Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 386: Nếu là đúng người

"Kể ra cũng đâu có ích gì."

Lộ Mãn nhìn cô gái bên cạnh: "Hồi đó, anh nói với em hai câu thôi cũng phải cân nhắc lên xuống vì sợ chọc em không vui."

"Nếu anh trút hết những tâm sự này cho em, chắc em chỉ thấy anh phiền hơn thôi nhỉ?"

Cố Gia Nhi cúi đầu và nhất thời không nói gì.

"Một năm trước, Tiểu Sương chắc cũng chẳng có thiện cảm gì với ông anh này đâu."

Lộ Mãn tự giễu cười.

Một thằng nhóc suốt ngày chìm đắm trong tình yêu, ngày nào cũng ủ rũ vì không đoán được tâm tư bạn gái; ở nhà thì ba mẹ cãi nhau ầm ĩ nên chỉ biết đeo tai nghe mở game ra để trốn tránh thực tại.

Em gái Tiểu Sương hồi đó có khinh thường anh cũng là đáng đời thôi.

"Có lẽ chỉ vì thiếu vài vạn tệ mà thành ngòi nổ đủ sức tàn phá một gia đình, khiến những người thân thiết nhất buông ra những lời cay độc hơn cả hổ sói và xé nát cái gọi là 'gia hòa vạn sự hưng'."

Lộ Mãn bỗng cảm thấy vai mình bị chạm vào và rung rung.

Cúi đầu nhìn xuống, Cố Gia Nhi không biết từ lúc nào đã bắt đầu rơi nước mắt.

"Ấy, này!"

Thấy Cố Gia Nhi khóc, anh theo bản năng giật mình và có chút luống cuống: "Sao em lại khóc?"

"Người khóc phải là anh chứ." Lộ Mãn dở khóc dở cười rút mấy tờ khăn giấy đưa cho cô.

Đang kể lể con đường gian truân của mình, sao cô nàng lại rơi nước mắt trước rồi.

Cố Gia Nhi khóc rất khẽ, cũng không có cảnh tượng lệ rơi lã chã khiến người ta thương xót, nhưng nước mắt cô không ngừng cứ như giếng mới khơi thông vậy.

Từng giọt nước mắt vừa trào ra khỏi khóe mắt đã không kịp đọng lại mà ào ào chảy xuống gò má, liên tục không ngừng như hạt châu rơi xuống.

"Em, em không biết."

Cố Gia Nhi vừa khóc vừa trả lời, nhưng cô cũng không hiểu sao mình lại khóc dữ dội đến vậy.

Là tự trách vì hồi đó chỉ gây thêm phiền phức cho Lộ Mãn sao?

Là hối hận vì đã không chủ động tìm hiểu nội tâm bạn trai như một người bạn gái nên làm sao?

Hay đơn thuần là đồng cảm với cuộc sống gia đình của anh em Lộ Mãn sao?

Có lẽ là tất cả lẫn lộn vào nhau, mặc cho cảm xúc cuốn lấy tiếng khóc thầm mà từng chút một giải tỏa.

"Không nói nữa, không nói nữa."

Lộ Mãn khụy một chân chuẩn bị xuống giường chạy sang giường khác: "Lau nước mắt đi, khóc nữa thì đến mai mắt sưng húp đấy. Ngủ sớm đi..."

Chưa dứt lời, Cố Gia Nhi bỗng nhào vào lòng Lộ Mãn.

"Ấy! Này!"

Lộ Mãn giơ hai tay lên có chút giống như đầu hàng.

Cô nàng ôm chặt eo anh, vùi đầu vào ngực anh và áp má vào mà nghe nhịp tim của anh.

Cả hai không ai nói gì.

Không ai biết bây giờ nên nói gì mới phải.

Không biết qua bao lâu, hai tay Lộ Mãn giơ giữa không trung sắp cứng đờ. Anh thở dài rồi một tay đặt sau gáy Cố Gia Nhi chậm rãi vuốt tóc cô, một tay đặt lên eo cô nhẹ nhàng vuốt ve.

"Thật ra thế này cũng được." Lộ Mãn cố tỏ ra thoải mái: "Trước kia Tiểu Sương buồn anh cũng..."

"Im đi anh ơi."

Cố Gia Nhi nhắm mắt dụi dụi vào lòng anh.

"Em không muốn nghe anh nói gì hết."

