Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 258: Tam Quốc Vô Song Sát phiên bản sơ khai

"A Khải, anh báo cáo trò chơi chưa?"

"Tôi không báo cáo."

A Khải lắc đầu: "Chủ đề cuối kỳ là nhập vai, tôi định thiết kế một board game theo kiểu TRPG. Nhưng mà, ở quán board game, tôi vô tình chơi và rất thích, một trò chơi đánh bài giết người, nên là..."

Một sinh viên khác bên cạnh đỡ lời: "A Khải cậu ấy trong chuyện này luôn luôn độc lập chứ không đi theo lối mòn."

"Cậu ấy chơi cái board game đó xong vui lắm, không nghĩ gì khác mà trong đầu toàn là muốn tham khảo để thiết kế một cái tương tự."

Lộ Mãn khẽ gật đầu.

Xuất hiện rồi, hình hài ban đầu của Tam Quốc Sát.

"Cậu ấy dùng một buổi tối làm ra một bộ bài sửa đổi hoàn chỉnh với nhân vật bên trong đều là thầy cô và bạn học của chúng tôi khiến thầy cô cũng cảm thấy hơi phức tạp."

"Sửa rồi." A Khải chậm rãi nói: "Tôi muốn thêm vào những đặc điểm mà mọi người dễ chấp nhận hơn nên sửa lại, bây giờ nó tên là 《Tam Quốc Vô Song Sát》."

A Khải mở chiếc túi đeo chéo một bên vai, cẩn thận lấy ra hai bộ bài như thể đang nâng niu báu vật quý hiếm.

"Đây là bản đầu tiên, Sư Sinh Sát. Thầy nghe cái tên này xong suýt chút nữa cho tôi trượt môn."

Lộ Mãn nhìn sang. Trên giấy bìa trắng vẽ sơ sài viền đỏ, thuộc tính lá bài vẽ nguệch ngoạc bên dưới, hình ảnh lá bài ở giữa thì cắt ghép lung tung từ đủ mọi chỗ như một tờ báo cắt dán thủ công thô ráp.

Lá bài "Sát" là hình ảnh thanh kiếm đạo cụ trong game online, lá bài "Đào" lại là một bức tranh thủy mặc cổ điển hình quả đào.

So với phiên bản chính thức độc đáo sau này quả là khác một trời một vực.

Còn bộ bài kia được A Khải gọi là Tam Quốc Vô Song Sát thì tinh xảo và đồng nhất hơn nhiều, lấy nguyên hình ảnh từ series game "Tam Quốc Vô Song" của công ty Koei Nhật Bản dùng cho bộ bài phiên bản đầu tiên này.

"Lạc đề rồi, loại bài này không tính là RPG. Thầy nương tay cho qua môn."

A Khải nói đến đây thì hơi ngại ngùng gãi đầu.

Lộ Mãn trong lòng thầm kêu may mắn. May mà vị huynh đài này không vì điểm số mà làm theo khuôn mẫu, mà là chỉ vì thích nên mới làm ra.

Và chính thiết kế trò chơi dưới sự thúc đẩy của niềm vui thuần túy nhất mới nhân cơ hội gió Đông mà nổi tiếng khắp cả nước sau này.

Lộ Mãn đánh giá A Khải vài lần. Anh ta là một nhân tài sáng tạo nội dung. Mặc dù Tam Quốc Sát tham khảo trò chơi 《Bang!》 của nước ngoài nhưng cách chơi của trò chơi không được bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ. Mọi người có thể bắt chước cùng một loại trò chơi, đây cũng là một nguyên nhân lớn khiến các trò chơi thay da đổi thịt và trò chơi nhái tràn lan sau này.

Nhưng không thể phủ nhận rằng A Khải trên cơ sở trò chơi gốc còn không ngừng cập nhật và cải tiến, sáng tạo ra những sửa đổi ban đầu không có như thiết lập nhiều HP (ngọc bội), nhiều kỹ năng nhân vật hơn, v.v.

"Muốn kết giao với anh ta, bộ mánh khóe khéo léo đời thường có lẽ không có tác dụng nhiều lắm."

