Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 252: Kiếm trong tay mẹ hiền

Hai ngày sau.

Chiếc quạt bàn chậm rãi đảo đầu nhưng nhiệt độ cao khiến luồng gió thổi ra cũng trở nên nóng hừng hực.

Lộ Mãn quàng một chiếc khăn mặt trên cổ và mặc áo ba lỗ quần đùi ngồi trước bàn học của mình. Anh vừa mua một chiếc laptop mới, trình duyệt IE mở liền một lúc mười mấy tab.

"Đại học Truyền thông hóa ra mới đổi tên hai năm trước."

Lộ Mãn tắt trang chủ của Đại học Truyền thông Trung Quốc, sau lưng vang lên giọng của mẹ anh là Liễu Tĩnh.

"Con trai, đang chọn trường à?"

Liễu Tĩnh bưng nửa quả dưa hấu đến bàn của Lộ Mãn và cắm một chiếc thìa inox vào giữa.

Bà thò đầu nhìn những trang web Lộ Mãn đang xem: "Đổi ý rồi à?"

"Không có, con xem lung tung thôi." Lộ Mãn đáp lời.

Liễu Tĩnh liếc nhìn các tab khác, nào là "Sự phát triển của board game", "Quy trình chơi 《Bang!》", "Công nghệ in bài đặc biệt", một đống thứ bà chẳng hiểu gì.

Lộ Mãn xúc một thìa dưa hấu ở giữa đưa đến miệng Liễu Tĩnh.

"Mẹ không ăn, khi nãy ăn rồi."

"Thì mẹ ăn thêm một miếng đi, miếng đầu tiên ở giữa là ngọt nhất đấy."

"Cái thằng nhóc này..."

Liễu Tĩnh cười rồi ăn miếng dưa hấu con trai đưa cho: "Ừm, ngon thật. Nửa quả còn lại con ăn hết đi nhé, của con hết đấy."

Bà lại lau mồ hôi trên trán Lộ Mãn: "Sao con dễ bị nóng thế, sang phòng em con bật điều hòa đi."

"Thôi ạ. Tiểu Sương không có nhà, phải để cho em ấy chút không gian riêng tư."

Lộ Mãn lắc đầu. Nhà chỉ có một cái điều hòa mà lại lắp ở phòng em gái Tiểu Sương, lúc cả nhà ra phòng khách hóng mát còn phải mở cửa phòng Tiểu Sương cho hơi lạnh thổi ra.

"Chiều con đi mua thêm hai cái nữa nhé. Một cái công suất lớn để ở phòng khách, một cái treo tường để ở phòng con."

"Không được! Con có tiền để đốt nữa à!"

Liễu Tĩnh xoa xoa gáy anh: "Tiền điện không phải tiền à? Con cũng sắp đi học Đại học rồi, mùa hè cũng qua nhanh thôi nên tiêu tiền oan uổng làm gì."

"Đã bảo không được rồi, con đừng có mua lung tung đấy. Nhà mình không cần phô trương thế, mua rồi là bảo ba con trả lại đấy."

Liễu Tĩnh lải nhải xong thì ra khỏi phòng rồi cầm chổi và hót rác đi quét dọn nhà cửa. Lộ Mãn nhìn bóng lưng mẹ và lẩm bẩm: "Qua một thời gian nữa con mua luôn nhà mới, cái gì cần lắp đều lắp cho ba mẹ hết, để xem ba mẹ còn tiếc cái này tiết kiệm cái kia không..."

Lộ Mãn tiếp tục dán mắt vào trang web trên laptop.

Việc kinh doanh chụp ảnh thẻ một inch ở khu Đại học Hải Khúc có một giới hạn nhất định. Hơn nữa, nếu chiếm được ba đến năm phần mười thị trường tiềm năng của bảy trường Cao đẳng và Đại học trong khu vực đã là một thành tích đáng kể rồi. Cơ hội bùng nổ tiếp theo sẽ phải đợi đến đầu tháng 9 khi sinh viên mới nhập học, lại có thêm vài nghìn khách hàng mới.