Không cần nghe thêm cô cũng biết cái tên xấu xa này chắc chắn lại giở cái điệp khúc anh em tốt. Nào là chúng ta làm anh em tốt cũng được mà, sau này em trong lòng anh cũng như Tiểu Sương thôi, đại loại thế.

Nhất định không cho anh ta nói ra.

Không nghe, không nghe!

Nhất định không nghe!

Lộ Mãn ôm cô và lắc đầu cười.

Quả nhiên là Cố Gia Nhi. Cô nàng đanh đá lên thì lý không thông cũng cãi cho bằng được.

Anh hơi cúi đầu, cằm đặt lên đầu Cố Gia Nhi.

"Chủ yếu là anh muốn cùng ai đó kết nghĩa vườn đào mà ai đó lại muốn ngủ với anh, thế có hợp lý không?"

"Em không có!!"

Cố Gia Nhi ngẩng đầu suýt nữa làm Lộ Mãn cắn phải lưỡi.

Cô lại lập tức vùi đầu vào lòng anh.

"Như vậy là tốt rồi."

Tạm thời thế này thôi, như vậy là tốt rồi.

Hai người lặng lẽ ôm nhau.

Đối với Lộ Mãn mà nói, hiện tại ôm lấy em vợ kiêm bạn gái cũ đương nhiên là không khí mờ ám, nhưng sự chú ý của anh đã không còn đặt vào việc chống lại sự quyến rũ của cô nữa. Không cần lo lắng Cố Gia Nhi lại giở trò gì nên anh thả lỏng tâm tình, thực sự cảm nhận được cái ôm của cô mang đến cho anh sự ủng hộ và động viên.

Còn đối với Cố Gia Nhi mà nói, lúc này ôm nhau như vậy tuy rằng đã cắt đứt danh nghĩa người yêu nhưng không hiểu sao cảm giác còn gần gũi với đối phương hơn cả khi yêu nhau hồi Trung học Phổ thông. Cố Gia Nhi cảm thấy vui vì mình có thể an ủi anh, điều này cũng khiến cô thả lỏng và an tâm. Dường như đây mới là ý nghĩa thực sự của cái ôm.

Một lúc lâu sau Cố Gia Nhi mới có chút ngại ngùng ngẩng đầu rồi nhẹ nhàng động đậy cơ thể mà rời khỏi vòng tay anh.

"Em, em đi đun cho anh ấm nước."

Cô xỏ dép rồi nhanh chóng chạy đến bàn mà không dám quay đầu nhìn Lộ Mãn.

Cắm điện vào, cô có chút ngẩn người.

Do dự một lát, cô lấy điện thoại ra mở QQ.

【Gia Nhi】:Mẹ ơi, mẹ ngủ chưa ạ?

Rất nhanh đã nhận được hồi âm.

【Thu Thủy】:Chưa, sao con còn chưa ngủ?

Ánh mắt Cố Gia Nhi dao động nhưng vẫn kiên định soạn một tin nhắn.

【Gia Nhi】:Mẹ ơi, con không ngủ được, muốn hỏi mẹ một chuyện

【Thu Thủy】:Ừ ừ.

【Gia Nhi】:Hồi xưa ba mẹ trước khi kết hôn chẳng phải có một khoảng thời gian khá là khó khăn đúng không ạ?

【Gia Nhi】:Lúc đó tương lai sự nghiệp của ba còn chưa chắc chắn, mẹ ơi, lúc đó mẹ đã an ủi ba như thế nào ạ?

Cố Gia Nhi thầm đếm thời gian trong lòng, mẹ cô hình như suy nghĩ một hai phút mới gửi tin nhắn trả lời.

【Thu Thủy】:Lúc đó mẹ cũng không giúp được gì nhiều đâu.

【Thu Thủy】:Nếu nói có thì cách hiệu quả nhất là

【Thu Thủy】:Ôm thôi

Cố Gia Nhi nghiêng đầu.

【Gia Nhi】:Chỉ cần ôm thôi là được sao?

【Thu Thủy】:Đương nhiên rồi

【Thu Thủy】:Hồi đó ở ngã ba đường thành công và thất bại, ba con tuy rằng không bao giờ nói ra nhưng thực ra áp lực của ba lớn lắm

【Thu Thủy】:Có thể một người bề ngoài rất mạnh mẽ nhưng bên trong lại đang bị cảm xúc đánh gục

【Thu Thủy】:Nếu con đoán rằng cậu ấy đang trải qua một cú rơi tự do thì điều cậu ấy cần nhất chắc chắn là được ai đó nhẹ nhàng đỡ lấy

【Thu Thủy】:Hãy mạnh dạn ôm lấy người mình yêu để bản thân trở thành nguồn sức mạnh nội tâm của người ấy. Có lẽ lúc này con là chỗ dựa duy nhất của người ta, và người ta chưa bao giờ cần con như bây giờ đâu

Cố Gia Nhi trầm ngâm nhìn màn hình sáng rực.

