Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 293

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 253: Mèo nhà em biết câu cá

Cố Gia Nhi dạo này tâm trạng không tốt lắm.

Cô dậy từ sớm rồi xem TV một lúc nhưng đầu óc cứ lơ đãng.

Ở Hải Khúc quen với việc mỗi ngày đều tìm tên giò heo kia, giờ mỗi người một nhà rồi nên Cố Gia Nhi bỗng thấy không quen.

Muốn gặp anh.

Thế là Cố Gia Nhi lẻn ra khỏi nhà. Trong lòng nghĩ dù sao cũng tiện đường thăm bà ngoại ở ngay cạnh nên với ý nghĩ đó, cô đến khu nhà Lộ Mãn.

Ở nhà bà ngoại, cô ôm một túi đồ ăn vặt vừa ăn vừa nằm bò lên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài.

Từ góc nhìn này, chỉ cần nghiêng người một chút là có thể nhìn thấy cửa khu nhà Lộ Mãn.

Cô định nhắn tin QQ dò hỏi xem Lộ Mãn có định ra ngoài không, đợi anh ra thì mình sẽ nhanh chóng xuống lầu tạo một cuộc "gặp gỡ tình cờ".

Nhưng Lộ Mãn chỉ nói anh đang tra tài liệu và tập trung chuẩn bị cho một số việc quan trọng.

Cố Gia Nhi cứ đợi mãi, đợi không được nữa liền mặc kệ tình cờ hay không mà đi thẳng đến nhà anh gõ cửa.

Vào giờ này buổi sáng, ba mẹ anh đều ra cửa hàng làm việc rồi. Tiểu Sương cũng đi học nên chỉ còn lại một mình anh ở nhà.

Quả là hoàn hảo.

Khóe miệng Cố Gia Nhi cong lên, đã nghĩ ra lát nữa gặp Lộ Mãn sẽ tìm lý do gì để bám lấy anh rồi.

Xem TV hay chơi máy tính? Hay chỉ đơn giản là trò chuyện?

Ở bên anh dường như làm gì cũng được.

Cũng có thể bảo anh tìm album ảnh cũ, xem ảnh hồi nhỏ của anh nữa chứ!

Cố Gia Nhi nghĩ ra một loạt chuyện, nhưng cửa vẫn không mở.

【Gia Nhi】:Anh ơi, em đây mà

Cô nàng đoán Lộ Mãn có lẽ buồn ngủ trưa nên lơ đãng ngủ quên mất.

Nhắn tin thử xem.

【Gia Nhi】:Máy lạnh nhà bà ngoại hỏng rồi, em sang nhà anh hóng ké máy lạnh~

Gia Nhi thấy lý do này mình bịa ra thật hoàn hảo.

Nhưng không ngờ tin nhắn của Lộ Mãn đến.

【Lộ Mãn】:……

Anh ấy có ý gì? Cố Gia Nhi nghiêng nghiêng đầu.

【Lộ Mãn】:Gia Nhi, hôm khác được không? Hôm nào đó anh có thể cùng hai chị em các em đi dạo mấy quán trà sữa mới mở ở huyện mình

【Lộ Mãn】:Nhà anh có khách đến chơi, chắc còn ở lại dài ngày nên dạo này không tiện lắm

【Gia Nhi】:À à, vậy ạ?

【Gia Nhi】:Vậy thôi

Cố Gia Nhi có chút thất vọng xuống lầu và quay người lại nhìn cửa sổ nhà Lộ Mãn.

"Hửm?" Cố Gia Nhi nheo mắt. Cô lại vòng ra phía sau tòa nhà nhìn cửa sổ phòng Lộ Tiểu Sương.

【Gia Nhi】:Lộ Tiểu Mãn!

Gia Nhi ngồi xuống ghế đá bên bồn hoa và tức tối nhắn tin.

【Gia Nhi】:Sao lại nói dối? Anh không có ở nhà, trong nhà không có ai!

