Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 251: Có người gọi tên anh

Hành lang khu văn phòng của trường Trung học Phổ thông.

Lăng Chi mút cây kem lưỡi xanh, đầu kem đã mềm nhũn như thạch.

"Vẫn là kem lưỡi xanh ngon nhất, lúc đầu cứng ngắc nhưng liếm một cái là mềm ngay. Một loại kem mà hai kiểu cảm giác."

"..." Lộ Mãn hơi tránh xa Lăng Chi.

Nếu là cô gái khác nói vậy thì Lộ Mãn còn cho là họ vô tình.

Nhưng đây là Lăng Chi thuộc kiểu con gái rất đặc biệt.

Cứ như trứng vịt muối ấy, vẻ ngoài trắng trẻo non nớt mà thực chất bên trong lòng đỏ chảy mỡ...

Chắc chắn là cố ý làm trò màu vàng rồi.

Lăng Chi liếc nhìn Cố Gia Nhi: "Gia Nhi, chị nhớ ra rồi. Trước kia chị hay hỏi em sao ở trường chỉ ăn mấy loại kem năm hào này."

"Em trả lời chị là nhà em trữ đầy kem đắt tiền khác rồi, ăn ngán nên muốn ăn loại nhà không có."

"Nhưng vừa nghe dì bán kem nói vậy chị mới hiểu ra."

Lăng Chi nhướng mày: "Vì ở trường em không muốn tiêu nhiều tiền của Lộ Mãn đúng không? Mà mỗi lần cậu ấy mời em kem năm hào thì em lại trả cậu ấy loại đắt nhất là sao?"

"Ưm..."

Đôi mắt hạnh của Cố Gia Nhi ánh lên vẻ bối rối. Cô nàng nhìn quanh thấy tấm bảng trưng bày danh ngôn của người nổi tiếng treo trên hành lang rồi bèn gượng gạo chuyển chủ đề: "Anh ơi, anh xem này, có ảnh chụp chung của các nhà vật lý đấy. Anh nhận ra được mấy người nổi tiếng?"

Lộ Mãn "ồ" một tiếng: "Không nhận ra mấy ai, nhưng có thể khẳng định là anh có thù với bọn họ."

"Ha ha ha ha!" Kem trong miệng Cố Gia Nhi suýt rơi ra. Cô nàng cười nói: "Anh nói nghe có lý thật, nếu không có những người trong ảnh này thì sách giáo khoa chắc mỏng đi một nửa."

"Hai người kia, đừng có bơ tôi coi!"

Khóe mắt Lăng Chi giật giật. Hai người này sau khi chia tay lại học được cách ăn ý đối phó với người ngoài.

"Còn nữa. Hai người là dân ban xã hội, nhà vật lý học thì liên quan gì đến hai người chứ?"

Lăng Chi thở dài vì cô bạn thân này của mình thật khó chiều: "Gia Nhi, em làm gì và trong lòng nghĩ gì phải nói ra chứ. Nếu không thì Lộ Mãn chắc đến giờ vẫn tưởng em thật sự chỉ vì ngon miệng nên mới ăn kem rẻ tiền, tâm tư nhỏ bé của em hoàn toàn vô dụng."

"Những, những chuyện này chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."

Gương mặt Cố Gia Nhi thoáng mất tự nhiên, cô nàng kéo tay chị gái Linh Y bước đi nhanh hơn.

"Lăng Chi, văn phòng của chủ nhiệm lớp em ở trên lầu. Em lên trước nha, lát gặp!"

Hai chị em song sinh bước nhanh lên cầu thang.

"Thật là hết nói nổi..."

Thấy đôi bạn thân rời đi, Lăng Chi liếc xéo Lộ Mãn và giọng điệu không mặn không nhạt: "Nói sao đây? Bạn học Lộ Mãn, ở rạp chiếu phim tôi không kịp hỏi kỹ cậu. Nghe Gia Nhi kể là sau khi cậu chia tay với em ấy thì hình như định theo đuổi một cô gái khác ở Hải Khúc à?"

