Một cô em gái có khuôn mặt giống hệt cô vợ nhà mình toàn thân chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm lại còn ngồi sát rạt bên cạnh, hỏi thử ai mà không nghĩ ngợi lung tung cho được?
Lộ Mãn bây giờ không những không dám nghĩ mà còn chẳng dám động đậy.
Khuôn mặt trái xoan bóng loáng tinh xảo của Cố Gia Nhi vẫn còn ửng hồng sau khi tắm xong, tất nhiên cũng có thể là do cô nàng này vốn dĩ đã ngại ngùng rồi. Dù sao Lộ Mãn cũng không dám nhìn thẳng vào mặt cô nàng.
Bờ vai và xương đòn lộ ra ngoài khăn tắm của cô nàng trắng đến mức phản quang…
"Anh ơi, anh ăn cái này đi."
Cố Gia Nhi gắp một miếng nấm tươi xào thịt bỏ vào đĩa của Lộ Mãn, đôi mắt hạnh chớp chớp nhìn anh.
"Khụ khụ."
Lộ Mãn hắng giọng: "Anh vẫn khuyên em nên mặc quần áo vào đã——"
"Mặc rồi mà!"
Cố Gia Nhi lớn tiếng. Cô có phải là không mặc gì đâu, cũng đâu phải là trần truồng như nhộng.
Đến mức độ đó thì…cô cũng chưa làm được…
Gương mặt Cố Gia Nhi càng thêm ửng đỏ: "Ăn xong rồi thay luôn, đỡ phải làm bẩn áo ngủ dính dầu mỡ và mùi."
Đôi tay trắng nõn và bóng loáng của cô nàng cứ lượn qua lượn lại trước mắt Lộ Mãn mà lại còn gần sát như vậy, Lộ Mãn còn ngửi thấy được mùi hương ngọt ngào thanh mát nhè nhẹ trên người cô.
"Mùi hương cơ thể" của một số cô gái thực ra là đến từ các sản phẩm chăm sóc cơ thể cũng như hạt lưu hương của nước giặt xả trên quần áo.
Khi các cô gái trêu đùa nhau cũng nói thuộc về kiểu "mỹ phẩm ngấm vào người".
Trước đó không lâu cặp song sinh nhà họ Cố và Lăng Chi đến phòng anh chơi board game, một chiếc áo len của Lăng Chi để trên ghế lười của Lộ Mãn, kết quả là dính một mùi hoa nhài của Lăng Chi mãi không tan khiến Cố Linh Y bĩu môi cao ngất, Lộ Mãn phải dỗ cả buổi chiều mới xong.
Nhưng một số ít cô gái mùi hương cơ thể là thực sự tồn tại.
Giống như Cố Gia Nhi bây giờ, ngoài mùi hương trái cây ngọt ngào của sữa tắm ra còn có một loại hương thơm nồng nàn như sữa béo cực kỳ tinh tế.
Không giống như mùi của các sản phẩm chăm sóc cơ thể nồng nặc xộc thẳng vào mũi mà là thoang thoảng dừng lại gần cánh tay cô.
Chỉ khi đến gần mới như tình cờ phảng phất khiến anh ngửi thấy.
"Đến cả mùi hương cơ thể cũng giống hệt chị gái mình…"
Lộ Mãn thầm nghĩ.
Lúc này nếu không phải là em vợ kiêm bạn gái cũ mà là Linh Y thì tốt biết mấy.
Dù sao đối với em vợ kiêm bạn gái cũ, Lộ Mãn chỉ mong Cố Gia Nhi mặc càng nhiều càng tốt;
Đổi lại là cô vợ tương lai nhà mình, Lộ Mãn chỉ mong Cố Linh Y mặc càng ít càng tốt.
Lộ Mãn khẽ hắng giọng dọa cô nàng: "Trong khách sạn biết đâu có camera quay lén đấy, em không sợ bị người khác nhìn thấy à?"
