"Chơi thì cứ chơi đi, đỡ phải học theo chị nó, suốt ngày ru rú ở nhà như gà mái ấp trứng."
Văn Nghệ liếc mắt ra hiệu Cố Linh Y đang ngồi trên sofa.
"Nếu bà có bản lĩnh thì đuổi cả Linh Y ra ngoài kia đi chơi rồi phơi nắng đi."
Cố Linh Y ấm ức buông điện thoại xuống rồi bĩu môi nhìn mẹ.
Chẳng phải đang bàn về em gái Gia Nhi sao? Sao lại lôi cả cô vào thế này chứ.
Mẹ cô lải nhải thì thôi rồi, nói cái gì cũng có thể lái sang chuyện trách móc cô được.
Cố Linh Y nghĩ ngợi. Nhỡ mẹ thật sự muốn đuổi cô đi, nếu ra ngoài chơi thì cô định đi đâu?
Nhà Lăng Chi à?
Ngay sát vách, chơi chán rồi cũng chẳng có gì thú vị.
"Ưm..."
Cố Linh Y cảm thấy chắc chắn cô cũng sẽ có hành động giống hệt em gái Cố Gia Nhi là đến khu nhà bà ngoại thôi.
Vừa thăm bà ngoại vừa có một tên giò heo ở đó.
Cố Linh Y chột dạ liếc nhìn ba mẹ.
Thôi vẫn là không nên ra ngoài thì hơn. Nếu cô ra ngoài, ba biết được chắc chắn sẽ càng tức giận...
"Con gái ông mà ông còn lạ gì nữa, Gia Nhi con bé có chạy đi đâu xa đâu."
Văn Nghệ lại nói về cô con gái út, vốn chỉ muốn nói rõ một sự thật để chồng yên tâm.
Nhưng vừa dứt lời thì sắc mặt Cố Ngạn lại càng tệ hơn.
"Đợi Gia Nhi về, hai chúng ta cùng nhau dạy dỗ con bé."
Vẻ mặt lo lắng của Cố Ngạn đã gần như ngưng trọng.
"Sao con bé không thể học theo chị gái mà ngoan ngoãn dịu dàng một chút chứ?"
Cố Linh Y đang lén nghe ở bên cạnh thì trong lòng càng thêm chột dạ mà cúi đầu giả vờ xem điện thoại.
Cô nghĩ thầm. Em gái cũng không cần thiết phải học theo cô đâu... Học hay không học cũng vậy thôi...
Cố Ngạn đau đầu xong chuyện của cô con gái út thì lại dời ánh mắt về phía cô con gái lớn Cố Linh Y.
"Linh Y, con đọc sách mệt chưa?"
Cố Ngạn hạ giọng: "Mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút. Muốn ăn gì thì nói với ba."
Văn Nghệ nghe thấy từ xa liền trợn mắt.
"Con gái lớn nhà ông Cố đọc truyện mạng chứ có phải học hành gì đâu. Con bé đang nghỉ ngơi đấy thôi!"
Cố Ngạn giả vờ không nghe thấy rồi vẫn vui vẻ nhìn cô con gái lớn.
Cố Linh Y thu hai chân lại từ tư thế nằm sấp chuyển sang ngồi thẳng.
Hàm Hàm vừa thấy cô chủ nhường ra một chỗ rộng rãi mềm mại như vậy liền lè lưỡi thở hồng hộc và duỗi chân nhảy phốc lên ngồi chễm chệ ở đó.
"Không phải nhường chỗ cho mày đâu!"
Cố Linh Y buồn cười đá nhẹ vào bụng chó của Hàm Hàm, dùng chân đuổi nó xuống sofa: "Đi, đi quấy rầy mẹ đi."
Cố Ngạn nhân tiện ngồi xuống sofa. Vẫn là cô con gái lớn ngoan ngoãn nghe lời lại hiểu chuyện, từ nhỏ đến lớn luôn là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của ba.
So với em gái Cố Gia Nhi thì... Trước kia cũng từng là áo bông nhỏ tuy có hơi hở gió, nhưng không chịu nổi việc gần đây đã phát triển theo hướng áo bông đen của người ba già với tốc độ chóng mặt.
"Ba ơi, con không xem tiểu thuyết." Cố Linh Y nhanh chóng khoe giao diện QQ vì có hiển thị lịch sử trò chuyện nên cô lập tức thu lại: "Con đang nhắn tin với bạn ạ."
"Lăng Chi à? Gần thế còn nhắn tin làm gì? Sao không gọi nó qua đây bầu bạn với con?"
"Không phải chị Lăng Chi đâu ba, là bạn mới quen ở Đại học Sư phạm Tân Hải."
"Ồ?"
Cố Ngạn lúc này mới ngạc nhiên.
Tính tình cô con gái lớn nhà mình thế nào ông hiểu rõ quá rồi.
Ở nhà là lúc cô bé thoải mái nhất. Nếu là người thân quen thân với cô thì có thể thấy được vẻ dịu dàng pha chút hoạt bát của cô bé.
Ngoài ra, người bình thường muốn nghe cô nói thêm vài câu cũng khó.
Cô bé đến Đại học Sư phạm Tân Hải mới mấy ngày mà?
Chẳng phải vẫn luôn ở nhà bạn thân Phùng Văn Thu của vợ ông sao?
Cô bé có thể kết bạn mới được à?
Hành động tiếp theo của Cố Linh Y đã dập tắt hàng loạt nghi vấn của Cố Ngạn.
"Ba ơi, ba làm cái mặt gì thế?"
