"Tiểu Sương, chị là Cố Gia Nhi đây. Chị...chị muốn nhờ em một việc nhỏ được không?"
Trong phòng ngủ, Cố Gia Nhi cố gắng lắm mới tạm thời gạt bỏ được sự ngại ngùng trước đây với Lộ Tiểu Sương, hạ quyết tâm nhấn nút gọi để liên lạc với cô em chồng tương lai mà cô cho là vậy.
Cố Linh Y quấn một chiếc khăn trên đầu đang xoa mái tóc ướt sũng, cô nhanh chóng lau khô những giọt nước trên ngọn tóc rồi ghé sát lại giường em gái mà dựng tai lên nghe ngóng.
"Chị Gia Nhi, không phải em không muốn giúp chị mà là Tiểu Mãn anh ấy dặn em rồi..."
Giọng của Lộ Tiểu Sương nghe có chút oán trách: "Anh ấy không cho em nói với chị. Cái tên này không biết giở trò gì nữa, cũng không đợi em được nghỉ mà đã vội vàng đưa ba mẹ và bà nội đi chơi rồi. Tức chết đi được!"
"Vậy thì chúng ta không nghe anh ta nữa."
"Xin lỗi chị, chị Gia Nhi..."
Lộ Tiểu Sương lưỡng lự: "Em hứa với Tiểu Mãn rồi, không được tiết lộ..."
Cúp điện thoại, Cố Gia Nhi sà vào lòng chị gái Linh Y.
"Linh Y, cái tên đó cố tình tránh mặt em."
Cô buồn bã nói: "Xem ra phải bắt đầu từ ba thôi, có cách nào để ba gọi điện cho chú Lộ hỏi thăm tình hình gần đây không?"
Nghĩ đi nghĩ lại, Cố Gia Nhi vẫn không tìm được cơ hội mở lời. Cố Linh Y và em gái Gia Nhi mắt hạnh trừng nhau, đúng lúc này điện thoại của Cố Gia Nhi rung lên vì nhận được một tin nhắn đa phương tiện.
"Tiểu Sương gửi à?"
Cố Gia Nhi tò mò mở ra, một dòng chữ kèm theo một tấm ảnh đã nén.
"Chị Gia Nhi, em không thể nói cho chị biết. Nhưng em nghĩ đi nghĩ lại, chỉ là muốn chia sẻ với chị những bức ảnh gia đình đi du lịch thôi."
Ảnh tải xong, là ba mẹ và bà nội nhà họ Lộ đứng trước quảng trường Thiên An Môn giơ tay tạo dáng chụp ảnh chung.
Cố Gia Nhi bật cười thành tiếng.
Cô nhắn lại một tin: "Cảm ơn Tiểu Sương!! Chị yêu em chết mất!!!"
"Em gái Tiểu Sương đáng yêu hơn cái tên giò heo kia nhiều."
Ném điện thoại xuống, tâm trạng Cố Gia Nhi từ u ám liền chuyển sang tươi sáng. Cô vui vẻ ôm lấy chị gái Linh Y, miệng còn lẩm bẩm: "Sau này chắc chắn không phải lo lắng về vấn đề hòa hợp với Tiểu Sương rồi!"
Cố Linh Y bị em gái ôm chặt, cô cọ cọ hai cái lên vai Cố Gia Nhi.
Cô thầm nghĩ: em lo lắng về chuyện này làm gì? Em ấy là em gái của Lộ Mãn chứ đâu phải em gái của em...
"Em xuống nói với mẹ ngay đây, chúng ta đi Yên Kinh!"
"Ấy, Gia Nhi, em đợi đã."
Cố Gia Nhi không nghe lời khuyên của chị gái Linh Y mà vội vã chạy xuống lầu. Cố Linh Y ở lại bên giường xoa xoa mái tóc.
"Vội vàng hấp tấp như vậy, mẹ chắc chắn đoán ra ý định của em rồi."
...
Ngày hôm sau, không ngoài dự đoán của Cố Linh Y, Cố Gia Nhi vội vàng rủ ba mẹ cùng đi Yên Kinh đã gây ra sự truy hỏi của Văn Nghệ.
