“Không lừa em đâu.”
Lộ Mãn liếc mắt sang bên cạnh, Cố Gia Nhi tươi rói như thế này chẳng phải đang ngủ ngay bên cạnh anh sao?
“Chị Gia Nhi của em hôm nay ăn nhầm thuốc rồi nên cứ nằng nặc đòi ngủ trên giường anh, đuổi thế nào cũng không đi.”
Vừa dứt lời, Lộ Mãn đã ăn trọn hai cú đá vào ống chân từ Cố Gia Nhi.
Kèm theo đó, vai anh lại bị cô nàng “bụp bụp” đấm cho hai đấm.
“Tiểu Mãn, chán anh quá.” Lộ Tiểu Sương ngáp một cái: “Nhớ chị Gia Nhi thì cứ nói thẳng ra, có cần em ngày mai nhắn QQ cho chị ấy để trợ công cho anh một tay giúp anh sớm thực hiện được cái mộng tưởng hão huyền này không?”
“Tiểu Sương…” Cố Gia Nhi khẽ lên tiếng.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Hả?????”
Một tràng tiếng đổ vỡ vang lên, hình như Lộ Tiểu Sương vô tình làm đổ cây lau nhà hay chổi hoặc giá phơi quần áo gì đó.
“A…” Lộ Tiểu Sương khó tin lẩm bẩm: “Chị Gia Nhi?”
“Ừ.” Cố Gia Nhi kéo một góc chăn che trước mặt.
Trong không gian riêng tư của hai người, chủ động nhích lại gần Lộ Mãn và chen chúc trên một chiếc giường đã vượt quá giới hạn e thẹn hiện tại của cô rồi.
Huống chi còn có thêm cả Tiểu Sương xen vào…
Cố Gia Nhi cảm thấy bây giờ không chỉ má nóng bừng mà hơi nóng hừng hực tỏa ra từ người cô còn lan đến cả vùng cổ nữa…
“Chị Gia Nhi.” Lộ Tiểu Sương theo bản năng gọi: “Chị dâu…”
Đêm hôm khuya khoắt thế này lại còn ngủ chung giường với anh trai mình, Lộ Tiểu Sương cảm thấy đúng là nên đổi cách xưng hô rồi.
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đều ngẩn người.
Cố Gia Nhi phản ứng trước, cô gật đầu rồi nhỏ giọng đáp một tiếng: “Ừ.”
“Ừ cái đầu em ấy.”
Lộ Mãn một tay giữ chặt đầu cô, tay kia xoa xoa loạn xạ.
“Tóc em, ôi anh ơi! Tóc em vừa chải xong mà!”
Cố Gia Nhi gạt tay Lộ Mãn ra sau đó trừng mắt nhìn anh, ánh mắt long lanh ngấn nước rõ ràng viết “em muốn cắn chết anh quá”.
“Đưa điện thoại cho em.”
Cô chìa tay về phía Lộ Mãn: “Em giải thích với Tiểu Sương vài câu.”
Lộ Mãn cảnh giác nhìn cô: “Đừng có nói lung tung đấy, đừng hòng làm hoen ố thanh danh của anh.”
“Thanh danh cái tên giò heo nhà anh!”
Cố Gia Nhi lại dùng sức đá vào đùi anh hai cái mới coi như hả giận.
“Alo? Tiểu Sương.”
Cố Gia Nhi quay lưng về phía Lộ Mãn và che điện thoại: “Bọn chị chỉ là đi công tác ở Nghi Thành thôi mà——”
Lộ Mãn nhanh chóng liếc nhìn cô nàng đang nằm trên giường, chiếc váy hở vai cũng để lộ ra một phần tấm lưng trần mịn màng trắng trẻo của cô.
Cô nàng nghiêng người nằm, đường cong cơ thể uốn thành một vòng cung khiến người ta vui vẻ. Lộ Mãn vội vàng dời mắt nhìn về phía tủ đầu giường.
“May mà đã chuẩn bị vũ khí bí mật.”
Lộ Mãn lấy ra một chai rượu. Thứ này có hai cách sử dụng để khiến người ta chìm vào giấc ngủ, một là dùng nó làm vũ khí cùn đánh ngất Cố Gia Nhi.
“Thế thì đúng là không bằng cầm thú rồi.” Lộ Mãn cười rồi lắc đầu gạt bỏ cái cách đùa giỡn này.
