Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 247: "Nuôi cá" của cặp song sinh

Văn Nghệ đưa máy ảnh lấy liền và ảnh chụp cho Cố Gia Nhi rồi bảo con gái mang lên phòng đọc sách cất.

Cố Gia Nhi liếc nhìn bức ảnh chụp chung mấy lần, trong đầu không biết đang tính toán gì.

Cô bé thong thả lên lầu, khi xuống lại đổi một chiếc máy ảnh kỹ thuật số xịn hơn kèm theo chân máy mini.

"Ba ơi, mẹ ơi, chúng ta cùng chụp một tấm đi ạ."

Cố Gia Nhi nói với Cố Ngạn và Văn Nghệ nhưng đôi mắt hạnh lại nhanh chóng liếc nhìn Lộ Mãn.

Cô bé muốn chụp ảnh chung với ba mẹ chỉ là cái cớ.

Ý định thật sự là muốn Lộ Mãn và gia đình cô cùng vào khung hình.

Một tấm ảnh gia đình sớm.

Văn Nghệ nghe con gái đề nghị thì khựng lại một chút. Bà lắc đầu cười chiều theo con gái: "Được thôi, vậy làm phiền cô giúp việc một lát, nhờ cô ấy chụp cho chúng ta một tấm."

"Gâu!" Hàm Hàm sủa một tiếng.

"Sao? Mày muốn chụp cho chúng ta à? Mày làm được không?" Văn Nghệ cười đưa tay xoa đầu Hàm Hàm.

"Không cần đâu mẹ." Cố Gia Nhi cong môi cười. Cô vẫy vẫy cái chân máy trong tay: "Có thể hẹn giờ chụp chậm vài giây mà, chúng ta dựng máy ảnh lên là được."

Cố Linh Y thấy em gái bắt tay vào điều chỉnh máy ảnh trông rất ra dáng, rồi cô lại nhìn sang cô bạn thân Lăng Chi.

Bạn thân à, chị đến đúng lúc thật.

Cố Linh Y có chút mừng thầm.

Có thêm Lăng Chi thì ba mẹ cô sẽ dễ dàng chụp ảnh chung hơn.

 Không phải vậy, với cái tính bướng bỉnh của ba và cả mối quan hệ của ba với anh ấy chỉ vừa mới bắt đầu những bước tìm hiểu đầu tiên, Cố Linh Y liếc thấy ba đang hừ mũi một cách gần như không thể nhận ra vì ông vẫn có chút không hài lòng về việc Gia Nhi đề nghị chụp ảnh chung.

Nhưng Cố Linh Y nghĩ thầm sau này ba chắc chắn không thể tránh khỏi việc thường xuyên chụp ảnh chung với anh ấy.

Hai vị phụ huynh cùng với bốn bạn trẻ sắp vào Đại học, người ngồi người đứng ở khu vực ghế sofa.

"Gâu, gâu!"

Hàm Hàm sủa có chút sốt ruột. Nó đứng hai chân trước lên rồi xoay hai vòng tại chỗ giống như mấy con Digimon muốn tiến hóa vậy.

Sau đó con chó này vắt chân lên cổ mà chạy lên lầu hai.

"Con chó này làm sao vậy?"

Lăng Chi ngạc nhiên quay sang hỏi cặp song sinh: "Con Husky nhà các em có vấn đề gì à?"

"Không có gì đâu, Lăng Chi." Cố Gia Nhi mỉm cười đáp: "Có lẽ vấn đề lớn nhất là dòng máu hơi thuần thôi nhỉ?"

Lăng Chi cạn lời.

Cố Gia Nhi lại ngoắc tay với Lộ Mãn: "Anh ơi, đi với em tìm Hàm Hàm đi. Không biết nó bị làm sao nữa, chuyện chụp ảnh chung trước đây nó thích náo nhiệt lắm mà."

Văn Nghệ cũng nhìn về phía Hàm Hàm biến mất: "Hôm nay nó làm sao vậy? Mọi năm chụp ảnh gia đình nó đặc biệt thích giành ống kính, hầu như tấm ảnh chụp chung nào cũng có nó góp mặt mà."

