Kết thúc chuyến du ngoạn một ngày tại nhà ba mẹ vợ tương lai, Lộ Mãn chào tạm biệt hai vị phụ huynh rồi rời đi. Lăng Chi bị Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm bằng ánh mắt mong chờ thì hiểu rõ tâm tư của bạn thân, cô liền gọi Lộ Mãn lại để cô lái xe đưa Lộ Mãn về nhà.
Trong lúc Lăng Chi oán giận "Tôi sắp thành tài xế riêng của cậu rồi đấy", Lộ Mãn hứa lần sau sẽ mời cô một bữa ra trò rồi được đằng chân lân đằng đầu bảo Lăng Chi chở anh đến trung tâm thương mại trước.
Nếu không phải nể mặt cô bạn thân Cố Gia Nhi thì Lăng Chi đã muốn ném Lộ Mãn xuống Nam Hồ rồi. Tay cô nắm chặt vô lăng như muốn tóe lửa.
Lộ Mãn đến trung tâm thương mại mua thêm một đống lớn đồ đạc tới giữa trưa thì về đến nhà.
"Ồ, Lộ đại công tử?"
Vừa bước vào cửa thì Liễu Tĩnh đang giặt quần áo trước bồn rửa mặt thấy con trai mình đi chơi bời về, giọng bà có chút kỳ quái khó mà diễn tả.
"Ngọn gió nào đưa Lộ đại công tử về thế này? Không ở nhà người ta thêm mấy ngày à?"
Lộ Mãn cẩn thận thay dép rồi vòng qua từ huyền quan.
Hình như tâm trạng mẹ không tốt lắm, xem ra là có chút khó chịu vì mình ngủ lại nhà người khác.
"Mẹ, con thành đại công tử từ khi nào vậy?"
Lộ Mãn cười hề hề đi đến sau lưng Liễu Tĩnh: "Trên phim hay nói con nhờ mẹ mà sang, con phải gọi mẹ là gì? Gọi nương nương hả? Hay là gọi mẫu hậu có được không?"
"Tránh ra một bên."
Nếu không phải tay đang dính nước thì Liễu Tĩnh đã cho Lộ Mãn một vỗ vào mông rồi.
"Chỉ giỏi dẻo miệng."
Lộ Mãn thấy mẹ mình giặt quần áo bằng tay. Liễu Tĩnh lấy từ hộp xà bông ra một túi nhỏ, là mấy mẩu xà bông vụn được bọc trong tất ngắn, bà tiết kiệm không nỡ vứt đi nên làm như vậy có thể dùng để giặt tất và giày.
Lộ Mãn đặt tay lên vai mẹ rồi nhất thời im lặng.
Phải kiếm thêm tiền nhanh lên để mẹ được hưởng phúc sớm hơn.
Liễu Tĩnh vừa giặt quần áo vừa hỏi: "Con đến nhà Tổng Giám đốc Cố có mang gì cho chú dì không?"
"Đừng tiếc tiền, đắt một chút cũng không sao. Lần đầu chính thức đến thì lễ nhiều không hại ai."
"Vâng, con mang đi không ít đồ."
Lộ Mãn chỉ ra ngoài. Có một đống hộp quà anh để ở cửa, anh bảo Lăng Chi rẽ một đoạn đường đưa mình đến trung tâm thương mại là để mua quà cho ba mẹ và em gái.
"Buổi sáng lại đi trung tâm thương mại mua cho mẹ một phần."
"Thằng nhóc này!" Liễu Tĩnh có chút bất ngờ. Bà lau tay bằng khăn rồi đi ra ngoài xem.
"Lộ Mãn, con lại đây."
Liễu Tĩnh có chút xót xa nhìn những hộp quà này: "Mua cho mẹ làm gì chứ, chẳng phải là tiêu tiền bừa bãi sao?"
Lộ Mãn nghẹn lời. Anh lắc đầu nguầy nguậy: "Sao lại là tiêu bừa bãi? Mua đồ cho mẹ mới là đáng giá nhất."
"Có trả lại được không?" Liễu Tĩnh do dự nhìn đồ trên tay.
"Không trả."
Lộ Mãn đi tới khoác vai mẹ: "Mẹ, con mang những thứ này đến cho dì Văn Nghệ rồi lại không mua gì cho mẹ ruột của mình, chẳng phải là ăn cây táo rào cây sung sao? Mẹ không thể để con trai mẹ thành đứa bất hiếu được."
"Thà rằng con để dành tiền đó mua cho ba con đôi giày da mới còn hơn."
Liễu Tĩnh là mẫu phụ nữ nội trợ điển hình ở các thành phố nhỏ, gặp chuyện gì cũng nghĩ cho người nhà trước rồi sau đó mới đến bản thân, cơ mà thường là bỏ qua chính mình luôn.
"Mẹ thấy có loại giày da quảng cáo rầm rộ lắm, hình như là...giày da Kim Hầu, còn Tôn Ngộ Không làm đại diện nữa, chắc là tốt đấy."
Lộ Mãn không nói gì. Anh càng không dám nói với mẹ rằng hai bộ mỹ phẩm anh mua cho Liễu Tĩnh có giá gần bằng mười đôi giày da.
"Con còn tiền không? Hết tiền thì bảo mẹ, nếu con còn muốn mua gì cho ba con thì mẹ cho tiền."
"Mẹ, con cũng mua quà cho ba và Tiểu Sương rồi nên mẹ đừng lo."
