Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 250: Không dám lấy kem lạ

【Lộ Mãn】: Tiểu Sương, tan học ra chỗ bàn bóng bàn, có đồ cho em (cánh cụt xoay vòng)

Đến trường Trung học Phổ thông, Lộ Mãn xem giờ thấy sắp đến giờ nghỉ giữa tiết của Lộ Tiểu Sương rồi, thế là đứng đợi em gái ở chỗ gần ký túc xá nữ sinh.

Tiếng chuông tan học 《Für Elise》 vạn năm không đổi vừa vang lên thì Lộ Tiểu Sương và một bạn nữ chạy từ khu dạy học ra.

“Tiểu Mãn!”

Lộ Tiểu Sương vui vẻ kêu lên, lại thấy bên cạnh anh trai mình có ba chị gái vây quanh như chim oanh.

“Chị Gia Nhi, chị Linh Y.” Lộ Tiểu Sương không phân biệt được chị em song sinh nênđành gọi chung cho xong.

“Đây là bạn của chị em, Lăng Chi.”

Lộ Mãn giới thiệu xong thì Lộ Tiểu Sương cũng lễ phép chào hỏi, rồi Lộ Mãn đặt túi nilon trong tay lên bàn bóng bàn.

“Mang đồ bổ sung năng lượng cho em đây.”

“Oa.” Lộ Tiểu Sương nhìn đồ ăn ngon anh mang đến: “Tiểu Mãn, hôm nay anh uống nhầm thuốc à?”

Lộ Mãn trợn mắt: “Lòng tốt như lòng heo, em không cần thì thôi.”

Dù sao cũng không lãng phí, đưa cho chị em song sinh là các cô nàng giải quyết trong một nốt nhạc.

“Cần chứ!” Lộ Tiểu Sương lập tức xuống nước: “Em có nói không cần đâu!”

“Bánh ngọt hôm nay ăn hết đi, đừng để hỏng. Mấy loại quả này em chia cho bạn cùng phòng nhé.”

Lộ Mãn dặn dò. Còn cô bạn học Trung học Phổ thông đi cùng Tiểu Sương thì cứ nhìn chằm chằm anh không rời mắt.

Lộ Mãn cảm thấy có ánh mắt nhìn mình nên quay sang thì hoá ra là người quen Trần Gia Hòa, cô bé từng đi Tuyền Thành với em gái mình.

Trần Gia Hòa ngó nghiêng đếm số hoa quả Lộ Mãn mang đến, nho xanh, vải, dâu tây, việt quất, còn có thanh long và dưa lưới đã gọt sẵn.

Lộ Tiểu Sương áng chừng anh trai tốn không ít tiền nên vừa thèm thuồng vừa xót tiền thay anh: “Anh mua mấy quả táo là được rồi, cái này đắt quá…”

“Táo to mua một cân gặp bạn cùng phòng rồi chia nhau sẽ có người không khách sáo lấy thêm vài quả, cuối cùng em chỉ còn một hai quả.”

Lộ Mãn xoa đầu em gái. Mới một lúc mà đầu Tiểu Sương đã hơi nóng vì nắng.

“Quả đắt mà nhỏ chia cho bạn cùng phòng không cần nhiều quá, vì đắt nên người không quen cũng ngại lấy nhiều. Để lại cho em được kha khá đấy.”

Lộ Tiểu Sương ôm túi. Không ngờ Lộ Mãn lại chu đáo đến vậy. Cô càng thấy anh trai mình ngày càng dịu dàng và ân cần.

“Vậy anh có để lại cho mình không?”

“Anh hả?” Lộ Mãn lắc đầu: “Anh muốn ăn thì mua thôi, đừng quên anh trai em bây giờ không thiếu tiền. Nuôi em cái khác thì còn thiếu chứ nuôi em ăn thì không thành vấn đề.”

“Tiểu Sương, anh trai cậu thương cậu quá.” Trần Gia Hòa mắt lấp lánh, ánh mắt vô tình lướt qua mặt Lộ Mãn.

“Anh trai tớ tốt với tớ lắm.”

Lộ Tiểu Sương gật đầu lia lịa: “Hồi bé đã thế rồi, trừ việc cố tình trêu tớ ra thì anh ấy luôn chăm sóc tớ hết mực.”

