộc lộc cộc” như dậm chân.

Không cần quay đầu cũng có thể tưởng tượng ra vẻ mặt phồng má của Cố Linh Y.

Lộ Mãn nhường Cố Linh Y ngồi xuống trước, sau đó mặt dày ngồi sát bên cạnh cô.

“Anh đi qua bên kia!”

Cố Linh Y đẩy anh một cái, ngón tay chỉ vào vị trí đối diện: “Ngồi qua đó, đừng có ngồi gần em như vậy!”

Lộ Mãn coi như không nghe thấy mà ghé đầu qua nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô phủ một lớp băng giá.

“Thêm QQ của anh lại nhé?”

“Không.”

“Thêm lại đi.”

“Không.”

Cố Linh Y nhích vào phía trong để kéo giãn khoảng cách với cái tên giò heo này.

Cô dùng sức chọc thủng nắp ly trà sữa rồi ừng ực ừng ực hút một ngụm lớn.

“Hẹn em ra đây làm gì, có phải hẹn nhầm người rồi không?”

Cố Linh Y hừ một tiếng: “Không tiếp tục đi cùng em gái em nữa à?”

“Em ghen tới mức này cơ à?”

Lộ Mãn buồn cười. Anh muốn vuốt nhẹ sợi tóc trên vai cô nhưng lại bị cô nghiêng đầu tránh đi.

“Khá đấy, còn khó bắt hơn cả lợn béo ngày Tết nữa…” Lộ Mãn thầm nghĩ.

Cố Linh Y quay đầu lại: “Sao lúc đó anh không gọi điện cho em? Chỉ cần anh nói với em là em có thể gọi lại cho Gia Nhi để mắng đuổi em ấy đi rồi.”

“Lời của chị gái, em ấy chắc chắn vẫn nghe mà. Hơn nữa, hơn nữa…cũng sẽ không lộ ra gì…”

Giọng Cố Linh Y nhỏ dần.

Lộ Mãn nhìn thấy thì càng thấy buồn cười, cô nàng này giận dỗi hung dữ cũng không duy trì được ba phút.

“Linh Y, em nghe anh giải thích đã.”

“Hừ, để em nghe xem anh giảo biện thế nào.”

“Em gọi điện thoại từ xa mắng em ấy một lần, lỡ đâu còn lần sau thì sao? Lần này anh trực tiếp cho em ấy biết ngủ chung phòng là tự rước khổ vào thân, sau này em ấy sẽ không bày trò nữa…”

“Lần sau? Sau này!”

Cố Linh Y bĩu môi nói: “Anh còn muốn có sau này!”

Lộ Mãn xoa xoa trán. Hóa ra bạn học Linh Y thời Đại học khi không nói lý với người mình thích thì cũng chẳng khác gì em gái mình…

Nhưng mà Cố Linh Y giận thì giận, cô từ miệng em gái song sinh biết được hai người chỉ ở chung một phòng, rồi cô em gái ngốc Gia Nhi kia thừa dịp lúc tỉnh dậy sớm lại leo lên giường Lộ Mãn.

Mức độ còn chưa nghiêm trọng đến mức phải chém cái tên dê xồm này.

Nhưng mà tức thật!

“Hừ!”

Lộ Mãn dang tay và mặt dày lại ghé sát qua: “Vậy em nói xem phải làm sao?”

“Không biết!”

“Vậy anh——bồi thường cho em nhé? Tối nay đến phòng em nè?”

“Phì! Phì! Phì!”

Cố Linh Y giơ nắm đấm lên đấm cho anh mấy cái.

Lộ Mãn ăn mấy đấm thì dứt khoát đứng dậy ngồi đối diện cô nàng rồi nhìn chằm chằm vẻ mặt giận dỗi của cô.

Cố Linh Y tự mình hút trà sữa, tiêu diệt hết hơn nửa ly cô mới nghiêng đầu qua rồi nhỏ giọng nói một câu: “Xem anh thể hiện thế nào, thể hiện tốt rồi em sẽ thêm QQ lại…”

Lộ Mãn bất đắc dĩ gật đầu. “Hình phạt” của Cố Linh Y đã là quá nhẹ nhàng rồi, xem ra mấy ngày này phải ra sức dỗ dành cô mới được.

