Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 384: Có lẽ bạn ấy thích anh

Một chiếc váy đen nhỏ mát mẻ với chất liệu trông mềm mại dễ chịu, trong đầu Lộ Mãn lúc này chỉ tràn ngập một ý nghĩ: Cô nàng Linh Y đó chắc giờ cũng có một chiếc váy tương tự nhỉ?

"Nhường cho em, nhường cho em."

Lộ Mãn muốn đứng dậy.

"Anh sang phòng bên cạnh của em ngủ."

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi ôm chặt lấy cánh tay anh: "Phòng đó dùng chứng minh thư của em để đặt, dù anh có xuống gọi lễ tân dậy thì chị ấy cũng nhất định không đưa thẻ dự phòng cho anh đâu."

"Vậy anh ngủ ở giường đối diện, được chưa? Buông ra, nam nữ thụ thụ bất thân."

Cô nàng này không chỉ trắng đến chói mắt mà cặp cánh tay thon dài thẳng tắp như ngó sen ấy lại mang một sự đàn hồi mạnh mẽ cùng chút mềm mại đầy đặn.

Ánh mắt Lộ Mãn lướt qua cánh tay trắng nõn của Cố Gia Nhi nhưng bị cô nàng phát hiện.

Cô nàng cười hì hì dang rộng cánh tay: "Có phải rất trắng và mướt không? Ít nhất là trắng hơn học tỷ ở tiệm hoa hôm nay đó nha!"

Trong lòng Lộ Mãn đương nhiên thừa nhận làn da của cặp song sinh này đặc biệt tốt, đâu chỉ có thể dùng hai chữ trắng sáng để hình dung.

Nhưng Lộ Mãn không muốn thuận theo ý của cô em vợ tương lai mà khen cô nàng.

Thế là anh giả vờ nhìn chằm chằm vào cánh tay Cố Gia Nhi hai cái rồi vỗ đùi: "Anh đã bảo là anh chọn sữa tắm không sai mà! Dùng xong da dẻ cứ phải gọi là trơn tuồn tuột!"

Cố Gia Nhi bĩu môi không vui. Cái gì chứ, da cô nàng đẹp thì liên quan cái quái gì đến sữa tắm anh chọn.

Cái tên này cố tình giả vờ là trực nam.

"Nhà ai mà...khụ khụ, không phải."

Lộ Mãn suýt chút nữa buột miệng nói ra nên vội vàng sửa lời: "Nhà ai mà người yêu cũ với nhau lại ngủ chung một giường chứ, thế có phải là quan hệ đứng đắn không?"

Cố Gia Nhi lại chớp lấy cơ hội tiếp tục nhích lại gần anh.

"Nhà ai mà thanh mai trúc mã quen nhau từ bé còn ngại ngùng thế này chứ? Anh ơi, anh có còn là con trai không vậy, da mặt mỏng thế cơ à?"

Cô nàng nhắc lại chuyện cũ: "Hồi học Trung học Cơ sở, mùa hè bọn mình trải chiếu ngủ dưới đất ở phòng riêng trong nhà bà ngoại rồi ngủ luôn cả buổi chiều, lần nào anh cũng tranh nhau trải chiếu nhanh thoăn thoắt ấy, hồi đó sao không thấy ngại ngùng gì nhỉ?"

"Bây giờ có giống nhau đâu?"

Lộ Mãn dang tay và hỏi ngược lại: "Vậy anh với chị em cũng là thanh mai trúc mã, nếu anh với chị ấy bây giờ nằm như thế này em có vui không?"

"Xùy!"

Cố Gia Nhi nghẹn họng rồi theo bản năng muốn nhéo Lộ Mãn.

Cô nàng nghiến răng nói: "Linh Y không giống, chị ấy, ừm...chị ấy, đúng rồi! Chị ấy hướng nội mà."

"Cùng lắm thì hôm nào bọn mình chơi mệt rồi nằm nghỉ một lát trên thảm, anh với Linh Y mỗi người nằm một bên em, như thế Linh Y mới có thể chấp nhận thôi."

Lộ Mãn nghĩ thầm: vậy thì em nói ngược rồi, phải là em với chị em đổi vị trí cho nhau mới đúng.

Hai người đang mắt to trừng mắt nhỏ thì điện thoại Lộ Mãn vang lên.

Anh liếc nhìn, hóa ra là Lộ Tiểu Sương gọi đến, anh lập tức nhẹ cả người mà thở phào một hơi.

Em gái ngoan làm tốt lắm, một cuộc điện thoại vô tình giúp anh giải vây.

"Alo, Tiểu Sương."

"Tiểu Mãn, anh chỉ biết làm em thèm thôi!" Vừa bắt máy, Lộ Tiểu Sương đã xối xả trách móc ông anh trai ruột này.

“Nếu em không thức khuya thì đã ngủ rồi, làm sao thấy tin nhắn của anh được?” Lộ Mãn phản công.

“Mau đi ngủ đi, không thì anh mách mẹ đấy.”

“Tiểu Mãn, anh chơi không đẹp hả?”

Hai anh em đấu khẩu qua lại vài hiệp, Lộ Tiểu Sương mới lộ ra mục đích: “Không được, anh phải bồi thường cho em.”

“Trước hết là khi nào anh về nhà?”

Lộ Mãn nghe câu này thì cười rất tươi.

Em gái mình ngoài miệng thì không chịu thua, nhưng trong lòng vẫn rất nhớ anh.

Lộ Tiểu Sương nói nhanh hơn: “Về rồi anh phải dẫn em đi ăn khuya vài bữa chứ!”

“Không thành vấn đề, anh lo cho em.”

