Trước tượng Khổng Tử của Đại học Truyền thông Trung Quốc, Lộ Mãn liếc mắt đã thấy hai bóng hình xinh xắn nổi bật.
Lăng Chi đội mũ tai bèo đang kéo rộng cổ áo rồi tự dùng tay quạt vào bên trong. Cặp song sinh cùng cô đợi ở đây nhưng chỉ thấy một người, người còn lại không biết chạy đi đâu rồi.
Áo phông trắng ngắn tay sạch sẽ in hình Pikachu trước ngực phối với chân váy jean cạp cao, vạt váy ngắn che đến trên đầu gối một đoạn, bó thêm chút nữa thì thành kiểu ôm mông mà nới lỏng ra thì lại hơi xệ. Ôm sát tôn dáng vừa vặn, cách ăn mặc toàn thân toát lên vẻ đáng yêu của thiếu nữ và sự mềm mại của đường cong cơ thể một cách cân đối.
Lộ Mãn càng đi càng gần, khi còn cách một đoạn thì anh nhanh chóng liếc nhìn đôi giày của cô nàng.
Vẫn là dây thắt nơ mà anh đã thắt.
"Linh Y, Lăng Chi." Lộ Mãn lên tiếng chào: "Không đi mấy điểm tham quan khác chơi trước à?"
"Ê?" Lăng Chi hứng thú nhìn Lộ Mãn: "Gia Nhi vừa ở đây nói chuyện xong với cậu trên QQ, nói là cậu đến tìm em ấy. Bình thường cậu chẳng phải nên đoán người này là Gia Nhi sao?"
Nói rồi Lăng Chi kéo kéo áo phông của Cố Linh Y và nháy mắt với bạn thân bảo Cố Linh Y phối hợp với mình: "Gia Nhi, cậu ấy lại nhận nhầm em rồi, phải làm sao đây?"
"Xùy xùy." Lộ Mãn xua tay tỏ vẻ ghét bỏ với Lăng Chi: "Cái gì mà đoán chứ, tôi để ý đến hai cậu như vậy còn cần phải đoán à? Đây chính là Linh Y, cậu đừng có gây chuyện lừa người."
"Ồ, tiến bộ nha." Lăng Chi kêu lên một tiếng: "Được đó, cách xa như vậy lại không nghe giọng không nhìn mặt mà vẫn tự tin nhận ra song sinh."
Cố Linh Y nhích lại gần Lăng Chi một chút rồi ngước mắt nhìn Lộ Mãn có chút ngượng ngùng: "Anh ơi, Gia Nhi đi mua nước rồi."
"Anh bảo mua nước cam cho em ấy, em ấy không cho anh đi mua mà lại còn tự đi hả? Làm trò gì vậy trời..."
"Anh ơi!"
Một giọng nói ngọt ngào khác của một cô nàng song sinh vang lên từ phía sau: "Xách giúp em với, đồ hơi nặng một chút..."
Cố Gia Nhi xách mấy chai Bắc Băng Dương đi về phía họ. Lộ Mãn tiến lên nhận lấy túi đồ.
"Nước cam anh muốn uống nè, hihi."
Cố Gia Nhi thò đầu ghé sát Lộ Mãn, nụ cười trên mặt rõ ràng viết "Mau khen em đi": "Mau khen em đi".
"Trời nóng, đừng có nhích lại gần quá." Lộ Mãn mượn cớ bước sang một bên. Cô nàng này lại không muốn anh tốn tiền mà tự đi mua đồ: "Đến mức đó sao..."
Hôm nay Cố Gia Nhi và Cố Linh Y lại mặc đồ cùng phong cách, chỉ khác là áo phông màu hồng nhạt có hình in là Snoopy.
Đương nhiên còn một điểm ẩn nữa, giày là kiểu dây buộc bình thường.
Xem ra cô nàng còn chưa kịp chú ý đến chi tiết nhỏ này. Sau này thông qua điểm này để phân biệt hai chị em, việc trả lời câu hỏi hằng ngày trở nên dễ dàng đơn giản hơn nhiều.
"Không khí ở đây rõ ràng là không giống với Đại học Sư phạm Tân Hải."
Cố Gia Nhi mở một chai nước ngọt uống hai ngụm rồi nói: "Nhiều người vác máy quay và micro đi bắt người quá."
"Dùng từ bắt người là chuẩn đấy." Lộ Mãn cười: "Nơi này ban đầu là lớp huấn luyện bồi dưỡng người làm phát thanh viên và phóng viên, sau này thành học viện và trường Đại học trọng điểm. Mấy học trưởng học tỷ mà em gặp, vài năm nữa có khi đã là người dẫn chương trình hoặc phóng viên quay phim ở đài truyền hình rồi."
"À, nhắc mới nhớ, trên đường đi các em bị chặn lại mấy lần rồi?"
Lộ Mãn hơi tò mò: "Nghe một học trưởng nói phỏng vấn đường phố của họ cũng chuyên chọn người xinh xắn để quay phim, người nào càng có ngoại hình thì càng bị bắt nhiều."
Lăng Chi liếc nhìn hai cô bạn thân song sinh với giọng điệu có chút bất lực: "Đừng nhắc nữa, từ cổng chính vào cứ hễ thấy hai chị em song sinh là y như rằng ai cầm mic cũng phản ứng như thấy chim cánh cụt ở xích đạo mà nhào tới vây quanh họ."