Lộ Mãn cũng liếc cô một cái rồi không nói gì mà tiếp tục bước đi.

Lăng Chi bước nhanh hơn để đuổi theo: "Đây đâu phải là tác phong của cậu. Với tình cảm trước đây cậu dành cho Gia Nhi, sao có thể là kẻ trăng hoa thấy người nào yêu người nấy chứ?"

"Cách nghĩ của cậu y hệt Gia Nhi."

Lộ Mãn bất đắc dĩ thở dài: "Em ấy cũng nghĩ như cậu, đến giờ vẫn không tin lắm. Hơn nữa, em ấy còn cho rằng chỉ cần tôi chưa công khai chuyện tình cảm thì em ấy vẫn có thể thử quay lại với tôi."

"Vậy Gia Nhi đoán đúng rồi sao? Cậu bịa ra một cô gái không có thật để từ chối Gia Nhi hả?" Lăng Chi nhìn chằm chằm anh: "Miệng tôi nổi tiếng kín như bưng, cậu hé lộ một chút cho tôi biết đi."

"Xin lỗi, đoán sai rồi. Tôi thật sự có người mình thích rồi."

Ánh mắt Lộ Mãn hướng về phía trước: "Hơn nữa cô gái đó rất tốt, là người tôi yêu nhất trong số những người tôi 'thấy người nào yêu người nấy'."

"…Giỏi lắm." Lăng Chi nghẹn họng.

Hai người đi đến trước cửa phòng chủ nhiệm lớp của mình, hai phòng đối diện nhau.

Lăng Chi vừa định gõ cửa thì lại nói thêm một câu: "Sau khi chia tay, ngược lại ít nhiều cảm nhận được sự tốt đẹp của Gia Nhi hơn đúng không?"

Lộ Mãn đứng tại chỗ và cúi đầu xuống.

Lăng Chi nói: "Càng yêu lâu càng phát hiện sự tâm đầu ý hợp của hai người là không ai sánh kịp. Nếu vì lý do này mà chia tay thì tôi khuyên cậu nên suy nghĩ lại."

"Hả?"

"Bởi vì sự tâm đầu ý hợp của các cặp đôi phần lớn cũng là do thay đổi và nhường nhịn lẫn nhau mà ra."

Lộ Mãn không nói gì thêm. Loại tình huống mà Lăng Chi nói, Cố Gia Nhi trước khi trùng sinh đã không làm được nhưng ngược lại chị gái cô ấy lại làm được.

Hai mươi phút sau, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nói chuyện sơ qua với chủ nhiệm lớp về vấn đề đăng ký nguyện vọng rồi ra khỏi tòa nhà văn phòng, họ tránh nắng dưới mái hiên dài che bóng mát ở lối vào hội trường.

Trong lúc đó Lăng Chi cũng đến, còn có vài bạn học quen biết tụ tập thành một đám nhỏ trong bóng râm chật hẹp trước hội trường nhiệt tình chào hỏi và trò chuyện vài câu.

"Mấy cái nguyện vọng này nhìn hoa cả mắt, đăng ký thế nào đây?"

"Tao chọn xây dựng dân dụng thì sao nhỉ? Làm kỹ sư vinh quang lắm chứ."

"Mày nghĩ kỹ chưa đấy? Cái nghề xây dựng này lịch sử lâu đời lắm rồi, từ thời Tần đã có rồi. Mọi người thân thiết gọi nó là 'lao dịch' đấy."

"Vãi!"

"Mấy cái ngành quản lý này nọ thì sao? Ra trường làm lãnh đạo được không?"

"Mày cũng dám nghĩ đấy, làm gì có nhiều vị trí lãnh đạo cho mày làm? Cái này chắc là loại hình doanh nghiệp nào cũng vào được, nghe thì có vẻ vạn năng nhưng hình như chẳng làm được gì cả thì phải?"

"Khó quá, tao thật sự không hiểu."

"Tụi mình còn may mắn đấy. Mấy thí sinh thi Đại học ngày xưa chỉ được đăng ký một nguyện vọng chính thôi, áp lực lựa chọn lớn hơn tụi mình nhiều."