【Gia Nhi】:Vậy…mẹ ơi, lúc người ta đang buồn bực mà đột nhiên ôm người ta thì có hơi kỳ cục không ạ?

Vừa nãy cô nhất thời bốc đồng, chưa nghĩ kỹ đã nhào vào lòng Lộ Mãn ôm lâu như vậy.

Ban đầu giữa hai người có chút gượng gạo, cô cảm thấy vậy.

Cô lo lắng liệu mình có làm hỏng chuyện và khiến Lộ Mãn thêm áp lực hay không.

【Thu Thủy】:Nếu là đúng người

【Thu Thủy】:Khi con ôm người ta thì người ta sẽ ôm con chặt hơn

Lúc này ở Hà Thị, Văn Nghệ mỉm cười nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh đang ngủ say sưa, đầu lệch sang một bên rất mất hình tượng, một cánh tay rũ xuống mép giường suýt chút nữa thì trượt xuống, tiếng ngáy khẽ của ông trong phòng ngủ hơi ồn ào.

Bà đưa tay qua giúp Cố Ngạn kéo chăn lên.

"Không hiểu lúc đó sao lại ưng ông nữa."

Văn Nghệ trách yêu tự nhủ rồi lại mỉm cười.

Một lát sau, bà nhận được tin nhắn QQ của con gái út.

【Gia Nhi】:Con biết rồi ạ, cảm ơn mẹ (trái tim)

【Gia Nhi】:Mẹ ngủ sớm đi ạ, chúc mẹ ngủ ngon~

Văn Nghệ mỉm cười nhìn khung chat với con gái út, rồi bà chợt nghĩ ra điều gì đó nên vội vàng gõ chữ.

【Thu Thủy】:Gia Nhi

【Thu Thủy】:Ngày mai lại ôm tiếp nhé

【Gia Nhi】:(toát mồ hôi) (toát mồ hôi)

【Gia Nhi】:Mẹ ngủ ngon ạ! Con ngủ đây mẹ ơi (tạm biệt)

Cố Gia Nhi cất điện thoại.

Lời mẹ dặn đã muộn rồi, con ôm xong rồi.

Nhưng nghe mẹ nói vậy.

Sau này có thể ôm thêm vài lần thử xem sao.

Nhớ lại lúc nãy cô ôm Lộ Mãn, cái tên giò heo đó luống cuống rất lâu khiến cô có chút nản lòng.

Cố Gia Nhi quay đầu muốn xem cái tên giò heo đó có phải đã lẻn sang giường khác rồi không.

Nhưng Lộ Mãn không nhúc nhích.

"Gì chứ, miệng thì từ chối ghê lắm."

Cố Gia Nhi lẩm bẩm. Cô tưởng Lộ Mãn thỏa hiệp rồi nên có thể ngủ chung giường tối nay.

"Đến cuối cùng vẫn không muốn ngủ riêng mà."

Cố Gia Nhi đỏ mặt chỉnh lại gối rồi lên giường.

"Như vậy mới càng kỳ cục ấy, phải nói gì đây? Chúc ngủ ngon hả?"

Cô cảm nhận sâu sắc cái cảm giác phải cắn răng làm một việc là như thế nào. Thật sự cảm thấy trên đỉnh đầu cứng đờ một mảng, dường như một phần lý trí và khả năng suy nghĩ đều bị phong ấn ở đó.

"Ơ, anh ơi..."

Khò——phù——

"Ừm?" Cố Gia Nhi ngẩn người.

Vừa nãy hình như cô nghe thấy âm thanh của một loại máy móc nào đó.

Rất giống tiếng động cơ xe máy mà ba và cậu lén lút mua...

Ù——phù——khò——

Cố Gia Nhi không thể tin được nhìn về phía Lộ Mãn.

Cái tên giò heo này đã ngủ rồi! Hơn nữa——

Ù——phù——khò——

Cái âm thanh vừa giống tiếng sấm vừa giống tiếng động cơ này!

Là tiếng ngáy của anh ta á??!!