Lộ Mãn giả chết.

【Gia Nhi】:Cửa sổ phòng khách đóng, không thông gió

【Gia Nhi】:Cục nóng của máy lạnh cũng không chạy!

【Gia Nhi】:Anh ơi anh ở nhà ủ rôm sẩy hả! (chửi bới) (nổ bom)

Nửa phút sau.

【Lộ Mãn】:Gia Nhi, đừng thi Đại học Sư phạm Tân Hải nữa. Anh với dì Văn khuyên em thi Học viện Cảnh sát tỉnh Lỗ,còn có thể làm đồng đội với chị Thi Đồng, đừng lãng phí tài năng trinh thám của em…

【Gia Nhi】:Lộ Tiểu Mãn!

Trời nóng như đổ lửa. Ngoài trời ba mươi sáu ba mươi bảy độ, nền đá xanh gần bồn hoa nóng đến mức không khí cũng hơi méo mó.

Cố Gia Nhi vừa giận vừa run.

Cô gõ chữ vào khung chat: "Đi chơi với em gái nào thế?" và định làm nũng một chút.

Nhưng tay Cố Gia Nhi khựng lại trên bàn phím.

Với tư cách là người yêu cũ, nói câu này có lẽ sẽ khiến anh ấy khó chịu nhỉ?

Hơn nữa...chắc chắn anh ấy thật sự có em gái khác rồi...

Cố Gia Nhi sửa lại nội dung tin nhắn.

【Gia Nhi】: Anh ơi, vậy em không hỏi nữa, nhưng có thể hẹn anh một buổi được không?

Cô lại băn khoăn suy nghĩ. Kỳ thi Đại học đã kết thúc nên không thể dùng lý do nhờ anh giảng bài được nữa.

Cũng may trước đây cô đã dụng tâm tham gia vào những việc anh ấy quan tâm.

【Gia Nhi】: Em có một vài vấn đề về kỹ thuật PS muốn hỏi anh để trao đổi một chút.

【Lộ Mãn】: Sư tỷ Chu Quảng Cẩm ấy, chuyên ngành của chị ấy là thiết kế đồ họa PS đó. Chị ấy sắp nghỉ hè rồi nên rảnh rỗi lắm, em thêm QQ của chị ấy là được.

Cố Gia Nhi đứng dậy đi đi lại lại ba vòng trước ghế đá.

Tức quá, tức quá đi!

Cố Gia Nhi không cam tâm mà tiếp tục tung chiêu tấn công.

【Gia Nhi】: Đạo Đạo học được cách dùng đuôi để câu cá rồi. Tối hôm qua em thấy nó thò chóp đuôi vào bể cá, run run rẩy rẩy vừa sợ nước vừa muốn trêu cá (cười ngây ngô)

【Gia Nhi】: Anh ơi, Đạo Đạo thích anh lắm, anh không đến thăm nó sao? (xấu hổ)

【Gia Nhi】: Ban ngày ba mẹ không có ở nhà đâu ạ~

Cố Gia Nhi nắm chặt điện thoại. Dường như thời gian chờ đợi bị kéo dài vô tận, cuối cùng cũng có thông báo rung đặc biệt.

【Lộ Mãn】: Anh và ba mẹ với bà nội đi ra ngoài rồi, phải một thời gian mới về nhà.

"Hả?"

Cảm giác thất vọng của Cố Gia Nhi bao trùm cả lồng ngực.

Thân phận người yêu cũ thật chẳng tốt đẹp gì.

Cô còn muốn hỏi tại sao anh không nói với cô một tiếng, nhưng nghĩ lại thì chuyện này vốn dĩ không cần phải nói với người yêu cũ...

Buổi trưa, Cố Gia Nhi ở nhà bà ngoại buồn bã không ăn được cơm...

...

Cùng lúc đó, Yên Kinh.

