Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 193: Em phải cảm ơn chị dâu đấy

Ở riêng với em gái của Lộ Mãn, Cố Gia Nhi bỗng dưng cảm thấy có chút không quen.

Lộ Tiểu Sương vào bếp pha cho cô cốc nước mơ chua. Cố Gia Nhi ngồi không yên trên ghế sofa bèn bước nhẹ đến trước tủ bình phong ngăn giữa phòng khách và phòng ăn.

Tủ có hai hàng năm cột bày biện đồ đạc của hai anh em Lộ Mãn. Cố Gia Nhi tỉ mỉ ngắm nghía.

Hình như trước đây cô chưa từng ngắm nghía nhà của anh cẩn thận như vậy.

Ảnh chụp tốt nghiệp Tiểu học và Trung học Cơ sở, huy chương và cúp mà Lộ Mãn giành được khi còn nhỏ trong các cuộc thi khác nhau như chạy tiếp sức, biểu diễn sáo trong dạ hội văn nghệ, bài luận được đánh giá cao, cuộc thi hùng biện theo chủ đề…

Đến Trung học Phổ thông thì đột ngột dừng lại.

Không còn giải thưởng nào nữa.

Trung học Phổ thông?

Cố Gia Nhi cẩn thận nhớ lại. Hình như chính là từ khi lên Trung học Phổ thông, Lộ Mãn đã có những suy nghĩ vượt quá tình bạn với cô. Khoảng thời gian đó hai người cứ ngượng ngùng rồi cuối cùng tỏ tình thành đôi…

Nhưng Lộ Mãn cũng từ đó mà dường như rất nhiều hào quang trên người anh đều tan biến.

Ánh mắt Cố Gia Nhi lại liếc sang bên cạnh, cả một bức tường đều dán đầy giấy khen mà Lộ Mãn và Lộ Tiểu Sương đạt được khi còn đi học.

"Nhiều quá, gần như năm nào cũng có."

Thời Tiểu học là nền màu vàng nhạt có ngôi sao đỏ, thời Trung học là giấy nền màu cam vàng chuyển sắc, thường là tổng kết khen thưởng vào cuối mỗi học kỳ.

Cố Gia Nhi đếm được chín năm Tiểu học và Trung học Cơ sở có tổng cộng mười tám giấy khen, Lộ Mãn đều nhận được hết không sót một tờ nào.

Lộ Tiểu Sương cũng không kém cạnh khi mà năm nào cũng có. Giấy khen của họ được phủ một lớp decal chống thấm trong suốt nên chữ viết vẫn còn mới nguyên.

Cố Gia Nhi đoán là dì Liễu Tĩnh làm. Có thể thấy dì tự hào về thành tích học tập của con trai và con gái mình lắm.

Ánh mắt chuyển đến giai đoạn Trung học Phổ thông, giấy khen mà Lộ Mãn liên tục nhận được lại xuất hiện gián đoạn.

Hai tờ của năm lớp mười, đến năm lớp mười một thì trống không.

Trong lòng Cố Gia Nhi bỗng trào dâng một nỗi áy náy.

Lớp mười một…chính là vì cô giữ giá, tuy cũng có cảm tình với Lộ Mãn nhưng vẫn để anh theo đuổi khổ sở một thời gian rất dài mới đồng ý làm bạn gái anh.

Hơn nữa sau khi yêu nhau, những ảnh hưởng tiêu cực mà cô mang đến cho Lộ Mãn còn nhiều hơn lợi ích tích cực.

"Chị Gia Nhi, chị có cần thêm đá không ạ?"

Lộ Tiểu Sương gọi vọng ra từ trong bếp.

"Chị Gia Nhi?"

Đợi Lộ Tiểu Sương gọi đến tiếng thứ hai thì Cố Gia Nhi mới hoàn hồn lại.

"Cần…cần chứ, cảm ơn Tiểu Sương."