Vốn tưởng rằng có thể hù dọa được cô nàng khiến cô tém tém lại một chút, ai ngờ Cố Gia Nhi lại ngẩng khuôn mặt lên và vẫy tay về phía chiếc TV đối diện nói: "Ê——đừng cho chúng tôi vào khu quay lén tự sướng, có thể cho vào khu sinh viên Đại học thanh thuần được không nha~"
Lộ Mãn: …
Cố Gia Nhi cười tươi rói nhìn Lộ Mãn.
"Lăng Chi cho em xem nhiều phim phết, kiến thức rộng ghê…"
Lộ Mãn cúi đầu xoa xoa sống mũi, coi như là chịu thua cái lão tài xế lâu năm kia rồi.
"Hừ…"
Cố Gia Nhi có chút ngại ngùng lập tức chữa cháy: "Đều là chị em với Lăng Chi xem thôi, em chỉ nghe các chị ấy bàn luận…"
"Thôi đi, chị em không có ở đây nên lại đổ hết tội lên đầu em ấy à?"
Lộ Mãn bật cười chỉ vào nồi đất trên bàn: "Mau ăn đi, ăn xong còn thay quần áo."
Cố Gia Nhi đắc ý liếc Lộ Mãn một cái: "Anh ơi, anh không lừa được em đâu. Trong phòng này chắc chắn không có camera."
"Ồ? Sao em biết?"
"Vì đây là phòng tiêu chuẩn hai giường mà."
Cố Gia Nhi nhìn hai chiếc giường phía sau: "Chụp trộm... Ừm, khụ khụ, Lăng Chi nói mấy video chụp trộm lan truyền trên mạng đều là phòng giường lớn đặc biệt hoặc là phòng...ừm, phòng tình thú..."
Công khai thảo luận chuyện này với con trai, dù là người mình thích nhưng Cố Gia Nhi vẫn thấy rất ngại ngùng, thế nhưng cô vẫn cố gắng nói tiếp.
"Vậy nên camera để quay trộm hai loại phòng đó còn không đủ ấy, ai rảnh mà đặt camera vào phòng tiêu chuẩn tám trăm năm không có cặp đôi nào ở chứ."
"Không hổ là Lăng Chi." Lộ Mãn giơ ngón tay cái lên.
Nhắc đến Lăng Chi, cả hai thuận miệng trò chuyện về những chuyện thường ngày xảy ra ở trường, chẳng mấy chốc mà ăn hết bữa khuya.
Sau khi Cố Gia Nhi ăn xong xiên cá nướng cuối cùng, cô nhìn xuống bàn với vẻ mặt có chút chưa đã thèm.
Chết rồi, ăn nhanh quá.
Rõ ràng có thể ăn chậm rãi và trò chuyện với anh ấy thêm một lát mà.
"Anh ra hành lang đây." Lộ Mãn đứng dậy: "Em thay đồ trong phòng đi, thay xong thì gọi anh."
"Vâng vâng."
Cố Gia Nhi không quên nhắc nhở Lộ Mãn: "Anh ơi, đừng ra quầy lễ tân lấy thẻ phòng nhé. Mấy chị ở quầy lễ tân giờ này chắc ngủ hết rồi, đừng làm phiền người ta."
Lộ Mãn liếc cô một cái rồi mở cửa đi ra ngoài.
Đợi đến khi Cố Gia Nhi nhắn tin QQ cho anh, Lộ Mãn bước vào thấy Cố Gia Nhi đang ngồi bên giường, trên người đã thay một chiếc váy hai dây ngắn.
Hai dây áo mảnh màu đen vẫn để lộ bờ vai và phần lớn làn da trắng nõn trước xương quai xanh, váy ôm sát người có cạp trễ và phần váy xếp ly chỉ vừa che đến giữa đùi.
"Cái này với mặc khăn tắm thì khác gì nhau?"
Lộ Mãn đau đầu hỏi: "Chẳng phải bảo em thay đồ ngủ à?"
Cố Gia Nhi mặt hơi ửng đỏ cố tỏ ra bình tĩnh: "Đây là đồ ngủ mà! Quần áo mặc khi ngủ."
