"Vợ chồng cãi nhau ấy, đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa mà."
Lộ Tiểu Sương luyên thuyên không ngớt, ra sức đẩy thuyền cho Cố Gia Nhi.
Lộ Mãn đi tới giật phắt lại đồ ăn ngon đã mua cho cô em gái này: "Em đừng ăn nữa. Ăn của người thì ngắn miệng đi, anh thấy em chẳng ngắn được tí nào."
"Ê ê ê!"
Lộ Tiểu Sương giằng lấy cái túi từ tay anh trai rồi ôm chặt vào lòng.
"Đã nói cho em rồi, không được đổi ý đâu đấy."
"Tiểu Sương, chị với anh trai em không có gì đâu."
Trên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của Cố Gia Nhi là nụ cười gượng gạo đến cực điểm.
"Trước đây...tụi chị chia tay rồi."
Lộ Tiểu Sương kinh ngạc trợn tròn mắt.
Cô bé nhìn biểu cảm của hai người họ. Một người thì điềm tĩnh một người thì ấm ức, không giống như đang đùa.
"Nhưng tụi chị vẫn là bạn bè." Giọng điệu của Cố Gia Nhi nghe có vẻ đặc biệt không cam tâm.
Lần này là thật rồi!
"Không thể nào...đùa...đùa thôi phải không?"
Lộ Tiểu Sương vẫn có chút không dám tin.
Anh trai mình trước đây thích chị Gia Nhi đến mức nào, cô bé là người chứng kiến từ đầu đến cuối.
Bây giờ thế này là đầu tư càng lớn và hy vọng càng nhiều thì ngược lại thất vọng càng lớn, mâu thuẫn đã nổ ra rồi sao?
Nếu chỉ là cãi vặt và các cặp đôi giận dỗi nhau thì cô bé còn có thể xen vào pha trò một chút.
Nhưng bây giờ hai người này...
Lộ Tiểu Sương nghĩ rằng tốt nhất mình nên chuồn trước thì hơn.
Cố Gia Nhi lúc này cũng rất thất vọng.
Cô vốn còn muốn nhân cơ hội mang đồ đến mà thuận tiện hẹn Lộ Mãn đi dạo phố xem phim.
Nhưng cái kiểu "hậu bạn trai" này chẳng khác nào tự mình tìm lý do để che đậy sự xấu hổ.
Nếu không nhắc đến chuyện chia tay thì cô có thể giả ngốc coi như không có chuyện gì xảy ra, làm những chuyện thân mật trên mức bạn bè thanh mai trúc mã với Lộ Mãn một cách bình thường.
Nhưng một khi đã nói ra thì giống như tấm vải che bị vạch trần.
Không thể nào trở lại trạng thái vô tư như trước được nữa.
"Em về đây..."
Cố Gia Nhi có chút mất hứng và buồn bã nói.
"Ừ, đi đường cẩn thận." Lộ Mãn gật đầu.
Lộ Tiểu Sương huých tay vào lưng Lộ Mãn: "Tiểu Mãn, anh không tiễn chị Gia Nhi à?"
Lộ Mãn nghĩ ngợi rồi lại nói thêm một câu: "Về đến nhà nhắn tin báo bình an nhé."
Lộ Tiểu Sương hoàn toàn bái phục.
Bây giờ thì chắc chắn anh trai mình thật sự đã thay đổi thái độ với chị Gia Nhi rồi.
Nếu là trước đây thì ngay cả khi chị Gia Nhi từ đây đi sang nhà bà ngoại ở ngay bên cạnh, Lộ Mãn cũng phải đuổi theo hộ tống đến tận nơi mà không bỏ lỡ bất kỳ một giây phút nào để ở bên Cố Gia Nhi.
Lộ Tiểu Sương còn hay xem kịch, cô nằm bò trên bệ cửa sổ nhà mình xem Lộ Mãn và chị Gia Nhi ở dưới lầu một mình như thế nào.
