Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Toàn truyện - Chương 190: Mối quan tâm của chị gái song sinh

"Sao anh lại gọi điện đến đây vậy hả?"

Đầu dây bên kia, giọng nam trầm ấm quen thuộc của Lộ Mãn vang lên.

"À, Linh Y, ban ngày hai đứa mình ở tiệc cưới đi vội quá. Trứng gà nhuộm đỏ và thuốc lá hỉ do cô dâu chú rể phát, dì Văn cũng được một phần nhưng em quên lấy rồi."

"Anh đoán chắc mọi người về nhà rồi mà trên đường dì Văn lái xe không tiện nghe điện thoại nên gọi thẳng đến nhà bà hai luôn. Dù sao thì khả năng cao mọi người cũng để trứng gà đỏ và thuốc lá cho bà hai mà, anh có thể mang qua luôn."

Nghe Lộ Mãn nói vậy khiến Cố Linh Y bất giác mỉm cười.

"Mấy cái đó không quan trọng, anh...sư ca."

Cố Linh Y liếc nhìn bà hai thì phát hiện bà đã rất tâm lý mà đi ra phòng khách mở TV xem, như thể không nghe thấy cuộc trò chuyện của Cố Linh Y.

Không hiểu sao Cố Linh Y cũng không muốn bà hai biết số điện thoại này là Lộ Mãn gọi đến.

Thế là lời đến bên miệng từ "anh" lại biến thành "sư ca", cách gọi hồi còn ở Đại học Sư phạm Tân Hải.

"Anh không tự giới thiệu với bà hai của em đấy chứ?"

"Anh còn chưa kịp nói câu nào em đã giật lấy điện thoại rồi."

"Vậy thì tốt, ha ha."

Cố Linh Y vui vẻ cười nhưng chợt nhíu mày.

"Anh...sư ca, anh lại uống rượu!"

Giọng Lộ Mãn đột nhiên im bặt.

Tĩnh lặng.

Hai đầu dây điện thoại đột nhiên rơi vào một khoảng lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi.

"Hả? Sao vậy?"

Cố Linh Y không hiểu sao Lộ Mãn lại đột ngột im lặng.

"Không có gì."

Giọng Lộ Mãn lại vang lên nghe có vẻ ẩn chứa nhiều cảm xúc.

"Chỉ là có chút hoài niệm, hay nói đúng hơn là mong chờ..."

Cố Linh Y đâu có ngờ rằng khi Lộ Mãn nghe thấy giọng trách móc chuyện uống rượu của cô, trước mắt anh dường như có một sự lóe sáng của thời gian, quá khứ và tương lai đan xen vào nhau hội tụ thành hình ảnh một Linh Y trưởng thành quyến rũ hơn cùng với một giọng nói dịu dàng hơn.

"Lộ Mãn, anh lại uống rượu!"

Đây là trước khi trùng sinh, hay nói cách khác là một khoảnh khắc nào đó trong tương lai, cô vợ Cố Linh Y của anh sẽ nói với anh những lời này.

Lộ Mãn nhẹ giọng: "Để mở lòng trò chuyện với ba nên anh uống với ba một chút."

"Ồ, ra là vậy."

Cố Linh Y có chút không cam tâm lẩm bẩm: "Vậy thì còn được, nhưng cũng không được uống nhiều đâu đấy!"

"Ừ, nhớ rồi. Nhưng mà đầu óc anh hay quên lắm, có lẽ sau này cần bạn học Linh Y thường xuyên nhắc nhở."

Chưa đợi Cố Linh Y phản ứng lại lời anh, Lộ Mãn đột nhiên hỏi: "Linh Y, sao em biết anh uống rượu vậy?"

"Ừmmm..."

Cố Linh Y nhất thời khó xử.

Cô cũng không biết tại sao và trong đầu mình có trải qua một loạt suy luận nào không. Chỉ là đột nhiên có một cảm giác khi giọng Lộ Mãn vang lên từ loa điện thoại, Cố Linh Y cảm thấy anh nói chuyện không giống ngày thường.

Nhưng khác ở chỗ nào thì sao?

Hình như thật sự bảo cô nói ra thì lại không nói được.

Chỉ có thể quy về một loại trực giác thôi nhỉ?

Một loại trực giác đặc biệt dành cho Lộ Mãn.