Cách thứ hai chính là——
“Ực ực ực ực——”
Cố Gia Nhi đang trò chuyện vui vẻ với Lộ Tiểu Sương thì đột nhiên nghe thấy phía sau truyền đến những động tĩnh mờ ám nghe có vẻ rất không ổn.
Cô quay đầu lại nhìn liền thấy Lộ Mãn cầm một chai rượu trắng ngửa cổ tu ừng ực.
“Anh ơi!”
Cô giật mình kinh hãi bò qua chăn mà nhào tới bên chân Lộ Mãn: “Anh làm cái gì vậy!”
“Ừm——ợ…”
Điện thoại vẫn chưa tắt, Lộ Tiểu Sương muốn rời tai ra nhưng lại không kìm được tò mò mà ghé sát vào ống nghe.
Hai người này chẳng lẽ định tiến thẳng vào giai đoạn cấm trẻ em dưới tuổi vị thành niên hay sao?
Nóng vội vậy à? Đến cả điện thoại với em gái là cô mà còn chưa nói xong nữa.
Cố Gia Nhi lúc này vừa giật lấy chai rượu từ tay Lộ Mãn, nhưng tên giò heo kia đã uống cạn một chai rồi.
"Tiểu Sương, chị cúp máy trước đây."
Trong lòng Cố Gia Nhi bây giờ đầy lo lắng, không chỉ lo cho thân thể Lộ Mãn vì sợ anh không chịu nổi nhiều cồn như vậy.
Mà còn cả áp lực tâm lý của anh nữa. Cô lập tức đoán ra là Lộ Mãn trong lòng buồn bực vì tiền bạc và khó khăn trong làm ăn mà u uất "giải sầu"...
"Anh trai em tâm trạng không tốt lắm, anh ấy gặp chút chuyện."
Cố Gia Nhi nói nhanh như gió: "Vừa nãy lúc chị nói chuyện với anh ấy, anh ấy tự uống rất nhiều rượu một mình nên lát nữa có thể sẽ khó chịu."
Sau khi tạm biệt Lộ Tiểu Sương, khuôn mặt của Cố Gia Nhi lộ vẻ lo lắng khôn nguôi, một tay nhẹ nhàng xoa lưng Lộ Mãn.
"Khó chịu không? Có muốn nôn không?"
Lộ Mãn lắc đầu và dựng một chiếc gối lên làm điểm tựa dựa vào đầu giường.
"Không sao đâu, Gia Nhi."
"Sao lại không sao được chứ! Anh ơi, anh làm người ta lo chết đi được!"
Cố Gia Nhi nhíu chặt mày. Cô đâu phải chưa từng thấy các bậc trưởng bối và bạn bè uống rượu trắng bình thường. Cái thứ cay xè này họ đều rót vào cốc nhỏ chừng hai lạng rồi chia làm mấy ngụm uống. [1 lạng Trung Quốc bằng 50g, ly 2 lạng ở đây chỉ ly 100ml]
Đâu có ai như cái tên giò heo này! Một hơi uống hết cả chai!
"Anh có chuyện gì phiền muộn có thể nói với em mà."
Cố Gia Nhi mắng anh hai câu rồi lại xót xa dịu giọng: "Nói ra có người nghe, trong lòng ít nhiều cũng dễ chịu hơn mà."
"Thật sự không có gì đâu, Gia Nhi, khụ khụ."
Dù tửu lượng có tốt đến đâu đi nữa mà nhanh chóng uống hết một chai rượu trắng như vậy, Lộ Mãn cũng hơi có phản ứng.
"Còn mạnh miệng nữa."
Cố Gia Nhi cũng dựng một chiếc gối sau lưng rồi tựa vào đầu giường ngồi cạnh anh.
"Anh ơi, em tin anh làm được mà. Lần này chỉ là một khó khăn nhỏ có thể vượt qua thôi."
Cố Gia Nhi nhìn anh và hơi nghiêng đầu: "Tin tưởng tuyệt đối một trăm phần trăm!"
"Ừm." Lộ Mãn sờ trán thầm nghĩ sao hơi men vẫn chưa lên, chẳng lẽ là rượu giả sao?
"Hơn nữa, hơn nữa."
Cô mở lời cẩn trọng đồng thời quan sát gương mặt Lộ Mãn: "Cho dù thất bại cũng không sao cả, rồi sẽ kiếm lại được thôi mà."