Lộ Mãn nói: "Mẹ cũng đừng sợ con tiêu xài bừa bãi. Con đảm bảo với mẹ lần sau trừ khi con kiếm được cả triệu tệ trở lên con mới dám vung tay quá trán báo hiếu cho mọi người."
"Ừ, vậy thì tốt, mẹ đợi con kiếm được bộn tiền." Liễu Tĩnh thở phào nhẹ nhõm. Bà nghĩ rằng trong một thời gian dài tới con trai sẽ không có lý do gì để mua quà cho bà nữa.
Còn chuyện anh nói kiếm được cả triệu tệ thì bà chỉ coi là con trai dỗ bà vui thôi, có tấm lòng hiếu thảo này là đủ khiến bà thấy an ủi và vui vẻ rồi.
Nhưng Liễu Tĩnh nằm mơ cũng không ngờ rằng ngày Lộ Mãn mang đến cho bà niềm vui bất ngờ sẽ đến nhanh như thế...
...
Sau khi ăn trưa ở nhà, Lộ Mãn ngủ một giấc trưa, tỉnh dậy rửa mặt bằng nước lạnh thì vừa hay nhận được điện thoại của Lăng Chi.
"Xuống đây, đi nào."
Lăng Chi như sợ tốn tiền điện thoại nên nói năng cực kỳ ngắn gọn, vừa nói xong đã cúp máy. Cô đã đậu xe chờ ở khu nhà Lộ Mãn rồi.
Lộ Mãn xách đồ mang cho em gái Tiểu Sương ra khỏi nhà đi về phía cổng chính của khu dân cư.
Trước chiếc xe Nissan nhỏ của Lăng Chi, hai chị em song sinh nhà họ Cố xinh xắn đứng đó ngóng trông Lộ Mãn đến.
Từ xa Lộ Mãn đã nhìn thấy hai chị em song sinh nhà họ Cố, lại còn mặc đồ giống nhau. Cả hai đều mặc váy liền thân cùng kiểu họa tiết cành hoa màu xanh mực và hoa tường vi hồng nhỏ, vừa thanh tú động lòng người vừa khiến các ông các bà đánh bài và chơi cờ tướng ở cổng khu dân cư phải ngoái nhìn vì không phân biệt được hai cô gái này khác nhau ở điểm nào.
"Cô nàng Gia Nhi này là cố ý đấy à."
Lộ Mãn càng đi càng gần, anh bực mình nghĩ.
Vừa nãy Cố Linh Y đã mặc chiếc váy này trước, còn Cố Gia Nhi ngủ nướng dậy muộn nên lúc anh tạm biệt cô thì cô bé vẫn mặc đồ ngủ.
Bây giờ ra khỏi nhà lại cố ý mặc quần áo giống hệt chị mình.
Rõ ràng là có ý đồ khác, muốn gây khó dễ cho anh và khiến anh nhận nhầm hai chị em song sinh.
Lộ Mãn đoán rằng nếu anh nhận nhầm thì Cố Gia Nhi sẽ có lý do chính đáng để dựa vào cớ đó mà làm ầm ĩ với mình, tuy vẻ mặt tức giận nhưng những điều kiện cần đưa ra thì không thiếu một thứ nào.
"Cũng may Lộ đại công tử cao tay hơn một bậc."
Lộ Mãn kín đáo liếc nhìn giày của hai chị em.
Đôi giày thể thao hai màu xanh trắng giống nhau, nhưng dây giày của cô gái bên trái là kiểu thắt nơ.
"Linh Y." Lộ Mãn chào cô gái bên trái trước rồi quay sang bên phải: "Gia Nhi."
"Ồ?"
Lăng Chi dựa vào xe đang chuẩn bị xem kịch hay. Cô đã tưởng tượng ra cảnh Lộ Mãn nhận nhầm chị em song sinh, sau đó bị Cố Gia Nhi kéo kéo đẩy đẩy ôm ôm một màn làm nũng rồi.
"Hôm nay là mèo mù vớ phải cá rán, trùng hợp vậy thôi à?"
Lăng Chi vừa mới nảy ra ý nghĩ lại lắc đầu: "Hắn phân biệt tự tin quá mức, nắm chắc phần thắng trong tay. Tên này công lực tăng tiến từ khi nào vậy?"
"Anh ơi~"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thanh cất giọng ngọt ngào gọi một tiếng.
"Đi nào, đến trường thôi." Lộ Mãn mở cửa ghế phụ lái.
Cố Gia Nhi chắp tay sau lưng, khuôn mặt trái xoan ghé sát về phía Lộ Mãn: "Anh ơi, sao hôm nay anh phân biệt chúng em nhanh và chuẩn thế?"
"Trước giờ anh chẳng vẫn thế sao? Luôn luôn như vậy mà?" Lộ Mãn mặt dày nói.
"Phì." Cố Linh Y thầm nhổ một bãi trong lòng.
Cô nhìn trang phục trên người em gái mình rồi lại cúi đầu nhìn của mình.
Cố Linh Y nhớ lại tình cảnh buổi sáng Lộ Mãn vô cùng nhiệt tình giúp cô buộc lại dây giày.
"Tên giò heo!!"
Cố Linh Y lập tức giận dỗi trừng mắt nhìn Lộ Mãn.
Thì ra là để phân biệt hai chị em song sinh! Bày trò sẵn rồi đây này!