Lộ Mãn nghĩ thầm. Loại nhân tài sáng tạo nội dung này tập trung vào sở thích cá nhân, đương nhiên thích những người có chung chủ đề.

Kết bạn cũng cần kê đơn đúng bệnh mới có thể đạt hiệu quả gấp đôi.

"Lớp các anh không khí chuyên môn đậm đặc quá, nhìn mà tôi cũng muốn đến góp vui."

Lộ Mãn đứng dậy. Trên sân khấu vừa hay có thầy Lệ tay ngang khiến đám sinh viên lớp A Khải không phục.

Đúng dịp đi kiếm chút thiện cảm.

Trước khi trùng sinh anh đã từng làm việc ở công ty hàng đầu trong ngành từ nhân viên quèn mà đi lên, dựa vào các dự án giải trí kỹ thuật số mà mua nhà an cư lạc nghiệp ở Yên Kinh và có chút thành tựu, nền tảng chuyên môn cơ bản vẫn còn vững chắc.

Liếc mắt một cái, Lộ Mãn phát hiện trên khán đài có một phụ huynh dẫn theo con nhỏ, thằng bé đang nghịch một cái vòng nước đồ chơi.

"A Khải vừa nói thầy giáo này ngay cả game cũng không chơi sao? Vậy thì mấy trò có sẵn trên máy tính của Microsoft chắc thầy ấy cũng chưa từng chơi quá." Trong đầu chợt lóe lên, Lộ Mãn nảy ra một ý tưởng.

"Xin chào, làm phiền một chút——"

Đổi một chai nước Bắc Băng Dương để lấy được quyền sử dụng tạm thời cái vòng nước từ tay thằng bé, Lộ Mãn chờ một lát. Sau khi phần trình bày cuối cùng của sinh viên kết thúc, thời gian còn lại là ban giám khảo nhận tác phẩm tự do của sinh viên các khoa khác và đánh giá tại chỗ.

Lộ Mãn bốc một số, đến lượt anh lên sân khấu.

"Thưa các thầy cô ban giám khảo, em có một ý tưởng về một trò chơi tên là 'Học viện Quân sự Vũ trụ'."

Anh đặt cái vòng nước dưới máy chiếu trên sân khấu để hiển thị lên màn hình lớn.

"Đây chẳng phải đồ chơi trí tuệ của trẻ con sao?"

Thầy Lệ ngẩn người không hiểu cái cậu sinh viên này trong hồ lô bán thuốc gì.

Loại đồ chơi này khá phổ biến trong những năm gần đây. Hình dáng như máy chơi game bằng vỏ nhựa có hai nút bấm với màn hình ở giữa là một hộp nhỏ chứa nước, bên trong có hai trụ nhọn hình kim lơ lửng.

Sau khi nhấn nút, hai đầu sẽ phun ra luồng khí đẩy mười mấy cái vòng sặc sỡ bên trong di chuyển, mục tiêu của trò chơi là lồng các vòng vào trụ nhọn.

Đối với Lộ Mãn đã trùng sinh mà nói, đây chính là ký ức tuổi thơ không thể lẫn vào đâu được.

"Vòng nước chắc hẳn mọi người đều đã từng chơi. Nhưng chủ đề hôm nay của chúng ta là nhập vai, vì vậy nếu đưa nó lên máy tính thì cần phải thêm một chút xíu thay đổi——"

Lộ Mãn lấy giấy bút đã chuẩn bị sẵn bên cạnh bục giảng vẽ chín điểm bên trong và chín điểm bên ngoài, kết hợp lại thành hai vòng tròn.

"Cốt lõi tạo nên tính giải trí của game nhập vai là phải có người chơi hóa thân thành nhân vật, có thế giới quan, và những yếu tố đã thành hình như nhiệm vụ và kinh nghiệm."

"Vòng nước tuy đơn giản, nhưng nếu thêm vào bối cảnh thế giới và mục tiêu trò chơi thì lập tức sẽ khác biệt."

Liên quan đến nghề nghiệp cũ của kiếp trước nên Lộ Mãn dần dần trở nên tập trung và hăng hái, nói chuyện trôi chảy mạch lạc.