"Đúng vậy, chủ nhiệm lớp tao còn nói ba bốn năm trước thi Đại học tổ chức vào tháng bảy. Nóng chết đi được, may mà tụi mình không gặp phải."

Cố Gia Nhi làm ngơ trước những tiếng bàn tán xung quanh. Cô nắm chặt điện thoại, mấy lần muốn nhắn tin cho Lộ Mãn nhưng đều cố kìm lại.

"Anh ấy chậm quá, nghe chủ nhiệm lớp dặn dò vài câu rồi nhận thêm quyển sách thôi mà đến giờ vẫn chưa ra."

"Mới có mấy phút không gặp đã nhớ rồi à?" Lăng Chi trêu chọc cô từ bên cạnh: "Biết đâu bây giờ anh ta đang ôn lại chuyện cũ với bạn học nữ trong lớp thì sao?"

"Không thể nào!" Cố Gia Nhi lớn tiếng bĩu môi.

Cố Linh Y bất lực nói với Lăng Chi: "Đừng khích Gia Nhi nữa mà..."

Và ngay lúc mọi người xung quanh đang xôn xao bàn tán đủ thứ chuyện, âm thanh hỗn loạn và ồn ào.

Cố Linh Y chợt nghe thấy phía sau lưng có tiếng ai đó gọi lớn, cái tên kia lại vô cùng quen thuộc.

"Lộ Mãn!"

Nghe thấy có người gọi tên anh, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng loạt quay phắt đầu lại nhìn.

Ở phía sau không xa, Lộ Mãn vừa cùng hai bạn nam bước ra khỏi cửa ở cầu thang. Còn ở trên bậc thang phía sau anh là một học sinh có râu đang vừa gọi vừa vẫy tay đầy hứng khởi.

Lộ Mãn ngẩn người. Anh trước tiên nhìn hai chị em song sinh đã quay người lại và gật đầu ra hiệu với họ, rồi anh quay sang nhìn người bạn đang gọi tên mình.

"Cuối cùng anh ấy cũng đến rồi."

Cố Gia Nhi nhìn thấy Lộ Mãn thì trên mặt lại nở nụ cười rạng rỡ.

Còn Lăng Chi thì chăm chú quan sát Cố Gia Nhi khiến cô em gái song sinh cảm thấy kỳ lạ, cúi đầu nhìn trang phục của mình thì không thấy có gì không ổn.

"Lăng Chi, sao chị lại nhìn em như vậy?"

"Chậc chậc chậc."

Lăng Chi cảm thán không thôi: "Người kia rõ ràng là đang chào hỏi Lộ Mãn, vậy mà em lại quay đầu lại nhìn ngay lập tức, hơn nữa..."

"Hơn nữa còn trước cả khi Lộ Mãn kịp phản ứng."

Lăng Chi cảm thấy vô cùng sâu sắc về cảnh tượng vừa rồi.

Vị trí từ trước ra sau là chị em song sinh, Lộ Mãn và người bạn kia. Kết quả là người bạn kia vừa gọi tên Lộ Mãn, đương sự còn chưa kịp quay đầu thì Cố Gia Nhi đã phản ứng ngay lập tức.

Cô đối với cái tên Lộ Mãn còn nhạy cảm và để ý hơn cả chính Lộ Mãn.

"Có người gọi tên cậu ta mà em còn quay đầu trước cả cậu ta nữa."

Lăng Chi véo má Cố Gia Nhi: "Gia Nhi, em thích cậu ta đến mức không còn gì phải nghi ngờ nữa rồi."

"Em, em..."

Cố Gia Nhi xấu hổ không thể phản bác nên cụp mắt xuống và im lặng không nói gì.

Lăng Chi nhìn cô bạn thân bị nói trúng tim đen rồi khóe miệng hơi nhếch lên.

Nhưng mà...

Ánh mắt cô có chút khó hiểu và kín đáo lướt qua bên cạnh nơi có cô gái giống Gia Nhi như đúc.

"Tại sao Linh Y cũng giống như em gái mình, theo bản năng quay đầu lại nhìn vậy?"