"Không cần khách sáo đâu ạ, chị Gia Nhi."

Lộ Tiểu Sương bưng hai cốc lớn nhỏ đi ra rồi đưa cốc lớn cho Cố Gia Nhi.

"Đến nhà chúng em chị cứ coi như ở nhà mình là được ạ."

Cố Gia Nhi hơi gượng gạo nhún vai rồi uống một ngụm nước mơ chua ướp lạnh để che giấu sự không thoải mái trong lòng.

Nghĩ đến việc hồi Trung học Phổ thông hình như cô thật sự đã làm lỡ dở Lộ Mãn, hơn nữa hôm kia ở tỉnh lỵ Tuyền Thành cô còn lớn tiếng xông đến trước mặt Lộ Tiểu Sương mà không nhận ra em ấy, suýt chút nữa đã mắng cho Lộ Tiểu Sương đội tóc giả một trận…

Như vậy còn mặt mũi nào mà coi đây là nhà mình nữa chứ…

Mặt cô hơi nóng lên.

Đúng lúc này ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa xoay.

Lộ Mãn đẩy cửa bước vào thấy trong nhà có một cô nàng song sinh thì ngẩn người.

"Ơ..."

Có thể chạy đến tận nhà mình thì xem ra cũng không quá câu nệ, chắc là Gia Nhi rồi nhỉ? Linh Y chắc chắn chưa dám làm chuyện tày đình thế này.

Lộ Mãn không lộ vẻ gì mà giơ giơ túi đồ trên tay: "Tiểu Sương, lại đây lấy đồ."

Lộ Tiểu Sương thấy trên túi in dòng chữ của một tiệm bánh tinh xảo thì "oa" một tiếng.

"Vậy là có thể giải quyết xong bữa sáng và bữa trưa rồi."

Lộ Tiểu Sương lục lọi túi và nhìn vào bên trong.

"Bánh phô mai, bánh mì kem chocolate, Tiểu Mãn mua nhiều thế... Còn có cả bánh mochi kiểu Hồng Kông mà em vẫn luôn muốn ăn nữa!"

"Đều là cho em cả, cứ từ từ mà ăn."

Lộ Tiểu Sương ngẩng đầu lên: "Tiểu Mãn, mấy thứ này giá đắt lắm đó. Với số tiền này mà mua bánh mì mật ong được cả mấy cân ấy chứ... Lần sau anh đừng mua đồ đắt tiền cho em nữa..."

"Em không ăn thì anh cho Gia Nhi vậy."

Lộ Mãn liếc nhìn cô nàng song sinh đang đứng trong phòng khách.

"Cái bụng của chị Gia Nhi nhà em không khách sáo đâu, không có chuyện kén cá chọn canh gì hết. Có chút xíu này còn chưa đủ nhét kẽ răng của em ấy nữa là..."

"Anh!"

Bị ví như đồ tham ăn, Cố Gia Nhi nào có chịu được.

"Anh đừng có vu oan cho người ta!"

"Gia Nhi." Lộ Mãn cười cười: "Hôm nay đến thăm bà ngoại à?"

Cố Gia Nhi lập tức trợn mắt.

Cô cũng hiểu ra rồi, Lộ Mãn vừa bước vào cửa không dám chắc cô là chị hay là em.

Thế là cố ý không thèm để ý đến cô trước mà đi tìm Lộ Tiểu Sương nói chuyện bóng gió ám chỉ đến mình xem phản ứng của mình thế nào.

Hôm nay lại là một ngày bị anh ta lách luật và gian lận để trả lời câu hỏi rồi!

"Em đến tìm ông bà ngoại..."

Bà ngoại của Cố Gia Nhi sống ở tòa nhà bên cạnh nhà Lộ Mãn, nhưng hôm nay Cố Gia Nhi thật sự không phải vì bà ngoại mà đến.