"Từ nhỏ đến lớn đi Yên Kinh ít nhất năm lần rồi còn chưa chán sao?"
"Các bạn Trung học Phổ thông của con còn tụ tập không, hai ngày nữa xuất phát mà bạn học đến gọi con có khi lại không tìm thấy con thì sao?"
"Nhắc đến bạn học...dạo này con hình như không liên lạc với Lộ Mãn nữa, lại còn nghĩ đến chuyện chạy ra tỉnh ngoài à?"
Bị mẹ bắt được dấu vết, Cố Gia Nhi không nhịn được nên thành thật khai báo: "Anh ấy và gia đình cũng đi Yên Kinh..."
Văn Nghệ ngẩn người ra tận ba giây.
"Được lắm Gia Nhi, thì ra là ở đây tính kế trước với mẹ đấy à."
Bà lắc đầu cười rồi vẫy tay: "Cố Ngạn, ông lại đây một lát..."
...
Ngày 30 tháng 6, sáng sớm.
Cố Ngạn sau khi biết được tính toán nhỏ nhặt trong lòng cô con gái út, phản ứng đầu tiên là một bụng kháng cự.
Nhưng Văn Nghệ nói rõ với ông vài câu khiến tâm trạng Cố Ngạn dịu đi đôi chút.
"Coi như là hai nhà chúng ta tình cờ tụ tập lại, xem như bạn bè cũ thăm hỏi nhau thôi."
"Có chúng ta và Vệ Hoa với Liễu Tĩnh ở đó, dưới mắt người lớn ông ngược lại có thể quan sát xem con gái và người ta hòa hợp thế nào. Nếu thật sự phát hiện có chỗ không ổn, ông phát hiện sớm sửa sớm vẫn là chuyện tốt đấy chứ."
"Gặp mặt quản lý Lộ thì sao chứ." Cố Ngạn cũng giống như một thành viên bị quản giáo mà lẩm bẩm trong miệng: "Bà lại không cho hai anh em bọn tôi ngồi quán vỉa hè..."
"Cố Ngạn, dù sao cũng hơn bốn mươi tuổi rồi, ông chỉ có chút tiền đồ ấy thôi à?"
Văn Nghệ cười đến cong cả lưng, thừa dịp tâm trạng tốt nên phá lệ: "Lần này cứ để ông thoải mái đổi gió. Ông đi ăn đồ nướng hay đi câu cá tôi đều không quản ông."
Cố Ngạn nghe xong liền lấy điện thoại ra gọi điện.
"Ông gọi cho ai đấy?" Văn Nghệ nghi hoặc.
"Phó Tổng Giám đốc chi nhánh bán hàng Yên Kinh."
Cố Ngạn nói: "Tôi bảo anh ta giúp tìm người chọn một căn nhà cho chúng ta ở Yên Kinh, dọn dẹp sạch sẽ trước để chúng ta đến là có thể ở luôn."
...
16 giờ chiều, Đại học Truyền thông Trung Quốc.
Lộ Mãn từ phòng hoạt động của câu lạc bộ đi ra thì bị hai sinh viên tay cầm micro và bảng ghi cảnh chặn lại.
"Xin lỗi, bạn học."
Sinh viên Đại học Truyền thông đưa micro đến trước mặt Lộ Mãn: "Chúng tôi là Khoa Truyền bá học hiện đang làm bài tập nhóm của môn học. Xin hỏi có thể làm phiền bạn hai phút phối hợp phỏng vấn chúng tôi được không?"
Lộ Mãn gật đầu rồi lại lẩm bẩm một câu: "Được thôi, nhưng hôm nay tôi đã bị Khoa Phát thanh, Khoa Kỹ thuật ghi âm, lớp thí nghiệm hoạt hình và đoàn trợ lý nhà xuất bản chặn lại phỏng vấn bốn lần rồi."
Sinh viên đối diện lộ ra nụ cười thấu hiểu: "Ha ha ha, bạn học chắc cũng quen rồi nhỉ? Trường chúng tôi không thiếu nhất là các loại quay chụp đường phố tự chế. Hơn nữa mọi người đều có xu hướng tìm những bạn học đẹp trai sáng sủa để lên hình, bị chặn lại càng nhiều càng chứng tỏ hình tượng khí chất của bạn học rất tốt."