"Thì cũng không có gì đặc biệt khác..."

"Giọng điệu? Tốc độ nói? Hình như không phải..."

Cố Linh Y nghĩ mãi chẳng tìm ra lý do khách quan nào khác, chỉ có thể giải thích rằng dù chỉ là nghe điện thoại nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng của anh một cách chủ quan.

"Vậy sau này anh sẽ cố gắng kiềm chế hơn."

Lộ Mãn đảm bảo.

"Ừm, được thôi."

Cố Linh Y vui vẻ đáp lời theo bản năng nhưng đến khi nói ra rồi mới thấy không đúng.

"Không...không cần, không cần phải đảm bảo với em..."

"Bên cạnh em có ai à?" Lộ Mãn hỏi: "Nghe em lại căng thẳng rồi, cứ rụt rè không được tự nhiên nhỉ?"

"Em không có!"

Cố Linh Y lớn tiếng phản bác. Cô không muốn Lộ Mãn coi thường mình.

"Tại anh nói chuyện dễ gây hiểu lầm quá. Biết vậy em không nên đáp lời."

Tuy Cố Linh Y có chút không thích Lộ Mãn cố ý dùng lời nói kéo gần khoảng cách với cô, nhưng cô vẫn nhớ đến chuyện chính tối nay nên có chút lo lắng hỏi: "Chuyện của chú Lộ anh giải quyết xong chưa ạ?"

"Yên tâm đi."

Lộ Mãn cười nói: "Ba chồng tương lai của em còn dễ nói chuyện hơn anh tưởng đấy. Ông ấy còn nhắc đến cả thông gia tương lai của mình nữa cơ."

"Ba chồng tương lai?"

Cố Linh Y vốn đã không giỏi phân biệt các mối quan hệ họ hàng, huống chi cách gọi này hiện tại đối với cô mà nói vẫn còn khá xa lạ và thuộc về vùng kiến thức trống rỗng.

Thông gia, tức là con trai và con gái của hai bên kết hôn lập gia đình thì thế hệ trước gọi nhau là thông gia, đúng không? Chắc không sai chứ?

Cố Linh Y cảm thấy mình không tính sai quan hệ nên tiếp tục suy nghĩ kỹ hơn.

Ba của Lộ Mãn là chú Lộ, thông gia của chú ấy...

"Chú Lộ còn nhắc đến ba của chúng ta?"

Cố Linh Y đầu óc mơ hồ thuận miệng hỏi.

"Họ cùng nhau làm ăn từ lúc nghèo khó, lúc không có tiền còn chia nhau ăn bánh nướng đậu phụ. Ba chồng tương lai của em hồi tưởng lại không ít những năm tháng huy hoàng đấy."

"Ấy? Khoan đã anh ơi, anh đợi một chút đã..."

Giọng Cố Linh Y bỗng nhiên hoảng hốt run rẩy.

Cô lúc này mới nhận ra mình lại bị Lộ Mãn thuận thế dẫn vào tròng rồi!

Chuyện gì vậy trời!

Sao lúc cái tên này nói chú Lộ là ba chồng tương lai của em thì mình lại không hề phản ứng, mà ngược lại trong tiềm thức đã mặc định cách gọi của Lộ Mãn rồi?

Nhất định là ban ngày Lộ Mãn có ý đồ riêng, liên tục nhắc đến cách gọi ba mẹ chồng và liên tục trêu chọc cô nên mới khiến cô bị trúng chiêu do quán tính tư duy!

Hơn nữa mình ngã xuống hố còn chưa đủ, lại còn trúng bẫy trong hố. Lúc Lộ Mãn nói thông gia của ba chồng tương lai của em, Cố Linh Y cô còn nghiêm túc tính toán đến tận ba mình là Cố Ngạn!

Lỗ quá rồi!

Nhất định là vậy. Lộ Mãn, tên giò heo đáng ghét!

Cố Linh Y cầm ống nghe áp sát má, ngón tay đã cảm nhận được mặt mình nóng bừng lên...

Không cần nghĩ cũng biết mặt cô lại đỏ ửng lên rồi.

"Anh còn như vậy nữa là em cúp máy đấy nhé!"

Cố Linh Y nũng nịu trách mắng.