Có khi mu bàn tay của Lộ Mãn ở phía sau do dự giơ lên không trung vờ nắm hai cái rồi lại buông ra, sau đó căng thẳng đưa về phía vai của Cố Gia Nhi và hạ quyết tâm lắm mới nhẹ nhàng ôm lấy cô.
Đầy ắp sự ngây ngô và bỡ ngỡ của mối tình đầu.
Khi gặp Cố Gia Nhi tâm trạng tốt hoặc không tốt, Cố Gia Nhi còn đẩy anh hai cái để kháng cự rồi lại nửa muốn nửa không để anh ôm lấy vai mình.
"Haizz..."
Lộ Tiểu Sương cảm thấy thật đáng tiếc.
Rõ ràng là từ nhỏ đã chơi với nhau là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ không nghi kỵ thật là một cách hình dung tình cảm thuần khiết và đáng yêu biết bao.
Nhưng dần dần cả hai người dường như rẽ sang những ngả đường khác nhau mà lạc khỏi con đường bằng phẳng vốn dĩ đi cùng nhau.
Lộ Tiểu Sương vẫn có thể chấp nhận chị Gia Nhi làm chị dâu mình.
Dù sao người bị vợ bắt nạt cũng là anh trai cô.
Cô thân là em chồng chỉ cần cung kính hữu ái với chị dâu là được.
Có gì mà cô có thể tác hợp để anh trai Lộ Mãn và chị Gia Nhi gương vỡ lại lành không nhỉ?
"Tiểu Mãn, anh ra ngoài mua năm sáu cái đĩa rồi tiện thể mua về một gói bột ngọt và một gói bột nở nhỏ đi."
Lộ Tiểu Sương nói với Lộ Mãn.
"Trong nhà thiếu mấy thứ này rồi."
Lộ Mãn liếc nhìn em gái mình: "Con bé này, già trước tuổi rồi."
Tuổi còn nhỏ mà đã biết mượn thế giúp người thành ra hại người rồi.
"Lúc anh không có ở nhà, mẹ hơi buồn nên lỡ tay làm vỡ mấy cái đĩa."
"Anh mua về thì tốt hơn." Lộ Tiểu Sương nhỏ giọng nói: "Ba mẹ về nhà thấy chúng ta dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy thì họ cũng sẽ cảm thấy như một sự khởi đầu mới."
"Haizz. Tiểu Sương, em thật là có tâm."
Lộ Mãn xoa đầu Lộ Tiểu Sương.
Cố Gia Nhi đương nhiên không bỏ qua cơ hội này mà lập tức ngoan ngoãn nhích lại gần Lộ Mãn, ánh mắt nóng rực mong chờ nhìn anh.
Ý tứ rất rõ ràng: "Em gái anh đã nói đến nước này rồi thì tiện đường đưa em về đi, không thì em khóc cho anh xem".
"Đi thôi."
Cố Gia Nhi lướt qua Lộ Tiểu Sương và khẽ nói: "Tiểu Sương, cảm ơn em."
"Chị Gia Nhi, em ủng hộ chị!" Lộ Tiểu Sương giơ hai ngón tay lên làm dấu "V".
……
Cùng lúc đó, tại nhà họ Cố.
Cố Linh Y nằm ườn trên sofa. Con Husky Hàm Hàm nuôi trong nhà ngọ nguậy chui đầu dưới cánh tay cô mà dụi dụi vào người cô chủ nhỏ.
Trên lưng ghế sofa, một con mèo bò sữa đen trắng lười biếng nằm ườn ra. Cái đuôi đen trắng ở chóp đuôi khẽ quất qua quất lại trên lưng ghế trêu ngươi đôi mắt hạt đậu của con Husky Hàm Hàm, khiến nó cứ đảo mắt nhìn theo không rời.
Cố Linh Y đặt chiếc máy nghe nhạc MP4 lên thành sofa, cuốn tiểu thuyết mạng cô đang đọc dở nằm ngay bên cạnh.
Cố Linh Y tay cầm điện thoại lúc thì dán mắt vào màn hình xem tin nhắn nhóm QQ rồi khẽ mỉm cười, lúc lại chẳng có ai nói chuyện nên cô bèn chuyển sang đọc tiểu thuyết trên MP4.