"Các anh chị ấy nhiệt tình quá mức rồi." Cố Gia Nhi nói đến đây còn nhìn quanh như thể sợ bị phỏng vấn nữa: "Bắt chúng em chắc phải mười mấy lần rồi... Đi vài bước mà mất cả N phút..."
"Xem ra gu thẩm mỹ của họ ổn đấy." Lộ Mãn an ủi: "Chứng tỏ hai em siêu xinh đẹp, khỏi bàn cãi."
Lăng Chi khẽ cười: "Sau này Gia Nhi thấy đi cùng Linh Y dễ gây chú ý quá nên hai người tách ra để tôi đi với Linh Y. Mấy nhóm biên tập phim nếu đem video lại trao đổi với nhau chắc sẽ ngớ người ra, vì sao lại có người phỏng vấn một cô nàng hoa khôi áo phông trắng, đồng thời lại có người phỏng vấn một cô nàng áo phông hồng giống hệt, ha ha ha."
Lộ Mãn nói chuyện với ba cô gái vài câu rồi vừa uống nước vừa đi dạo quanh trường.
Khuôn viên Trường Đại học Truyền thông Trung Quốc không lớn lắm nên đi bộ một vòng là có thể ngắm hết cả trường, không như mấy trường Đại học rộng lớn khác, đi lại còn phải dùng xe đạp hoặc thậm chí là xe buýt ấy chứ.
"Anh ơi, anh đến đây lại có việc chính gì à?"
Vừa đi dạo, Cố Gia Nhi vừa ghé sát Lộ Mãn rồi khẽ hỏi.
Lộ Mãn hơi ngạc nhiên nhìn cô: "Sao em lại nghĩ thế? Anh không thể đổi ý muốn thi vào trường này mà đến xem trước à?"
"Anh..." Cố Gia Nhi bĩu môi. Trường này điểm của anh còn có thể thử sức chứ hai chị em cô thì hoàn toàn vô vọng rồi.
"Không đâu, nếu anh chỉ muốn xem trường thôi thì hoàn toàn có thể đợi đến giữa tháng bảy."
Cố Gia Nhi lắc đầu nói ra suy đoán của mình: "Anh còn dẫn cả dì Tĩnh đi du lịch cùng mà. Nếu không phải anh vội đến sớm thì anh nhất định sẽ đợi thêm vì Tiểu Sương còn chưa nghỉ hè mà, sao anh lại không nghĩ đến Tiểu Sương chứ?"
"Em đoán ra được như vậy à?" Lộ Mãn càng thấy rõ sự nhạy bén của cô em vợ tương lai này.
"Lần này không phải việc gì khẩn cấp." Lộ Mãn giải thích: "Chỉ là lúc xem diễn đàn trên mạng anh thấy trường Đại học Truyền thông Trung Quốc này khá thú vị, có cả chuyên ngành hoạt hình và game nữa."
"Chú Cố ra điều kiện khắt khe như vậy là chắc chắn không thèm để ý đến mấy trò chơi rởm kiếm tiền thông thường rồi. Chỉ có thể đến đây tìm xem có trò nào nghệ thuật một chút, có ích cho việc tuyên truyền văn hóa mà vẫn kiếm được chút đỉnh hay không."
"Ba đúng là Lão Ngoan Cố!" Cố Gia Nhi bất bình thay Lộ Mãn: "Ba yêu cầu anh không trộm cắp không phạm pháp, cái này thì đương nhiên tốt rồi. Nhưng những hạn chế khác hoàn toàn là chủ quan của ông ấy thôi!"
"Lăng Chi cũng chơi game đấy thôi, có gì to tát đâu. Làm game kiếm tiền thì sao chứ?"
Lộ Mãn nói: "Nói thì nói vậy nhưng thái độ cũng rất quan trọng. Chú ấy vừa đưa ra điều kiện chúng ta đã đồng loạt phản đối thì chẳng khác nào tát vào mặt chú ấy, khó mà giữ được tình cảm."
"Có thể cứ thuận theo ý chú ấy mà làm, con người đâu phải lúc nào cũng cứng nhắc. Đợi tiếp xúc nhiều hơn, chú Cố tự nhiên sẽ hiểu rõ hơn về một người và những quan điểm mới của người đó, đến lúc đó yêu cầu chưa chắc đã khắt khe như ban đầu."
Quan hệ giữa người với người là như vậy, thiếu giao tiếp hoặc không muốn giao tiếp sẽ dễ gây ra thành kiến. Trong tâm lý học gọi là hiệu ứng hào quang.
Lộ Mãn vừa nói vừa dừng bước.
"Ừm, anh ơi, sao vậy ạ?" Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng loạt nhìn Lộ Mãn.
"Hình như là sau cơn mưa trời lại sáng, tìm được thứ anh muốn rồi."
Lộ Mãn tiện tay chỉ. Qua ô cửa kính, trên bảng đen của một phòng học có dán một tấm poster.
【Báo cáo cuối kỳ Khoa Nghệ thuật Tương tác; Giải thưởng Thiết kế Game Sinh viên lần thứ nhất, địa điểm: Hội trường, sự kiện đang diễn ra sôi nổi!】