Cô lại nhớ về những ấn tượng sâu sắc thời thơ ấu: “Hồi bé nhà tớ nấu thịt gà với miến, Tiểu Mãn toàn gắp thịt gà cho tớ, đồ ngon đều để tớ ăn còn anh ấy chỉ ăn miến…”

Lộ Mãn xua tay. Con bé này sao càng nói càng sến súa thế này.

"Không phải, thật ra anh thấy là..."

Lộ Mãn vẻ mặt nghiêm túc: "Miến ngon hơn thịt gà thật mà."

"Trời ơi, Tiểu Mãn, anh không thể để em cảm động thêm chút nữa à!"

Lộ Tiểu Sương bị anh cắt ngang một câu thì lập tức không muốn nói chuyện với anh nữa.

Cảnh này lọt vào mắt hai chị em song sinh, họ mím môi cười nhìn nhau một cái.

Đây chính là anh ấy, một tên giò heo chính hiệu.

"Trời nóng quá, mấy đứa về ký túc xá cất đồ trước đi."

Lộ Mãn đẩy nhẹ vai em gái: "Anh và ba chị này còn phải đến văn phòng của thầy chủ nhiệm lấy tài liệu hướng dẫn chọn trường và nghe thầy tư vấn nữa. Ngoài trời nắng lắm, bọn anh đi đây."

"Dạ dạ, chào các chị!"

Lộ Tiểu Sương chia tay anh trai. Trên đường về ký túc xá, Trần Gia Hòa huých vai cô: "Tiểu Sương, anh trai cậu thú vị thật đấy."

"Có hả?" Lộ Tiểu Sương đảo mắt: "Gia Hòa, cậu chỉ là ít gặp anh ấy thôi. Nếu sống chung và anh ấy là anh trai cậu thì cậu sẽ không nghĩ thế đâu."

"Chắc không đâu." Trần Gia Hòa suy nghĩ nghiêm túc: "Anh trai cậu tính tốt lại còn hài hước nữa. Ở Tuyền Thành anh ấy có trách nhiệm biết bao, hơn nữa nghe cậu kể thì anh trai cậu còn siêu giỏi nữa chứ..."

"Thôi thôi thôi, Gia Hòa, cậu dừng lại đi."

Lộ Tiểu Sương càng nghe càng thấy sai sai: "Tớ nói trước, anh trai tớ có bạn gái rồi đấy nhé."

"Ồ...là một trong hai chị em song sinh kia hả?" Giọng Trần Gia Hòa nhỏ đi.

"Ừ."

"Hai người họ giống nhau quá, ai là chị dâu cậu vậy?"

"Ờ...Gia Hòa, nói thật với cậu." Lộ Tiểu Sương nhỏ giọng: "Tớ vừa nãy cũng không nhận ra..."

Cô em chồng này về khoản phân biệt song sinh trình độ chỉ ngang ngửa ông anh trai Lộ Mãn.

...

"Trời nóng thật, nhất là trường học đông người. Thầy cô hay bảo tâm tĩnh thì mát, nhưng mà tĩnh đến nằm im cũng vẫn thấy nóng hừng hực."

Lộ Mãn và ba cô gái trốn dưới bóng cây. Trường Trung học Phổ thông thời này thậm chí còn không có điều hòa, trong lớp chỉ có bốn cái quạt kêu rè rè.

Anh hồi tưởng lại vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được mùa hè nóng nực thời Trung học Phổ thông đã sống sót thế nào.

"Ngoài trời là lò nướng, vào trường là bỏng da, ở trong lớp thì luyện thép luôn."

"Ha ha ha ha."

Hai chị em song sinh và Lăng Chi bị Lộ Mãn chọc cười giòn tan.

"Mua mấy que kem vừa ăn vừa đi tìm thầy chủ nhiệm thôi." Lộ Mãn đề nghị.

Cố Gia Nhi nhìn về phía Lộ Tiểu Sương đang đi xa: "Anh ơi, anh nên nói sớm hơn để mua cho Tiểu Sương một que nữa chứ."

"Con bé không ăn được, đến tháng bụng khó chịu." Lộ Mãn nói: "Nếu không phải thấy con bé thèm thì anh còn không yên tâm cho con bé ăn nhiều hoa quả."