"Anh ơi, anh không hiểu con gái rồi. Ngủ thì cứ thoải mái là được mà."
Cố Gia Nhi hùng hồn nói: "Mấy cái váy mua hơi hở một chút nhưng chất liệu thoải mái thì có thể mặc làm váy ngủ mà."
Lộ Mãn khoanh tay đứng im không nói gì.
Anh không hiểu á?
Lộ Mãn thầm nghĩ trước khi trùng sinh, cô chị gái ruột song sinh của em mấy cái "váy ngủ" tương tự có đến cả trăm cái. Cô nàng mặc vào rồi cả đêm tiếp theo sẽ làm gì, anh còn lạ gì nữa...
"Vậy thì ngủ thôi."
Lộ Mãn lên chiếc giường còn lại, quần áo cũng không cởi mà đắp chăn chuẩn bị xem điện thoại một lát rồi đi ngủ.
"Nói chuyện thêm một lát đi mà." Cố Gia Nhi không muốn kết thúc buổi tối hôm nay sớm như vậy.
Tốn bao công sức mới lại được ở chung một phòng, còn không phải lo lắng chị gái và những "người không liên quan" khác quấy rầy giữa chừng.
Cơ hội này chỉ để ngủ riêng một giấc, theo lời của Lộ Mãn thì là "chung phòng không chung giường" nhỉ?
Vậy thì cô chẳng phải là phí công vô ích rồi sao?
Lộ Mãn không để ý đến cô, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím 9 số để gửi tin nhắn.
Cố Gia Nhi đợi một lát rồi đặt tay lên ngực và nhẹ nhàng hít một hơi, sau đó rón rén tiến đến bên giường của Lộ Mãn.
"Anh ơi..."
Cô ra vẻ không có chuyện gì và chậm rãi ngồi xuống mép giường Lộ Mãn.
Lộ Mãn vừa nhắn tin vừa nghiêng màn hình cho cô xem chứ không hề giấu giếm: "Đang trò chuyện với Tiểu Sương, gửi mấy món ăn khuya tối nay trêu con bé một chút."
"Anh ơi, anh thật là xấu tính."
Gia Nhi cười khẽ nhìn Lộ Mãn, thừa lúc anh không để ý lại đặt hai chân lên giường.
"Giờ này chắc ký túc xá của em ấy tắt đèn rồi nhỉ?"
Lộ Mãn nhìn chằm chằm điện thoại và nhún vai: "Chắc chắn đang trốn trong chăn nghịch điện thoại rồi, vừa nãy anh thấy một phút trước có lịch sử con bé vào trang cá nhân của anh."
Quả nhiên, tin nhắn của Lộ Tiểu Sương trả lời.
【Tiểu Sương】:A a a a a! Tiểu Mãn anh làm chuyện xấu hết phần thiên hạ! Nửa đêm nửa hôm gửi lắm ảnh đồ ăn ngon thế!
【Tiểu Sương】:(dao phay)(dao phay)
【Lộ Mãn】:Còn em thì sao? Muộn thế này còn chưa ngủ hả? Anh thấy vừa nãy em vào nông trại trộm một mớ rau của anh.
【Lộ Mãn】:Ký túc xá của em có máy tính hả?
【Tiểu Sương】:Em nhờ Gia Hòa, bạn ấy ở nhà đăng nhập tài khoản của em giúp em trộm rau đó!
Lộ Mãn cười gõ chữ nhắc nhở em gái ngủ sớm, bỗng nhiên anh cảm thấy gối sau đầu mình động đậy.
Anh quay sang bên cạnh nhìn, Cố Gia Nhi mặt mày ửng đỏ nằm nghiêng người trên giường của anh ở ngay bên cạnh anh.
"Anh ơi, nhích sang bên kia một chút đi mà."
Giọng Cố Gia Nhi nhỏ xíu: "Bên này em không nằm được, sắp rơi xuống rồi…"