Hôm nay sao đột nhiên biến mất...biến luôn cả chó rồi?

Lộ Mãn gật đầu với Văn Nghệ và Cố Ngạn rồi theo chân Cố Gia Nhi lên lầu hai lôi Hàm Hàm xuống.

Dấu chân của con chó này rất dễ theo dõi, trên lầu hai chỉ có một phòng bị nó đẩy cửa xông vào.

"Anh ơi, bên này."

Lộ Mãn đi theo Cố Gia Nhi vào thì phát hiện đây là một căn phòng giống như phòng sưu tầm.

Giữa phòng bày biện mấy món đồ ngọc thạch, bốn phía kê mấy bể cá rộng lớn, có cả bình khí và máy bơm các loại. Cá tung tăng bơi lội trong bể, bọt khí nhỏ li ti sủi lên giữa đám rong rêu.

"Gâu."

Hàm Hàm ngồi xổm trước một bể cá, hai mắt nó dính chặt vào nhau nhìn con mèo đang ở mép bể.

"Mày đến tìm Đạo Đạo à?"

Cố Gia Nhi xoa xoa đầu chú chó rồi tiến lên đến trước một bể cá được trang trí bằng rong rêu. Chú mèo bò sữa Đạo Đạo bám vào thành kính siêu trong suốt mà lè lưỡi liếm láp uống nước trong bể.

Lộ Mãn thấy vậy bật cười: "Hai con vật nhà em chẳng con nào bình thường cả."

Cố Gia Nhi quay đầu lại lườm Lộ Mãn một cái đầy vẻ đáng yêu: "Anh ơi, anh đang ám chỉ ai đấy?"

"Ôi trời." Lộ Mãn càng thấy buồn cười: "Anh chỉ muốn nói con mèo với con chó thôi mà, em đừng tự mình đối chiếu vào chứ."

"Hừ."

Cố Gia Nhi ôm Đạo Đạo lên và vuốt ve lông mèo: "Đạo Đạo cũng thật tình. Vì nó mà mẹ em mua hẳn một cái chậu nước chảy tuần hoàn, vậy mà nó không thèm."

"Chỉ thích đến đây lén lút uống vài ngụm nước bể cá."

"Em chắc nó không phải mèo trộm cá muốn ăn vụng cá đấy chứ?"

"Không đâu, bao nhiêu năm nay rồi. Cá trong bể thay mấy lượt rồi mà Đạo Đạo có ăn con nào đâu."

Cố Gia Nhi lại vuốt vuốt đầu mèo: "Chắc là nó thích thế đấy. Nước chuẩn bị sẵn cho nó thì không uống mà cứ thấy nước ở đây ngọt hơn chăng?"

"Cũng có thể hiểu được." Lộ Mãn nghĩ nghĩ rồi nói: "Mèo muốn uống nước tắm của cá, coi như là uống canh cá vậy."

"Meo." Đạo Đạo lười biếng đáp một tiếng như thể đang bảo anh rể nói đúng.

"Ha ha ha ha."

Cố Gia Nhi cong mày, ánh mắt nhìn Lộ Mãn tràn đầy sự dịu dàng.

"Nhà em nuôi đủ loại thú cưng rồi nhỉ? Mèo, chó, còn có cả cá nữa."

Cố Gia Nhi nhẹ nhàng vuốt ve thành kính bể cá: "Ban đầu là ba em thấy người ta nuôi nên cũng bắt chước. Mấy người bạn làm ăn của ba thích mua mấy con cá mấy vạn, mấy chục vạn tệ. Ba em nuôi thử rồi cảm thấy không vui bằng nuôi mấy con cá mấy chục tệ. Bây giờ ba em nuôi mấy con cá vàng nhỏ, còn có cá neon Nam Mỹ nữa."

"Anh ơi anh không biết đâu, ba em đáng ghét lắm."

Cố Gia Nhi đã nói là không ngừng được. Bây giờ cô rất muốn ở bên Lộ Mãn lâu thêm một chút mà chia sẻ với anh đủ thứ chuyện thú vị trong nhà.

