Cố Linh Y từ phòng ngủ của em gái đi về phòng riêng của mình mà cô không thường xuyên ở.
Cô đóng cửa lại, tay nắm chặt điện thoại đặt trước ngực rồi khẽ thở dài.
Trước đây, cô và em gái song sinh chưa bao giờ đề phòng lẫn nhau. Nằm trên cùng một chiếc giường chơi điện thoại, ai đó thỉnh thoảng quay đầu nhìn thấy màn hình của đối phương cũng không có bí mật khó nói nào đáng phải che giấu.
Nhưng hiện tại thì mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Cố Linh Y có chút nghiến răng nhìn biệt danh của đối phương hiển thị trên QQ.
【Lộ Mãn】: Chủ động báo cáo, đối tượng nắm tay duy nhất được chứng nhận của em kể từ hôm nay đi du lịch cùng ba mẹ chồng và bà nội. Đừng nhớ anh
【Linh Y】: Ai thèm nhớ anh!
Sau khi Cố Linh Y gõ xong dòng chữ thì cô mới nhận ra có chút không ổn.
Thảo nào em gái Gia Nhi sau khi từ nhà bà ngoại trở về lại ủ rũ không phấn chấn như vậy.
Hóa ra là đến mà không gặp được Lộ Mãn.
Ồ, cái người thèm nhớ anh ta lại là em gái mình...
【Linh Y】: Ra ngoài chú ý an toàn, đừng lười dùng kem chống nắng!
Cố Linh Y nằm xuống giường rồi lăn qua lộn lại hai lần.
Cô lại lập tức ngồi thẳng dậy.
【Linh Y】: Là chú dì! Không phải ba mẹ chồng!
Suýt chút nữa để anh ta lừa gạt.
Cố Linh Y nằm sấp xuống giường rồi chuyển điện thoại sang phần mềm đọc truyện, mở một file txt "Chương_14" và tiếp tục đọc tiểu thuyết.
Nhưng chưa lật được vài trang thì Cố Linh Y lại không nhịn được chuyển về QQ.
【Linh Y】: Anh ơi, anh đi đâu vậy, mấy ngày nữa về?
Lộ Mãn gửi trước một biểu tượng cười đểu rồi sau đó là tin nhắn.
【Lộ Mãn】: Giờ đã học được cách tra khảo rồi à?
【Linh Y】: Không nói thì thôi! Em không thèm! (Đấm đầu) (Đấm đầu)
【Lộ Mãn】: Nếu anh nói cho em biết...em có thể đảm bảo không nói với Gia Nhi không?
Cố Linh Y im lặng một lát.
【Linh Y】: Sao lại không nói cho em ấy? Em ấy cũng lo lắng cho anh mà.
【Linh Y】: Nếu em ấy không hỏi thì em có thể nhịn không chủ động nói cho Gia Nhi
Cố Linh Y bĩu môi. Nếu Gia Nhi hỏi "chị có liên lạc với anh ấy không, có nhắc đến anh đi đâu không" thì Cố Linh Y thực sự không nỡ giấu diếm em gái mình.
Cô cũng cân nhắc lý do Lộ Mãn cảnh giác như vậy.
Trước đây cũng vậy. Cố Gia Nhi biết Lộ Mãn đến Đại học Sư phạm Tân Hải, vậy là nhanh chóng thu dọn một chiếc vali rồi đi theo khiến Cố Linh Y trợn mắt há hốc mồm.
【Linh Y】: Em gái em chắc sẽ không muốn tìm anh đâu, anh ở cùng chú Lộ và dì Tĩnh nên em ấy ngại đi theo.
【Linh Y】: Hơn nữa bây giờ trời nóng quá, Gia Nhi dắt Hàm Hàm đi dạo chưa được mấy phút đã bị Hàm Hàm vất vả kéo về nhà rồi.
Nóng đến chó cũng không chịu nổi, móng vuốt giẫm lên đường nhựa có thể bỏng đến mức nhảy cả điệu tap dance.
