Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 257: A Khải và game

Trên đường đến hội trường, Cố Gia Nhi thỉnh thoảng cúi đầu mỉm cười e thẹn tựa như nụ hoa đào hé nở.

"Linh Y, em gái em ngẩn ngơ cười ngốc cái gì thế?"

Lộ Mãn chỉ Cố Gia Nhi bên cạnh và hỏi Cố Linh Y: "Ra đường nhặt được tiền à?"

"Không biết." Cố Linh Y nghiêng đầu sang một bên thờ ơ đáp: "Có lẽ là gặp được anh nên vui quá thôi."

Lộ Mãn thầm nghĩ: chà, giọng điệu này nghe có vẻ hơi hờn dỗi nha.

Cố Gia Nhi hếch cằm: "Anh ấy đang nghiêm túc cân nhắc ước pháp tam chương của ba, hi hi."

Điều khiến cô thực sự vui vẻ là chính là cái này. Những yêu cầu khắt khe của ba cô là dành cho con rể tương lai của nhà họ Cố, nếu anh coi thường thì chứng tỏ sau khi chia tay anh không hề để cô trong lòng, đương nhiên cô sẽ rất thất vọng.

Tuy nhiên! Anh đang nghiêm túc suy nghĩ, tìm cách thực hiện theo các quy tắc của ba cô để đáp ứng 'ước pháp tam chương' của ông.

Anh ấy vẫn muốn làm con rể nhà họ Cố!

Anh ấy có mình trong lòng! Cố Gia Nhi không chỉ tươi cười rạng rỡ mà đi đường cũng vui vẻ lắc lư người.

Lộ Mãn và Cố Linh Y đều ngẩn người.

Ánh mắt liếc trộm của hai người chạm nhau rồi nhanh chóng rời đi.

"Ờ, quên mất chuyện này." Lộ Mãn hơi xấu hổ thầm than.

Anh phải chú ý một chút, không thể thể hiện quá quan tâm đến thái độ của ba mẹ nhà họ Cố trước mặt Cố Gia Nhi, nếu không cô ấy sẽ hiểu lầm rằng hai người vẫn còn tình cảm và vẫn còn cơ hội lớn...

"Là lỗi của anh. Đây không phải là chuyện anh nên lo lắng, sau này anh sẽ không nói nữa." Lộ Mãn lập tức sửa lời.

"Xí." Cố Gia Nhi mắt hạnh sáng ngời liếc nhìn mặt Lộ Mãn: "Không quan tâm, không nghe, dù sao anh cũng đã nói ra hết lòng mình rồi. Cứ lấy câu đầu tiên của anh làm chuẩn, phải hòa thuận với ba của chúng em đó nha."

Lời nói tự tin của em gái song sinh khiến Cố Linh Y ngại ngùng không muốn nghe tiếp.

Nếu không phải có em gái Gia Nhi bên cạnh thì Cố Linh Y đã muốn che mặt lại rồi.

Cái tên giò heo Lộ Mãn kia muốn đáp ứng 'ước pháp tam chương' của ba là thật...

Nhưng không phải vì em đâu, Gia Nhi... Cố Linh Y thầm thở dài trong lòng.

Lộ Mãn im lặng bước về phía trước.

Đi vào từ cửa sau của hội trường, cuộc thi thiết kế trò chơi này không chỉ là buổi triển lãm bài tập cuối kỳ của Khoa Nghệ thuật Tương tác mà còn mở cửa cho sinh viên các khoa khác và các trường Đại học lân cận. Thậm chí có người còn dẫn theo trẻ em, có lẽ là người nhà của giảng viên trong trường hoặc người dân gần đó đến chơi.

Lộ Mãn tùy ý thu toàn cảnh khán giả vào mắt. Người đến không ngồi kín chỗ, hàng ghế sau là khán giả thưa thớt và sinh viên các khoa khác, hai hàng ghế đầu ngồi san sát không để trống chỗ xem ra là những nhân vật chính của Khoa Nghệ thuật Tương tác.

