"Anh ơi? Anh ơi..."
Cố Gia Nhi vỗ vỗ vai Lộ Mãn để cố gắng đánh thức anh.
Nhưng mấy phút trôi qua mà mọi nỗ lực đều vô ích.
Cái tên này ngủ say như chết, hoàn toàn cách ly với mọi ồn ào bên ngoài.
Hơn nữa tiếng ngáy hình như còn to hơn rồi...
Cố Gia Nhi mếu máo, sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Rõ ràng là một cơ hội tốt khi thoát khỏi chị gái với Lăng Chi và có được khoảng thời gian dài ở riêng với anh.
Nhưng bây giờ thì sao, đừng nói là ngủ chung giường khác chăn tâm sự đêm khuya.
Tiếng ngáy sau khi uống rượu của Lộ Mãn ồn đến mức cô không tài nào ngủ được!
Cố Gia Nhi buồn bã nằm trong chăn và nghe tiếng ồn kinh khủng như sấm bên cạnh.
Thế nào là long trời lở đất, tối nay cô đã được chứng kiến rồi.
"Anh ơi!"
Cô lại gọi anh một tiếng, đương nhiên vẫn không có phản hồi. Âm thanh như động cơ gầm rú vẫn tiếp tục tra tấn màng nhĩ của Gia Nhi.
Cô nhắm mắt lại: "Thôi kệ anh, Lộ Tiểu Mãn. Sáng mai em tính sổ với anh!"
Nhưng âm thanh tra tấn người khác của Lộ Mãn khiến cô không thể nào ngủ được.
Cố Gia Nhi bị làm ồn đến mức trằn trọc không yên.
"Trời ơi!"
Cô ra sức đẩy Lộ Mãn, hận không thể đẩy anh xuống giường.
Nhưng cái tên xấu xa này vẫn không nhúc nhích.
Cố Gia Nhi tức giận ngồi dậy trừng mắt nhìn anh rồi phồng má đi về phía chiếc giường khác.
Không thể ở gần anh ta như vậy được!
Đổi một chiếc giường cách xa Lộ Mãn một chút, Cố Gia Nhi cảm thấy chỉ hơi đỡ hơn nhưng vẫn thấy bực bội.
Nhưng cô đã vắt óc mới có thể bám trụ được trong phòng Lộ Mãn, thực sự không muốn cứ thế mà lủi thủi quay về phòng mình.
Chỉ cần nghĩ đến ngày mai tỉnh dậy Lộ Mãn phát hiện cô bỏ trốn với vẻ mặt đắc ý và gian xảo đáng ghét là Cố Gia Nhi đã không muốn chịu thua.
"Tối nay dù thế nào cũng phải ngủ ở đây, hừ!"
Cố Gia Nhi chui vào chăn và trùm kín đầu.
...
Trời vừa hửng sáng.
"Ưm..."
Cố Gia Nhi khẽ rên một tiếng rồi chậm rãi ngồi dậy.
Nửa đêm đầu cô cơ bản không ngủ được, dẫn đến bây giờ ngay cả mở mắt cũng có chút khó khăn.
Nửa đêm sau tình hình tốt hơn một chút, Lộ Mãn vô thức trở mình đổi sang nằm nghiêng nên tiếng ngáy vậy mà biến mất ngay lập tức.
Cố Gia Nhi sờ sờ mái tóc rối bù sau gáy và nheo mắt nhìn Lộ Mãn ở giường bên cạnh.
"Hừ! Đồ xấu xa!"
Cô nhớ lại trước đây chị gái cô hình như từng nhắc đến, Lộ Mãn nói rằng sau khi anh uống rượu chỉ ngáy "một chút xíu", sau đó chỉ cần nằm nghiêng là không sao.
Cái âm thanh đó của anh mà cũng dám gọi là một chút xíu hả?
Cố Gia Nhi càng nghĩ càng tức rồi chợt nhận ra Lộ Mãn chắc chắn là cố ý, anh biết rõ tửu lượng của mình thế nào nên cố tình mua một chai rượu trắng.
"Hừ!"
Cố Gia Nhi cảm thấy hơi khô miệng và đau họng nên đứng dậy uống một cốc nước rồi tiện tay tắt máy lạnh đã bật cả đêm.
Cô vòng đến bên giường Lộ Mãn rồi nghĩ đi nghĩ lại, không thể để anh ta được như ý.
Thế là nhẹ nhàng vén chăn lên rồi lại nằm xuống chiếc giường này.
"Đợi lát nữa anh ta tỉnh dậy sẽ nghĩ rằng mình đã ở đây cả đêm, anh ta không làm mình bỏ đi."
Khóe miệng Cố Gia Nhi nở một nụ cười: "Đúng, cứ làm như vậy!"
"Ưm..."
Lúc này Lộ Mãn phát ra một tiếng lẩm bẩm.
Dường như cảm nhận được bên cạnh có thêm một sự mềm mại thơm tho nên Lộ Mãn trong giấc ngủ lại trở mình hướng về phía cô.
Bàn tay vô cùng thuần thục tựa như đã lặp lại cả ngàn vạn lần, rất tự nhiên đặt lên người Cố Gia Nhi.
Rồi thuận thế ôm lấy và kéo Cố Gia Nhi vào lòng.
"Anh...anh ơi?"
