Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 248: Quyết tâm của Gia Nhi

Đạo Đạo được Cố Gia Nhi ôm xuống thì lộn một vòng thoát khỏi vòng tay cô nàng. Nó nép mình dưới chân bàn trà rồi lười biếng thu mình lại trông y như một ông lão mùa đông đang hóng chuyện.

"Gâu gâu."

Hàm Hàm tiến đến gần con mèo, nó há cái mõm chó ra rồi nhẹ nhàng ngậm lấy gáy mà tha Đạo Đạo đến bên cạnh mọi người.

Khi đến gần chân Cố Ngạn, Hàm Hàm không ngậm chắc làm rơi con mèo xuống rồi lại muốn ngậm lên. Thế là dòng máu hài hước của giống Husky phát huy tác dụng, con chó này há to mồm ngậm trọn cả đầu mèo.

"Hàm Hàm!"

Cố Ngạn vỗ vào đầu nó rồi hơi lo lắng bế Đạo Đạo lên.

Đạo Đạo lại chẳng tỏ vẻ gì mà còn liếc xéo Cố Ngạn đang làm quá lên, ý như muốn nói "đàn ông các người bớt lo chuyện bao đồng đi".

"Ông nhẹ tay thôi."

Văn Nghệ trách móc: "Hàm Hàm vốn đã không thông minh, ông vỗ thêm cái nữa nó càng ngốc đấy."

"Nó cắn mèo của tôi." Cố Ngạn cưng con mèo này lắm.

"Ông còn đánh chó của tôi đấy." Văn Nghệ cãi lại.

"..."

Lộ Mãn tò mò hỏi hai chị em song sinh: "Vậy ra con mèo với con chó nhà các em là ba mẹ mỗi người mang về à?"

"Có thể nói như vậy." Cố Gia Nhi gật đầu.

Cố Linh Y khẽ cười giải thích cho Lộ Mãn: "Mẹ của Hàm Hàm là do bà ngoại và bà hai cùng nuôi. Anh ơi, hồi nhỏ anh ở thôn còn hay chơi với mẹ của Hàm Hàm nữa đó."

Cố Gia Nhi nghe chị gái nói vậy thì liếc mắt nhìn Lộ Mãn.

Hai chị em lúc này trong lòng vô cùng ăn ý nghĩ cùng một chuyện: Anh ấy đúng là cũng chó thật...

"Đạo Đạo là ba nhận nuôi. Ha ha ha, chuyện này mỗi lần cậu của chúng em đến ăn cơm đều đem ra trêu ba."

Cố Gia Nhi cười nói: "Mẹ của Đạo Đạo là do bà chủ một cửa hàng tạp hóa ở Đại học Sư phạm Tân Hải nuôi. Ba đến trường tìm mẹ, họ mua đồ ở cửa hàng thấy con mèo ở trên quầy."

"Ba mẹ đều thích lắm, đến lúc thanh toán vẫn còn luyến tiếc vuốt ve mèo."

"Những ngày sau đó ba ngày nào cũng đến cửa hàng đó mua thuốc lá rồi nhân lúc mua đồ thì ra sức vuốt mèo."

"Đi đi lại lại, bà chủ phát hiện thấy ba thật sự thích liền nói có thể đến vuốt ve chơi đùa mà không cần mua đồ cũng được, 'cậu thanh niên này trông cũng sáng sủa, chắc không đến nỗi nghiện thuốc nặng đến mức mỗi ngày một bao đâu'."

Cố Ngạn bị con gái khui lại chuyện cũ thì ho khan một tiếng.

Cố Gia Nhi nhìn ba và cười hì hì rồi tiếp tục nói.

"Sau đó ba thi triển hết tài năng làm quen được với bà chủ, mẹ thì đang đi học nên cũng hay đến cửa hàng này mua đồ dùng sinh hoạt. Ba lại dạy mẹ vuốt mèo rồi lâu dần mẹ cũng không rời được mèo, ngày nào cũng muốn đến nựng một cái."

Lộ Mãn hiểu ra thì ra ba vợ tương lai là vừa hút mèo vừa tán gái, còn hỗ trợ lẫn nhau nữa chứ.

Không ngờ đồng chí Lão Ngoan Cố hồi trẻ cũng là một cao thủ.

"Bà chủ cũng muốn tác thành một đoạn giai thoại, tuy rất luyến tiếc nhưng vẫn nói với ba rằng có thể tặng con mèo cho ba."

"Ba đương nhiên đồng ý rồi muốn bế mèo đi, nhưng cậu của em đi cùng ba đến gặp mẹ đã ngăn cản ba."

"Sao cơ?" Nghe đến đây Lăng Chi còn tưởng rằng cậu của hai chị em song sinh không đồng ý chuyện hôn sự này.

"Cậu đang bày kế cho ba em đấy."

Cố Gia Nhi nhìn mẹ mình là Văn Nghệ giả vờ giơ tay lên: "Gia Nhi, con còn vạch áo cho người xem lưng ba con nữa là mẹ đánh đòn con bây giờ."