Lộ Mãn phối hợp với họ để phỏng vấn trả lời ba câu hỏi. Trước khi đi còn tiện miệng hỏi: "Này các anh, cho tôi hỏi thăm chút. Các anh có biết Hoàng Khải khóa 04 Khoa Nghệ thuật Tương tác không?"
Sau khi nhận được câu trả lời phủ định, Lộ Mãn vẫy tay chào tạm biệt họ.
"A Khải học trưởng này ẩn dật đúng là như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi."
Bước đầu tiên Lộ Mãn đến đây là tìm kiếm A Khải, người sáng lập trò chơi 《Tam Quốc Sát》 sau này.
Trong khuôn viên tại trường Đại học Truyền thông, vì không có người dẫn đường trong trường như đội bóng đá Đại học Sư phạm Tân Hải nên Lộ Mãn thân là người ngoài trường có rất nhiều bất tiện, tiến triển vô cùng khó khăn.
Hỏi một vài sinh viên đang hoạt động câu lạc bộ và phỏng vấn đường phố thì chỉ có sinh viên lớp hoạt hình buổi sáng nói biết Khoa Nghệ thuật Số có người này, nhưng A Khải hiện tại không có danh tiếng gì lớn trong trường nên tìm anh ta không dễ dàng.
Lộ Mãn vẫn muốn trước khi gặp Cố Gia Nhi thì tìm vài cuốn sách về thiết kế game để ôn lại, tiện cho việc có đề tài nói chuyện khi thực sự tiếp xúc. Nhưng ở đây không giống như ở Đại học Sư phạm Tân Hải có thể làm quen trước với các học trưởng học tỷ, được dẫn đến thư viện và phòng thí nghiệm các kiểu. Hôm nay anh chỉ tìm được một sinh viên của câu lạc bộ cờ tướng, người này đồng ý cho anh đến phòng hoạt động của câu lạc bộ tránh nóng và tiện thể lật xem mấy cuốn sách về trò chơi trên bàn ở đó.
"Hết cách rồi. Mình là người ngoài trường, tìm người chính thức của trường tiếp đón thì người ta chẳng thèm để ý đâu."
Lộ Mãn lau mồ hôi trên trán rồi chuẩn bị đến khu giảng đường của Khoa Nghệ thuật Điện ảnh và Truyền hình hỏi thêm vài người, lâu dần rồi cũng sẽ gặp được sinh viên Khoa Nghệ thuật Tương tác thôi.
*Ting ting*
Điện thoại nhận được tin nhắn QQ. Lộ Mãn mở ra thấy là tin nhắn của Cố Gia Nhi.
【Gia Nhi】:Anh ơi, em và Linh Y Lăng Chi cũng đến Yên Kinh rồi ạ
【Lộ Mãn】:Anh biết, sáng nay chú Cố gọi điện cho ba anh báo trước rồi
Lúc này Lộ Mãn nghĩ thầm:
Một mình Gia Nhi đến thì không được.
Linh Y cũng đến, được!
【Gia Nhi】:Bọn em ổn định chỗ ở rồi, đang ở trong Đại học Truyền thông. Anh ơi, mình gặp nhau đi~
【Lộ Mãn】:Các em đang ở đâu?
【Gia Nhi】:Hình như ở giữa trường đó anh. Ở đây cũng có tượng Khổng Tử nữa nè, giống tượng Khổng Tử ở Đại học Sư phạm Tân Hải lắm.
【Lộ Mãn】:Vậy anh biết em ở đâu rồi.
【Lộ Mãn】:Em cứ đứng yên ở đó đừng nhúc nhích, anh đi mua cho em mấy quả quýt…cả nước ngọt nữa
[Nghệ thuật Tương tác cho nó văn vở, nói toẹt ra là video game đó. Cái này hiện tại đã được công nhận là loại hình nghệ thuật thứ chín sau 8 loại hình truyền thống: hội họa, điêu khắc, kiến trúc, âm nhạc, văn học, kịch, điện ảnh, nhiếp ảnh]