Trước đây cô ít khi chia sẻ với anh nên bây giờ cô có một mong muốn mãnh liệt muốn bù đắp lại những chia sẻ mà trước đây cô đã nợ anh.

"Hồi nhỏ có một năm ba em quên chuẩn bị quà sinh nhật cho chúng em. Thế là ba em chỉ vào mấy con cá neon mới mua rồi bảo đây là món quà sinh nhật bất ngờ mà ba dành cho em và Linh Y!"

Cố Gia Nhi ôm mèo, càng nghĩ càng buồn cười: "Chúng em còn ngây ngốc tin là thật. Một thời gian dài vì chăm sóc tốt 'mấy con cá của chúng em' mà em và Linh Y còn bé tí đã học cách nuôi cá rồi."

Sắc mặt Lộ Mãn bỗng trở nên kỳ quái.

Trong lòng anh thầm nghĩ hai chị em các em giỏi "nuôi cá", cái khái niệm này hình như hơi khác.

Đồng thời anh cũng nhớ ra cô vợ Linh Y trưởng thành trước khi trùng sinh quả thật rất thích đi dạo chợ hoa chim cá, khi đi du lịch ở tỉnh Việt còn la cà ở Hoa Địa Loan cả một ngày trời.

Anh biết Linh Y chịu ảnh hưởng của mẹ Văn Nghệ nên chỉ cho rằng cô thích hoa, vậy nên đã mua rất nhiều ở chợ. Khi tặng cho cô thì cô cười nhẹ nhàng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Nhưng mà Lộ Mãn lại bỏ qua một điều, đó là cô vợ Linh Y rất thích thú với san hô, rong biển và cá nhỏ ở đó nên thường xuyên dừng chân ngắm nghía trong cửa hàng cá cảnh.

Ban đầu anh còn tưởng Cố Linh Y tò mò với bể cá, nhưng giờ nhìn kỹ lại thì đây không phải là sự hiếu kỳ ban đầu mà là một sở thích bị kìm nén.

Cô nàng này sao lại không nói với mình nhỉ?

Hình như chỉ có một đáp án thôi…

"Gia Nhi, bể cá có đắt không?"

Cố Gia Nhi gật đầu: "Không rẻ đâu anh ạ.Loại cá nhỏ này yêu cầu cao về chất lượng nước và nhiệt độ. Anh xem này, bình khí CO₂, máy lọc nước tinh khiết giảm TDS, thanh sưởi, thùng lọc rác trong bể, đều là thiết bị chuyên dụng cho hồ cá đó."

Quả nhiên là vậy.

Trong lòng Lộ Mãn bỗng nhiên dâng lên nhiều áy náy.

Khi mới bắt đầu cuộc sống bôn ba ở Yên Kinh trước khi trùng sinh, anh và Cố Linh Y túng thiếu mà phòng trọ lại nhỏ nên cũng không tiện.

Cố Linh Y trước đây không muốn anh tốn kém nên ngay cả sở thích nuôi cá từ nhỏ của cô cũng giấu kín không nói.

"Haizz, giờ nghĩ lại thấy mình ngốc thật. Linh Y với em giúp ba tỉa rong, thay nước sạch, thay CO2 cho bể cá, bị ba lừa thành lao động miễn phí."

"Gia Nhi, chúng ta xuống lầu thôi. Chú Cố và dì Văn còn đang đợi đấy."

"Ừm ừm, vâng."

Bước chân Lộ Mãn xuống lầu có chút nhanh hơn.

Anh muốn tìm cơ hội lén nói với bạn học Cố Linh Y bây giờ.

Sau này nhà chúng ta nhất định phải có một khu vực nuôi cá nhỏ thuộc về riêng em.

[Nuôi cá (养鱼) khi dùng theo tiếng lóng ám chỉ việc duy trì nhiều mối quan hệ mập mờ có tiềm năng cùng lúc. Trong Tiếng Việt cái này gọi là thả thính]