Điều hòa thổi gió nhẹ nhàng ngăn cách cái nóng mùa hè bên ngoài.
Cả căn nhà đều vô cùng thoải mái.
Cố Ngạn hai tay mỗi tay bưng một cái bát đi đến trước mặt cô con gái lớn.
"Linh Y, sữa xoài đá bào, còn có việt quất đá bào, con ăn cái nào?"
"Cảm ơn ba." Cố Linh Y so sánh hai cái. Chứng khó lựa chọn chỉ kéo dài vài giây: "Xoài đi ạ."
"Ừ, được."
Cố Ngạn vui vẻ đặt bát xoài trong tay trái xuống rồi lại đi về phía góc bàn làm việc ở một góc phòng khách.
Hôm nay là chủ nhật nên Cố Ngạn tranh thủ thời gian không đến công ty và nhà máy, Văn Nghệ cũng có một ngày nghỉ như bình thường.
Lúc này, Văn Nghệ mặc một bộ sườn xám ôm sát màu be điểm xuyết hoa văn hoa hồng vụn màu hồng nhạt ngồi yên lặng bên bàn làm việc nhỏ và cầm cuốn 《Tùng Văn Tự Truyện》 để đọc.
"Văn Nghệ, việt quất đá bào."
Nghe chồng lăng xăng chạy qua chạy lại nửa vòng phòng khách bận rộn hết trước lại sau khiến Văn Nghệ không khỏi bật cười: "Tôi nghe thấy hết rồi đấy nhé. Ông đến chỗ Linh Y để con gái chọn trước, còn thừa mới đến lượt tôi."
Cũng thật khó cho chồng bà là Cố Ngạn.
Trước kia nếu Cố Linh Y cứ ườn người trên sofa chẳng làm gì, Văn Nghệ ít nhiều cũng sẽ cằn nhằn cô bé vài câu.
Nhưng từ khi Cố Linh Y từ Đại học Sư phạm Tân Hải trở về, Cố Ngạn đã lâu không gặp con gái lớn nên cưng chiều Linh Y vô cùng.
Thật sự là nâng niu trong lòng bàn tay sợ vỡ, đúng là đãi ngộ trên cả mức "viên ngọc quý trên tay".
Chẳng phải sao, Cố Linh Y đã nằm ườn cả buổi, Văn Nghệ mấy lần muốn cô bé đứng dậy vận động một chút nhưng đều bị Cố Ngạn chặn lại bằng câu "Bà đừng quản con gái tôi".
Cũng chỉ có con gái mình mới khiến một doanh nhân nổi tiếng uy nghiêm trước mặt người đời, một ông trùm dầu mỏ có tiếng cả nước như Cố Ngạn cam tâm tình nguyện làm người chạy việc đưa cơm.
"Hì hì, bà còn tranh với con gái mình được à?"
Cố Ngạn vui vẻ ra mặt, vợ hiền thục xinh đẹp nói gì cũng đúng.
Văn Nghệ lắc đầu: "Vậy nếu Gia Nhi còn ở nhà thì có phải tôi chẳng còn phần nào luôn không?"
Nhắc đến cô con gái út, Cố Ngạn vừa nãy còn tươi rói như nắng, sắc mặt bỗng chốc chuyển từ nắng sang mây.
"Hừ, khụ khụ!"
Cố Ngạn có vẻ như cổ họng không thoải mái nên kéo kéo cổ áo: "Gia Nhi về là tôi phải nói chuyện với nó mới được."
"Về đến nhà mà không chịu ngồi yên lại chạy đi chơi!"
[Ăn của người thì ngắn miệng, cầm của người thì mềm tay (吃人嘴短,拿人手软) là tục ngữ Trung Quốc, có nghĩa là ăn của người ta thì khó phản bác, nhận đồ của người ta thì hành động thiếu cứng rắn] [Tùng Văn Tự Truyện là cuốn tự truyện kể về trải nghiệm và quá trình trưởng thành của nhà văn Thẩm Tùng Văn]