Sự thân mật đột ngột khiến Cố Gia Nhi cũng ngơ ngác.
"Anh tỉnh rồi, hay còn đang mơ ngủ vậy?"
Ngước mắt nhìn thấy Lộ Mãn vẫn nhắm mắt ngủ mơ màng nên Cố Gia Nhi đưa tay nhéo nhéo má anh.
"Vẫn còn trong mơ à?"
Cố Gia Nhi điều chỉnh tư thế để mình được ôm thoải mái hơn một chút.
Ngủ một giấc ngắn như vậy cũng không tệ.
Nhưng sự yên bình chưa kéo dài được bao lâu, khi Cố Gia Nhi vừa sắp chìm vào giấc ngủ thì Lộ Mãn lại gây chuyện.
Anh lẩm bẩm hai câu vô nghĩa trong mơ rồi một tay tiếp tục tấn công mà đặt lên mông Cố Gia Nhi.
Cũng vô cùng thuần thục bóp một cái.
"Ứm!"
Cố Gia Nhi theo bản năng muốn đẩy tên giò heo này ra, nhưng Lộ Mãn lại ôm cô chặt hơn.
"Anh ơi!"
Bàn tay Lộ Mãn vẫn không biết đủ.
Bóp bóp, xoa xoa.
Cố Gia Nhi nghiến răng và nắm chặt nắm đấm.
Thật xấu hổ, phải làm sao đây?
Khẽ lay động rồi lại nắm một cái, có chút đàn hồi.
Rồi lại bóp bóp, xoa xoa.
Cố Gia Nhi nhẫn nhịn cảm giác, ánh mắt dần trở nên nguy hiểm.
Thủ pháp này của anh hình như là một vòng tuần hoàn à??
Sau khi kết thúc không biết bao nhiêu vòng tuần hoàn, Cố Gia Nhi thậm chí còn nghi ngờ mông mình chắc bị anh sờ đến nóng hơn nhiệt độ bình thường ít nhất năm độ rồi.
Cuối cùng cũng đợi được anh dừng lại.
Cố Gia Nhi thở phào nhẹ nhõm tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng giây tiếp theo, hành động của Lộ Mãn lại vượt quá dự đoán của cô.
Bàn tay tên giò heo lại men theo chân cô mò mẫm đến vị trí mép váy thì dừng lại.
Còn chưa đợi Cố Gia Nhi nghĩ thông suốt xem anh định làm gì.
Bàn tay Lộ Mãn nhanh chóng và chính xác luồn vào trong.
Hướng thẳng lên đỉnh cao nhất.
Cố Gia Nhi dường như dùng hết sức lực toàn thân mà "bịch" một tiếng đánh vào cánh tay Lộ Mãn.
"Á!"
Lộ Mãn đau đớn mở mắt tỉnh dậy, đón chào anh là cái bụng bị Cố Gia Nhi điên cuồng đạp loạn xạ.
"Anh... Cố Gia Nhi, em đợi đã!"
"Á..."
"Đồ sói dê! Đồ sói dê! Đồ sói dê!!"
...
Sau khi Cố Gia Nhi trả thù bằng một trận đấm đá liên hoàn kèm theo cả húc đầu, Lộ Mãn ngồi xuống cuối giường và giữ khoảng cách với cô nàng.
Cố Gia Nhi ôm chặt hai tay trước ngực, đôi mắt hạnh ướt át trừng trừng nhìn Lộ Mãn.
"Ờm..."
Lộ Mãn gãi gãi sau tai. Không nên thế chứ, tiếng ngáy sau khi uống rượu của anh sao không đuổi được cô nàng này đi nhỉ?
"Tối qua em cứ ngủ ở đây à?"
Cố Gia Nhi không thèm để ý đến anh mà vẫn hung dữ trừng mắt nhìn anh.
Lộ Mãn nhìn xung quanh thấy trên giường bên cạnh có vết tích bị đè do ngủ nên trong lòng đã hiểu rõ.
"Chung phòng không chung giường còn hơn chung giường không chung chăn."
"Xin lỗi!"
Cố Gia Nhi thấy anh còn muốn làm như không có chuyện gì thì cảm giác xấu hổ trong lòng bùng nổ.
Sao có thể như vậy...cho dù là trong giấc mơ...
Anh cũng có thể làm những chuyện sắc sắc như vậy sao!
Cố Gia Nhi không phải là không dự đoán được đến mức độ này, nhưng khi anh thực sự hành động thì sự xấu hổ của cô nàng lại chiếm thế thượng phong.
Huống chi...
"Tối qua tắm xong em đã mặc chiếc váy này, chất liệu này mặc làm đồ ngủ."
Vậy thì bên trong...
"Không mặc áo ngực..."
Nghĩ đến đây, mặt Cố Gia Nhi đỏ bừng như muốn nhỏ máu.
"Anh! Mau xin lỗi đi!"
"Xin lỗi..." Lộ Mãn chột dạ làm theo.
Anh biết rõ thói quen ngủ chung nhiều năm với Cố Linh Y, cộng thêm vẻ mặt "bị giày vò" của Cố Gia Nhi...
Lộ Mãn không cần nghĩ nhiều cũng đoán được tám chín phần.
Chắc chắn là anh đã chiếm tiện nghi của cô nàng rồi.