Lộ Mãn dẫn theo ba cô gái đi về phía trước. Lăng Chi cảm thấy không ít ánh mắt của khán giả đổ dồn vào cặp chị em song sinh này, cô liền cởi chiếc mũ tai bèo của mình ra rồi dùng một tay chụp lên đầu Cố Gia Nhi để che bớt khuôn mặt cô nàng.

Tỷ lệ quay đầu trên 300% của cặp nữ thần song sinh xinh đẹp không phải là nói đùa, mà thực sự đủ để khiến người đi đường ngoái đầu nhìn lại ba lần.

Lộ Mãn tiến đến gần một sinh viên nhất, đó là một chàng trai hơi mập. Anh hỏi: "Bạn học, làm phiền một chút. Cho mình hỏi Hoàng Khải khóa 04 khoa các bạn có ở đây không?"

"A Khải hả?" Chàng trai mập quay đầu gọi một bạn nam đầu đinh cách đó bốn năm chỗ ngồi: "A Khải, có người tìm này!"

Tìm được chính chủ rồi. Lộ Mãn không lộ vẻ gì ngồi xuống hàng ghế sau A Khải.

"Xin chào, tôi là Lộ Mãn." Anh giới thiệu ngắn gọn: "Tôi nghe các học trưởng trong câu lạc bộ board game nhắc đến anh. Họ khen anh A Khải chơi board game giỏi, tôi cũng là người cùng sở thích nên muốn làm quen."

"Chào cậu."

A Khải để kiểu đầu đinh đơn giản và đeo cặp kính gọng thô vuông vức, áo sơ mi ngắn tay nhàu nhĩ tạo ấn tượng ít nói và ít ra ngoài.

"Chúng tôi đang thi."

A Khải chỉ lên sân khấu, có ba thầy cô làm giám khảo và một bục diễn thuyết để báo cáo. Màn hình lớn một nửa chiếu hình ảnh từ máy chiếu, một nửa kết nối với giao diện PPT trên máy tính.

Ý anh ta là đang thi nên không tiện đi, lát nữa nói chuyện sau, làm quen đã. Nhưng A Khải mấp máy môi rồi dường như không giỏi giao tiếp với người khác mà hơi ngại ngùng quay đầu lại.

Lộ Mãn thầm cười trong lòng. Người đã tạo ra board game số một trong nước với doanh thu hàng trăm triệu tệ ở kiếp trước bây giờ vẫn chỉ là một sinh viên non nớt.

Anh không ép buộc mà ngồi vào chỗ rồi hướng mắt về phía sân khấu thi đấu.

Chủ đề thiết kế lần này là nhập vai hay còn gọi là game RPG bao gồm các tựa game nổi tiếng như World of Warcraft, Final Fantasy, Tiên Kiếm Kỳ Hiệp, Dragon Quest, đều là những cái tên hàng đầu trong thể loại này.

"Kính thưa ba thầy cô giám khảo, trò chơi mà em thiết kế có tên là 'Sát Thủ Đường', lấy bối cảnh văn hóa truyền thống cổ đại của nước ta với đặc điểm là thu thập và chế tạo trang bị..."

Sinh viên đang báo cáo trên sân khấu giới thiệu rõ ràng về phong cách và ý tưởng thiết kế của trò chơi.

A Khải quay đầu lại nhìn Lộ Mãn, dừng lại vài giây rồi nói: "Cái này, mạnh lắm."

Lộ Mãn nghe phần giới thiệu trên sân khấu rồi gật đầu: "Lối chơi build đồ à? Có tham khảo một số ưu điểm của series Diablo như đánh quái cày đồ, nhưng đáng quý là cậu ta không gò bó vào việc sao chép bắt chước. Mấy trăm công thức hợp thành kiếm cổ của Trung Quốc mà cậu ta thiết kế có chút tự do của Runewords trong Diablo 2, khá thú vị đấy..."

A Khải nghe mà gật đầu liên tục. Chỉ qua vài câu ngắn ngủi cậu đã cảm nhận được người bạn học đến tìm mình này thực sự là người cùng sở thích game, hơn nữa có thể đã từng nghiên cứu chuyên nghiệp hoặc là một người hâm mộ kỳ cựu.

Anh ta mở miệng muốn nói gì đó nhưng không biết diễn đạt thế nào.