"Ừ, ừ." Lộ Mãn đáp lời qua loa.
"Nhìn về phía trước đi anh ơi, tiền không quan trọng đến thế đâu..."
"Thì vẫn có một chút xíu quan trọng chứ." Lộ Mãn lộ ra một sự bất lực, ánh mắt liếc về phía cô.
Chỉ một lát thôi, có lẽ là hơi men cuối cùng cũng có tác dụng mà phát huy một trong những công hiệu của nó——khiến người ta nói nhiều.
"Thật ra Tiểu Sương đặc biệt ghét người uống rượu đấy, ngày mai anh gọi lại cho em ấy để xin lỗi em ấy nhé."
Lộ Mãn cúi đầu cười cười: "Hồi bé, mỗi học kỳ luôn có ba bốn lần ba anh vì duy trì khách hàng mà tiếp khách uống rượu đến rất khuya mới về, sau đó mẹ anh lại cãi nhau với ba."
"Cãi nhau qua cãi nhau lại rồi sẽ có chút tiếng bát đĩa vỡ. Mỗi khi như vậy, Tiểu Sương sẽ lén ôm gối từ ban công lẻn đến bên cửa sổ phòng anh."
"Phòng ngủ của hai đứa bọn anh đều thông với ban công, lối vào ở phòng em ấy đi ra ban công là mở được cửa sổ phòng anh."
Lộ Mãn chìm vào hồi ức, nụ cười có chút phức tạp.
"Anh cứ thế trèo qua cửa sổ ôm em ấy vào phòng anh. Em ấy khẽ lí nhí nói 'anh ơi em sợ lắm', 'khi nào thì họ mới không cãi nhau nữa?', 'có thể đừng ném đồ nữa không ạ?'"
Cố Gia Nhi lặng lẽ lắng nghe và tựa đầu vào vai anh.
"Hơn nữa, ba mẹ bọn anh cãi nhau lúc nào cũng chỉ vì những chuyện mà Tiểu Sương cảm thấy chẳng đáng để cãi."
"Ví dụ như vào dịp Tết đến phải mua quà biếu họ hàng bạn bè, lại còn chuẩn bị rượu thuốc cho khách hàng nên chi tiêu tự nhiên phát sinh nhiều. Mẹ anh chủ trương biếu ít lại mà tiết kiệm chi tiêu, đừng vì thể diện mà phô trương; còn ba anh lại nghĩ lễ vật không hậu hĩnh thì năm sau làm ăn càng khó khăn nên càng phải đầu tư quà cáp thật tốt để lấy lòng đối tác."
"Mức độ chịu đựng tâm lý và điểm nhạy cảm của mỗi người đều khác nhau. Tiểu Sương là kiểu đứa trẻ đặc biệt nhạy cảm với những cảm xúc nhất định——sự cãi vã của ba mẹ chẳng khác nào cứa dao vào tim em ấy."
"Tiểu Sương cũng từng nói với anh rằng trước đây em ấy đặc biệt sợ ba mẹ bất hòa, sợ đến mức muốn cao chạy xa bay và hoàn toàn không muốn nghe thấy những lời cãi vã lải nhải cùng tiếng bát đĩa vỡ."
"Nếu lần trước chúng ta không đến Tuyền Thành...có lẽ với tính cách của Tiểu Sương, em ấy nhất định sẽ bỏ cả tiền lương mà chạy về để rồi tự trách mình vô dụng, từ đó càng thêm bài xích gia đình và càng lún sâu vào mặc cảm 'nghèo hèn trăm sự khổ' không thể thoát ra."
Quá trình nhân sinh trước khi trùng sinh cũng chứng minh kết cục này. Em gái Tiểu Sương có tình cảm với người nhà nhưng lại càng có khoảng cách và những ký ức đau thương. Sau khi ra nước ngoài, em ấy không ngừng gửi tiền và đồ đạc về nhà nhưng bản thân em ấy chỉ muốn trốn thật xa khỏi gia đình, không muốn có bất kỳ liên hệ nào với người thân.
Lộ Mãn nói đến đây thì khẽ thở dài.
"Anh ơi," Cố Gia Nhi khẽ nói: "Những chuyện này, hồi chúng ta học Trung học Phổ thông anh chưa từng kể với em.