Hai ngày nay, Lộ Mãn nhờ Lý Triều Huy và Dương Trạch Khải đi tìm mua mấy chiếc máy ảnh phản xạ ống kính đơn cũ nên tốc độ và hiệu quả chụp ảnh được nâng cao hơn. Tầm nhìn của Lộ Mãn không còn chỉ giới hạn ở đây nữa rồi. Sau khi kiếm được nhiều nhất vài chục vạn, tiếp theo sẽ là giai đoạn suy thoái và không mấy khởi sắc, đến lúc đó nên cân nhắc việc sang nhượng dự án và bắt tay vào một công việc kinh doanh mới có tiềm năng lớn hơn.

"Mẹ, nếu con nói hai hôm nữa con lại đi một chuyến đến Yên Kinh..."

Lời của Lộ Mãn còn chưa dứt đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa.

"Lộ Mãn, mày nói gì cơ? Nói lại lần nữa xem?"

Lộ Mãn quay đầu nhìn Liễu Tĩnh, vừa căng thẳng vừa nuốt nước bọt: "Mẹ, có gì từ từ nói. Nhà mình là gia đình hòa thuận, mẹ bỏ cái chổi xuống được không đã..."

"Mày mới về được mấy ngày? Mông còn chưa kịp nóng lại đi nữa hả? Còn có một tối ngủ ở nhà Tổng Giám đốc Cố, giường của mày thì ngăn nắp gọn gàng đến một nếp nhăn cũng không tìm thấy——"

Liễu Tĩnh lải nhải một tràng như pháo nổ.

Lộ Mãn ngồi thẳng lưng lắng nghe lời khuyên của người có tiếng nói nhất trong nhà họ Lộ.

Liễu Tĩnh nổi giận cũng không phải vô cớ. Con trai bà từ sau kỳ thi Đại học đã đến Hải Khúc vui vẻ ở cùng hai bạn học nữ song sinh gần hai tuần mới về.

Lại còn đến nhà người ta nữa. Bà tuy đã nhận được điện thoại báo trước của Văn Nghệ và cũng đồng ý rồi, nhưng chỉ nghĩ Lộ Mãn ăn bữa cơm rồi về chứ ai ngờ lại vậy. Bà chỉ cho phép con heo nhà mình đi dạo trong vườn rau chứ không phải cho nó ở hẳn trong vườn rau!

Cả ngày không ở nhà thì làm sao được, Liễu Tĩnh trong lòng không muốn thừa nhận vốn dĩ con trai bà thời trung học cả ngày chỉ cắm đầu vào núi sách biển đề. Hai năm nay, thời gian anh ở cùng bạn bè thầy cô còn nhiều hơn ở với ba mẹ.

Bà cũng nhớ nhung lo lắng cho con trai chứ.

Đợi Liễu Tĩnh nói đến khản cả giọng thì Lộ Mãn mới đi đến bên cạnh bà, mặt dày mày dạn cười và xoa bóp vai cho mẹ rồi đỡ bà ngồi xuống mép giường.

"Mẹ, hay là mẹ với ba cùng nhau đi du lịch đi. Cả nhà mình ba người cùng đến Yên Kinh, như vậy mẹ yên tâm chưa?"

"Sao mà được!"

Liễu Tĩnh theo phản xạ phủ nhận: "Cửa hàng ở nhà còn bao nhiêu việc."

"Xử lý mấy đơn hàng quan trọng thôi, còn lại mấy đơn lẻ tẻ thì đóng cửa mấy hôm cũng được."

Lộ Mãn vừa xoa bóp vai cho Liễu Tĩnh vừa nói: "Con trai mẹ đã kiếm đủ tiền ăn hai ba năm cho cả nhà rồi. Nhân lúc nghỉ hè sau thi Đại học dài ngày, con đưa ba mẹ đi xả hơi cho thoải mái."