【Lộ Mãn】: Khó nói lắm, để phòng ngừa bất trắc thì vẫn nên đề phòng một chút...
Cố Linh Y lại ngẩn người vài giây rồi chậm rãi soạn tin nhắn.
【Linh Y】: Em chắc chắn cũng không yên tâm để Gia Nhi một mình ra ngoài. Lần trước là em ấy hỏi Tiểu Sương mới biết được số hiệu chuyến tàu của anh và có anh đi cùng.
【Linh Y】: Vậy nên nếu Gia Nhi thực sự ở nhà không yên mà còn muốn ra ngoài thì em rủ Lăng Chi đi cùng, sẽ không để em ấy đi một mình. Anh ơi, như vậy được chưa ạ?
Lộ Mãn trả lời ngay lập tức.
【Lộ Mãn】:Số 1, đường Đông Định Phúc Trang, quận Triều Dương, thành phố Yên Kinh.
Cố Linh Y: ?
【Lộ Mãn】:Địa chỉ hiện tại của anh đó (cười đểu)
Cố Linh Y nghiến răng.
Biết cô cũng sẽ đi cùng nên cái tên này thay đổi tính nết nhanh thật!
Cố Linh Y vẫn muốn cằn nhằn vài câu.
【Linh Y】:Gì chứ, cứ như là mối quan hệ thanh mai trúc mã của anh và Gia Nhi bây giờ chỉ là vỏ bọc để tiếp cận em vậy… Gia Nhi cũng là bạn của anh mà.
【Lộ Mãn】:Bị em phát hiện rồi à, chẳng phải thế sao?
Cố Linh Y: …
【Linh Y】:(Dao phay) (Dao phay)
【Lộ Mãn】:Ai bảo cô nàng nào đó không chịu đồng ý anh. Nếu chúng ta có thể quang minh chính đại thì anh đã sớm cắt đứt liên lạc với cô em vợ rồi.
Cố Linh Y bối rối. Cô luống cuống tay chân gửi một câu "Đồ xấu xa, không nói nữa" rồi ném điện thoại sang một bên và úp mặt xuống gối.
…
Bữa tối, trong phòng ăn chỉ có ba người một nhà.
Cố Linh Y bóc tôm bỏ vào đĩa nước chấm.
"Gia Nhi sao còn chưa xuống nhỉ?" Cố Linh Y lẩm bẩm.
Văn Nghệ quay đầu lên lầu lớn tiếng hơn: "Cố Gia Nhi, không xuống nhanh chị con ăn hết cơm bây giờ."
"Con không có mà~" Cố Linh Y bất lực nhìn mẹ rồi cúi đầu tiếp tục bóc tôm.
Một lát sau, Cố Gia Nhi lê bước chân chậm chạp xuống lầu.
"Gia Nhi." Cố Linh Y đẩy đĩa tôm đến trước mặt Gia Nhi: "Em có phúc rồi đấy, chị bóc sẵn cho em ăn nè."
"Linh Y, cảm ơn chị."
Văn Nghệ lắc đầu: "Hồi bé Gia Nhi còn nghe lời hơn cả Hàm Hàm, bảo lấy dép thì lấy dép, bảo đưa cốc nước thì đưa cốc nước. Bây giờ còn khó bảo hơn cả con ba ba của nhà ông bà ngoại con, ăn cơm cũng phải mời ba bốn lượt."
"Mẹ, mẹ đang bắt nạt con còn bé không biết gì thì thôi, lại còn nhắc lại nữa."
Cố Gia Nhi ủ rũ chỉ ăn vài miếng mì soba: "Em no rồi, Linh Y ăn giúp em thêm chút đi."
"Chỉ ăn có chút xíu vậy thôi à?"
Cố Linh Y muốn đưa tay sờ trán em gái: "Gia Nhi, em không khỏe ở đâu à?"
"Không có đâu chị."
Cố Gia Nhi vươn tay ra giữa bàn muốn lấy bình trà chanh. Cố Ngạn thấy vậy lập tức cầm lên rót nước cho con gái út.