“Anh ơi, hai ngày anh không có ở đây có hai chuyện.”

Cố Linh Y hết giận dỗi, khẽ hắng giọng rồi chuyển sang nói với Lộ Mãn về những chuyện gần đây cần chú ý.

"Thứ nhất là Lý Triều Huy học trưởng đứng ra muốn mời thầy Chủng của Khoa Tư tưởng Chính trị một bữa cơm. Nhưng thầy kia mồm miệng thì hứa hẹn ngon ngọt để học trưởng đặt bàn. Học trưởng đợi từ năm giờ chiều đến tám giờ tối thầy ta vẫn không đến."

"Học trưởng Triều Huy gọi điện cho thầy, thầy ta cứ bảo sắp đến sắp đến mà sai học trưởng gọi món trước."

"Hết cách, học trưởng đành gọi một bàn hải sản, tôm cá cua ốc đều là những món đắt tiền mà thầy Chủng chỉ định. Đến chín giờ rưỡi thầy ta mới gọi điện đến bảo không đến được."

"Hừ."

Lộ Mãn nói: "Ngày mai, A Khải và mọi người sẽ từ Yên Kinh đến Hải Khúc Thị. Anh sẽ tìm Triều Huy học trưởng một chuyến và giải quyết triệt để chuyện này."

Có game Tam Quốc Sát và Nông Trại trộm rau trong tay, cái gã thầy Chủng chỉ chống lưng cho bốn tiệm chụp ảnh kia đã là một con châu chấu nhỏ không đáng để vào mắt rồi. Chỉ là mình bỏ mặc không để ý đến hắn nên hắn mới giở đủ trò gây khó dễ.

Trước đó liên lạc với A Khải chuẩn bị một số việc, phòng chính là có người cố tình gây bực mình.

"Chuyện thứ hai là liên quan đến Tiểu Ái học tỷ."

Cố Linh Y lựa lời nói: "Hôm qua bọn em đi Học viện Thể dục thu hồi biển quảng cáo, Hội Sinh viên Học viện Thể dục không cho bọn em vào trường chụp ảnh thẻ nữa. Có lẽ là do cái gã bạn trai cũ cặn bã của Cúc Tiểu Ngọc học tỷ giở trò."

"Một khu trường thôi, bỏ đi cũng được. Với lại cũng đã cuối năm rồi nên ảnh trên trang web của mọi người cơ bản đã thay hết, ảnh thẻ muốn kiếm tiền như vậy nữa chính là đã bỏ lỡ cái thời cơ ngắn ngủi này rồi."

"Tiểu Ái học tỷ và mọi người thu biển bị cái gã cặn bã kia nhìn thấy nên hắn liền đến gây sự. Hắn lại buông lời thô tục, học tỷ tức quá cãi nhau với hắn còn hơi động tay động chân."

"Ừm? Học tỷ thế nào rồi?"

"Không bị thương, nhưng mà cái băng đô cài tóc của Tiểu Ái học tỷ bị người ta giật xuống."

Cố Linh Y hơi dừng lại.

Trên đầu Vương Học Ái vì hồi Trung học Cơ sở bị giày đinh cào trúng nên để lại một vết sẹo.

"Cái gã cặn bã kia nhìn thấy, liền, liền ngay tại chỗ chế giễu học tỷ, đặt cho học tỷ những cái biệt danh bậy bạ."

Cố Linh Y không nói tiếp được nên dùng điện thoại gõ hai chữ rồi đưa cho Lộ Mãn.

【Đầu Sẹo】

Mí mắt Lộ Mãn giật giật, anh kìm nén cảm xúc và ngồi trở lại ghế.

"Nợ nào ta tính sổ nấy, không chạy được đâu."

...

Chiều hôm sau.

Hôm nay mắt phải của thầy Chủng cứ giật liên hồi.

Gần tan làm thì ông ta đột nhiên nhận được điện thoại của Trưởng Khoa Tư tưởng Chính trị, tối nay có một vị Phó Hiệu trưởng đứng ra mời khách nên muốn ông ta đến tiếp rượu.