“Thứ hai nữa là cái game nông trại anh làm ấy.”

Lộ Tiểu Sương tiếp tục: “Bạn em nhờ em hỏi anh có thẻ nạp không?”

Lộ Mãn hơi ngẩn người rồi đáp: “Không có.”

Mấy webgame nhỏ tính năng đơn giản thế này ban đầu đều miễn phí hoàn toàn và dựa vào sự mới lạ để thu hút người chơi và tích lũy lượng người dùng ban đầu. Đến khi số lượng người chơi đạt đến quy mô nhất định mới bắt đầu bán các dịch vụ gia tăng giá trị trong game như trang phục và đạo cụ các kiểu.

“Gia Hòa thích cái 《Nông Trại Song Tử》 này lắm.”

Lộ Tiểu Sương nhớ lại vẻ mặt mê mẩn của bạn mình thì không nhịn được cười mà nói: “Tiểu Mãn, anh mà thấy nhỏ đó mê thế nào thì biết ngay. Về đến nhà cơm trưa cũng chẳng buồn ăn mà cứ phải vào trộm rau một lượt rồi trồng trọt, nhổ cỏ, tưới nước cho ruộng của nhỏ đó.”

“Nhỏ kết bạn với cả đống người trong game chỉ để đi trộm rau. Đến tối lại trộm một lượt nữa, trộm hết rau quả của bạn bè rồi mà Gia Hòa vẫn không dứt ra được. Nhỏ còn mượn cả tài khoản của bọn em, ngày nào cũng thay bọn em trồng rau trộm rau.”

Lộ Mãn nhớ lại Trần Gia Hòa, cô bạn học của em gái đã gặp một lần ở Tuyền Thành. Hình ảnh một cô bé học sinh Trung học Cơ sở nhỏ nhắn ngây thơ thoáng qua trong đầu anh.

“Hoá ra bạn em là một con nghiện game à?” Lộ Mãn trêu.

“Trước đây Gia Hòa có bao giờ chơi game đâu.” Lộ Tiểu Sương bất mãn nói: “Cùng lắm thì giờ Tin học chơi trò luyện gõ chữ Kim Sơn thôi.”

“Nói tóm lại là tại cái game anh làm kỳ quái quá, đồ họa thì đơn giản thế thôi mà cứ chơi là lại nhớ đến việc thu hoạch và trộm rau trong đó.”

“Em nhắc bạn em game chỉ là game thôi, đừng có quá sa đà.”

Lộ Mãn nói: “Thẻ nạp thì không có nhưng anh có thể tạo vài cái mã đổi thưởng đổi được vàng và phân bón với hạt giống quý hiếm các kiểu. Em tặng cho bạn em đi.”

“Thật á?” Giọng Lộ Tiểu Sương cao vút, rõ ràng là rất vui: “Anh trai!”

Lộ Mãn trợn mắt, hễ có lợi là đổi giọng ngay: “Vừa nãy còn là Tiểu Mãn, giờ đã là anh trai rồi. Anh chỉ là anh trai em khi anh cho em tiền và cho em đồ thôi đúng không?”

“Không có! Anh trai! Anh trai! Anh trai ruột! Anh biết anh cho em mã đổi thưởng, địa vị của em trong lớp sẽ lên đến mức nào không? Bá chủ luôn đấy biết không!”

Còn Cố Gia Nhi đang nằm bên cạnh nghe thì khẽ mỉm cười. Cô cũng có thói quen này, bình thường thì gọi "Linh Y" nhưng có việc gì là lập tức đổi giọng nũng nịu gọi "chị ơi" ngay.

Lộ Mãn lại lải nhải dặn dò em gái mấy câu, Lộ Tiểu Sương nghe phát chán liền muốn chuyển chủ đề: "Nè, anh trai, anh không biết đâu. Lần trước sau khi chúng ta từ Tuyền Thành trở về, Gia Hòa hình như thỉnh thoảng lại hỏi thăm anh đó, tuy rằng chỉ là vô tình thôi nhưng em cứ cảm thấy số lần bạn ấy nhắc đến anh có hơi khác thường."

"Em muốn nói gì?" Lộ Mãn nghi hoặc.

Lộ Tiểu Sương ra vẻ nghiêm trọng: "Em thấy rất có thể là bạn ấy thích anh đó!"

"Khụ khụ khụ!"

Lộ Mãn ho sặc sụa một hồi, liếc mắt nhìn về phía giường thấy Cố Gia Nhi bật người ngồi thẳng dậy và vô cùng cảnh giác nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay anh.

Ở đầu dây bên kia, Lộ Tiểu Sương vẫn ba hoa: "Đặc biệt là em đã nói với bạn ấy rất nhiều lần rằng anh có chị Gia Nhi rồi, nhưng bạn ấy có vẻ không tin lắm, cứ như là vẫn chưa từ bỏ ý định vậy."

"Chuyện đó...Tiểu Sương."

Thấy ánh mắt Cố Gia Nhi càng lúc càng không thiện cảm, Lộ Mãn không muốn mang tiếng xấu là dụ dỗ học sinh Trung học Cơ sở nên vội vàng nói: "Gia Nhi đang ở ngay bên cạnh anh này, em nói chuyện cẩn thận chút."

"Cái gì cơ?"

Lộ Tiểu Sương ngẩn người rồi lập tức xác nhận lại thời gian, đúng là đã khuya rồi.

Cô "xì" một tiếng: "Tiểu Mãn, anh đúng là giỏi nổ."

"Có phải anh còn muốn nói hai người ở chung một phòng, chị Gia Nhi ngủ bên cạnh anh không?"