"Trời nóng dễ chán ăn, uống nhiều nước vào."
Cố Ngạn liên tục nhìn cô con gái út Cố Gia Nhi bưng cốc nước nhấp từng ngụm nhỏ.
"Đều là tại ông chiều nó quá đấy."
Không nỡ dùng giọng nặng lời với con gái, Văn Nghệ liền chĩa mũi dùi về phía Cố Ngạn.
"Ông cứ xem đấy, tối con bé đói bụng lại bò dậy tìm đồ ăn vặt rồi ăn đồ ăn vặt thay cơm. Sinh hoạt không tốt chút nào."
Cố Ngạn thấy Cố Gia Nhi nghe vậy thì chỉ cụp mắt xuống chứ không hề cười đùa với Văn Nghệ như mọi khi.
Ông lo lắng nói: "Gia Nhi…hình như không hoạt bát như trước nữa."
"Không có đâu nhỉ?"
Văn Nghệ giật mình trước lời của Cố Ngạn. Chồng bà luôn để tâm đến con gái, bây giờ Cố Ngạn nói ông cảm thấy trạng thái của Gia Nhi không ổn khiến Văn Nghệ phải xem xét lại con gái út.
Tuy rằng Cố Gia Nhi trông không được hứng thú lắm nhưng Văn Nghệ nghĩ chắc là cô bé ngủ chưa tỉnh hoặc bị nóng quá thôi.
Lúc này Cố Gia Nhi nũng nịu với Văn Nghệ và cố ý nói: "Mẹ ơi, có phải mẹ ghét con rồi không?"
"Con cứ nằm ườn ở nhà hưởng máy lạnh suốt ngày, mẹ thấy con chẳng chịu vận động gì cả." Văn Nghệ nhắc nhở: "Ở trong nhà lâu dễ bị bệnh vì máy lạnh lắm, tốt nhất nên tập thể dục đi."
"Mẹ ơi, vậy con ra ngoài mấy hôm nhé." Cố Gia Nhi lộ rõ mục đích thật sự, mắt long lanh nhìn Văn Nghệ: "Như vậy thì mẹ không thấy con sẽ không bực mình nữa."
"Gia Nhi?"
Văn Nghệ buồn cười quay sang Cố Ngạn: "Đây là cái mà ông bảo là con bé không hoạt bát như trước nữa à?"
Đây chẳng phải là càng thêm tinh nghịch hay sao?
Hóa ra là con gái út lại muốn đi du lịch.
Cố Gia Nhi cũng liều mạng rồi. Trước khi nói câu này cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị mắng, giờ phút này cô nhắm mắt rụt vai lại chỉ chờ mẹ mắng cho một trận.
Nhưng chưa thấy Văn Nghệ nghiêm khắc, lại nghe mẹ mình suy nghĩ kỹ càng: "Nói đi nói lại, kỳ nghỉ hè này dài như vậy cũng thật thích hợp để cả nhà đi du lịch."
"Hả?" Mắt Cố Gia Nhi bỗng sáng rực.
Nếu như có cả ba mẹ cùng đi thì cô tìm Lộ Mãn sẽ càng tiện hơn.
Ba mình và chú Lộ là bạn bè, có ba mẹ đi theo...à không, là đi cùng chú Lộ và dì Tĩnh.
Người lớn đi với người lớn, bọn trẻ cứ chơi với nhau. Cô và anh lại tụ tập.
Nghĩ thôi đã thấy vui rồi!
Văn Nghệ cười hỏi Cố Gia Nhi: "Con bé này, muốn đi đâu chơi nói cho mẹ nghe trước xem nào?"
"Ừm... Mẹ ơi, con vẫn chưa nghĩ ra." Cố Gia Nhi quyết định tối nay sẽ dò hỏi anh: "Đợi con chọn được một địa điểm tốt hơn rồi con sẽ bàn với mẹ sau ạ~"