Chiếc Audi dừng trước cửa Kiêm Gia Minh Nguyệt Các, thầy Chủng ngẩng đầu nhìn tấm biển.

"Khéo vậy."

Hôm đó cái cậu sinh viên Lý Triều Huy kia muốn mời ông ta chắc là mang ý "bắt tay giảng hòa", đặt chỗ chính là khách sạn này rồi bị ông ta chơi một vố.

"Phòng 999."

Thầy Chủng gõ cửa bước vào, nhìn chỗ ngồi thì không khỏi ngẩn người.

Thứ tự chỗ ngồi khi ăn cơm ở tỉnh Lỗ đã trở thành một môn "học thuyết nổi tiếng", ngồi như thế nào cũng có nhiều quy tắc.

Chỗ ngồi trung tâm hướng thẳng ra cửa gọi là "chủ bồi", là chỗ của chủ nhà. Phó Hiệu trưởng đang ngồi ở vị trí này bảo thầy Chủng ngồi ở cạnh cửa.

Bên phải chủ bồi là vị trí tôn quý nhất toàn trường: "chủ tân", thường gọi là "ghế nhất". Hiện tại đang có một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác công sở ngồi.

Còn bên trái người chủ trì là "phó chủ tân", còn gọi là "ghế nhì". Một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng và tóc đã hoa râm đang ngồi.

"Tiểu Chủng à, để tôi giới thiệu với cậu."

"Vị này là Chủ nhiệm Lưu của Văn phòng Tổng cục Trung ương Đoàn, vị này là Bộ trưởng Phòng của Ban Tuyên giáo Thành ủy Hải Khúc Thị chúng ta."

Thầy Chủng ngây người tại chỗ.

Cấp bậc của trường Đại học vốn đã đủ cao, có thể mời được những lãnh đạo này cũng là chuyện thường thấy.

Nhưng thông thường, những buổi tiệc tối với quy cách như thế này thầy không có tư cách đến ngồi ăn cùng.

Hơn nữa, kẻ bị thầy trêu đùa như khỉ là Lý Triều Huy cũng đang ngồi trên bàn. Còn trụ cột thực sự của đội chụp ảnh thẻ của họ là cậu sinh viên mới tên Lộ Mãn kia lại ngồi ở vị trí thứ ba sao?

Chuyện này là thế nào?

Trán thầy Chủng lấm tấm mồ hôi.

Phó Hiệu trưởng cười hì hì và vẫn tiếp tục giới thiệu: "Đây là Cục trưởng Từ của Cục Nhân sự huyện, Bí thư Khổng của Đoàn huyện ủy, đây là phóng viên của Đài Truyền hình Trung ương..."

Thầy Chủng lại nhận ra một vấn đề.

Cả bàn chỉ để lại cho thầy một vị trí gần cửa, cũng có nghĩa là nhân viên phục vụ sẽ bưng đồ ăn từ phía thầy.

Cho nên vị trí này của thầy có một tên thường gọi là "gác cửa Tây", trách nhiệm là phải tinh ý một chút mà xoay bàn, bưng trà, rót rượu.

Bưng trà rót nước cho đám sinh viên bao gồm cả Lý Triều Huy và Lộ Mãn...

"Văn hóa bàn nhậu thật phiền phức."

Lộ Mãn vẫy tay với cô nàng bên cạnh, Cố Linh Y ngoan ngoãn ghé tai lại liền nghe thấy anh lải nhải.

"Nhưng nếu em là người ngồi vị trí chủ bồi và người em ghét lại ngồi ở 'gác cửa Tây' thì cảm giác này thật là sảng khoái."

Cố Linh Y liếc anh một cái rồi nhỏ giọng lẩm bẩm: "Đã bảo rồi, những dịp thế này anh dẫn Gia Nhi đi là được mà."

"Dẫn em đến làm gì... Anh rõ ràng biết em, em sợ tiếp xúc với người lạ mà..."

"Không sao, lần sau trả thù thằng khốn bên Học viện Thể dục lại dẫn em gái em đi. Hai chị em các em thay phiên nhau đến——Oái!! Nhẹ tay thôi!"