"Cái này..." Liễu Tĩnh nghe xong có chút động lòng. Bà còn chưa từng ra khỏi tỉnh, từ khi cùng Lộ Vệ Hoa làm ăn buôn bán quần áo có thể nói quanh năm suốt tháng 365 ngày đều ở lì trong cửa hàng.

Bà vốn nghĩ mình phải đợi đến khi con trai tốt nghiệp vài năm và lập gia đình rồi giúp nó chăm sóc cháu nội cháu ngoại, cuối cùng mới được hưởng phúc.

Nhưng bây giờ, cái ngày an nhàn như nghỉ hưu sao mà đến sớm thế này?

"Em gái con thì thiệt thòi quá. Nếu con bé biết mình đi chơi mà bỏ nó ở nhà đi học thì nó khóc cho mà xem."

Lộ Mãn nghĩ ngợi một lát. Em gái Tiểu Sương nếu biết cả nhà đi du lịch không mang cô bé theo thì chắc chắn sẽ vừa hối hận vừa sốt ruột mà giậm chân khiến anh không khỏi bật cười.

"Không sao, giữa tháng bảy em ấy cũng được nghỉ. Con đón em ấy lên Yên Kinh luôn, cả nhà mình bốn người tha hồ vui vẻ..."

"Lộ Mãn, mày đợi đã."

Liễu Tĩnh phát hiện ra điều bất thường: "Giữa tháng bảy, đón Tiểu Sương lên Yên Kinh hả? Thật ra mày định ở ngoài đó bao lâu? Chẳng lẽ định ở cả mùa hè luôn à? Cái nhà này không chứa nổi mày nữa rồi đúng không?"

Bà cảm thấy thằng con trai mình lòng dạ sắt đá hơn cả cánh chim nên tiện tay định chộp lấy cái chổi bên cạnh.

"Ấy, mẹ, có gì từ từ nói!"

Lộ Mãn quyết đoán chộp lấy cái chổi trước.

"Ý con là có thể dẫn Tiểu Sương đi du lịch bù một chuyến, không để thiệt thòi cho em ấy đâu."

Lộ Mãn giấu cái chổi ra sau lưng không để mẹ mình lấy được.

Liễu Tĩnh nghĩ ngợi một hồi rồi ngập ngừng nói: "Chuyện này lớn quá, phải bàn với ba mày đã. Đợi ông ấy về rồi nói."

Thấy mẹ chậm rãi đứng dậy với vẻ mặt suy tư đi ra khỏi phòng, Lộ Mãn đoán rằng mẹ đã hơi động lòng rồi nhưng vẫn còn thiếu một lý do đủ sức nặng.

"Mẹ." Lộ Mãn gọi với theo: "Bà nội vẫn luôn muốn đến nhà tưởng niệm để viếng, chúng ta có thể lái xe chở bà đi cùng."

"Cái này...mấy trăm cây số, lái xe mất gần nửa ngày chứ ít gì?" Liễu Tĩnh nghe vậy càng thêm xiêu lòng mà nghiêm túc cân nhắc.

"Để mẹ nghĩ đã, đưa cái chổi cho mẹ."

"Dạ."

Lộ Mãn đưa chổi cho mẹ rồi cười nói: "Mẹ, mẹ phải bỏ cái thói quen này đi, đừng hở tí là lôi cái này ra dọa người."

"Nếu mày nghe lời thì mẹ còn cần đến cái này hả? Mày xem mẹ có dọa Tiểu Sương bao giờ đâu? Với lại mẹ cũng chỉ dọa thôi chứ mẹ đánh sao lại được mày."

Lộ Mãn được nước làm tới, cười hì hì trèo lên đầu lên cổ: "Cái này thì chưa chắc. Tục ngữ có câu 'kiếm trong tay mẹ hiền, chém con trai đi xa, mỗi giây hai mươi nhát, nhát nào cũng chí mạng..."

Liễu Tĩnh hít sâu một hơi.

Một phút sau.

"Á! Mẹ, con sai rồi! Sai rồi! Con không lảm nhảm nữa!"