Chỉ là giọng nói mềm mại chứ không hề có chút sát thương hay ý giận dữ nào.

"Nói chuyện chính đi!"

Cố Linh Y trong đầu đã có thể hình dung ra khuôn mặt dày đáng ghét của Lộ Mãn.

Đôi khi thật muốn nhào nặn anh ta như nhào bột rồi kéo giãn ra như kẹo mạch nha hay bánh dẻo vậy!

"Chuyện chính rất đơn giản, ba anh đã được khuyên can và tâm trạng cũng đã thay đổi."

Giọng Lộ Mãn nghe có vẻ như cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Sau này chỉ cần anh giúp gia đình kinh doanh để duy trì tốt thì tâm nguyện và mục đích của ông ấy đều được thỏa mãn, ông sẽ không nghĩ đến chuyện mạo hiểm hay bước chân vào những lĩnh vực vượt quá hiểu biết của mình nữa."

"Ừm ừm."

Cố Linh Y thật lòng mừng cho Lộ Mãn mà liên tục gật gật đầu.

"Ừm, anh ơi, hi hi, Lộ sư ca? Sư ca cố lên nhé, quãng thời gian ở Đại học Sư phạm Tân Hải này chỉ là một bước nhỏ ban đầu thôi, sau này còn có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn nữa!"

Cố Linh Y không quan tâm Lộ Mãn có thấy hay không, tay còn lại nắm thành nắm đấm từ xa cổ vũ anh.

Lo xong chuyện chính, Cố Linh Y lại tự giác đóng vai quản gia mà đột nhiên đổi giọng thẩm vấn: "Vậy hôm nay anh có uống nhiều không đấy? Khai thật đi, uống rượu hại người nên có lý do gì cũng không được."

"Uống cũng kha khá, nhưng vẫn chưa mất kiểm soát." Lộ Mãn không giấu giếm Cố Linh Y mà ngược lại thừa cơ trêu chọc tiếp: "Linh Y em yên tâm, tuy rằng anh uống rượu rồi ngủ sẽ ngáy một chút nhưng rất khẽ, nghiêng người ngủ là hết ngay."

"Xí!"

Câu này quá lộ liễu, Cố Linh Y nghe ra Lộ Mãn đang trêu mình: "Ai thèm biết cái này chứ! Vô sỉ!"

Khẽ trách mắng một tiếng, Cố Linh Y lại dịu dàng hỏi han: "Thật sự không uống nhiều chứ? Khó chịu thì đừng cố quá nhé."

"Anh thì không sao, chỉ có ba chồng em là không ổn lắm. Hơi rượu vừa lên là gục luôn."

Lộ Mãn cười nói: "Ông ấy hỏi anh uống được bao nhiêu, anh bảo chưa đến nửa cân. Ông ấy bảo anh gặp ai mời rượu cũng phải chừa ba phần, chỉ nói mình uống được hai lạng và uống xong thì nằm vật ra giả say."

"Chú Lộ dạy đúng đấy ạ." Cố Linh Y nhăn nhăn cái mũi nhỏ xinh tán thành.

"Nhưng mà anh đã sớm làm theo lời dạy của ba chồng em rồi, nửa cân anh nói với ba chồng em đã là giấu dốt bớt đi nhiều rồi đấy."

"Hả?"

Cố Linh Y che miệng cười và thầm nghĩ Lộ Mãn này thật là một bụng đầy mưu mô.

Đúng lúc này, điện thoại của Cố Linh Y vừa rút sạc bỏ vào túi đột nhiên vang lên tiếng thông báo tin nhắn quan trọng.

Cố Linh Y mở QQ ra xem.

【Gia Nhi】:Linh Y, em gọi cho anh ấy nhiều lắm mà không liên lạc được. Số của anh ấy hình như bị khóa rồi (khóc)

"..."

Nếu nhớ không nhầm thì điện thoại của Lộ Mãn không phải hai sim hai sóng. Anh dùng số mới ở Hải Khúc gọi cho mình, vậy thì em gái Cố Gia Nhi ở bên kia đương nhiên không thể gọi được vào số cũ.

Cố Linh Y chột dạ vô cùng và vội vàng nói với Lộ Mãn: "Anh ơi, nói đến đây thôi nhé. Tạm biệt, chúc anh ngủ ngon!"