Lộ Mãn thấy vậy cười nói: "Tôi xem tiếp nhé? Đợi hoạt động kết thúc rồi cùng tìm chỗ nào có điều hòa cho mát mẻ nhỉ?"

A Khải ừ một tiếng rồi quay đầu tiếp tục xem trên sân khấu.

Người báo cáo tiếp theo tay cầm một chiếc micro nhỏ, đồng thời kẹp giữa các ngón tay một bộ chuyển đổi trông như bảng mạch điện tử.

"Kính chào các thầy cô, trò chơi mà em hình dung có thêm tác dụng của thiết bị ngoại vi, thông qua độ lớn của âm thanh thu được để điều khiển uy lực chiêu thức của nhân vật."

Chàng sinh viên kia hét lớn vào micro, nhân vật 3D trong bản demo trò chơi liền tung ra một chiêu pháo ánh sáng.

Ánh mắt A Khải lóe lên vẻ tán thưởng sau cặp kính, anh ta quay sang Lộ Mãn thì vừa vặn chạm phải ánh mắt anh.

"Cái này hay."

"Ý tưởng tốt."

Cả hai đồng thanh.

Trên sân khấu, giọng của sinh viên kia càng lớn hơn thành ra tiếng gào thét. Pháo ánh sáng của nhân vật trong trò chơi càng lúc càng lớn, còn có thêm hiệu ứng lửa và sấm sét.

"Dừng! Dừng lại!"

Thế nhưng một vị giảng viên trẻ tuổi trong ban giám khảo bịt tai lại và quát lớn ngăn cản phần trình diễn của sinh viên.

"Hét toáng lên vậy, ra thể thống gì!"

Vị giảng viên này gầy gò, mũi tẹt, mặt dài, có lẽ do dáng người không cân đối nên trung khí không đủ, khi quát mắng sinh viên thì âm cuối bị vỡ.

"Cậu thấy trò chơi nào lại chơi bằng cách gào thét loạn xạ chưa?"

A Khải có chút ngồi không yên khẽ hừ một tiếng: "Dân ngoại đạo."

Anh ta muốn than thở với những người xung quanh nhưng hai người bên cạnh đều cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào bản thảo và USB trong tay, không dám đưa ra ý kiến về vị giảng viên kia.

A Khải lập tức quay lại nói với Lộ Mãn: "Thầy Lệ này dạy lý thuyết nghệ thuật, được điều đến khoa chúng tôi dạy môn khái luận. Thầy ấy thậm chí còn không chơi game, quá là dân ngoại đạo."

"Điển hình của việc ngoại đạo chỉ đạo nội đạo mà."

Lộ Mãn vuốt cằm: "Rõ ràng là một thiết kế rất hay. Điều khiển nhân vật bằng giọng nói là phá vỡ sự tương tác giữa người và máy thông thường bằng chuột và bàn phím, đáng lẽ nên khuyến khích một chút chứ. Còn có cả sự hài hước trong cách chơi, thầy giáo này thật kém, có mắt như mù."

Máy chơi game cầm tay NDS đã có nội dung trò chơi điều khiển bằng giọng nói như vậy, tương lai còn có một số trò chơi nhỏ trên điện thoại di động. Ví dụ như 《Don't Stop! Eighth Note》 đã từng gây sốt trên mạng chính là sự phát triển từ ý tưởng này.

A Khải cảm thấy bạn học Lộ Mãn này nói ra cũng chính là suy nghĩ của mình, anh ta dừng lại một chút rồi nói: "Bạn học Lộ, chắc chắn cậu cũng rất thích game nhỉ?"

"Ban đầu tôi còn tưởng cậu đến đăng ký tham gia."

"Vậy sao." Lộ Mãn nhìn lên sân khấu: "Các anh có chấp nhận đăng ký tại chỗ không?"

A Khải ngẩn người: "Đợi thêm vài người khoa chúng tôi làm xong——đến lượt các câu lạc bộ khác, và người của các khoa khác, nếu có tác phẩm, dù chỉ là ý tưởng, cũng có thể đến xin ban giám khảo, nhận xét và góp ý."