Thế nhưng ngoài miệng không muốn thua nên Cố Gia Nhi vẫn nói: "Tiện thể qua thăm anh một chút. Này, hôm qua bà hai còn cố ý để dành đồ cho anh đó."

Cố Gia Nhi đưa sữa ong chúa trong túi xách của mình cho Lộ Mãn.

"Cảm ơn bà hai giúp anh nhé."

"Ừm..." Giọng Cố Gia Nhi có chút do dự: "Hôm nay anh có việc gì không, nếu không thì chúng ta có nên..."

"Lộ Tiểu Sương!"

Lộ Mãn lại tập trung sự chú ý vào cái ly trên bàn trà.

Anh chỉ vào ly nước mơ chua bốc hơi lạnh: "Đau bụng mà còn dám uống đồ lạnh hả? Không tự giác à?"

"Em chỉ rót một ly nhỏ...nhấp một ngụm thôi mà..." Lộ Tiểu Sương lẩm bẩm. Cô tự biết mình đuối lý nên lúc này như cây cà tím dầm sương, hoàn toàn là dáng vẻ ngoan ngoãn của một đứa trẻ làm sai bị mắng.

"Một ngụm cũng không được."

"Chị Gia Nhi đến, em rót cho chị ấy một ly rồi cùng chị ấy uống một chút. Đây là phép lịch sự..."

"Lịch sự cái đầu em ấy!"

Lộ Mãn chộp lấy cái ly, cướp lấy ly nước lạnh mà Lộ Tiểu Sương tự pha cho mình rồi uống một hơi cạn sạch.

"Em chẳng phải xót tiền à?"

Lộ Mãn tức giận nhìn Lộ Tiểu Sương: "Nghĩ đến tiền mua thuốc đi, đừng để nó đổ sông đổ biển. Chăm sóc cơ thể cho tốt, sau này em không đau bụng nữa anh mua cho em cả một bể mà uống cũng được, em không uống anh còn ép em uống."

"Đi chết đi..."

Tuy anh trai ngoài miệng hay chê bai bản thân cô nhưng Lộ Tiểu Sương vẫn cảm thấy vô cùng cảm động.

"Thôi được rồi, em nhịn cơn thèm đồ uống vậy..."

Lộ Tiểu Sương nhớ tới thuốc giảm triệu chứng mà anh trai mua cho mình hơn trăm tệ chỉ có sáu viên, uống vào thấy đỡ hơn hẳn, chỉ có điều giá cả thì đắt kinh hồn...

"Vừa kiếm được tiền đã tiêu xài hoang phí." Lộ Tiểu Sương tiếp tục khẽ lẩm bẩm: "Sao tự nhiên lại tốt với em như vậy..."

"Ai bảo em là em gái anh chứ."

Lộ Mãn cười nói: "Muốn cảm ơn thì phải cảm ơn chị dâu em ấy..."

"Ồ."

Lộ Tiểu Sương nghĩ ngợi một chút, rồi không suy nghĩ nhiều liền quay đầu hướng về phía Cố Gia Nhi ngọt ngào gọi một tiếng: "Cảm ơn chị dâu."

Gương mặt Cố Gia Nhi ửng hồng nhưng vẫn ngượng ngùng khẽ gật đầu.

"Không phải." Lộ Mãn bất lực đảo mắt: "Con bé này, nghe anh nói hết đã chứ."

"Muốn cảm ơn thì cảm ơn chị dâu của em lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đồng ý với anh ấy. Để anh có tiền không có chỗ tiêu mà tiết kiệm được hết mới có thể đầu tư vào em."

"Hả?" Lộ Tiểu Sương vô thức nhìn Cố Gia Nhi.

Cố Gia Nhi nghe xong cũng lập tức bĩu môi tủi thân vô cùng.

"Anh trai..." Lộ Tiểu Sương hiểu ra liền dè dặt hỏi: "Anh và chị Gia Nhi vẫn còn giận nhau hả? Lần này giận nhau đặc biệt đặc biệt dữ nhỉ?"