Cố Gia Nhi chẳng sợ cái kiểu dọa dẫm của mẹ mình. Cô nháy mắt với Văn Nghệ rồi nói tiếp: "Cậu bảo bây giờ đừng vội bế mèo đi, cứ đợi thêm một tháng nữa để mẹ càng không thể rời xa con mèo con đáng yêu này rồi ba hãy cuỗm mèo đi mất."

"Ô hô, tuyệt vời!" Lăng Chi nghe mà mắt sáng lên, cả nhà song sinh này thú vị thật.

Lộ Mãn cũng thầm kinh ngạc. Ông đúng là cao tay.

"Một tháng sau ba bế mèo đi. Mẹ phát hiện mèo con biến mất thì rất hụt hẫng, rồi ba sẽ nói với mẹ: Mèo nhà anh đẹp lắm, nghỉ hè về huyện em có muốn đến nhà anh xem mèo không?"

"Khụ khụ, Gia Nhi!" Cố Ngạn không giữ được mặt mũi nữa. Một đại gia dù đã tu luyện được bản lĩnh vững vàng nhưng bị con gái vạch trần chuyện ngông cuồng thời trẻ vẫn cảm thấy hơi ngại. Vị soái ca trung niên này mặt hơi ửng đỏ.

Lộ Mãn thấy vậy giục hai chị em song sinh: "Hay là chúng ta chụp ảnh, chụp ảnh đi."

Đèn flash của máy ảnh hẹn giờ lóe lên, một bức ảnh cả nhà vui vẻ được lưu lại.

Cố Gia Nhi nhìn chằm chằm vào bức ảnh trong máy ảnh rồi ngây ngô cười hề hề.

"Gia Nhi, có phải hơi thiếu sót không?"

Lăng Chi cười tủm tỉm ghé sát vai cô: "Nếu không có chị thì bức ảnh này có thể coi là hoàn hảo rồi, đúng không?"

"Trời ơi, Lăng Chi, sao lại thế được!"

"Thôi đi, chị còn lạ gì em nữa." Lăng Chi hoàn toàn không để ý, cô và hai chị em song sinh thân nhau như chị em ruột: "Chị đến nhà em bao nhiêu lần rồi, em có bao giờ nghĩ đến việc chụp một tấm ảnh chung với chị đâu. Lộ Mãn vừa đến em đã sợ cậu ấy chạy mất rồi nên phải chụp chung một tấm."

"Hì hì..." Cố Gia Nhi ngượng ngùng cười ngốc.

Lăng Chi ghé sát tai Cố Gia Nhi khẽ nói: "Gia Nhi, nghe em nói vậy là chú Cố theo đuổi dì cũng tốn không ít tâm tư và công sức đấy."

"Ừm." Cố Gia Nhi khẽ gật đầu.

"Tình yêu cần chân thành cần hòa hợp và cũng cần vun đắp."

Lăng Chi khẽ nói: "Gia Nhi, dù em muốn kiên trì hay là bắt đầu một mối quan hệ mới, chị Lăng Chi của em đều sẽ ủng hộ em hết mình."

"Lăng Chi, em biết mà... Cảm ơn chị, chị tốt bụng thật."

Cố Gia Nhi và Lăng Chi ghé đầu vào nhau, mùi hoa oải hương trên tóc Lăng Chi rất dễ chịu.

"Có vấn đề gì thì phải nhớ hỏi chị. Đừng có tự mình đi xem mấy cái bí kíp vớ vẩn với tạp văn linh tinh nữa, cũng tránh xa mấy đứa chị em giả tạo chỉ biết nịnh bợ em ra."

Cố Gia Nhi khựng lại một chút rồi kiên định gật đầu: "Vâng! Chị Lăng Chi."

"Chị là hậu phương vững chắc và bến đỗ bình yên của em, sẽ giúp em tìm kiếm hạnh phúc giống như cậu của các em trợ giúp ba các em vậy." Lăng Chi cười nói.

"Lăng Chi, em thật ra đã nghĩ kỹ rồi."

Cố Gia Nhi nhìn thẳng vào mắt bạn thân: "Nếu không phải anh ấy tỏ tình thì em đã không nghĩ đến chuyện yêu đương rồi. Sau này nếu không phải là anh ấy, vậy thì yêu đương chẳng còn ý nghĩa gì nữa."

"Gia Nhi?" Lăng Chi đánh giá lại cô bạn thân của mình: "Em thật sự nghĩ như vậy sao?"

"Ừm, kể cả chuyện kết hôn cũng vậy."

Cố Gia Nhi khẽ lẩm bẩm: "Nếu không phải anh ấy thì em chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn đâu. Trước đây em chỉ muốn chơi bời cho đã rồi sau này Linh Y lấy chồng cho em xin một đứa con là được..."

"...Chị chịu thua em luôn."

Lăng Chi liếc nhìn về phía Lộ Mãn, anh đang nói chuyện gì đó với Cố Ngạn và Văn Nghệ.

"Vậy nên... Ý em là giả sử thôi nhé, lỡ như Lộ Mãn và em cuối cùng không đến được với nhau..."

"Vậy thì em sẽ không yêu ai nữa, cũng không kết hôn nữa."