"Ba, ba thả con ở đây là được rồi. Con thấy trạm này có xe buýt nhanh đi thẳng đến ga tàu điện ngầm Học viện Phát thanh."

Lộ Mãn đứng trước chiếc Santana của nhà mình, ngón tay vẽ vòng vòng trên tấm giấy phép vào thành phố vừa đăng ký sau kính chắn gió: "Ba mẹ chú ý nhé, có một số quy định hạn chế giao thông đấy. Tốt nhất là đừng lái xe vào nội thành, đỗ ở khách sạn rồi đi lại bằng xe buýt và tàu điện ngầm."

"Ừ. Con trai, con đến đó xem thế nào, nếu thấy đi xe nhiều thì làm cái vé tháng." Lộ Vệ Hoa thò đầu ra từ cửa sổ ghế lái dặn dò con trai.

"Ba." Lộ Mãn dở khóc dở cười: "Thời đại nào rồi, làm thì cũng phải làm thẻ giao thông chứ."

"Vậy chúng ta đưa bà nội đi Thiên An Môn trước nhé."

"Vâng ạ. Bà nội, tối chúng ta gặp lại ạ."

Lộ Mãn cười híp mắt vẫy tay với bà nội ngồi ở hàng ghế sau rồi tự mình đi đến trạm chờ xe.

Điểm đến là Đại học Truyền thông Trung Quốc.

Tìm một nhân vật nổi tiếng trong giới board game tương lai, hiện tại anh ta vẫn chỉ là một sinh viên Đại học Truyền thông vô danh.

Một board game đình đám trong tương lai lúc này vẫn chỉ là một trong những ý tưởng thiết kế bài tập cuối khóa của anh ta.

Quảng cáo ở trạm xe buýt viết: "Ngày 10 tháng 5, thẻ chip giao thông Yên Kinh chính thức ra mắt. Hoan nghênh trải nghiệm".

Lộ Mãn ngẩn người. Bên dưới dòng chữ nghệ thuật in đậm kiểu chữ tròn mập mạp này còn có một dòng tiêu đề phụ nhỏ viết: "Vé tháng bằng giấy chính thức ngừng sử dụng".

"Vé tháng xe buýt vừa mới bị hủy bỏ tháng trước à?"

Thứ đồ vật mang đậm dấu ấn thời đại như vé tháng xe buýt càng nhắc nhở Lộ Mãn rằng thời điểm hiện tại còn rất nhiều điều mới mẻ đang trên đà phát triển.

Lên xe, anh ngồi đến trạm Học viện Phát thanh tuyến Bát Thông, nơi không lâu sau sẽ đổi tên thành trạm Đại học Truyền thông.

Lộ Mãn nhìn thấy một tấm bản đồ toàn cảnh tàu điện ngầm ở cửa ra còn lâu mới được thông suốt như sau này.

Tuyến số 1, số 2, số 13 và Bát Thông, cả tuyến số 5 vẫn còn đang xây dựng. Tuyến phía Đông và phía Tây cùng với tuyến vành đai ở giữa trông có vẻ trống trải, gộp lại trông giống như một chiếc mũ ô sa.

"Khi gió khẽ đưa, một bước lên mây xanh."

Yên Kinh năm 2006 ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không khiến Lộ Mãn cảm thấy như trở về cố hương. Chẳng vì lý do gì khác, cách nhau hơn mười năm nên sự khác biệt quá lớn. Ngay cả màu sơn của tàu điện ngầm cũng là nền trắng sọc đỏ tươi, hoàn toàn khác với màu đỏ tươi của tuyến số 1 và màu đỏ tươi của tuyến số 3 trong ký ức sau này.

Lộ Mãn đi về phía Đại học Truyền thông.

Nếu có thể giành được board game 《Tam Quốc Sát》 còn non trẻ.

Vậy thì sự trỗi dậy sau này của anh có thể dùng một câu để hình dung.

Ngày càng thịnh vượng!

Theo nghĩa tốt đẹp.