"Thiết lập các vòng khác nhau lồng vào trụ nhọn, một vòng đại diện cho bay, hai vòng đại diện cho huấn luyện, ba vòng đại diện cho tấn công máy bay địch. Các hành vi khác nhau có giá trị kinh nghiệm tương ứng, sau khi tích lũy thì các điểm của hai vòng tròn này sẽ chuyển từ xám sang sáng tương đương với kinh nghiệm và cấp độ nhân vật trong các game RPG thông thường... Để làm phong phú thêm bối cảnh, có thể thêm tài nguyên mỹ thuật vào màn hình phía sau, thiết lập các bối cảnh vũ trụ như đường cong không gian, hố đen, sao neutron..."

Lộ Mãn nói một cách tự tin khí thế ngút trời khiến thầy Lệ nghe cũng không hiểu hết, nhưng cảm thấy hình như rất có gì đó rất lợi hại.

Dưới khán đài, cặp song sinh mắt hạnh chăm chú nhìn Lộ Mãn trổ tài trước đám đông, trên mặt lộ vẻ vui mừng.

"Cái tên Lộ Mãn này chắc là nghĩ ra ngay tại chỗ thôi nhỉ? Đầu óc cũng chứa được nhiều thứ ghê." Lăng Chi khoanh tay lặng lẽ lắng nghe. Cô liếc nhìn hai cô bạn thân, ra dáng fan hâm mộ cuồng nhiệt quá đi.

Lúc nãy thầy Lệ vừa mắng cái trò chơi điều khiển bằng giọng nói, giờ thầy ta có chút không dám tự cao vì thật sự cảm thấy vượt quá phạm vi kiến thức của mình.

Thầy ta không dám tùy tiện đánh giá kết luận, ánh mắt chuyển sang vị giáo sư già ngồi giữa hàng ghế ban giám khảo.

Vị giáo sư già tóc bạc phơ thấy ánh mắt cầu cứu của thầy Lệ, khóe mắt ông nhăn lại và nheo mắt nhìn thầy Lệ đầy ẩn ý rồi nhìn Lộ Mãn nói: "Đơn giản hóa để bao hàm vạn vật, đó cũng là tinh hoa của trò chơi có thể mô phỏng thực tế và diễn giải nghệ thuật. Bạn học Lộ này nói rất hay."

"Tuy chỉ là trò chơi ném vòng vào chai nước đơn giản, nhưng sau khi được cậu khéo léo cải tiến thì hoàn toàn có những đặc điểm của một trò chơi nhập vai, tính giải trí cũng tăng lên đáng kể."

Giáo sư già lại liếc nhìn thầy Lệ bên cạnh và nói một cách ẩn ý: "Giáo dục Đại học của chúng ta chính là phải khơi gợi tư duy dám đổi mới thử nghiệm, vậy mới có thể biến kiến thức Đại học thành nền tảng và tố chất cho sinh viên sau này, giúp họ thành công trong lĩnh vực của mình."

"Giáo sư Vương nói phải."

Thầy Lệ vừa nghe người đứng đầu bộ môn đánh giá cao như vậy về sinh viên khoa khác đến nộp bài thì cũng biết nên thuận theo ý của ông ta: "Ban giám khảo bây giờ sẽ bỏ phiếu. Bạn học kia, ở đây chúng tôi có ba tấm bảng lần lượt là Ưu, Khá và thẻ đỏ không đạt. Nếu em có hai điểm Ưu thì sẽ nhận được sự hướng dẫn dự án của giáo sư Vương và một số phần thưởng hiện vật tại chỗ, thẻ đỏ sẽ bị loại ngay lập tức."

"Vâng, em hiểu rồi." Lộ Mãn đã xem điểm số vừa nãy, trò chơi điều khiển bằng giọng nói kia được một Ưu một Khá, nhưng tiếc là bị thầy Lệ phạt một thẻ đỏ thành ra không đạt.

"Vậy bây giờ bắt đầu bỏ phiếu."

Thầy Lệ tự tin giơ tấm bảng chữ Ưu lên.

Trên mặt thầy ta nở nụ cười nhìn giáo sư già và một giảng viên chuyên ngành khác.

Sau đó, nụ cười trên mặt thầy ta đông cứng lại.

Hai thẻ đỏ không đạt.