"Ồ~" Cố Gia Nhi nghiêng đầu thầm nghĩ anh đúng là rất tốt với người nhà.

Bốn người vào cửa hàng của trường. Người phụ nữ bán kem thấy Lộ Mãn và hai chị em song sinh thì tặc lưỡi một tiếng.

"Đến rồi à?" Người phụ nữ tò mò nhìn hai chị em song sinh rồi hỏi Lộ Mãn: "Giống nhau quá, ai là người đó của con vậy?"

"Chào cô." Cố Gia Nhi nghe thấy "người đó của con" trong miệng người phụ nữ thì mặt hơi ửng đỏ: "Là con ạ."

Cô vén tóc rồi dùng dây thun buộc lại thành đuôi ngựa dài để tiện cho mấy cô gái khác phân biệt.

"Các con là khóa vừa thi Đại học xong đúng không?" Người phụ nữ kéo tấm vải trắng đậy trên tủ lạnh ra: "Cũng lạ thật, cô thấy mấy năm nay các con toàn tách ra và từng người vào mua kem thôi. Đây là lần đầu tiên cô thấy cùng nhau vào chọn đấy nhỉ?"

Người phụ nữ này có ấn tượng sâu sắc với Cố Gia Nhi, một trong hai cô nàng song sinh xinh đẹp nổi tiếng toàn trường.

Tiện thể cô cũng nhớ cô nàng này mỗi lần đến mua kem đều mua hai cái, cô ngó ra ngoài cửa thường thấy Lộ Mãn đang đợi ở đó.

"Ăn vị gì nào?"

Lăng Chi chọn cho mình một cái kem lưỡi xanh trước rồi hỏi hai chị em song sinh.

"Kem vừng." "Kem vừng."

Nghe thấy lựa chọn của đôi bạn thân song sinh trùng hợp đến kỳ lạ, Lăng Chi cười nói: "Đều chọn loại năm hào à, vậy thì chị bao được. Chị mời."

Lộ Mãn lấy một cái kem Tiểu Bố Đinh: "Con chọn cái này."

Anh nhìn tủ kem đầy ắp đa phần là bao bì giản dị, túi nilon dường như lúc nào cũng là loại mỏng cứng và rẻ tiền, còn kem vừng thì đặc biệt hơn vì được bọc trong một lớp giấy.

"À phải rồi, đợi Tiểu Sương hết đau bụng, mấy hôm nữa mua cho em ấy hai thùng kem ăn dần."

Lộ Mãn cắn một miếng kem "Tiểu Bố Đinh", cảm giác vị sữa còn đậm đà hơn so với hàng chục năm sau.

Lại thêm một phúc lợi của việc trùng sinh. Kem có thể thoải mái chọn và tùy ý mua chứ không như thời điểm năm 2022, kem lạ không dám lấy mà hễ động vào là mười mấy hai chục tệ, có khi nguyên liệu và hương vị lại chẳng ra gì.

"Bạn học này, con phải trân trọng cô bé này đấy."

Người phụ nữ bán kem chỉ chỉ Cố Gia Nhi đang ngơ ngác rồi nháy mắt với Lộ Mãn.

"Cô nhớ rõ lắm, khoảng hai năm nay hai người toàn là một người vào mua một người ở ngoài đợi."

"Lúc con vào trả tiền mua cô bé còn đứng ngoài gọi vọng vào chỉ cần kem que năm hào hoặc kem vừng thôi."

"Còn lúc cô bé vào trả tiền mua thì hỏi cô loại kem nào đắt nhất, còn có mấy lần bảo cô đặc biệt nhập mấy loại hàng đắt tiền hơn cơ! Toàn chọn loại lạ hoắc và đắt nhất mà lấy, cả trường chỉ có mình cô bé như thế thôi, ấn tượng sâu sắc lắm!"

[Lưỡi xanh (绿舌) là một loại kem nổi tiếng ở Trung Quốc với hương vị táo xanh và hình dạng vừa dẹt vừa dài, lúc hơi hơi tan chảy thì trở nên mềm dẻo và cong cong như cái lưỡi nên có cái tên này]