Cố Linh Y trách một tiếng rồi nhích lại gần Cố Ngạn hơn.
"Con cho ba xem bằng chứng, đây nè."
"Đây là chị Vương Học Ái, đội trưởng đội bóng đá nữ của trường, người rất tốt bụng và cá tính nữa. Ở trường, người tiếp xúc với con nhiều nhất là chị ấy đó, bây giờ chúng con vẫn giữ liên lạc qua QQ."
"Đây là chị Chu Quảng Cẩm mà Gia Nhi quen trước, chị ấy cứ hay nhầm lẫn tụi con, rất vô tư lại nhiệt tình nữa..."
"Hai cô Bối này, nhà cô ấy cũng có con song sinh đó ba. Hai em bé này đáng yêu không ạ? Em này trông hiền lành là chị gái Triệu Thục Tuệ, em kia là Triệu Thục Hiền."
Tin nhắn và ảnh lần lượt được hiển thị ra. Cố Ngạn xem từng tấm một và nghe Cố Linh Y đắc ý kể lể về việc mở rộng vòng bạn bè của mình, vẻ mặt của người ba già này kinh ngạc pha lẫn chút vui mừng.
"Linh Y ra ngoài một chuyến cũng dũng cảm hơn nhiều rồi nhỉ?"
Ngay cả Văn Nghệ đang đọc sách cũng bị thu hút bởi cuộc trò chuyện của hai ba con.
"Mẹ xem này."
Cố Linh Y lôi ra một nhóm chat QQ. Trong đó là những người cùng làm dự án ảnh thẻ, Cố Linh Y ít khi lên tiếng trong đó nhưng dù sao cũng đã dũng cảm ngoi lên rồi.
Đối với một người mắc chứng sợ giao tiếp như cô, việc có thể thử tham gia trò chuyện và nói vài câu trong nhóm chat ảo đã là một bước tiến vượt bậc rồi.
Văn Nghệ cũng cảm thấy an tâm về chuyện này.
"Tốt lắm, từ từ rồi cũng phải học cách tự mình giao tiếp thôi, đỡ cho em gái con phải lo lắng cho con."
Văn Nghệ cười trêu chọc nói với Cố Ngạn: "Ông có biết hồi Trung học Phổ thông con gái chúng ta làm quen với người lạ như thế nào không?"
Cố Ngạn lắc đầu. Ông đâu có như vợ mình cứ rảnh là lại đóng cửa nói chuyện tâm tình với hai cô con gái song sinh, nên đương nhiên sẽ không hiểu rõ những chi tiết trong học tập và cuộc sống của con gái bằng Văn Nghệ.
"Cách giao tiếp trước đây của Linh Y là đợi Gia Nhi kết bạn mới rồi Gia Nhi dẫn người ta đến trước mặt con bé và cùng nhau trò chuyện chơi đùa. Mặc dù phần lớn cũng không thể xây dựng được tình bạn với Linh Y mà đều tịt ngủm."
Cố Linh Y xấu hổ vùi mặt vào ghế sofa.
Cách kết bạn của cô đúng là như vậy, thông qua những người hướng ngoại chủ động dẫn cô đi.
Trước đây là hoàn toàn nhờ em gái Gia Nhi.
Bây giờ thì có thêm cái tên Lộ Mãn này nữa...
"Thế cũng tốt, hai chị em nó giúp đỡ lẫn nhau."
Cố Ngạn vẫn còn ngắm nghía màn hình điện thoại của con gái một cách vui vẻ, nhưng khi nhìn thấy khung thành viên nhóm chat thì ông vẫn có chút để ý: "Linh Y, trong số những người bạn mới quen của con có không ít bạn nam đấy nhỉ?"
"Trời ạ, ông làm gì mà nhạy cảm thế?"
Văn Nghệ khẽ vỗ chồng một cái.
"Có ai nói kết bạn còn phải chọn giới tính trước đâu."
Con gái vất vả lắm mới bước được bước đầu tiên dũng cảm kết bạn, để Cố Ngạn làm giảm đi sự tích cực thì không hay.
"Ông làm tôi nhớ đến người bạn học của tôi là Tiểu Cao ở Trường Trung học Số Một của huyện."
Văn Nghệ nhìn Cố Linh Y.
"Tiểu Cao dạy Linh Y và Gia Nhi môn Văn đó. Có cô ấy trông chừng Linh Y, Linh Y mượn bút trên lớp cô ấy cũng nghi ngờ Linh Y có xu hướng yêu sớm."
Bạn thân của mẹ làm giáo viên mà lại là bậc trưởng bối, trong tình huống này Cố Linh Y càng không có gan đi làm quen với bạn khác giới.
Cố Linh Y phồng má: "Ba năm Trung học Phổ thông con không hề có bất kỳ liên lạc nào với con trai ngoài việc nộp bài tập."
"Chuyện tốt, đây là chuyện tốt." Cố Ngạn cười thoải mái.
Cố Linh Y há hốc miệng. Có một câu xem ra cô không thể nói ra được.
Ngoại trừ anh ấy...
"Haizz, Linh Y à, nếu em gái con có được một nửa sự tự giác như con, một lòng dồn hết vào việc học thì ba đã đỡ lo biết bao..."
Cố Ngạn chưa nói hết câu thì chợt nghe thấy tiếng cửa kéo bên ngoài.
Cô con gái út đã về.
"Gia Nhi."
Cố Gia Nhi bước nhanh, không thèm để ý đến ba mà cứ thế lạch bạch lạch bạch lên lầu.
Tiếng bước chân của cô nghe như thể có thù oán gì với cầu thang vậy...
